Trần Tình không hiểu sao tiểu nha đầu lại đột nhiên xúc động như vậy.
Nhưng hắn không gặng hỏi, cũng chẳng buông lời trêu chọc như mọi khi, chỉ lặng lẽ đứng yên, vòng tay ôm nhẹ lấy bờ vai nhỏ bé ấy như một điểm tựa bình yên nhất.
Một lúc sau, tiếng sụt sịt nhỏ dần, Phượng Tâm Vân khẽ tách ra khỏi vòng tay hắn.
Nàng đưa tay lau vội những vệt nước mắt còn vương trên gò má, gương mặt tèm lem lộ rõ vẻ ngượng ngùng khi lén nhìn Trần Tình.
“Ta… ta chỉ là…”
Nàng ấp úng định giải thích điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Để che giấu sự bối rối, nàng lập tức quay đi, chỉ tay về phía hố đá:
“Mau thu lấy Băng Phách Linh Dịch thôi.
Dứt lời, nàng bước nhanh tới, đôi bàn tay nhỏ nhắn khẽ kết ấn, từng luồng linh lực thanh mảnh như tơ nhện tuôn ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy đám dịch thể trong suốt kia.
Dưới sự điều khiển tinh vi của nàng, đám linh dịch liền lơ lửng giữa không trung rồi chuẩn xác rót vào hai bình ngọc mà Trần Tình đã chuẩn bị sẵn.
Chưa dừng lại ở đó, nàng tiếp tục tách số linh dịch còn lại làm hai.
Một phần nàng thản nhiên thu lại cho mình, phần còn lại liền được đẩy tới lơ lửng ngay trước mặt Trần Tình.
“Nào, há miệng ra, linh dịch này ngon lắm đấy.”
Nàng khẽ chớp mắt, vẻ tinh nghịch thường ngày đã trở lại trên khuôn mặt.
Nhìn khối dịch thể tinh thuần đang tỏa ra linh quang lấp lánh trước mắt, mí mắt Trần Tình khẽ giật.
Hắn hơi chần chừ hỏi lại:
“Chúng ta vẫn đang trong khảo hạch, liệu bây giờ luyện hóa đám linh dịch này có kịp thời gian?”
“Cứ yên tâm, có ta ở đây giúp ngươi luyện hoá, sẽ không mất bao nhiêu thời gian đâu.”
Phượng Tâm Vân tự tin khẳng định.
Nghe vậy, Trần Tình không còn do dự nữa, hắn lập tức há miệng nuốt lấy phần linh dịch kia.
Ngay khoảnh khắc linh dịch vừa chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác thanh lạnh sảng khoái cực độ lập tức bùng nổ, lan tỏa khắp khoang miệng rồi thấm sâu vào từng tế bào, khiến tinh thần hắn chấn động mạnh mẽ.
Hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển Kiếm Nguyên Thánh Pháp luyện hoá.
Từng dòng linh lực từ Băng Phách Linh Dịch như những con rồng nhỏ màu bạc, hung hăng càn quét khắp các ngõ ngách trong kinh mạch.
Cảm giác thanh lạnh ban đầu nhanh chóng biến chuyển, trở nên bùng nổ và tràn đầy áp lực.
Ngay lúc Trần Tình cảm thấy kinh mạch sắp bị căng nứt, một bàn tay mềm mại nhưng ấm áp đột nhiên áp sát vào lưng hắn, giọng nói quen thuộc vang lên khiến hắn bình tĩnh lại.
“Tập trung!”
Theo sau đó, một luồng linh lực tinh thuần, dịu nhẹ truyền vào cơ thể.
Luồng linh lực này đi đến đâu, sự lạnh lẽo và cuồng bạo của linh dịch liền bị thuần hóa đến đó, trở nên ôn hòa như nước chảy, thuận theo tâm pháp mà chảy về phía đan điền.
Tại nơi trung tâm của cơ thể, linh dịch không ngừng xoáy sâu, dưới sự tôi luyện của Thánh Pháp chúng dần cô đọng lại thành những sợi tơ linh lực tinh thuần nhất.
Những tạp chất ẩn sâu trong tủy cốt cũng bị dòng linh lực tinh khiết này đào thải ra ngoài, khiến cơ thể hắn trở nên nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Dòng linh lực cuồn cuộn không ngừng tẩy rửa kinh mạch, mỗi một chu thiên vận hành lại khiến khí thế của Trần Tình tăng lên một bậc.
Tốc độ tăng tiến này rõ rệt đến mức khiến chính hắn cũng phải kinh hãi.
Chỉ mới vài ngày trước, hắn còn đang làm quen với sức mạnh của Luyện Khí tầng tám.
Vậy mà lúc này đây, tu vi của hắn đã như diều gặp gió, lướt đi băng băng trên con đường thăng tiến.
Linh lực trong người hắn không ngừng cô đặc lại, vận chuyển nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.
Thời gian cứ thế trôi, chớp mắt đã qua hai canh giờ.
Lúc này, gương mặt Trần Tình tràn đầy mồ hôi, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn.
Tu vi của hắn chạm đến ngưỡng đỉnh phong của tầng tám. Chỉ còn thiếu một chút nữa là hắn có thể chạm tay vào ranh giới của tầng chín.
Dù có Băng Phách Linh Dịch cùng Phượng Tâm Vân hỗ trợ, nhưng vách ngăn của Luyện Khí tầng chín tựa như một bức tường thành kiên cố, ngăn cản mọi sự xâm nhập của linh lực.
Càng về sau, dược lực còn sót lại của linh dịch bắt đầu trở nên nóng bỏng, va chạm kịch liệt vào đan điền.
Sự phản chấn mạnh mẽ khiến lồng ngực hắn không ngừng chấn động, kinh mạch toàn thân run lên bần bật.
"Phá cho ta!"
Trần Tình trong lòng gầm khẽ một tiếng.
Kiếm Nguyên Thánh Pháp đột ngột vận chuyển với tốc độ kinh hồn, đem toàn bộ linh lực còn sót lại gom góp thành một mũi dùi nhọn hoắt, dồn hết sức bình sinh đâm thẳng vào tầng xiềng xích cuối cùng kia.
"Rắc!"
Một tiếng nổ giòn giã vang lên trong tâm trí, tựa như xiềng xích nặng nề bị bẻ gãy.
Luồng linh lực khổng lồ như thác lũ thoát khỏi kìm kẹp, tràn vào từng ngõ ngách trong cơ thể, khai mở ra một chân trời mới hoàn toàn.
Trần Tình thở hắt ra một hơi, toàn thân chấn động mạnh.
Khí thế từ người hắn bắt đầu leo thang, từ Luyện Khí tầng tám đỉnh phong nhảy vọt lên một tầm cao mới.
Luyện Khí tầng chín! Thành công!
Sức mạnh đột ngột gia tăng khiến hắn có cảm giác như mình có thể chẻ đôi vách đá trước mặt chỉ bằng một ngón tay.
Ánh mắt hắn mở bừng, rực sáng như ánh sao giữa màn đêm u tối của mật thất.
Phượng Tâm Vân thu tay lại, thở nhẹ một hơi, nhưng đôi mắt phượng nhìn hắn lại đầy vẻ hài lòng:
“Tốt rồi, đột phá nhanh hơn ta tưởng!”
Nàng khẽ vươn vai một cái, tiến ra khỏi cánh cửa đá.
“Ta đi nghỉ ngơi một chút, ngươi ổn định lại cảnh giới đi.”
Trần Tình nhẹ gật đầu, tiếp tục nhắm mắt lại, vận chuyển Thánh Pháp ổn định lại linh lực cuồng bạo vừa mới đột phá.
Thời gian lặng lẽ trôi qua thêm nửa canh giờ.
Trong không gian tĩnh mịch của hang động, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở đều đặn và nhịp nhàng của Trần Tình.
Từng luồng linh lực vốn đang cuộn trào như sóng dữ sau màn đột phá, nay dưới sự dẫn dắt của Kiếm Nguyên Thánh Pháp, đã dần trở nên ngoan ngoãn.
Khi vòng chu thiên cuối cùng kết thúc, Trần Tình chậm rãi mở mắt. Một luồng tinh quang sắc lẹm loé lên rồi lặn sâu vào đôi đồng tử đen nhánh.
Hắn đứng dậy, khẽ vặn mình, tiếng xương cốt cử động phát ra những âm thanh giòn giã.
Cảm giác sức mạnh tràn đầy trong từng thớ thịt khiến hắn không tự chủ được mà nở một nụ cười rạng rỡ.
Hắn tiến ra khỏi cửa đá tìm tiểu nha đầu, định chia sẻ niềm vui, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn đứng hình mất vài giây, mọi lời định thốt ra đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Lúc này, Phượng Tâm Vân đang nửa nằm nửa ngồi trên một phiến đá bằng phẳng, tư thế lười biếng như một chú mèo nhỏ đang sưởi nắng.
Chiếc váy tía hơi xếch lên, để lộ đôi chân trần trắng ngần như tuyết, cùng những đường cong thiếu nữ thanh thoát, quyến rũ bất giác hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo của hang động.
Trong tay nàng cầm một cái chén nhỏ bằng ngọc chẳng biết lấy từ đâu ra, bên trong chứa đầy Băng Phách Linh Dịch tinh thuần.
Nàng khẽ đưa chén lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi đỏ mọng khẽ chạm vào làn nước trong suốt, rồi híp mắt lại, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn và hưởng thụ đến cực điểm.
Đôi má nàng hơi ửng hồng, dường như cái cảm giác thanh mát của linh dịch đang khiến nàng cực kỳ sảng khoái.
Trông nàng lúc này không giống một đại năng thần bí, mà giống một tiểu yêu tinh đầy mê hoặc, vừa thanh thuần lại vừa có chút phong tình khó tả.
Trần Tình nhìn đến ngây người, trái tim vừa mới bình ổn sau khi đột phá lại bất giác đập nhanh thêm vài nhịp.
Hắn ho khan một tiếng, ánh mắt liếc thêm vài lần về đôi chân trần trắng mịn kia, miệng lẩm bẩm:
“Chỉ là uống Băng Phách Linh Dịch thôi, có cần hưởng thụ đến vậy không?”
Phượng Tâm Vân nghe tiếng động, khẽ liếc mắt nhìn hắn, hàng lông mi dài rung rinh.
Nàng không lên tiếng, cũng không chút để ý đến dáng vẻ có phần "phóng khoáng" của mình, chỉ tiếp tục thưởng thức mỹ vị kia.
Trần Tình chỉ biết dở khóc dở cười, hắn tiến lại gần, lấy ra một ít “chiến lợi phẩm” còn sót lại sau vòng đầu khảo hạch, bắt đầu xử lý.
Phượng Tâm Vân thấy vậy, nào còn vẻ hững hờ lúc nãy, ánh mắt liền sáng rỡ, vẻ ham ăn liền hiện hết trên khuôn mặt.
Nàng lập tức bật dậy, vỗ tay như một đứa trẻ.
“Oa ha ha, được ăn rồi!”
….
Một nơi khác ở Hàn Vực Cốc, giữa không gian mịt mù sương gió cùng cái lạnh thấu xương.
Dưới nền tuyết trắng xóa trải dài đến tận chân trời, một nữ tử mặc trường sam xanh nhạt đang liều mạng chạy trốn.
Gương mặt nàng vốn thanh tú, ưa nhìn, nay lại trở nên nhợt nhạt không còn một giọt máu.
Đôi môi run rẩy vì lạnh, khóe miệng vẫn còn vương lại một vệt máu tươi đỏ thẫm chưa kịp khô, nổi bật trên làn da trắng bệch, trông vừa thê lương vừa khiến người ta xót xa.
Phía sau nàng, những tiếng bước chân đạp lên tuyết "lạo xạo" càng lúc càng gần, kèm theo đó là tiếng cười đắc ý đầy ngạo mạn.
"Lạc sư muội, đừng chạy nữa! Giữa nơi hoang vu này, muội có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay ta đâu!"
Tiếng quát vang lên sau lưng như tiếng gọi của tử thần, khiến trái tim nữ tử như thắt lại.
Nàng nghiến răng, cố nén cơn đau từ vết thương đang rỉ máu ở bên hông, tiếp tục lao đi trong vô vọng.
Ánh mắt nàng hiện lên sự căm phẫn tột độ, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi tuyệt vọng mênh mang.
Khoảng cách giữa đôi bên mỗi lúc một thu hẹp.
Tên cầm đầu nhìn bóng lưng phía trước, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn xen lẫn tham lam.
"Hừ, còn muốn chạy?”
Hắn giơ lên thanh kiếm trong tay, đột ngột phóng đi.
Kiếm quang lấp loé mang theo hơi lạnh thấu xương nhắm thẳng về phía trước, lao đi như tên bắn.
Cảm nhận được nguy hiểm sau lưng, nữ tử rùng mình, buộc phải xoay người, vung thanh kiếm trong tay lên chống đỡ.
“Keng!”
Tiếng binh khí va chạm vang lên, dù chống đỡ được đòn chí mạng nhưng dư chấn mạnh mẽ vẫn đẩy nàng văng ra xa mấy trượng.
Tốc độ của nàng theo đó mà chậm lại đáng kể.
Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, đám người kia đã kịp thời lao tới, kết thành vòng vây, khóa chặt mọi đường lui của nàng.
Tên cầm đầu chậm rãi bước tới, trên mặt nở nụ cười đắc ý:
"Lạc sư muội, sớm đưa Hàn Linh Thạch ra có phải tốt không? Nhìn xem, gương mặt xinh đẹp thế kia mà lại vương máu, thật khiến người ta đau lòng nha."
Hắn dừng lại một chút, nhìn thấy ánh mắt xem thường cùng khinh bỉ mà Lạc sư muội kia giành cho mình, giọng điệu đột nhiên trở nên lạnh lẽo:
"Ngoan ngoãn giao Hàn Linh Thạch ra, ta nể tình đồng môn sẽ để muội rời đi. Bằng không, ta tuy không thể giết muội, nhưng khiến muội không nguyên vẹn rời khỏi hạch vẫn có thể nha.”
Ánh mắt hắn lướt qua dáng người đầy đặn của nàng một cách thô thiển, chậc chậc lưỡi, còn cười lên một cách vô cùng đê tiện.
"Lâm Phong… ta không ngờ ngươi lại hèn hạ đến vậy!" Nữ tử nghiến răng căm phẫn, nghĩ đến viên Hàn Linh Thạch trong tay do tỷ muội của mình liều mạng lấy được.
Nàng đột ngột bộc phát toàn bộ linh lực còn sót lại, đôi mắt hiện lên vẻ kiên định đến cực đoan:
"Muốn lấy Hàn Linh Thạch? Nằm mơ đi!”
Nàng liều mạng lao lên, thanh kiếm trong tay hóa thành một vệt sáng xanh đâm thẳng về phía Lâm Phong.
Thế nhưng, sự chênh lệch về chiến lực cộng thêm vết thương cũ khiến chiêu thức của nàng trở nên sơ hở đầy rẫy.
Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, nhẹ nhàng né tránh rồi tung ra một chưởng thẳng vào lồng ngực nàng.
"Bụp!"
Nữ tử như cánh diều đứt dây, văng mạnh ra sau, đập vào một tảng đá lớn phủ đầy băng tuyết.
Một ngụm máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng.
Nàng cảm thấy lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, hơi thở đứt quãng, ngay cả việc cử động ngón tay để bóp nát ngọc bội rời đi cũng trở nên khó khăn.
Lâm Phong tiến lại gần, vẻ mặt đầy sự khinh miệt. Hắn giơ tay định giật lấy túi đựng Hàn Linh Thạch được cột bên hông nàng:
“Lạc Thanh Nghiên, ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Để ta tiễn ngươi ra khỏi bí cảnh này sớm một chút!”
Ngay khoảnh khắc bàn tay hắn sắp chạm vào Lạc Thanh Nghiên.
"Vút”
Một tiếng xé gió sắc lạnh đột ngột vang lên.
Một đạo kiếm khí bất ngờ chém tới, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó có thể nhìn thấy.
Lâm Phong âm thầm rùng mình, cảm nhận được nguy hiểm gần kề, hắn không do dự liền rút tay lại, lùi về sau một bước.
Nhưng đã muộn.
“Phốc!”
“AAAA!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Lâm Phong ôm lấy cánh tay sắp đứt lìa của mình ngã lăn ra đất, ánh mắt đầy vẻ hoảng sợ.
Lúc này, đám thuộc hạ bên cạnh mới kịp phản ứng, tức tốc tiến lại đỡ lấy hắn, ánh mắt cảnh giác quan sát xung quanh.
Từ phía sau màn sương tuyết mịt mù, một bóng dáng nữ tử thanh tao chậm rãi bước ra.
Nàng mặc y phục màu thanh nhạt, tà áo bay nhẹ theo gió tuyết, thanh trường kiếm mỏng như cánh ve trên tay vẫn còn rung nhẹ, phát ra những tiếng kêu ong ong trầm thấp.
Gương mặt tuyệt mỹ của nàng lúc này lại lạnh lùng như băng tuyết nghìn năm, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào Lâm Phong, không chứa một chút cảm xúc:
"Đường đường là hội trưởng Huyền Vân hội, lại ỷ đông hiếp yếu, ức hiếp một nữ đệ tử. Lâm Phong, ngươi càng ngày càng khiến người ta phải ghê tởm."
Lâm Phong nhìn thấy người tới, đồng tử khẽ co rụt lại, bảo đám thuộc hạ nhanh chóng lùi về phía sau, sắc mặt trở nên khó coi:
"Thanh Như Nguyệt? Đây là chuyện riêng của ta và Lạc Thanh Nghiên, không liên quan đến ngươi. Khuyên ngươi một câu, đừng có lo chuyện bao đồng."
Thanh Như Nguyệt không nói lời thừa thãi, nàng chỉ lẳng lặng tiến tới trước mặt Lạc Thanh Nghiên, chắn ngang giữa nàng và đám người Lâm Phong.
Thanh trường kiếm trong tay khẽ vung lên, một luồng kiếm ý sắc bén bộc phát, khiến lớp tuyết xung quanh bị thổi bay đi tạo thành một vòng tròn trống trải.
“Ta thích lo chuyện bao đồng đấy, ngươi làm gì được ta?”