Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 55: Luyện Khí Tầng Tám!



Sáng sớm hôm sau, khi làn sương mỏng còn chưa tan hết trên những sườn núi bao quanh sơn cốc, từng hồi chuông trầm thấp đã vang lên, âm thanh kéo dài, lan xa khắp ngoại môn Vân Ẩn Cốc.

Ngay sau đó, một giọng nói uy nghi từ trên cao truyền xuống, vang vọng giữa không trung:

“Đệ tử ngoại môn nghe lệnh.”

“Mười ngày sau, khảo hạch ngoại môn chính thức cử hành. Đệ tử Luyện Khí từ tầng bảy trở lên, toàn bộ phải đăng ký tham gia. Kẻ vắng mặt, xử theo môn quy, không có ngoại lệ.”

Tiếng nói vừa dứt, ngoại môn vốn còn yên tĩnh lập tức xao động.

Dù phần lớn đệ tử đã sớm nghe được tin tức, nhưng khi thông báo thật sự vang lên, trong lòng mỗi người vẫn không khỏi dấy lên gợn sóng.

Kẻ thì nóng lòng chờ đợi, kẻ lại âm thầm lo lắng, cũng có người ánh mắt lóe sáng, tựa như đã sớm chuẩn bị cho khoảnh khắc này.

Trong các sân viện, khu chợ đêm, thậm chí cả những con đường đá ngày thường vắng vẻ, lập tức trở nên náo nhiệt, đâu đâu cũng là tiếng bàn tán xôn xao.

Và trong mọi cuộc thảo luận, luôn có ba cái tên được nhắc đến nhiều nhất chính là Quang Minh Hội, Hắc Hùng Hội và Huyền Vân Hội.

Suốt mấy năm nay, ba cái tên ấy tựa như ba tảng đá khổng lồ, âm thầm đè nặng lên toàn bộ ngoại môn Vân Ẩn Cốc.

Bề ngoài lấy danh nghĩa kết giao đồng môn, tương trợ lẫn nhau, nhưng trong bóng tối, ai cũng hiểu rõ bản chất phía sau là tranh đoạt tài nguyên, chèn ép kẻ yếu, thậm chí âm thầm thao túng thứ tự các kỳ khảo hạch.

Trưởng lão ngoại môn không phải không biết những việc này.

Chỉ là… thế lực đứng sau ba hội quá phức tạp, dính dáng chằng chịt, liên lụy nhiều phương.

Ngay cả Chấp Pháp Đường cũng không dám tùy tiện nhúng tay, chỉ có thể giữ thái độ nửa mở nửa nhắm, coi như không thấy.

Bởi vậy, kỳ khảo hạch ngoại môn mọi lần, trong mắt rất nhiều người, đã sớm không còn là cuộc tranh đoạt thứ hạng đơn thuần.

Đó là một ván cờ ngầm.

Một ván cờ mà mỗi bước đi đều liên quan đến lợi ích, tài nguyên và quyền lên tiếng trong ngoại môn.

Kẻ thắng không chỉ giành được danh vị, mà còn có thể nhân đó ép xuống đối thủ, chấn nhiếp kẻ yếu, thậm chí trong một khoảng thời gian dài về sau, định đoạt trật tự của toàn bộ ngoại môn Vân Ẩn Cốc.

Chính vì thế, trước kỳ khảo hạch, bề ngoài ngoại môn trông có vẻ yên ắng, nhưng bên dưới lại âm thầm dậy sóng.

Các hội nhóm bắt đầu tụ họp, điều chỉnh nhân thủ, phân chia mục tiêu, còn những đệ tử không có chỗ dựa thì hoặc âm thầm nín thở chờ thời, hoặc lựa chọn co đầu rút cổ, không dám nhúng tay vào cuộc tranh đấu này.

Cũng đúng vào lúc thế cục ấy dần trở nên căng thẳng, một cái tên khác bắt đầu được nhắc đến với tần suất ngày càng dày đặc trong các cuộc bàn luận.

Trần Tình.

Người thiếu niên vừa mới một mình đánh tan Hắc Hùng Hội, khiến cả ngoại môn chấn động, lại còn mang trong mình Thiên linh căn hiếm có, tư chất đủ để khiến không ít người phải sinh lòng kiêng kỵ.

Những lời đồn xoay quanh hắn nhanh chóng lan ra khắp nơi.

Có kẻ cười nhạt, cho rằng hắn chỉ là gặp may, thắng được một trận liền bị thổi phồng quá mức.

Có kẻ thì thầm bàn tán, ánh mắt đầy dè chừng, cảm thấy kẻ này quá mức “không bình thường”, rất có khả năng sẽ trở thành biến số lớn nhất của kỳ khảo hạch lần này.

Cũng có người lựa chọn đứng ngoài quan sát, lặng lẽ theo dõi, chờ xem hắn rốt cuộc là ngựa ô thật sự, hay chỉ là pháo hoa sớm nở sớm tàn.

Trong khi đó, kẻ đang đứng giữa tâm điểm của tất cả những lời bàn tán ấy, lại hoàn toàn không xuất hiện trước mắt mọi người.

Trần Tình, tựa như đã lặng lẽ biến mất khỏi ngoại môn.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong chớp mắt, khoảng cách đến kỳ khảo hạch ngoại môn chỉ còn lại đúng một ngày.

Tại Khí Phong, trong gian phòng quen thuộc, Trần Tình khoanh chân ngồi giữa tụ linh trận do Phượng Tâm Vân bố trí.

Thần sắc hắn an nhiên, hơi thở đều đặn, tựa như đã hoàn toàn hòa vào nhịp vận chuyển của thiên địa linh khí xung quanh.

Linh lực trong cơ thể chậm rãi lưu chuyển, từng vòng từng vòng nối tiếp nhau, không gấp không loạn, tựa như thủy triều lên xuống có quy luật.

Mỗi một chu thiên trôi qua, linh lực lại được tôi luyện thêm một phần, trở nên tinh thuần và vững chắc hơn.

Đột nhiên, linh lực trong đan điền khẽ rung lên.

Ban đầu chỉ là một tia dao động rất nhỏ, nhưng rất nhanh, nó lan rộng ra, giống như mặt hồ tĩnh lặng bị khuấy động, từng gợn sóng âm thầm dâng lên.

Nhịp vận chuyển vốn ổn định bỗng tăng tốc, linh khí từ khắp nơi hội tụ về, xoay tròn không ngừng, dần dần hình thành một vòng xoáy nhỏ bao quanh Trần Tình.

Khí tức trên người hắn theo đó chậm rãi leo thang.

Răng rắc!

Một tiếng vỡ vụn mơ hồ vang lên.

Rào cản giữa Luyện Khí tầng bảy và tầng tám, dưới sự tích lũy bền bỉ suốt thời gian qua, rốt cuộc cũng không chịu nổi áp lực mà bị phá vỡ.

Ầm!

Linh lực bỗng nhiên bành trướng, cuộn trào qua toàn bộ kinh mạch, mang theo cảm giác thông suốt và nhẹ nhõm chưa từng có.

Khí tức quanh thân Trần Tình trong khoảnh khắc bùng lên, linh lực cuộn trào, rõ ràng đã bước sang một tầng thứ hoàn toàn khác.

Nhưng hắn không vội mở mắt.

Sau khi đột phá, Trần Tình tiếp tục vận chuyển Thánh pháp, dẫn thiên địa linh khí chậm rãi tràn vào, từng chút một củng cố cảnh giới vừa mới đạt được. Linh lực trong cơ thể dần lắng lại, trở nên ổn định và tinh thuần hơn trước.

Nửa canh giờ sau.

Dòng linh khí quanh người hắn mới dần tán đi.

Trần Tình chậm rãi mở mắt.Trong đáy mắt thoáng hiện một tia vui mừng khó che giấu.

“Luyện Khí tầng tám…”

Trần Tình khẽ thì thầm, khóe miệng treo một nụ cười thỏa mãn.

Gần mười ngày khổ tu, tiêu hao sạch số linh thạch đoạt được từ Lưu Đức, cuối cùng cũng đổi lấy một bước tiến vững chắc, không hề uổng phí.

Trần Tình đứng dậy, vung tay thử một quyền.

Quyền phong xé gió, không khí rung lên khe khẽ, khiến hắn cũng khựng lại một nhịp.

“Ồ?”

Hắn cúi nhìn nắm tay mình, rồi liếc về phía trước, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

“Không tệ…”

“Nếu lúc này gặp lại hai ba tên giống như Triệu Tần kia, ta cũng có thể chiến một trận.”

Nghĩ đến đây, Trần Tình bật cười một tiếng, tâm tình hiếm hoi trở nên nhẹ nhõm.

“Hạng nhất ngoại môn à…”

“Xem ra lần này, ta cũng nên nghiêm túc một chút rồi.”

Nhớ lại mặt nạ bạc toả ra khí tức lạnh lẽo của Cốc Chủ Trần Tình không khỏi rùng mình một cái.

Hắn thật sự không hiểu, vì sao người kia lại nhất quyết bắt hắn phải đoạt hạng nhất ngoại môn.

Nhưng nghĩ đến phần thưởng kèm theo nhiệm vụ, ánh mắt Trần Tình lại sáng lên rất thực tế.

“Người ta là Cốc Chủ nha…”

“Địa vị cao như vậy, của cải chắc chắn không ít.”

Khóe miệng hắn cong lên, trong lòng âm thầm tính toán.

“Đến lúc đó, không nhân cơ hội này mà công phu sư tử ngoạm một phen. Vậy chẳng phải uổng phí công ta liều mạng hay sao?”

Nghĩ đến đây, tâm tình hắn bỗng nhiên trở nên nhẹ nhõm hẳn.

Sự căng thẳng tích tụ suốt mấy ngày tu luyện cũng theo đó tan đi không ít, thậm chí trong lòng còn sinh ra vài phần mong đợi đối với kỳ khảo hạch ngoại môn sắp tới.

Hắn đảo mắt nhìn quanh căn phòng một lượt, ánh mắt dừng lại trên thân ảnh mảnh mai đang cuộn mình trên giường.

Tiểu nha đầu vẫn ngủ say.

Đã gần mười ngày trôi qua, nàng chưa hề tỉnh lại, điều này khiến Trần Tình trong lòng ít nhiều sinh ra lo lắng.

Chỉ là, hắn vẫn không chủ động đánh thức nàng.

Khẽ cảm nhận một chút, khí tức trên người tiểu nha đầu vẫn ổn định, thậm chí còn mang theo một tia biến hóa khó nói, khiến hắn có chút an tâm hơn.

“Chắc lại là cách tu luyện kỳ quái gì đó thôi…”

Nói xong, Trần Tình xoay người, nhẹ tay đẩy cửa đá, lặng lẽ rời khỏi gian phòng định trở về ngoại môn.

Hắn còn chưa đi được mấy bước, liền thấy một thân ảnh từ phía đối diện đi nhanh tới.

“Sư tỷ?”

Người tới không ai khác, chính là Liễu Tố Uyên.

Nàng khoác một bộ váy dài màu xanh thẫm, thân váy ôm sát tôn lên đường cong uyển chuyển, dáng người có trước có sau vừa vặn đến mức khiến người ta khó mà dời mắt.

Mái tóc dài mềm mại buông xõa sau lưng, theo bước chân khẽ lay động, mang theo một mùi hương nhàn nhạt rất dễ chịu.

Liễu Tố Uyên vừa trông thấy hắn, ánh mắt lập tức sáng rực. Bước chân nàng nhanh hơn hẳn, còn chưa tới gần đã hạ giọng, vẻ mặt đầy thần bí:

“Đúng lúc lắm, ta đang định tìm ngươi đây.”

Trần Tình còn chưa kịp mở miệng, nàng đã nghiêng người sát lại, giọng nói mang theo hưng phấn không giấu được:

“Ta vừa kiếm được một thứ cực kỳ thú vị.”

Nói rồi, nàng lật cổ tay. Trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một tấm da thú ngả màu vàng sậm, mép rách loang lổ, trên bề mặt là những đường nét cổ xưa mờ nhạt, thoạt nhìn đã thấy niên đại không hề ngắn.

“Bản đồ?”

Trần Tình ngạc nhiên hỏi.

Liễu Tố Uyên cong môi cười, ánh mắt lóe lên vẻ đắc ý.

Sau đó nàng lập tức hạ giọng, như thể sợ bị người khác nghe thấy.

“Tàn đồ thôi, nhưng đây rất có khả năng là động phủ của một tu sĩ Kim Đan để lại. Ta đã kiểm tra kỹ rồi. Vị trí nằm không quá xa Vân Ẩn Cốc chúng ta.”

Trần Tình nghe xong cũng có chút hứng thú, ánh mắt không khỏi dừng lại trên tấm da thú thêm một chút.

“Sư tỷ, vậy tỷ đến tìm ta…”

“Tất nhiên là kéo ngươi đi cùng.”

Liễu Tố Uyên khoát tay cắt đứt lời hắn, vẻ mặt thản nhiên như đang nói chuyện ăn cơm uống nước.

“Ta đang thiếu chút linh tài để luyện chế Linh Khí thượng phẩm, biết đâu bên trong lại có. Với lại… một mình ta đi thì chán lắm, nên rủ thêm người cho náo nhiệt.”

Ánh mắt nàng đảo qua đảo lại trên người Trần Tình, như đang cân đo đong đếm, cuối cùng mới gật gù:

“Nghĩ tới nghĩ lui, trong đám người ta quen, cũng chỉ còn mình ngươi mà thôi, mấy gia hoả kia cứ suốt ngày vùi đầu luyện khí, rủ mãi cũng chẳng chịu đi, tức chết ta.”

Trần Tình mí mắt giật một cái, thầm nghĩ trong lòng:

“Nghe kiểu này… sao giống như ta là kẻ rảnh rỗi nhất trong đám vậy?”

Thấy Trần Tình nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái, Liễu Tố Uyên liền vỗ ngực, rất dứt khoát nói:

“Yên tâm, nếu có nguy hiểm, sư tỷ ta đây sẽ bảo vệ ngươi.”

Sau đó nàng nở một nụ cười có chút tinh quái, giơ hai ngón tay ra trước mặt hắn:

“Còn bảo vật thì… ta tám, ngươi hai. Thế nào?”

Trần Tình nghe xong, khóe miệng khẽ giật giật, một chút hứng thú trong lòng cũng bị dập tắt.

“Tám hai?”

Hắn nhìn hai ngón tay giơ trước mặt mình, nhăn nhó nói:

“Sư tỷ à, đối với sư đệ mình mà keo kiệt vậy sao?”

“Dù gì cũng là động phủ Kim Đan để lại, nghe thôi đã thấy nguy hiểm. Ít nhất cũng phải chia sáu bốn chứ.”

Liễu Tố Uyên lập tức trừng mắt:

“Nghĩ hay lắm. Bản đồ do ta kiếm được, đi đường cũng do ta dẫn, gặp nguy hiểm còn phải ta ra tay. Như vậy mà ngươi còn đòi sáu bốn?”

Nàng phẩy tay một cái:

“Tám hai, giá chót.”

Trần Tình nghe xong liền khoát tay, quay người bước đi.

“Vậy thôi, không đi.”

“Uy uy, đứng lại!”

Liễu Tố Uyên vội kéo hắn lại, nghiến răng nói:

“Được rồi, ta chịu thiệt một chút. Bảy ba, ngươi ba, ta bảy. Không thương lượng thêm.”

Lúc này, khóe miệng Trần Tình mới chậm rãi cong lên, rõ ràng là đã đạt được mục đích.

“Chốt.”

Hắn dừng lại một chút, rồi bổ sung thêm, giọng điệu khá bất đắc dĩ:

“Nhưng bây giờ ta không thể đi liền được. Ngày mai là khảo hạch ngoại môn, ta còn phải tham gia.”

Liễu Tố Uyên sững người trong chốc lát, sau đó liền trợn mắt nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc.

“Ngươi giờ đã là đệ tử Khí Phong rồi, còn chen chân vào khảo hạch ngoại môn làm gì?”

Nàng nhíu mày, giọng đầy khó hiểu.

“Rảnh rỗi quá nên đầu óc có vấn đề à?”

Trần Tình thở dài một hơi, nét mặt khổ sở, giơ tay lên xoa xoa trán:

“Ta cũng không muốn đâu.”

Hắn liếc nàng một cái, giọng hạ thấp xuống, mang theo vài phần bất lực:

“Là mệnh lệnh của Cốc Chủ. Còn bắt ta nhất định phải đoạt hạng nhất.”

“Ta… không dám không nghe.”