Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 57: Khảo Hạch Bắt Đầu - Săn Lệnh Bài!



Mặt trời cũng đã treo cao, toàn bộ đệ tử lần lượt báo danh xong, kéo nhau tập hợp trước lối vào dãy núi phía Bắc.

Con số thống kê cuối cùng được công bố, tổng cộng hơn ba nghìn năm trăm người tham gia khảo hạch.

Thế nhưng, phần thưởng chỉ dành cho một trăm người.

Chênh lệch quá mức ấy khiến bầu không khí lập tức trở nên nặng nề, đủ để mọi người ý thức rõ ràng rằng kỳ khảo hạch lần này tuyệt đối không phải trò đùa.

Lão giả áo bào xám đưa mắt quét qua biển người phía trước.

“Các ngươi có ba ngày săn lấy lệnh bài. Hãy tự mình nắm chắc cơ hội.”

Thấy ai nấy đều đã chuẩn bị sẵn sàng, lão liền phất tay, giọng vang dội như chuông đồng:

“Được rồi! Khảo hạch ngoại môn, chính thức bắt đầu!”

Lời lão giả vừa dứt, cấm chế trước lối vào dãy núi phía Bắc liền chấn động nhẹ.

Từng tầng linh quang mỏng manh như màng nước bắt đầu rút lui, tan rã dần trong không khí.

Ánh sáng nhạt đi, bóng tối phía sau chậm rãi hiện ra, giống như một con cự thú đang từ từ há miệng.

Rừng núi u ám kéo dài bất tận, tán cây cổ thụ chồng chất lên nhau, che kín bầu trời, chỉ để lọt xuống vài tia sáng lẻ loi.

Sương mù lững lờ trôi giữa các thân cây, không tĩnh, cũng không tan, như đang âm thầm quan sát từng kẻ đứng trước cửa núi.

Ngay khi cấm chế hoàn toàn biến mất, một luồng hàn khí ẩm lạnh lập tức tràn ra, quét thẳng vào đám người bên ngoài.

Không ít đệ tử rùng mình, da gà nổi lên, tim đập chậm lại một nhịp.

Mùi ẩm mục của lá cây, mùi tanh nhàn nhạt của hung thú hòa lẫn trong không khí. Rất nhẹ, nhưng đủ để khiến người ta cảm thấy cổ họng khô khốc.

Đám người đứng gần cửa núi vô thức lùi nửa bước, ánh mắt thoáng hiện vẻ do dự.

Nhưng sự do dự ấy chỉ kéo dài trong khoảnh khắc.

Ngay sau đó, một đạo thân ảnh gầm nhẹ một tiếng, dẫn đầu lao vào rừng sâu. Linh lực bộc phát, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh, chớp mắt đã bị sương mù nuốt mất.

Giống như một tín hiệu.

Từng thân ảnh liên tiếp lao đi, như thủy triều phá đê, nhanh chóng tràn vào rừng sâu. Tiếng xé gió vang lên không dứt, bóng người tản ra bốn phía trong chớp mắt.

Ba ngày.

Đó là toàn bộ thời gian họ có.

Muốn điểm số, muốn phần thưởng, muốn bước tiếp vào vòng trong, chỉ có thể tranh thủ từng khắc.

Ngay lúc đặt chân vào dãy núi, mỗi người đều theo bản năng mà lựa chọn con đường của riêng mình.

Người thì độc hành chạy đi, nhanh chóng mất hút trong sương mù, kẻ thì cẩn thận tập hợp thành nhóm, men theo rìa ngoài bước đi.

Ở một góc không quá bắt mắt, Trần Tình mới chậm rãi bước vào dãy núi, không nhanh không chậm, như thể chẳng hề bị không khí gấp gáp xung quanh ảnh hưởng.

Dương Sĩ Liên và Đỗ Nhật Hào không theo sát hắn. Hai người chủ động tách ra từ sớm, một là không muốn trở thành gánh nặng trong mắt Trần Tình, hai là cũng muốn nhân cơ hội này tự mình tranh đoạt điểm số, chứng minh bản thân không chỉ dựa hơi người khác.

Ba người không nói thêm lời nào, chỉ trao nhau một ánh mắt ngắn ngủi rồi mỗi người chọn một hướng.

Trần Tình lửng thửng bước đi, ánh mắt bình tĩnh đảo qua địa hình phía trước, tai lắng nghe động tĩnh bốn phía.

Xung quanh, thỉnh thoảng lại có bóng người thấp thoáng xuất hiện rồi nhanh chóng rút đi, ai nấy đều mang theo sự dè chừng, như những con thú hoang tránh mặt nhau trước khi ra tay tranh mồi.

Nửa canh giờ sau, Trần Tình rốt cuộc cũng xâm nhập sâu vào dãy núi. Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng gầm trầm thấp vang lên từ phía trước.

Giữa một khoảng rừng thưa, sương mỏng lượn lờ như khói, một con hung thú dáng tựa báo nhưng thân hình to lớn gấp đôi bình thường, đang cúi đầu gầm gừ.

Bộ cơ bắp căng lên theo từng nhịp thở, móng vuốt cắm sâu xuống đất, trước mặt nó là đống thịt còn bốc hơi ấm, mùi máu tanh nhàn nhạt lan ra trong không khí.

Trên cổ hung thú, một khối lệnh bài màu trắng lắc nhẹ theo động tác, linh quang mờ nhạt phản chiếu qua màn sương, lúc ẩn lúc hiện.

Hung thú cấp bảy.

Trần Tình từ trong rừng bước ra, mỗi bước chân đều nhẹ đến mức gần như không để lại dấu vết.

Hư Vô Ẩn Tức lặng lẽ vận chuyển, khí tức toàn thân bị thu liễm đến cực hạn, thân ảnh hắn như bị xóa mờ khỏi thế giới này, hòa lẫn vào bóng cây và làn sương.

Con báo hung thú không hề hay biết bên cạnh đang có người tiếp cận. Nó vẫn mải mê với chiến lợi phẩm, chiếc lưỡi thô ráp liếm qua vết máu, sự cảnh giác vốn có của hung thú lúc này đã bị cơn hưng phấn che lấp.

Trần Tình chớp đúng khoảnh khắc.

Thân hình hắn bỗng nhiên bắn ra, nhanh đến mức chỉ để lại một vệt tàn ảnh mờ nhạt giữa rừng.

Ngay khi con báo hung thú còn đang cúi đầu, một bàn tay đã nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác vỗ thẳng lên đỉnh đầu nó.

Bốp!

Âm thanh không lớn, thậm chí còn có phần… tùy tiện.

Con báo hung thú trợn mắt, trong đầu còn chưa kịp nảy ra ý niệm nguy hiểm thì cả thân hình đã bị một lực đạo khủng khiếp hất văng.

Nó bay thẳng ra xa mấy trượng, đập gãy răng rắc một thân cây cổ thụ, rồi lăn lông lốc xuống đất, tứ chi co giật vài cái, lập tức ngất đi.

Cả khu rừng thoáng chốc yên ắng trở lại.

Trần Tình chắp tay sau lưng đi tới, cúi đầu nhìn con hung thú đang nằm bất động, ánh mắt còn mang theo chút ngạc nhiên.

Hắn cúi người, tiện tay giật lấy lệnh bài trắng treo trên cổ nó, xoay xoay trong tay như đang nghịch một món đồ chơi.

“Ừm… ra tay hơi nặng thì phải?”

Hắn nghiêng đầu nghĩ một chút, rồi khoát tay, cười hề hề.

“Thôi kệ, miễn chưa chết là được.”

Nói xong, Trần Tình tung lệnh bài lên cao, bắt gọn trong lòng bàn tay, bước đi thong thả rời khỏi hiện trường, dáng vẻ nhàn nhã như vừa làm xong một việc chẳng đáng bận tâm.

Cùng lúc đó, ở những khu vực khác trong dãy núi phía bắc, bức tranh lại mang những gam màu hoàn toàn đối lập.

Có kẻ đơn độc đối mặt hung thú, linh lực bạo phát, quyền cước va chạm, tiếng nổ vang rền, đánh đến đất đá bắn tung, cây cối gãy đổ, khí thế như muốn xé rách cả rừng sâu.

Có nhóm năm sáu người tụ lại, ăn ý phối hợp, bày trận vây khốn. Người chính diện đối đầu, kẻ đánh nghi binh, từng đợt công kích nối tiếp nhau, kiên nhẫn mài mòn sức lực hung thú như mưa dầm thấm đất.

Cũng không thiếu hạng người rình rập trong bóng tối, nín thở thu liễm khí tức, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo một trận chiến từ đầu đến cuối.

Đợi đến khi cả người lẫn thú đều mệt mỏi kiệt quệ, họ mới đột nhiên xuất thủ, nhanh gọn đoạt lấy lệnh bài rồi lập tức biến mất. Khiến người kia tức giận chửi bới không ngừng.

Khảo hạch chỉ vừa mới khai màn, nhưng trật tự đã sớm bị xé nát.

Cả dãy núi phía Bắc bắt đầu sôi lên, từng tiếng va chạm, gào thét, linh lực bùng nổ liên tiếp vang vọng trong không trung.

Tạo nên một tràn cảnh hết sức hỗn loạn.

Ở một khu rừng phía ngoài rìa dãy núi, mấy đạo thân ảnh tụ tập dưới những tán cây rậm rạp.

Trương Tú khoanh tay đứng đó, ánh mắt âm trầm nhìn về hướng rừng sâu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.

“Đã bắt đầu rồi.”

Giọng hắn không lớn, nhưng lại mang theo vẻ chắc chắn đã nắm cục diện trong tay.

Một đệ tử đứng sau lưng hơi chần chừ, thấp giọng hỏi:

“Quy tắc lần này… thật sự có thể để hắn lọt vào vòng trong sao?”

Trương Tú cười khẽ, ánh mắt hắn lóe lên, mang theo vài phần trào phúng.

“Với chiến lực của hắn, đoạt lệnh bài lam, lệnh bài đỏ là chuyện dễ như trở bàn tay. Chỉ cần đầu óc hắn chưa hỏng, tiến vào top hai mươi chỉ là vấn đề thời gian.”

Nói đến đây, Trương Tú chậm rãi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên người nam tử đang nhàn nhã bên cạnh mình.

Khóe miệng Trương Tú cong lên rõ rệt hơn, nụ cười lần này không còn che giấu.

“Đến vòng thứ hai…”

“Việc xử lý Trần Tình, phải trông cậy vào Bành huynh rồi.”

Bành Nghĩa Tân đứng tựa thân cây, hai tay chắp sau gáy, từ đầu đến cuối đều không nhìn Trương Tú.

Nghe vậy, hắn chỉ khẽ cười, giọng nói thong thả nhưng lại mang theo sự tự tin tuyệt đối.

“Trương huynh cứ yên tâm, lần này Trần Tình dù có mọc cánh cũng khó thoát.”

Lời vừa dứt, Trương Tú không kìm được bật cười lớn, âm thanh trầm thấp mà khoái trá.

“Tốt!”

Hắn phất tay, ánh mắt lóe lên hàn ý.

“Đi thôi. Cũng đến lúc chúng ta săn chút lệnh bài. Dù sao, vào vòng trong rồi… mới là sân khấu chân chính.”

…..

Quay lại với Trần Tình.

Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, hắn đã gom được kha khá lệnh bài trắng cùng lam.

Quá trình thì… đơn giản đến mức khiến người ta muốn thở dài.

Mỗi lần chạm mặt hung thú, Trần Tình đều xử lý theo một quy trình quen đến mức phát chán.

Chỉ một chiêu.

Không hơn, không kém.

Mỗi quyền ra, hung thú lập tức bay ngược, đập đất rồi ngất lịm.

Sau đó hắn thong thả bước tới, cúi người nhặt lệnh bài, tiện tay phủi phủi bụi bám trên tay áo, xoay lưng rời đi, không hề ngoái lại.

Tất cả diễn ra liền mạch, dứt khoát, sạch sẽ đến mức ngay cả chính Trần Tình cũng bắt đầu cảm thấy… vô vị.

Hắn vừa đi vừa đảo mắt khắp khu rừng rậm rạp, tai nghe ngóng động tĩnh bốn phía, miệng thì lẩm bẩm như càu nhàu:

“Nghe nói thả hung thú kín cả núi rừng kia mà?”

“Đi nửa ngày rồi, toàn mấy con cấp bảy, cấp tám, vừa chạm là xỉu, ngay cả gợi lên một chút hứng thú cũng không có.”

Hắn đá văng một hòn đá nhỏ ven đường, hòn đá liền lăn lông lốc biến mất trong bụi cỏ.

Ánh mắt hắn hơi nheo lại, trong đáy mắt lộ ra chút nóng lòng không giấu được.

“Đừng nói là… một con cấp chín đàng hoàng cũng không có đấy chứ?”

Lời vừa dứt, rừng cây phía trước vẫn im ắng như cũ, chỉ có gió chiều lùa qua tán lá, xào xạc đáp lại, như thể đang cố tình trêu ngươi hắn.

Hắn lúc này đang muốn thử chiến lực sau khi đột phá Tầng Tám của mình, nhưng khổ nỗi đi mãi chẳng tìm thấy đối thủ, khiến hắn cảm thấy bứt rứt khó chịu.

Đến khi hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương nhuộm đỏ cả vách núi phía trước, Trần Tình mới dừng chân, tựa lưng vào một tảng đá lớn nghỉ tạm.

Hắn lấy mấy tấm lệnh bài ra, xếp gọn trong tay, đếm lại một lượt.

“Mười lăm điểm.”

“Ừm… coi như cũng tạm ổn!”

Hắn lẩm bẩm một câu, rồi thuận tay nhét mười lăm tấm lệnh bài vào trong ngực áo.

Cũng chẳng biết đám đồ này được làm bằng chất liệu quái quỷ gì, vậy mà ném vào túi trữ vật không được, như thể cố tình không cho gian lận.

Trần Tình thử một lần liền bỏ, cũng lười nghiên cứu sâu.

Hắn lắc đầu, rồi từ bên trong túi trữ vật lấy ra một cái đùi nai hung thú to cỡ nửa thân người, vừa săn lúc ban trưa.

Thực ra cái đùi nai này cũng không phải hắn săn theo đúng nghĩa.

Mà là lúc giao thủ, vô tình ra tay hơi mạnh một chút, đánh cho con hung thú kia “rớt” nguyên cái đùi ra, còn bản thể thì nằm ngất lịm bên cạnh.

Hắn nhìn đùi thịt rơi lăn lóc dưới đất, lại liếc con hung thú vẫn còn sống sờ sờ, trong lòng tính toán một giây.

Quy tắc chỉ cấm giết hung thú.

Còn chuyện rụng “phụ tùng” thì… hình như không có nhắc đến.

Thế là Trần Tình rất tự nhiên cúi xuống, thuận tay nhặt lên.

Xác nhận không phạm quy, cũng không lãng phí, hắn liền mang theo làm lương thực, coi như phần thưởng cho lao động hợp pháp.

Hắn ngồi xổm xuống bên vách đá, động tác thuần thục xử lý sơ qua, cắt bỏ phần thịt xấu, tiện tay vung linh lực hong khô máu tươi.

Đang định nhóm lửa thì…

Ầm!

Từ sâu trong rừng bỗng truyền ra một tiếng động lớn, cây cối rung chuyển, chim chóc bay tán loạn.

Gào!

Một tiếng rống kinh thiên kèm theo luồng khí tức cuồng bạo phả thẳng tới, bá đạo mà thô bạo.

Trần Tình hơi khựng lại, ngọn lửa vừa mới bén lên cũng tắt ngúm.

Ánh mắt hắn sáng lên rõ rệt, giống như kẻ đang buồn ngủ gặp được chiếu manh.

“Khí tức này…”

Khóe miệng hắn cong lên, giọng nói mang theo chút hưng phấn:

“Xem ra bữa tối này…phải dời lại rồi!”