Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 71: Thu Hoạch Bất Ngờ!



Trần Tình nhìn thấy sự biến đổi của Hàn Băng Thử, âm thầm tặc lưỡi, vừa kinh ngạc vừa thán phục trước thủ đoạn của tiểu nha đầu.

Hắn thì liều sống liều chết đánh một trận, nhưng Hàn Băng Thử chỉ có căm thù hắn thêm, còn nàng chỉ cần thò ra một tia khí tức, nó đã trực tiếp ngoan ngoãn như cún con.

“Được rồi, đừng ngây ra đó nữa, bảo nó dẫn ngươi vào hang của nó đi.”

Giọng Phượng Tâm Vân vang lên, mang theo chút lười biếng như thể vừa làm xong một việc nhỏ chẳng đáng nhắc đến.

Trần Tình khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn xuống Hàn Băng Thử lúc này đã phủ phục dưới chân mình, trong mắt chỉ còn lại sự kính sợ, không dám có nửa phần phản kháng, hắn thử hạ lệnh:

“Dẫn ta về nơi ngươi cất giữ Hàn Linh Thạch.”

Hàn Băng Thử run nhẹ một cái, lập tức quay đầu, bước chân có chút khập khiễng, chậm rãi bò đi về phía vách đá phía sau.

Qua một lát, một người một thú cuối cùng cũng đi đến nơi có một khe nứt bị tuyết phủ gần kín, nếu không dò xét kỹ căn bản khó mà phát hiện ra đây là một lối đi.

Hàn Băng Thử dùng móng vuốt gạt lớp tuyết dày sang hai bên, thân hình to lớn lập tức vừa vặn chen vào.

Trần Tình đứng ngoài quan sát một vòng, xác nhận xung quanh không có dị động nào khác, lúc này mới bước theo sau, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, không hề buông lỏng cảnh giác.

Vì Hàn Băng Thử bị thương khá nặng, nên tốc độ di chuyển rất chậm, Trần Tình đành lấy ra một viên trị thương đan ném cho nó.

Sau khi thương thế hồi phục được chút ít, nó tiếp tục dẫn Trần Tình đi qua chừng bảy tám khúc ngoặt, lại rẽ thêm vài ngã ba, ngã tư, cuối cùng mới thoát khỏi đoạn đường hầm dài dằng dặc ấy, trước mắt bất ngờ hiện ra một hang động vô cùng rộng lớn.

Trần Tình liền khẽ thở ra một hơi, hắn vô thức quay đầu nhìn lại con đường vừa đi qua, trong đầu lại có chút quay cuồng.

Nhớ lại từng lối rẽ chồng chéo, tầng tầng lớp lớp như mê cung, căn bản không thể phân biệt được phương hướng.

Trong lòng hắn lập tức hiện lên một ý nghĩ.

Nếu bây giờ bảo hắn tự mình quay trở ra…

Chỉ sợ chưa đi được bao xa, đã lạc đến không biết trời đất là gì rồi.

Lại bước thêm vài bước, tiến sâu vào hang động, Trần Tình khẽ hít vào một hơi.

Ngay lập tức.

Hắn cảm nhận được luồng linh khí nơi đây khác hẳn bên ngoài, không chỉ dồi dào, mà còn cực kỳ tinh thuần.

Ánh mắt hắn bỗng sáng lên, cảm thán một câu.

“Không ngờ con chuột nhắt này lại biết chọn nơi ở như vậy…!”

Nếu có thể ở đây tu luyện trong thời gian dài, e rằng chưa cần bao lâu, tu vi của hắn đã có thể tiến thêm một bước lớn.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, bên trong hang không hề tối như hắn tưởng.

Trên vách đá, từng mảng tinh thể băng bám dày, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những lỗ thông li ti phía trên, tạo thành một tầng quang mang lam nhạt mờ ảo, đủ để nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.

Phượng Tâm Vân thoát ly khỏi cơ thể Trần Tình, xuất hiện bên cạnh, liền vươn vai một cái, lộ ra một đường cong quyến rũ của tuổi xuân thì.

Nàng lúc này không mang khăn che mặt, dung nhan hoàn toàn lộ ra dưới ánh sáng lam nhạt trong hang động.

Ngũ quan tinh xảo như được chạm khắc tỉ mỉ, làn da trắng mịn tựa tuyết non, dưới ánh sáng lạnh lẽo ấy lại càng nổi bật một cách khác thường, tựa như một đóa hỏa liên nở rộ giữa vùng băng giá.

Đôi mắt phượng lười biếng liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy từng đống tài sản mà Hàn Băng Thử tích góp được, đôi môi nàng khẽ cong lên.

“Ừm… cũng không tệ, con tiểu thú này ở nơi đây cũng coi như là một đại phú hào.”

Trần Tình nhìn thấy tiểu nha đầu xuất hiện bên cạnh, dung nhan tuyệt mỹ hiện ra khiến trái tim hắn không ngừng rung động.

Bàn tay không tự chủ được giơ lên, xoa nhẹ một bên má trắng mịn kia.

Cảm giác mềm mại, mang theo chút ấm áp dễ chịu, trái ngược hoàn toàn với sự giá lạnh xung quanh, khiến hắn yêu thích không rời, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ, động tác càng lúc càng “nhập tâm”.

Phượng Tâm Vân hơi bất ngờ trước hành động của Trần Tình nhưng cũng không gạt tay hắn đi, chỉ đứng yên nhìn hắn, đầu còn hơi nghiêng khẽ về phía trước cho hắn thuận tiện “sờ mó”.

Dưới ánh sáng nhạt nhòa phản chiếu từ băng giá, bóng dáng thiếu niên và thiếu nữ đứng sát bên nhau, tựa như một cặp tiên đồng ngọc nữ bước ra từ họa đồ, cùng ánh nhìn tình tứ đan xen, tạo nên một bầu không khí ngọt ngào, khiến thời gian như ngừng trôi trong phút chốc.

Nhưng qua một lúc, Trần Tình vẫn không có động tác nào khác, chỉ đứng đó sờ nắn gương mặt của nàng, khiến vẻ lãng mạn bắt đầu nhuốm màu... ngớ ngẩn.

Phượng Tâm Vân khẽ nheo mắt, cảm nhận được bàn tay hắn chỉ xoa tới xoa lui trên má mình như đang kiểm tra một món đồ lạ, không biết tại sao trong lòng lại dâng lên một tia bực bội rất khó gọi tên, dần dần mất kiên nhẫn.

Nàng hừ nhẹ một tiếng, giọng nói mang theo vài phần cáu kỉnh, phá vỡ sự yên tĩnh:

“Ngươi sờ đủ chưa?”

Âm thanh không lớn, nhưng lại kéo Trần Tình trở về thực tại.

Hắn giật mình một cái, bàn tay lập tức rụt về, trên mặt lộ ra chút lúng túng, sau đó liền cười gượng một tiếng che đậy:

“Ha… haha! ai bảo nàng lớn lên xinh đẹp, da dẻ lại còn mịn màng như vậy, khiến ta không kìm chế được.”

Phượng Tâm Vân nghe thấy câu trả lời kia, trong lòng không ngờ còn bực bội hơn: “Không kìm chế được? Không kìm chế được mà chỉ đứng đấy xoa nắn gương mặt?”

Nàng trừng mắt nhìn hắn, tiếp tục lẩm bẩm một câu khiến Trần Tình không hiểu mô tê gì.

“Ngươi đúng là đồ ngốc, là đại ngốc!”

Nói rồi, nàng dậm mạnh chân một cái, cất bước tiến về trung tâm hang động.

Nhưng chưa đi được bao xa, nàng lại khẽ quay đầu lại, giọng cáu gắt vang lên:

“Ngươi đứng đó làm gì? Còn không mau tới đây thu lấy Hàn Linh Thạch?”

Trần Tình nhìn thấy thái độ của nàng, trong lòng âm thầm nghi hoặc, không biết tiểu nha đầu này vì sao lại sinh khí, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng đuổi theo phía sau.

Rất nhanh, hai người đã đứng trước một mỏm đá nhô cao ở trung tâm, bên trên xếp lấy ngay ngắn từng viên Hàn Linh Thạch, tỏa ánh sáng lam nhạt lấp lánh.

Trần Tình đếm sơ qua một lượt, tổng cộng có hai mươi mốt viên.

Nghĩ đến việc chỉ mới qua một thời gian ngắn, hắn đã kiếm được ngần ấy Hàn Linh Thạch, tim hắn không khỏi đập nhanh hơn vài phần.

Có lẽ đây là gia sản mà Hàn Băng Thử đã dày công tích góp bấy lâu để chuẩn bị cho lần đột phá lên cấp Nửa bước Linh Thú sắp tới, bây giờ lại tiện nghi cho hắn.

Ngoài số Hàn Linh Thạch đó ra, bên cạnh còn có không ít khoáng thạch cùng linh tài băng thuộc tính hiếm gặp, mỗi món đều tỏa ra khí tức lạnh lẽo đặc trưng, cũng không biết con chuột kia tích lũy mấy thứ này để làm gì.

Trần Tình tiếp tục đảo mắt nhìn quanh, liền phát hiện một khu vực ở sát vách hang, đứng đấy vài cây linh thảo lạ mắt.

Thân cây trong suốt như ngọc, mọc ra bốn chiếc lá đối xứng nhau, phía trên còn đọng những giọt băng lộ chưa tan, tỏa hương thanh khiết, vừa nhìn liền biết Hàn Băng Thử đã tỉ mỉ vun trồng.

“Tiểu nha đầu! Kia là linh thảo gì nha?”

Hắn không nhịn được hiếu kỳ, quay sang hỏi.

Nhưng còn chưa nhận được câu trả lời, liền thấy tiểu nha đầu đã nhanh nhảu chạy tới, bứt lấy từng chiếc lá, chỉ phủi nhẹ một cái liền nhét ngay vào miệng, vừa nhai vừa nói, như đã quên hết chuyện không vui vừa rồi.

“Là Hàn Ngọc Thảo nha, ăn vào có thể nhanh chóng chữa lành vết thương do băng thuộc tính gây ra, vừa ngon, vừa mát… ngươi có muốn thử không?”

Trần Tình mí mắt khẽ giật, trong lòng một trận nhỏ máu, thứ trị thương tốt như vậy mà nàng xem như rau cải trắng, bứt lấy bứt để mà ăn.

Hắn lập tức tiến lại ngăn cản… sau một hồi khổ công dụ dỗ, cuối cùng cũng có thể giữ lại hai cây còn nguyên vẹn cất đi.

Sau đó hắn liền trở lại mỏm đá, càn quét hết tất cả để vào túi trữ vật.

Thu dọn xong xuôi mọi thứ, hắn vỗ vỗ tay, hài lòng nói:

“Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi.”

Hắn vốn định gọi Hàn Băng Thử dẫn đường, nhưng lúc này con hung thú to lớn lại đang nằm bẹp dí dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Thi thoảng, nó lại lén đưa ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía Phượng Tâm Vân, có kêu thế nào cũng không dám đứng dậy.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể chuyển ánh mắt sang tiểu nha đầu, định bảo nàng trấn an con chuột này một chút.

Nhưng lúc này, Phượng Tâm Vân lại đứng yên tại chỗ, hai mắt khép hờ, thần sắc hiếm khi nghiêm túc, như đang cảm nhận điều gì đó trong không gian xung quanh.

Trần Tình thấy vậy, cũng không tiện quấy rầy, chỉ đành đứng yên chờ đợi, trong lòng âm thầm dâng lên một tia nghi hoặc.

“Có rồi!”

Đột ngột, Phượng Tâm Vân mở bừng mắt, reo lên đầy phấn khởi làm Trần Tình cũng bị giật mình một phen.

“Có cái gì?”

Hắn vội hỏi.

Nàng không trả lời ngay, mà bước nhanh về một phía, đưa ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào một vị trí hơi khuất phía trong.

“Đào đi! Có thứ tốt đang chờ ngươi đấy.”

Nghe đến hai chữ "thứ tốt", ánh mắt Trần Tình không khỏi sáng lên, lộ ra nét hưng phấn.

Hắn biết rõ, vật gì được tiểu nha đầu này coi trọng chắc chắn không phải hàng tầm thường.

Hắn lập tức rút ra trọng kiếm, bộc phát linh lực, hì hục đào bới theo chỉ dẫn…

Hơn hai nén nhang trôi qua, Trần Tình đã khoét sâu vào lòng đất tạo thành một cái hố sâu gần chục trượng, nhưng bên dưới vẫn chỉ là đất đá lạnh lẽo.

Trong lòng hắn bắt đầu nảy sinh chút hoài nghi, không biết liệu tiểu nha đầu này có đang thừa cơ "chơi" mình một vố hay không.

Đúng lúc ý định bỏ cuộc vừa nhen nhóm, thanh trọng kiếm trong tay hắn đột ngột xuyên qua lớp đá cứng rồi nhẹ bẫng đi, như thể vừa phá vỡ một thứ gì đó không thực chất.

Trần Tình còn chưa kịp phản ứng thì.

“Rắc… rắc!”

Cả không gian lập tức run rẩy, lớp đất đá phía dưới bỗng nhiên nứt toác ra, những vết nứt lan nhanh như mạng nhện, ngay sau đó toàn bộ bề mặt lập tức sụp xuống.

“Ầm!”

Đất đá đổ ập.

Trần Tình chỉ kịp hô lên một tiếng không ổn, thân thể liền bị kéo tuột xuống theo dòng sụp lún, cả người rơi thẳng vào khoảng không phía dưới.

“Bịch!”

Hắn rơi mạnh xuống, va chạm với nền đất cứng rắn, lực chấn động lan ra khiến cả không gian khẽ rung lên một nhịp, bụi băng cùng vụn đá bắn tung tứ phía.

“Khụ… khụ…”

Trần Tình ho sặc hai tiếng, đưa tay phủi lớp đất đá bám trên người, lồm cồm bò dậy, toàn thân ê ẩm như vừa bị ai đó nện cho một trận.

Hắn hít sâu vài hơi, cảm nhận xương cốt vẫn còn nguyên vẹn, lúc này mới thở phào một tiếng, lẩm bẩm:

“Cũng may là không bị té chết!”

Đúng lúc đó, bên cạnh hắn, một luồng hỏa quang khẽ lóe lên.

Phượng Tâm Vân chậm rãi hiện thân, váy áo không nhiễm một hạt bụi, thần sắc ung dung như đi dạo chơi, khác hẳn vẻ chật vật hiện tại của Trần Tình.

Nàng liếc nhìn hắn một cái.

Không nói một lời, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, cười lên khanh khách một tràng dài.

“Ngươi a… đúng là đáng đời!”

Trần Tình trong lòng âm thầm nghiến răng, nhìn nàng một hồi.

Muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Cuối cùng chỉ đành hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi, quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Ánh mắt hắn nhanh chóng bị hút về phía trước.

Nơi đây là một không gian khá rộng lớn, được xây cất cực kỳ tỉ mỉ, tựa như một gian mật thất ẩn sâu dưới lòng đất.

Từng bức tường xung quanh đều được gọt giũa phẳng lì, bề mặt phủ một lớp băng tinh trong suốt, phản chiếu lấy ánh sáng dịu nhẹ từ những viên dạ minh châu được khảm nạm phía trên.

Những đường vân mảnh mai chạy dọc theo vách đá, ẩn ẩn phát ra từng đợt linh quang yếu ớt, như đang cố gắng duy trì một loại trận pháp nào đó.

Chính giữa không gian là một đồ án phù văn cổ xưa, khắc sâu trên mặt đất, từng nét từng nét đan xen chằng chịt như mạng lưới, vừa phức tạp vừa mang theo một loại quy luật khó hiểu.

“Đây là…”

Trần Tình khẽ nhíu mày.

Không suy nghĩ nhiều liền bước lại gần, ánh mắt dán chặt lên đồ án dưới chân.

Những đường phù văn kia dường như không hề tĩnh lặng.

Chúng như có “linh tính”, từng tia linh quang lam nhạt lưu chuyển theo những đường khắc, chậm rãi tuần hoàn, lúc ẩn lúc hiện, khiến người nhìn lâu dễ sinh cảm giác hoa mắt.

Trần Tình càng nhìn, đầu óc càng mơ hồ, như bị một vòng xoáy vô hình cuốn lấy, ý thức dần dần trượt sâu vào những đường phù văn chằng chịt kia, không cách nào thoát ra.

Ngay lúc đó.

“Đùng!”

Một lực đạo cực mạnh bất ngờ đập thẳng vào phía sau hắn.

Trần Tình chỉ kịp “á” lên một tiếng, cả người đã bay thẳng ra ngoài, đập mạnh vào vách đá lạnh lẽo phía trước.

Ầm!

Hắn dán chặt lên tường, tạo ra một vết lõm nông, rồi chậm rãi trượt xuống.

Đầu óc vừa tỉnh lại lại truyền tới một trận choáng váng, cảm giác đau nhức cũng theo đó ập tới.

“Muốn chết sao?”

Giọng nói của Phượng Tâm Vân vang lên ngay phía sau, như có chút tức giận.

“Đó là một tòa truyền tống trận cao cấp, tu vi không đủ mà dám nhìn sâu vào cấu trúc của nó, nhẹ thì tinh thần hỗn loạn, trí óc ngu muội, nặng thì… thần hồn tan rã ngay tại chỗ.”

“Nếu ta không ra tay kịp, có lẽ ngươi bây giờ đã là một cái xác không hồn.”

Trần Tình lúc này nằm dài trên đất, loáng thoáng nghe được những lời này, thân hình khẽ rung lên, hắn nào biết cái đồ án kia lợi hại như vậy, thầm trách mình quá sơ ý.

Phượng Tâm Vân thấy hắn nằm bất động, nhớ lại vừa rồi trong lúc gấp gáp ra tay cũng hơi quá lực.

Nàng khẽ mím môi, lập tức bước tới, cúi người đỡ hắn dậy, ôm vào trong lòng, bàn tay khẽ đặt lên ngực hắn dò xét tình trạng.

Sau khi xác nhận kinh mạch không bị tổn hại, chỉ gãy đi vài cọng xương sườn do quá trình va đập, tinh thần cũng không có dấu hiệu rối loạn, nàng mới khẽ thở ra một hơi.

“Đúng là đồ ngốc!”

Trần Tình nằm trong vòng tay nàng, hít lấy hương thơm quen thuộc, đầu tựa lên nơi mềm mại ấm áp trước ngực.

Thấy gương mặt nàng vẫn còn vương nét lo lắng chưa tan, hắn khẽ động, vòng tay ôm lấy eo thon của nàng, siết nhẹ.

“Xin lỗi… làm nàng lo lắng rồi.”

Phượng Tâm Vân như bị điện giật, thân thể thoáng cứng lại. Một tầng ửng đỏ nhanh chóng lan từ cổ lên tận gò má.

Thấy tiểu nha đầu im lặng không đáp lời, Trần Tình lại lầm tưởng rằng nàng vẫn còn chưa nguôi giận.

Hắn nén cơn đau, cố gắng trườn người lên để đối diện với nàng, ánh mắt còn “long lanh lấp lánh” đầy vẻ hối lỗi.

Phượng Tâm Vân nào chịu được vẻ mặt ghê tởm này của hắn.

Nàng khẽ đẩy vai hắn ra, hắng giọng một cái để lấy lại vẻ cao ngạo thường ngày:

“Biết lỗi là tốt... Lần sau nhớ chú ý là được!”

Nghe vậy, Trần Tình lập tức vui vẻ, nhìn lấy vẻ mặt còn vương chút ửng đỏ của nàng.

Trong phút chốc chẳng biết lấy can đảm từ đâu, hắn đột ngột kéo nàng lại gần, đầu hơi nghiêng tới, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi đỏ mọng xinh xắn ấy.

Một luồng điện chạy dọc theo sống lưng cả hai.

Trái tim đập loạn như trống trận…