Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến Phượng Tâm Vân hoàn toàn không kịp phản ứng. Đầu óc trong thoáng chốc trở nên trống rỗng, hơi thở cũng theo đó mà ngưng trệ.
Nàng vốn là một bậc cao ngạo, luôn tỏ vẻ xem thường mọi thứ xung quanh.
Nhưng lúc này đây, nàng lại giống như một thiếu nữ lần đầu biết đến phong tình, vừa bàng hoàng, vừa e thẹn, lại có chút gì đó ngọt lịm len lỏi vào tận tâm can.
Nhưng sự bàng hoàng ban đầu chỉ kéo dài trong vài nhịp thở.
Ngay khi cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ đôi môi Trần Tình, bản tính mạnh mẽ và ngạo kiều trong nàng bỗng nhiên trỗi dậy.
Phượng Tâm Vân không muốn mình là kẻ bị động, nhất là trong trò chơi cảm xúc lạ lẫm này.
Đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nàng liền “đảo khách thành chủ”, vòng tay ra sau lưng Trần Tình, ghì chặt hắn, đem nụ hôn nhẹ nhàng ban nãy biến thành một sự chiếm hữu đầy nồng nhiệt.
Trần Tình lập tức bị bối rối trước sự chủ động đầy táo bạo của nàng, đầu óc như bị oanh tạc một cái, mọi giác quan đều đổ dồn về nơi giao thoa của đôi môi.
Hắn lập tức đáp lại sự nồng nhiệt ấy, cả hai quấn quýt lấy nhau như muốn hoà tan.
Cảm giác mềm mại ban đầu giờ đây trở nên nóng bỏng, mạnh mẽ như muốn thiêu cháy cả không gian lạnh lẽo xung quanh.
Hàn khí của mật thất như tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại hơi thở dồn dập đan xen.
Đây là nụ hôn đầu tiên của hai, lúc đầu có trúc trắc, nhưng rất nhanh đã quen thuộc, tạo nên một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thoải mái chưa từng có.
Họ hôn nhau say đắm, đến mức quên cả thời gian.
Đến khi lồng ngực phập phồng vì thiếu khí, khi cánh môi đã trở nên tê dại và sưng đỏ vì sự kịch liệt, hai người mới tách ra, ánh mắt nhu tình nhìn lấy nhau.
“Đồ lưu manh!”
Phượng Tâm Vân nhẹ đẩy Trần Tình ra, quay người sang một bên, chỉnh lại mái tóc có chút lộn xộn.
Ánh mắt nàng vẫn còn vương lại một tầng sương mờ hơi nước, đôi gò má đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu.
Trần Tình vẫn còn dư vị cảm giác vừa rồi, gần như quên đi đau đớn ở vết thương.
Nhìn sang bộ dạng e thẹn của Phượng Tâm Vân, khoé môi không kìm được khẽ cong lên.
Hắn tiếp tục nhích lại gần, đưa tay vòng qua eo nàng, kéo nhẹ về phía mình, khiến hai cơ thể một lần nữa dán sát vào nhau.
Hắn cúi đầu, ghé sát bên tai nàng, giọng nói trầm thấp pha chút trêu chọc:
“Thế nào? Tiểu nha đầu cao ngạo thường ngày, người không tim không phổi… nay cũng biết thẹn thùng nha.”
Thân hình Phượng Tâm Vân có chút run lên, quay đầu sang trừng mắt nhìn hắn.
“Còn không phải tại ngươi thiếu đứng đắn…”
Nàng nhẹ cắn môi, giọng đột nhiên hạ xuống gần như lí nhí:
“Dám cướp mất nụ hôn đầu của ta.”
Trần Tình nghe vậy, đột nhiên cười lớn một tiếng, trong lòng trào dâng một cảm giác thoải mái chưa từng có.
“Vậy… ta phải chịu trách nhiệm rồi?”
Phượng Tâm Vân liếc hắn một cái, giơ lên nắm đấm nhỏ.
“Ngươi thử không xem?”
Trần Tình không đáp, chỉ mỉm cười.
Sau nụ hôn vừa rồi, hắn và nàng dường như vừa tạo nên một liên kết khó nói bằng lời.
Cánh tay đang vòng qua eo nàng siết lại thêm một chút, cảm nhận hơi ấm cùng trái tim đang đập loạn kia.
Hắn hơi cúi đầu, tựa cằm lên vai nàng.
Khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như chậm lại.
Trong đầu hắn, ký ức bất giác trôi ngược.
Từ khi nàng còn ở trong một quả trứng hắn tình cờ mua được, đến khi phá vỏ chui ra, hóa thành một tiểu nha đầu nhỏ nhắn.
Lúc nào nàng cũng bày ra vẻ cao ngạo, nhưng lại như một cuốn bách khoa toàn thư sống,
Từ linh dược, trận pháp đến hung thú, chuyện gì cũng biết.
Lại hết lần này đến lần khác, kéo hắn ra khỏi nguy hiểm.
Từng chút một, hình bóng nhỏ bé ấy đột nhiên thay đổi.
Trở thành thiếu nữ ở trước mặt hắn lúc này.
Dung nhan tuyệt mỹ, khí chất cao quý, vẫn là cái tính ngạo kiều quen thuộc đó…vẫn ham ăn, vẫn thích trêu chọc hắn.
Nhưng dù có biến đổi thế nào, nàng vẫn ở bên hắn, khiến cuộc hành trình tu luyện khô khan, cô độc trở nên bớt nhàm chán, muôn màu muôn vẻ.
Không biết từ lúc nào, nàng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời của hắn.
Trần Tình khẽ ngước đầu lên, nhìn thấy tiểu nha đầu cũng đang chăm chú nhìn mình.
Hắn nhẹ giọng, thốt ra một câu nói từ tận đáy lòng.
“Cảm ơn nàng!”
Phượng Tâm Vân khẽ cong môi, nàng làm sao không biết hắn đang cảm ơn vì điều gì.
Đôi mắt ánh lên một tia vui vẻ, nhưng sâu bên trong đấy lại là nỗi buồn vô vọng xuyên qua vô tận năm tháng.
Nàng khẽ đưa tay, đầu ngón tay chạm nhẹ lên gương mặt hắn.
“Đồ ngốc! Có gì mà phải cảm ơn chứ!”
Nói rồi, nàng chủ động tách ra, ánh mắt nhìn về một hướng trong mật thất.
“Được rồi… đừng có sến súa nữa, làm chính sự thôi.”
Trần Tình khựng lại, ánh mắt thoáng ngơ ra một nhịp.
“Chính sự?”
Hắn liếc nhìn xung quanh, rồi lại nhìn nàng, giọng mang theo chút chần chừ:
“Ngay tại đây sao?”
“Đúng vậy.”
Phượng Tâm Vân gật đầu, giọng vẫn rất bình thản:
“Ngay trong mật thất này.”
Trần Tình im lặng một lát, vẫn cố hỏi thêm một câu, nhưng hai tay đã rất nhanh cởi lấy thắt lưng trên người.
“Như vậy…tiến triển có hơi nhanh quá không?”
Lúc này, đến lượt Phượng Tâm Vân sững người, nhìn thấy động tác khó hiểu của Trần Tình, nàng khẽ bật người đứng dậy, chỉ tay vào hắn.
“Ngươi…!”
Nàng trừng mắt nhìn, hai gò má vốn đã ửng đỏ nay lại càng đỏ hơn.
“Xú tiểu tử!”
“Trong đầu ngươi rốt cuộc đang nghĩ chuyện đen tối gì vậy hả?!”
Trần Tình thoáng dừng lại động tác, lộ ra vẻ lúng túng.
“Chẳng phải… “làm chính sự” là…là chuyện… ấy sao?”
Hắn nói nhỏ đi một chút, ánh mắt có phần né tránh.
“Lúc trước ta ở trong làng, hay qua nhà mấy thúc mấy thím chơi, nhưng đến chiều tối họ lại đuổi ta về bảo là đi làm chính sự gì gì đó….”
Nói đến đây, hắn ho khan một tiếng, càng nói càng cảm thấy không ổn.
“Cho nên ta mới tưởng…”
Phượng Tâm Vân nghe xong, khẽ vỗ tay lên trán, không ngờ tên này lại có lúc ngốc nghếch đến vậy.
Nàng khẽ hít một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh sau những chuyện “giật gân” vừa xảy ra.
“Ý ta nói “chính sự” ở đây… là thứ tốt mà ta đã nói trước đó.”
“Ngươi không cảm thấy linh khí nơi này quá mức nồng nặc, lại còn tinh thuần dị thường sao?”
Trần Tình lúc này giật mình cảm nhận.
Quả thật, linh khí xung quanh đậm đặc hơn bên ngoài không chỉ một bậc, thậm chí còn mang theo cảm giác tinh thuần đến kỳ lạ.
“Nhưng mà… nơi này trống rỗng như vậy.”
Hắn đảo mắt nhìn quanh, khẽ cau mày:
“Ngoài cái đồ án quái quỷ kia ra thì còn gì nữa đâu?”
Phượng Tâm Vân liếc nhìn Trần Tình một cái, không trả lời.
Chỉ xoay người, chậm rãi bước về phía một vách đá mà nàng đã sớm chú ý.
“Lui xa ra một chút, xem bổn tọa biểu diễn đây.”
Nàng giơ tay, đầu ngón tay bừng lên một ngọn hoả diễm, búng thẳng về phía vách đá kia.
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa tiếp xúc.
“Ầm!”
Cả mật thất chấn động dữ dội.
Những đường văn ẩn giấu chạy dọc vách đá lập tức hiện lên, ánh sáng xanh bùng phát ngăn chặn lấy ngọn lửa kia.
Sau đó, từng đạo phù văn như sống dậy, lao thẳng về phía nàng, mang theo hàn khí sắc bén như đao kiếm.
Trần Tình biến sắc, vội hô lên một tiếng:
“Cẩn thận!”
Nhưng Phượng Tâm Vân dường như không để ý đến, chỉ đứng đó, ánh mắt nhướng lên đầy ngạo nghễ.
“Chỉ là trận pháp rách nát mà thôi.”
Nàng bước ra một bước, hỏa quang từ lòng bàn tay bùng lên.
Một chưởng đánh ra!
“Oanh!”
Hỏa diễm va chạm với phù văn, hơi lạnh và nhiệt độ cao giao thoa, tạo thành từng đợt sóng linh lực khuếch tán.
“Ầm!”
Cả toà mật thất lại rung lên một trận, Trần Tình bị dư ba quét trúng, cả người bị đánh văng ra xa, trong lòng âm thầm kinh hãi.
Hắn lồm cồm bò dậy, nhanh chóng đứng nép vào một góc, tay xoa xoa lồng ngực đang đau nhói, trong lòng một trận hối hận vì không nghe lời tiểu nha đầu cảnh báo trước đó.
Sau đợt công kích không thành.
Những đường phù văn kia như có linh tính, nhận thấy thực lực của Phượng Tâm Vân không tầm thường, chúng liền lập tức biến hóa, từng tầng từng tầng phù văn chồng lên nhau, kết thành một mũi tên to lớn, sắc lạnh lao tới.
Phượng Tâm Vân nheo mắt.
“Cũng có chút ý tứ.”
Bàn tay nàng khẽ động, cũng tạo ra một mũi tên hoả diễm phóng đi, như cắt phăng không gian, trong chớp mắt đã va chạm với mũi tên phù văn kia.
“Rắc… rắc…”
Âm thanh nứt vỡ vang lên.
Toàn bộ phù văn bị một chiêu của nàng đánh cho lập tức tan rã, hoả tiễn vẫn chưa tan biến, tiếp tục lao đi, cắm phập vào vách đá trước mặt.
“Ầm!”
Toàn bộ vách đá nổ tung, trận pháp trên đó cũng vì thế mà mất đi hiệu lực, ánh sáng nhanh chóng suy yếu rồi tan biến.
Cảnh tượng xung quanh bắt đầu thay đổi.
Không còn mật thất điêu khắc tinh xảo, không còn dạ minh châu chiếu sáng dịu nhẹ.
Thay vào đó là một hang động u tối, thô sơ, chỉ có đồ án truyền tống kia là vẫn còn nằm yên ở đó.
Phía bên kia, ngay vách đá mà Phượng Tâm Vân phá vỡ khi nãy, lúc này đây lại hiện ra một cánh cửa đá to lớn có chút cổ xưa.
Trần Tình ở phía xa đứng như trời trồng, không thể tin nổi vào mắt mình.
Nhưng rồi, hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, lập tức chạy tới bên cạnh Phượng Tâm Vân, nghi hoặc hỏi:
“Tiểu nha đầu, chuyện này là như thế nào?”
Phượng Tâm Vân nhún vai, thản nhiên giải thích.
“Đây là một hang động tự nhiên của bí cảnh này, trận pháp ban nãy là kẻ nào đó cố ý tạo ra để đánh lừa thị giác của những người vô tình vào đây.”
Nói đến đây, nàng hơi cong môi:
“Chắc hắn không ngờ là ta có thể phát hiện được, bây giờ lại tiện nghi cho ngươi.”
Trần Tình nghe xong, trong lòng khẽ động.
Kẻ có thể tạo ra trận pháp lợi hại như vậy chắc chắn không phải nhân vật tầm thường.
“Được rồi, đi vào thôi, thứ bên trong chắc chắn ngươi sẽ thích.”
Phượng Tâm Vân vỗ tay một cái, liền bước lại đẩy cánh cửa đá.
“Rầm! rầm!”
Cánh cửa nặng nề chậm rãi mở ra.
Ngay khoảnh khắc khe hở vừa xuất hiện.
Một luồng linh khí nồng đậm đến mức gần như hóa thành thực chất lập tức tràn ra.
Luồng linh khí kia mang theo sự tinh khiết đến cực hạn, không hề có chút tạp chất.
Trần Tình hít nhẹ một hơi, liền cảm thấy tinh thần chấn động, toàn thân thư thái, vết thương trên người cũng khá hơn đôi chút.
Không cần vận chuyển công pháp, linh khí liền theo kinh mạch tràn vào cơ thể, lan khắp tứ chi bách hài.
Linh lực trong đan điền như được kích thích, khẽ rung lên, ẩn ẩn cảm giác như đã tăng lên một chút.
Trần Tình sững sờ, sau đó ánh mắt lập tức trở nên nóng rực.
Hắn nhanh chóng theo sát tiểu nha đầu tiến vào.
Không gian bên trong không lớn, chỉ cỡ một căn phòng nhỏ.
Chính giữa là một hố đá tự nhiên.
Bên trong, từng giọt dịch thể trong suốt như ngọc, mang theo ánh sáng lấp lánh.
Chính thứ này đã toát ra nguồn linh khí tinh thuần kia.
“Đây là…”
Trần Tình đứng nhìn một hồi, hô hấp dần trở nên gấp gáp.
“Băng Phách Linh Dịch.”
“Mỗi một giọt đều là tinh hoa tích tụ qua năm tháng của bí cảnh này, uống vào có thể mau chóng tăng tiến tu vi không để lại di chứng, lần này ngươi trúng mánh rồi.”
Phượng Tâm Vân đứng bên cạnh, khẽ lên tiếng, ánh mắt cũng lóe lên vẻ thèm thuồng.
Nhưng không biết vì sao nàng lại kìm chế được, không ra tay “tấn công” đám linh dịch “ngon lành” kia.
“Mau lấy ra bình ngọc, ta giúp ngươi thu lấy chúng.”
Trần Tình lập tức làm theo, nhưng hắn chỉ lấy ra trong túi trữ vật hai bình ngọc trống, mà đám linh dịch kia ít gì cũng phải tốn bốn bình mới có thể chứa hết.
Phượng Tâm Vân nhìn thấy có chút nghi hoặc, giọng khó hiểu vang lên:
“Này, đừng nói ngươi phấn khích quá nên ngốc luôn rồi nha?”
Trần Tình nghe vậy chỉ khẽ cười, nháy mắt với nàng.
“Đừng giả vờ nữa, ta chỉ cần hai bình là đủ rồi, còn lại đều là của nàng.”
Phượng Tâm Vân thoát chốc sững lại, trong lòng một trận ấm áp, ánh mắt không còn kiêu ngạo nữa mà chuyển sang nhu tình nhìn hắn.
Nhớ lại khi còn ở Vân Thủy trấn, hắn cược thắng được một viên Thanh Tâm Quả.
Đối với người vừa bước chân lên con đường tu hành, loại linh quả này là cực kì cần thiết cho sau này.
Nhưng hắn lại không do dự chút nào, liền tách ra nửa quả đem cho nàng chỉ vì nhìn thấy nàng muốn ăn.
Khi đó.
Nàng đã khóc.
Khóc đến mức chính bản thân cũng thấy khó hiểu.
Đến bây giờ vẫn là như vậy.
Hắn không tiếc bất cứ thứ gì, mặc dù có trân quý đến thế nào đi chăng nữa, hắn vẫn luôn chia phần cho nàng.
Nhìn gương mặt vẫn còn nở nụ cười mỉm kia, nàng khẽ mím môi.
“Cái kia… đối với ta không có tác dụng…”
Lời vẫn còn chưa nói hết, Trần Tình đã giơ tay cắt ngang.
“Miễn nàng thích là được!”
Một câu nói như chạm đến tâm can.
Nàng không nói thêm gì nữa, chỉ đột nhiên tiến lên một bước, ôm chầm lấy hắn.
Nước mắt không kìm được, lặng lẽ rơi xuống.