Trần Tình nghiêng đầu lắng nghe một lát, liền xác định được phương hướng.
Hắn men theo sườn núi tiến lại gần, toàn thân thu liễm khí tức, bước chân chậm rãi.
Tiếng rống kia lại tiếp tục vang lên, không chỉ cuồng bạo, mà còn mang theo một cỗ áp lực nặng nề đập thẳng vào tâm thần.
Không lâu sau, Trần Tình đã đến được nơi phát ra tiếng rống. Nhìn qua kẽ lá, bắt gặp thân ảnh to lớn kia, chân mày hắn khẽ nhíu. Chỉ cảm nhận chút khí tức lan tỏa tới đây, hắn đã có phán đoán.
Hung thú này… không phải hung thú cấp chín bình thường.
Giữa rừng cây đổ nát phía trước, linh lực va chạm liên tiếp bùng lên, ánh sáng đủ loại vũ kỹ lóe sáng trong màn hoàng hôn đỏ sẫm, chiếu rõ một trận chiến đang diễn ra vô cùng kịch liệt.
Năm đạo thân ảnh nữ tử đang bị ép lùi từng bước.
Đối diện bọn họ là một con hung thú hình dáng như tinh tinh, toàn thân cao hơn hai trượng, lông xám đen dựng đứng, da thịt dày cộp như khoác giáp đá. Mỗi bước nó giẫm xuống đều khiến mặt đất rung lên, cây cối xung quanh run rẩy.
Trên người nó cũng có vài vết thương, nhưng không đáng kể.
Trên cổ đeo một tấm lệnh bài đỏ sậm đung đưa theo từng động tác, ánh linh quang lập lòe trong ánh chiều tà, vô cùng chói mắt.
Trần Tình vừa nhìn liền hiểu ra vì sao nhóm nữ đệ tử này liều mạng như vậy.
Thì ra là lệnh bài đỏ.
Mặc dù chỉ là một điểm đối với Luyện Khí tầng chín, nhưng ở khu rừng ít hung thú cấp tám, cấp chín này, gặp một con chính là một cơ hội có điểm.
Năm nữ đệ tử kia rõ ràng đã chiến đấu một lúc lâu. Y phục có chỗ rách nát, khí tức hỗn loạn, linh lực tiêu hao cực lớn.
Dẫn đầu là một nữ tử mặc trường sam xanh nhạt, dung mạo thanh tú ưa nhìn, tuy không phải nghiêng nước nghiêng thành nhưng lại gợi cho người khác cảm giác nhìn một lần liền khó quên.
Dáng người nàng đầy đặn, y phục ôm sát thấm đẫm mồ hôi, tôn lên đường nét uyển chuyển.
Dù sắc mặt nàng hơi tái, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, động tác dứt khoát, rõ ràng là trụ cột của cả đội.
Trần Tình liếc một cái liền nhận ra.
Vị sư tỷ này… không yếu.
Nhưng con hung thú kia cũng không phải bình thường, chiến lực thuộc dạng đỉnh tiêm trong các hung thú cấp chín khác.
Nữ tử này không ai khác, chính là hạng tám trong kỳ khảo hạch ngoại môn năm ngoái, tên là Lạc Thanh Nghiên.
So với những nữ đệ tử khác còn mang theo vẻ non nớt, khí chất của Lạc Thanh Nghiên rõ ràng mang theo một phong vận thành thục khác hẳn.
Vừa ra tay đã có phong thái chỉ huy, liên tục điều phối đội hình, miễn cưỡng giữ cho trận thế chưa tan vỡ.
Nhưng miễn cưỡng… cũng chỉ là miễn cưỡng.
Ầm!
Con cự Viên đột ngột gầm lên, hai chi trước đập mạnh xuống đất. Sóng xung kích bùng nổ, trực tiếp đánh bay hai nữ đệ tử ở cánh trái.
“A!”
Tiếng kêu đau đớn vang lên.
Hai người kia lăn mấy vòng trên mặt đất, binh khí trong tay rạn nứt, khóe miệng trào máu, rõ ràng đã gần tới cực hạn.
“Không ổn rồi…”
Trần Tình đứng trong bóng cây gần đó, gãi gãi cằm.
“Nếu tiếp tục thế này, e là phải bóp ngọc bội thôi.”
Hắn vốn định ra tay trợ giúp.
Nhưng đúng lúc này, Lạc Thanh Nghiên đột nhiên quát khẽ một tiếng:
“Tất cả lui lại!”
Hai nữ đệ tử còn lại nhanh chóng đỡ lấy đồng bọn lùi về phía sau, ánh mắt kinh ngạc nhìn sang nàng.
Lạc Thanh Nghiên hít sâu một hơi, tay phải nắm chặt một viên ngọc phù màu xanh lam, linh văn trên đó bắt đầu sáng lên, khí tức trên người nàng trong nháy mắt tăng vọt.
“Muốn liều mạng sao?”
Trần Tình hơi nhướng mày.
Viên ngọc phù kia rõ ràng là thủ đoạn áp đáy hòm, dùng xong một lần thì không còn.
Lạc Thanh Nghiên cũng có chút hối hận khi day vào con hung thú này, nhưng nếu bây giờ nàng không ra tay, e rằng cả nhóm sẽ bị loại bỏ.
Nàng hít sâu một hơi, như làm ra quyết định, cũng không quay đầu, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ:
“Ta chặn nó. Các ngươi tìm cơ hội rút lui.”
“Không được!”
“Sư tỷ!”
Mấy nữ đệ tử còn lại đồng loạt biến sắc.
Nhưng Lạc Thanh Nghiên đã kích hoạt ngọc phù.
Ầm!
Linh lực xanh lam trong nháy mắt bùng nổ, tràn vào thanh kiếm trong tay nàng, khí tức toàn thân đột ngột tăng vọt, áp lực tỏa ra khiến không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề.
Lạc Thanh Nghiên không chút do dự, thân hình lao thẳng về phía cự Viên. Kiếm quang quét ngang, hóa thành một dải lụa xanh xé gió, tiếng rít chói tai vang lên như không gian bị cưỡng ép cắt mở.
Nàng hét lớn một tiếng, dốc toàn bộ linh lực còn lại, một kiếm chém thẳng vào ngực hung thú.
Một chiêu này, nàng không hề giữ lại, nhưng cũng không dám đánh vào chỗ hiểm, chỉ cầu một kích bức lui nó tạo cơ hội rời đi.
Ầm!
Kiếm quang giáng xuống, dải lụa xanh vỡ tung trước ngực cự Viên, linh quang va chạm bắn ra vô số tia lửa chói mắt.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến da đầu đám người tê dại.
Cự Viên chỉ bị ép lùi lại nửa bước, thân hình khổng lồ hơi lay động. Lớp da lông dày cộp chỉ bị rạch ra một vết chém nông, máu chưa kịp rỉ đã bị linh lực áp chế.
Lạc Thanh Nghiên đồng tử co rút.
Ngay khoảnh khắc ấy, cự Viên chậm rãi ngẩng đầu.
Trong đôi mắt đỏ ngầu của nó, một tia linh trí lạnh lẽo lóe lên, hoàn toàn không thuộc về hung thú thông thường.
Khóe miệng dày cộp khẽ nhếch lên, như thể đang mỉm cười với Lạc Thanh Nghiên.
Trong lòng Lạc Thanh Nghiên chợt trầm xuống, không chút do dự liền bứt thân lùi về phía sau.
Nhưng… đã muộn.
GÀO!!!
Cự Viên hai tay vỗ mạnh vào lồng ngực, tiếng rống kinh thiên chấn động cả khu rừng. Sóng xung kích cuộn trào, ép nàng phải dừng bước, cố gắng vận chút linh lực còn sót lại chống đỡ.
Ngay sau đó, khí tức trên người nó đột nhiên biến đổi.
Từng đường vân mờ mịt hiện ra trên lớp da xám đen, linh lực dâng cao như thủy triều, trong nháy mắt vượt qua ranh giới của hung thú cấp chín.
“Nửa… nửa bước… linh thú?!”
Lạc Thanh Nghiên sắc mặt tái nhợt, tim như rơi thẳng xuống đáy vực.
Nàng lúc này mới hiểu ra, con cự Viên trước mắt từ đầu đến cuối đều đang che giấu thực lực. Dù vừa mới bước vào nửa bước linh thú, khí tức còn chưa hoàn toàn ổn định, nhưng chỉ riêng chênh lệch cảnh giới ấy đã đủ trí mạng.
Ầm!
Cự Viên đột ngột xuất trảo, một kích thẳng thừng, lực đạo cuồng bạo xé toạc không khí, đánh thẳng về phía nàng.
Lạc Thanh Nghiên còn chưa kịp hoàn hồn, căn bản không kịp né tránh, chỉ có thể theo bản năng giơ kiếm nghênh đón.
Keng!
Tiếng va chạm chát chúa vang lên.
Thân hình nàng như diều đứt dây, bị đánh văng ra xa, một ngụm máu tươi phun thẳng giữa không trung.
Thanh trường kiếm cũng rời tay, cắm phập xuống đất cách đó không xa.
Nhưng cự Viên không hề dừng lại.
Nó sải bước đuổi theo, sát ý trong mắt càng thêm đậm, bàn tay khổng lồ lại lần nữa vung lên, nhắm thẳng thiên linh cái của nàng mà vồ xuống.
“Sư tỷ…!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía sau, đám nữ đệ tử hoảng loạn gào khóc, nước mắt đã thấm đẫm cả gương mặt.
Lạc Thanh Nghiên nghiến chặt răng, ngón tay đã chạm vào ngọc bội nơi eo, ánh mắt có chút không cam lòng.
Chỉ cần bóp nát, nàng sẽ lập tức rời khỏi chiến trường, từ bỏ cuộc khảo hạch này.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy…
“Chậc.”
Một giọng nói lười biếng vang lên khiến nàng dừng lại động tác.
“Nửa bước linh thú nha, cuối cùng cũng có thứ thử tay rồi.”
Giọng nói kia vừa dứt, một đạo thân ảnh đã từ trong lùm cây bên cạnh lao ra, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Lạc Thanh Nghiên chỉ kịp cảm thấy eo mình bị một vòng tay vững chắc siết chặt, cả người không tự chủ được mà ngã hẳn vào một thân hình vững chãi.
Trần Tình rốt cuộc cũng xuất thủ, hắn lao ra, một tay ôm gọn lấy thân hình đang bay ngược của Lạc Thanh Nghiên.
Cùng lúc đó, tay còn lại của Trần Tình đã nắm chặt thành quyền, không né không tránh, trực tiếp nghênh đón một trảo vồ tới của cự Viên, động tác tự nhiên nhưng lại nhanh, gọn, dứt khoát.
Ầm!
Tiếng nổ trầm đục vang lên, mặt đất chấn động nhẹ, sóng xung kích quét ngang bốn phía, cuốn theo đất đá bắn tung mù mịt.
Cự Viên bị lực phản chấn ép lùi nửa bước, bàn chân khổng lồ giẫm xuống đất để lại vết lõm sâu, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy kẻ vừa xen vào.
Bên kia, Trần Tình ôm chặt Lạc Thanh Nghiên trong ngực, hai chân trượt dài trên mặt đất, cày ra hai rãnh sâu dài vài trượng mới miễn cưỡng dừng lại.
Cảm nhận cánh tay phải vẫn còn run rẩy, khí huyết trong cơ thể cuộn trào, hắn không khỏi thở dài, cảm thán một tiếng.
“Không hổ là nửa bước Linh thú, lực đạo thật đáng sợ.”
Mặc dù nói như vậy, nhưng ánh mắt hắn nhìn cự Viên không những không né tránh, trái lại còn lóe lên một tia chiến ý nồng đậm.
Lạc Thanh Nghiên còn chưa hoàn hồn sau biến cố vừa rồi, nhưng nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Trần Tình, thần trí nàng lập tức được kéo trở về.
Khi phát hiện bản thân đang được một thiếu niên xa lạ ôm trong lòng, gò má nàng bất giác nóng lên.
Nàng vội vàng dẫy thoát khỏi vòng tay hắn, cúi đầu chỉnh lại y phục, rồi ngẩng lên trừng hắn một cái, ánh mắt vừa thẹn vừa giận.
Trong lòng nàng biết rõ, nếu vừa rồi không phải thiếu niên này cứu giúp, có lẽ nàng đã không còn đứng ở đây mà đã bị truyền tống ra ngoài.
Nhưng dù sao nàng cũng là người bị chiếm tiện nghi, có phản ứng như vậy cũng là bình thường.
Trần Tình ngoái đầu nhìn lại, thấy ánh mắt của nàng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, không nhịn được mà buông lời trêu chọc.
“Này! Là ta ra tay cứu nàng đấy! Không định nói một tiếng đa tạ sao?”
Lạc Thanh Nghiên khoé miệng khẽ giật, có chút không biết nói gì.
Cảm thấy mình có phần phản ứng hơi quá, nàng liền hít sâu một hơi, giơ tay lau vệt máu tươi nơi khóe miệng, cố gắng ép bản thân lấy lại bình tĩnh.
Gương mặt vốn tái nhợt vì trọng thương, lúc này lại nhiễm thêm một tầng ửng đỏ mỏng manh.
Nàng liếc hắn một cái, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm vừa tuốt khỏi vỏ, mang theo chút tức giận lẫn ngượng ngùng.
“Bây giờ không phải lúc nói nhảm!
Giọng nàng trầm xuống, dứt khoát nói:
“Nhân lúc cự Viên kia chưa kịp phản ứng, chúng ta mau rời khỏi thôi.”
Nói xong, nàng xoay người bước về phía bốn nữ đệ tử phía sau. Bước chân có phần phù phiếm vì thương thế, nhưng sống lưng vẫn thẳng, ánh mắt đã lấy lại sự trấn định của một sư tỷ đứng đầu.
Chỉ là mới đi được vài bước, Lạc Thanh Nghiên chợt dừng lại.
Nàng quay đầu nhìn sang.
Thấy Trần Tình không hề có ý định rút lui, thậm chí còn đứng yên tại chỗ, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt thản nhiên dừng trên thân cự Viên như đang… đánh giá.
Trong lòng nàng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác rất kỳ quái.
Tên này… đầu óc có vấn đề sao?
Cự Viên bên kia bắt gặp nụ cười nơi khóe miệng Trần Tình, trong mắt nó đó chẳng khác gì sự khinh miệt trần trụi.
Gào!
Nó giận dữ vỗ mạnh hai tay lên lồng ngực, tiếng nổ trầm đục vang lên liên hồi, rồi ngửa đầu gầm rống.
Âm thanh như sấm nổ giữa rừng sâu, chấn đến mức cành lá rung bần bật, linh lực cuồng bạo quanh thân nó sôi trào, nhuộm đôi mắt thành một mảnh đỏ ngầu.
Sát ý như hóa thành thực chất, nặng nề bao phủ lấy Trần Tình.
Trần Tình khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng cảm nhận được chút áp lực.
Nụ cười trên mặt thu lại, thần sắc trở nên nghiêm túc hiếm thấy.
Hắn hít sâu một hơi, bàn tay phải khẽ động, chẳng biết từ lúc nào đã nắm chặt một thanh trọng kiếm đen sẫm.
Mũi kiếm rũ xuống, thân kiếm nặng nề tỏa ra khí tức trầm ổn.
Hắn đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình thản nhìn thẳng cự Viên, nhưng khí thế quanh người đã âm thầm thay đổi, như một lưỡi kiếm giấu trong vỏ, chỉ chờ khoảnh khắc xuất thủ.
Cự Viên đã không kiên nhẫn thêm nữa.
Nó đạp mạnh xuống đất, thân hình khổng lồ bắn vọt đi với tốc độ trái ngược hoàn toàn kích thước, nắm đấm bọc linh lực cuồng bạo đánh thẳng tới.
Ầm!
Khí lưu nổ tung thành từng vòng sóng, cây cối hai bên bị ép cong rạp.
Bốn nữ đệ tử phía sau mặt cắt không còn giọt máu, tim đập loạn nhịp, có người còn suýt đứng không vững.
“Lùi lại!”
Lạc Thanh Nghiên cắn răng quát khẽ, bất chấp vết thương trong người còn chưa ổn định, vội vàng lao tới, một tay kéo hai sư muội, tay kia đẩy hai người còn lại ra sau, ép cả bốn người lùi nhanh về phía rìa chiến trường.
Nàng vừa đứng vững thì đã thấy quyền phong kia ập tới, khoảng cách với Trần Tình chỉ còn trong gang tấc.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng không kịp suy nghĩ gì thêm, chỉ cảm thấy tim mình dường như hẫng đi một nhịp, bàn tay vô thức siết chặt.
Ngay lúc quyền phong sắp nuốt trọn thân ảnh kia…
Trần Tình rốt cuộc động.
Hắn không né, cũng không lùi, trọng kiếm trong tay phải dựng ngang, khí tức toàn thân trong nháy mắt bộc phát.
Một tiếng quát khẽ vang lên, mũi chân hắn cắm sâu xuống mặt đất, cánh tay phải gồng cứng, chém ra một kiếm đối kháng cú đấm trực diện của cự Viên.
Ầm!
Trong khoảnh khắc, hai luồng công kích va chạm vào nhau, phát ra một tiếng nổ khô khốc.
Trần Tình chỉ kịp cảm hổ khẩu đau rát, khí huyết trong người như bị ai đó khuấy mạnh một cái.
Sắc mặt hắn khẽ biến, trong lòng thầm hô không ổn.
Lực đạo khổng lồ phía đối diện đã hoàn toàn vượt khỏi dự đoán.
Thân thể hắn bị đẩy bật ra sau, cả người như bị ném đi, bay ngược về phía Lạc Thanh Nghiên đang đứng nhìn.
Lạc Thanh Nghiên chỉ kịp mở to mắt, còn chưa kịp né tránh thì đã bị thân ảnh kia đâm sầm tới, cả hai cùng bay ngược ra phía sau trước ánh mắt trợn tròn của đám nữ đệ tử.