Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 70: Tiến Vào - Trận Chiến Đầu Tiên!



Qua nửa canh giờ, năm mươi người tiến vào vòng hai cũng đã tập hợp đầy đủ, đứng thành từng nhóm nhỏ nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, ai nấy đều im lặng chờ đợi, không khí xung quanh vì vậy mà trở nên có phần căng thẳng.

Văn trưởng lão thấy thời gian đã đến, cũng không chần chừ thêm, liền bước lên phía trước, tay áo khẽ động, trong lòng bàn tay xuất hiện một mảnh ngọc bội vỡ màu xanh nhạt, linh quang nhàn nhạt tỏa ra.

Cùng lúc đó, hai vị trưởng lão đứng bên cạnh cũng lấy ra hai mảnh ngọc tương tự, ba người phối hợp nhịp nhàng, trực tiếp ghép ba mảnh vỡ lại với nhau.

Ngay khi ngọc bội hoàn chỉnh.

Một tia sáng bỗng loé lên.

Miếng ngọc bội xoay tròn lơ lửng giữa không trung, từng đợt linh lực lan ra xung quanh, kéo theo không gian phía dưới khẽ vặn vẹo, rất nhanh đã hình thành một cánh cổng dịch chuyển.

Bên trong cánh cổng là một vùng ánh sáng mờ đục, ẩn ẩn mang theo khí tức lạnh lẽo khiến người ta không khỏi rùng mình.

Văn trưởng lão thu tay lại, ánh mắt quét qua đám đệ tử, giọng nói trầm ổn vang lên:

“Được rồi, các ngươi vào đi.”

“Yên tâm, cổng truyền tống này sẽ đưa các ngươi đến những vị trí an toàn khác nhau trong Hàn Vực Cốc, tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm gì.”

Nghe vậy, năm mươi người cũng cảm thấy yên tâm, không chần chừ thêm, lần lượt tiến lên phía trước.

Từng thân ảnh nối tiếp nhau bước vào cánh cổng, thân hình vừa chạm tới liền bị ánh sáng nuốt trọn, biến mất không để lại dấu vết.

Khi thân ảnh cuối cùng biến mất sau màn sáng, cánh cổng dịch chuyển khẽ run lên rồi thu nhỏ lại thành một điểm sáng, cuối cùng tan biến vào hư không.

Không gian tại quảng trường lập tức trở nên vắng lặng, chỉ còn lại các vị trưởng lão đứng đó với những suy tính riêng.

Văn trưởng lão nhìn chằm chằm vào vị trí cánh cổng vừa biến mất, đôi mắt già nua nheo lại, cũng không biết trong lòng đang nghĩ gì.



Sau khi bước vào cánh cổng dịch chuyển, Trần Tình đột nhiên cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, một cảm giác vặn xoắn ập tới khiến đầu óc hắn có chút choáng váng.

Nhưng cảm giác đó không kéo dài lâu, một luồng khí lạnh thấu xương đã đột ngột tràn vào khoang phổi, khiến hắn bất giác rùng mình, lập tức tỉnh táo lại.

Hắn mở mắt ra.

Đập vào mắt là một thế giới được bao phủ một màu trắng xóa.

Bầu trời bị che phủ bởi những tầng mây xám xịt, nặng nề như muốn sụp xuống.

Dưới chân hắn là lớp tuyết dày khô khốc, xung quanh là những vách đá dựng đứng bị băng giá phủ kín, lởm chởm như những chiếc răng nanh khổng lồ.

Trần Tình thử vận hành Linh lực trong người, quả nhiên cảm thấy một sự trì trệ rất nhẹ.

Dù vậy, với Thiên Linh căn hoả hệ của hắn, ảnh hưởng này vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng.

“Xem ra… không dễ chịu chút nào.”

Trần Tình lẩm bẩm, hơi thở vừa phả ra đã hóa thành một làn sương trắng xóa.

Đúng lúc này, giọng nói của Phượng Tâm Vân vang lên bên tai, mang theo vài phần lười biếng xen lẫn khó chịu:

“Không khí nơi này ta không thích tí nào, lại có trận pháp quan sát, ta cũng không thể tùy tiện hiện thân. Ngươi cứ tự mình hành động đi.”

Nàng dừng lại một chút, như nhớ ra điều gì, giọng nói bỗng mang theo chút trêu chọc:

“À đúng rồi, tiểu mỹ nữ lúc nãy đưa ngươi một thứ có thể xác định vị trí mà, bây giờ định đi tìm nàng sao?”

Trần Tình nghe vậy, liền lấy trong ngực ra một miếng ngọc hình trăng khuyết.

Đây chính là thứ Thanh Như Nguyệt đưa cho hắn trước khi tiến vào.

Miếng ngọc nằm trong lòng bàn tay, tỏa ra một luồng ấm áp dịu nhẹ, hoàn toàn đối lập với cái lạnh buốt xung quanh.

Trên bề mặt, hoa văn tinh xảo đan xen, ở giữa có một điểm sáng nhỏ đang nhấp nháy, ổn định chỉ về một phương hướng.

Trần Tình nhìn chằm chằm vào điểm sáng đó một lúc, sau đó lại ngẩng đầu nhìn về phía màn sương tuyết mịt mù phía trước.

“Trước hết, làm quen hoàn cảnh nơi đây đã.”

Nói rồi, hắn cất đi miếng ngọc, chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều phát ra tiếng “rắc rắc” nhỏ trên nền tuyết khô khốc, cẩn thận quan sát xung quanh.

Được chừng nửa dặm đường, Trần Tình sực nhớ ra một chuyện, liền cất tiếng hỏi:

“Này, tiểu nha đầu… nàng có biết Hàn Linh Thạch trông như thế nào không?”

Lập tức, giọng nói ngạo kiều của Phượng Tâm Vân liền vang lên bên tai hắn.

“Không chỉ biết… mà ta còn có thể cảm nhận được khí tức của nó.”

Trần Tình hơi ngẩn ra, nhưng sau đó, ánh mắt lập tức sáng lên:

“Thật?”

“Tất nhiên! Còn không nhìn xem bổn tọa là ai, bổn tọa là bậc Phượng Hoàng cao quý…”

Trần Tình nghe đến đây liền dứt khoát chen ngang, giọng mang theo vài phần hưng phấn:

“Ngưng ngưng, ta biết nàng lợi hại rồi, mau dò xét giúp ta đi.”

Phượng Tâm Vân hơi bất mãn khi bị Trần Tình cắt lời, khẽ hừ một tiếng, nhưng cũng lập tức sử dụng thủ đoạn của mình, liên tục dò xét bán kính xung quanh.

Chỉ sau vài nhịp thở, giọng của nàng lại tiếp tục vang lên, rõ rõ ràng ràng truyền vào tai hắn.

"Xú tiểu tử, bên trái ngươi ba mươi trượng, có dao động linh lực của thứ thạch đầu rách nát kia đấy."

Trần Tình nhìn theo hướng mà tiểu nha đầu chỉ dẫn, chỉ thấy nơi đó là một vách băng dựng đứng trông chẳng có gì đặc biệt, trong lòng có chút nghi hoặc.

Hắn nhanh chóng tiến lại gần, cẩn thận dò xét xung quanh đó một lúc nhưng cũng không phát hiện gì.

“Chẳng lẽ bên trong này!”

Hắn do dự một chút, liền vận linh lực vào lòng bàn tay, một luồng hỏa quang đỏ rực bùng lên, trực tiếp đánh mạnh vào tảng băng to lớn duy nhất nơi đây.

"Rắc! Bùm!"

Tảng băng vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Bên trong liền rơi ra một viên đá kích thước bằng cỡ nắm tay, đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt màu xanh nhạt.

“Đây chính là Hàn Linh Thạch?”

Trần Tình nhặt lấy cục thạch đầu xem xét, chỉ cảm thấy nơi tay mát lạnh, ngoài ra chẳng có gì đặc biệt.

"Dễ dàng vậy sao?"

Trần Tình hơi ngẩn người, sau đó liền bắt đầu cười lớn.

“Haha, tiểu nha đầu, nàng đúng là phúc tinh của ta!”

Nhưng còn chưa tận hưởng niềm vui được bao lâu, giọng nói của Phượng Tâm Vân lại vang lên khiến tiếng cười của hắn im bặt.

“Phía trên!”

Trần Tình ngửa đầu lên trời, đúng lúc nhìn thấy một cảnh tượng khiến lông tơ hắn dựng ngược.

Không kịp nghĩ nhiều, hắn liền dẫm mạnh chân xuống lớp tuyết dày, cố gắng hết sức lùi về sau thật nhanh.

ĐÙNG!!!

Một bóng đen khổng lồ từ trên vách đá lao xuống, đập mạnh vào vị trí hắn vừa đứng. Sức mạnh khủng khiếp khiến mặt đất rung chuyển, tuyết trắng bay mù mịt.

Trần Tình mặc dù đã tránh được nhưng cũng bị lực phản chấn chấn bay ra xa, té lăn trên nền tuyết trắng xóa, gương mặt vẫn chưa hết kinh hãi.

Hắn lồm cồm bò dậy, thanh trọng kiếm đã xuất hiện nơi tay, cảnh giác nhìn khu vực đối diện.

“Tiểu nha đầu, có phải ngươi cố ý?”

Trần Tình nghiến răng nói, hắn làm sao không đoán ra được đây là do Phượng Tâm Vân giở trò.

Với bản lĩnh của nàng, việc phát hiện bóng đen kia là điều dễ như trở bàn tay, nhưng nàng vẫn cố ý chỉ dẫn hắn đến lấy Hàn Linh Thạch, rơi vào cái bẫy đã dọn sẵn từ trước.

“Khanh khách…”

Lúc này, tiếng cười trong trẻo của Phượng Tâm Vân vang lên không ngớt, cho đến khi hơi thở có chút gấp gáp mới chịu dừng lại:

“Đừng nóng, đừng nóng… Ta chỉ là muốn rèn luyện khả năng phản ứng cho ngươi thôi mà.”

“Ngươi da dày thịt chắc như vậy, loại hung thú này cùng lắm chỉ làm ngươi ê ẩm một chút, chết thế nào được.”

Trần Tình nghe xong, khóe mắt khẽ giật, trong lòng thật sự nổi lên một cơn xúc động muốn lôi nàng ra ngoài, vỗ vào mông vài cái thật mạnh.

Ở trong Hàn Vực Cốc này, không chỉ linh lực bị trì trệ mà ngay cả các giác quan của hắn cũng bị hạn chế.

Cũng may nàng còn chút tình người, ngay khi bóng đen kia tấn công đã thông báo trước một tiếng.

Nếu không, hắn cũng không phản ứng nhanh như vậy, né đi một đòn kinh khủng kia.

Phía trước, màn sương tuyết dần tan đi, để lộ ra một thân ảnh to lớn cùng đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy sát khí pha lẫn một chút kinh ngạc.

Trần Tình nheo mắt quan sát, rất nhanh đã nhận ra thứ vừa tập kích mình là gì.

Đó là một con Hàn Băng Thử, thân hình gần bằng một căn phòng nhỏ, cơ thể nó được bao phủ bởi lớp lông cứng như kim thép, đôi răng cửa mọc dài, nhọn hoắt, lóe lên ánh sáng bạc chết chóc.

Hắn âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, cảm nhận khí tức mà con hung thú tỏa ra, mặc dù chỉ là cấp chín, nhưng lại mang theo một loại áp lực nặng nề khác hẳn với những hung thú hắn đụng độ ở vòng trước, như thể đã trải qua vô số lần chém giết, hung tính tích tụ đến mức gần như hóa thành thực chất.

Phượng Tâm Vân như nhìn thấu được suy nghĩ của hắn, liền lên tiếng giải thích, giọng nói cũng thêm vài phần nghiêm túc hiếm thấy:

“Đám hung thú trong Hàn Vực Cốc này sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt, quanh năm phải chống chịu hàn khí bào mòn thân thể, lại còn phải không ngừng tranh đấu để giành địa bàn và tài nguyên, nên mỗi con đều hung lệ dị thường, kinh nghiệm chém giết cũng vượt xa những con nuôi nhốt ngươi gặp ở bên ngoài.”

Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

“Cùng cấp độ… nhưng sức chiến đấu của chúng thường cao hơn một bậc so với hung thú bình thường, thâm chí là vượt cấp chiến đấu cũng dễ như trở bàn tay.”

“Nói cách khác, con Hàn Băng Thử trước mặt này, tuy chỉ là hung thú cấp chín, nhưng thực lực thực tế e rằng không thua gì nửa bước Linh Thú.”

Nghe đến đây, ánh mắt Trần Tình hơi nhướng lên, hai tay siết chặt thanh trọng kiếm, một tia chiến ý lặng lẽ nảy sinh.

“Vượt cấp chiến đấu sao? Ta cũng làm được!”

Lời còn chưa dứt, thân ảnh hắn đã lao đi, bước chân đạp mạnh xuống nền tuyết, cả người như một mũi tên rời dây, trực tiếp áp sát.

Trọng kiếm trong tay vung lên mang theo một lực đạo nặng nề, nhắm thẳng đầu lâu Hàn Băng Thử mà chém xuống.

Hàn Băng Thử lúc này vẫn chưa hết kinh ngạc sau một kích vồ hụt trước đó.

Nơi này vốn là địa bàn của nó, còn Hàn Linh Thạch cũng do chính nó bố trí làm mồi nhử, chuyên dùng để dẫn dụ những con hung thú khác tìm đến rồi bất ngờ tập kích.

Đối với hung thú nơi đây, Hàn Linh Thạch không chỉ là tài nguyên tu luyện quý giá, mà còn là căn nguyên để chúng tồn tại trong môi trường băng hàn khắc nghiệt này.

Một khi hấp thu đủ, không chỉ giúp thực lực tăng vọt mà còn có thể cải biến huyết mạch, vì vậy mỗi lần phát hiện Hàn Linh Thạch bọn chúng đều không tiếc liều mạng tranh đoạt.

Ngoài ra, Hàn Băng Thử còn rất tự tin với tài ẩn nấp của mình, bao lần ra tay hiếm khi nào thất thủ.

Vậy mà hôm nay lại bị một nhân loại nhỏ bé tránh được, còn quay ngược lại khiêu khích, trong lòng không khỏi dâng lên một chút bực bội, hung tính lập tức bộc phát.

Nhìn thấy một kiếm kia chém tới.

Nó lập tức phát ra một tiếng kêu quái dị, thân hình to lớn bất ngờ vặn nhẹ sang bên, động tác nhanh đến mức gần như trái ngược hoàn toàn với kích thước đồ sộ của nó, chỉ trong gang tấc đã tránh được mũi kiếm.

“Vút!”

Lưỡi kiếm lướt qua không khí, mang theo một luồng kình phong sắc bén, chém thẳng xuống nền tuyết, lập tức xé toạc mặt đất, để lại một đường rãnh sâu hoắm.

Trần Tình ánh mắt khẽ động, không hề dừng lại, cổ tay liền xoay chuyển, thuận thế kéo ngược lưỡi kiếm lên, trực tiếp biến chiêu, chém ngang về phía thân thể con Hàn Băng Thử.

Nhưng lần này.

Hàn Băng Thử đã hoàn toàn phản ứng kịp.

Nó đạp mạnh chân xuống đất, thân hình lùi về phía sau, đồng thời vung móng vuốt lên, mang theo hàn khí lạnh thấu xương, trực tiếp đón đỡ một kiếm kia.

“KENG!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, tia lửa bắn ra trong không trung lạnh lẽo.

Trần Tình chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, lực phản chấn truyền ngược lên khiến hắn trượt dài vài bước mới có thể đứng vững.

Hàn Băng Thử tiếp tục thừa thắng xông lên, hai chi trước vung loạn, từng tiếng rít xé gió vang lên trong không khí khiến người nghe lạnh cả gáy.

Trần Tình chỉ có thể phòng thủ, không ngừng giơ kiếm đón đỡ, bước chân liên tiếp lùi lại trên nền tuyết trắng, mỗi lần dẫm xuống đều để lại một dấu chân sâu hoắm.

“KENG! KENG! KENG!”

Âm thanh va chạm dồn dập vang lên, hàn khí theo từng cú vung của Hàn Băng Thử quét tới, ép hắn đến mức hô hấp cũng trở nên gấp gáp.

Móng vuốt sắc bén xé gió lao tới không ngừng, nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh chồng chéo, bao trùm cả không gian trước mặt Trần Tình.

“Phập!”

Một vệt máu nóng hổi bắn ra nhưng đã nhanh chóng kết thành băng.

Trần Tình lúc này động tác đã có chút rối loạn, không ngừng trúng chiêu, hàn khí lập tức ăn mòn vào da thịt, khiến hắn rùng mình, cả người như bị đông cứng trong chốc lát.

“Mẹ kiếp, chính là ngươi ép ông đây phải dùng toàn lực.”

Nói rồi, Trần Tình đột ngột hét lên một tiếng, cả người liền được bao phủ trong một tầng hoả diễm đỏ sẫm, xua đi những hàn khí đang quấn thân.

Hắn tiếp tục nghiêng người, tốc độ trong nháy mắt bộc phát, né đi cặp móng vuốt đang chém tới, trọng kiếm trong tay quét ngang, mang theo một làn sóng hoả diễm dữ dội.

“Xoẹt!!”

Một kiếm chém ra, mang theo hỏa quang xuyên qua tầng tầng tàn ảnh còn chưa phai, trúng ngay phần ngực đang lộ ra của Hàn Băng Thử.

Phốc!!

Lớp lông cứng như thép bị chém tan, phát ra tiếng xì xèo chói tai, hàn khí và hoả khí va chạm, tạo thành một làn sương trắng bốc lên cuồn cuộn.

Thân ảnh to lớn của Hàn Băng Thử bị đánh văng ra xa, lăn lông lốc trên nền tuyết khô cứng, đến khi dừng lại thì lớp tuyết xung quanh đã bị nhuộm loang lổ một màu đỏ sẫm.

Nó rít lên một tiếng the thé về phía Trần Tình, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm dữ tợn, hung tính chưa hề suy giảm.

Nó cố gắng chống bốn chân đứng dậy, nhưng vết thương trước ngực quá sâu, lớp da cứng rắn đã bị xé toạc, máu thịt lộ ra, thậm chí mơ hồ có thể thấy được cả xương trắng lẫn nội tạng bên trong, khiến thân thể nó run lên từng hồi, cuối cùng vẫn không thể chống đỡ, lại khuỵu xuống nền tuyết.

Trần Tình thở ra một hơi dài, linh lực trong cơ thể dần lắng xuống, từng bước tiến lại gần, trọng kiếm trong tay khẽ nâng lên.

Đúng lúc này, giọng nói của Phượng Tâm Vân vang lên bên tai, mang theo chút vội vàng:

“Xú tiểu tử, khoan đã, đừng giết nó.”

“Tên này có thể dùng Hàn Linh Thạch làm mồi nhử, chứng tỏ trong tay chắc chắn không chỉ có một viên, giết nó lúc này… chẳng phải bỏ qua một mối lợi lớn sao?”

Nghe đến đây, ánh mắt hắn lập tức sáng lên.

Nhưng ngay sau đó, khi đối diện đôi mắt đỏ ngầu vẫn đang nhìn chằm chằm mình của Hàn Băng Thử, trong đó không hề có chút ý định khuất phục nào, ngược lại còn tràn đầy hung lệ.

Hắn lại khẽ nhíu mày, thấp giọng hỏi:

“Ta đánh nó thành ra thế này, ngươi nghĩ nó sẽ ngoan ngoãn đem Hàn Linh Thạch giao ra?”

“Yên tâm, ta có cách.”

“Ngươi chỉ cần đặt tay lên trán nó, việc còn lại cứ để ta.”

Giọng Phượng Tâm Vân bình thản, nhưng lại mang theo một loại tự tin khó có thể nghi ngờ.

Trần Tình mặc dù nghi hoặc trong lòng nhưng vẫn nhanh chóng làm theo.

Hắn bước tới gần, từng bước đều giữ cảnh giác, sau đó chậm rãi đưa tay đặt lên trán Hàn Băng Thử.

Ngay khoảnh khắc tiếp xúc.

Một luồng khí tức mơ hồ, cổ xưa mà cao quý bỗng nhiên lan ra từ cơ thể hắn, như dòng nước lặng lẽ chảy, nhưng lại mang theo uy áp vô hình, trực tiếp xuyên qua da thịt, tiến thẳng vào não hải của Hàn Băng Thử.

Con hung thú vốn đang cố gắng dồn chút sức lực cuối cùng để phản kích, móng vuốt khẽ run lên, nhưng ngay khi cảm nhận được luồng khí tức ấy.

Toàn thân nó bỗng cứng đờ, lông tơ trên người dựng đứng.

Một loại áp chế đến từ huyết mạch, sâu tận bản năng, đột ngột giáng xuống.

“Ô… ô…”

Hàn Băng Thử phát ra những tiếng rít khẽ, thân thể run rẩy không kiểm soát, đôi mắt đỏ ngầu ban đầu tràn đầy hung lệ, lúc này lại dần dần tan rã.

Thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, như khắc sâu vào linh hồn.

Trong não hải của nó.

Một đạo hư ảnh Phượng Hoàng to lớn mà cao quý mơ hồ hiện ra, đôi cánh xòe rộng, hỏa quang âm ỉ lan ra như thiêu đốt cả không gian ý thức, mang theo uy áp khiến vạn vật cúi đầu.

Chỉ một ánh nhìn.

Hàn Băng Thử liền phủ phục.

Mọi ý niệm phản kháng… trong nháy mắt đều bị nghiền nát…