Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 75: Dám Đả Thương Người Của Thanh Vân Hội! - Chết!



Dưới làn gió tuyết rít gào bên tai như tiếng gào thét của dã thú.

Nhạc Ly một tay đỡ lấy Lạc Thanh Nghiên, nhanh chóng dẫn mọi người xuyên qua màn sương trắng dày đặc.

Phía sau nàng, bốn nữ đệ tử Thanh Vân hội luôn giữ khoảng cách vừa phải, ánh mắt liên tục quan sát xung quanh, bàn tay đặt sẵn trên chuôi kiếm để đề phòng bất trắc.

Sau khi đi được một đoạn khá xa, Nhạc Ly mới chậm rãi dừng lại.

“Nơi này có lẽ đủ an toàn rồi.”

“Chúng ta tạm nghỉ ở đây, chờ Hội trưởng quay lại thôi.”

Nói rồi, nàng đỡ Lạc Thanh Nghiên tới ngồi xuống bên dưới một hốc đá hơi khuất bên cạnh, vừa đủ che đi phần lớn gió tuyết.

Sau đó nàng tiếp tục lấy ra một viên đan dược trị thương, nhẹ nhàng đưa vào miệng Lạc Thanh Nghiên, rồi vận linh lực giúp nàng hóa giải dược tính.

Một lát sau.

Sắc mặt tái nhợt của Lạc Thanh Nghiên cuối cùng cũng khôi phục chút huyết sắc.

Nàng tựa lưng vào vách đá, ánh mắt chậm rãi đảo qua mọi người xung quanh.

Trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

“Nhạc Ly sư muội… đa tạ các muội.”

Giọng nói của nàng tuy còn yếu ớt nhưng chứa đựng sự chân thành sâu sắc.

Dừng một chút.

Ánh mắt nàng dần trở nên ảm đạm.

“Lần này vào bí cảnh, ta còn đi cùng một vị tỷ muội.”

“Trong lúc thu lấy Hàn Linh Thạch lại bị tên khốn Lâm Phong ám toán, trọng thương rời đi.”

Nói đến đây, bàn tay nàng vô thức siết chặt vạt áo.

“Ta vốn muốn thay nàng đòi lại công bằng… Nhưng không ngờ, cuối cùng lại tự mình rơi vào hiểm cảnh.”

Nàng khẽ nhếch môi, nở một nụ cười tự giễu:

“Nếu không có Hội trưởng và các muội xuất hiện…”

“Chỉ sợ hôm nay ta đã không có kết cục tốt rồi.”

Ánh mắt nàng nhìn mọi người, thấp giọng nghẹn ngào:

“Ân tình này… Thanh Nghiên thật sự không biết phải báo đáp thế nào.”

Nhạc Ly nghe vậy, động tác khẽ dừng lại.

Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực nhìn Lạc Thanh Nghiên, nụ cười trên môi mang theo vẻ bao dung và hào sảng:

“Lạc sư tỷ đừng nói vậy! Hội trưởng luôn nhắc nhở tỷ muội chúng ta một điều.”

“Ở giới tu chân khốc liệt này, thứ quý giá nhất không phải là linh dược hay bảo vật…”

“Mà là người có thể tin tưởng!”

Nàng mỉm cười, nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lạc Thanh Nghiên.

“Tỷ là người trọng tình nghĩa.”

“Thanh Vân hội chúng ta… luôn kính trọng những người như vậy.”

Đột nhiên, giọng điệu nàng trở nên nghiêm túc, lại mang theo vài phần chờ mong:

“Lạc sư tỷ…”

“Hay là sau khi kết thúc khảo hạch, tỷ gia nhập Thanh Vân hội đi?”

“Sau này mọi người cùng nhau tu luyện, cùng nhau đối mặt nguy hiểm.”

“Như vậy… tỷ cũng không cần phải một mình gồng gánh mọi thứ nữa.”

Nói đến đây, khóe môi nàng khẽ cong lên:

“Thanh Vân hội đối với bọn muội không chỉ là một tổ chức.”

“Mà còn là nhà… ngôi nhà luôn chờ đón, che chở những tỷ muội thật lòng đối đãi với nhau.”

Lạc Thanh Nghiên sững người trước lời mời đột ngột nhưng đầy nhiệt tâm ấy.

Nàng nhìn vào ánh mắt chân thành của Nhạc Ly, lại nhìn những nữ đệ tử đang gật đầu cổ vũ phía sau.

Một cảm giác thuộc về mà nàng hằng tìm kiếm bấy lâu nay bỗng chốc trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thoát như đóa hoa tuyết nở rộ giữa mùa đông:

“Nếu Nhạc Ly sư muội và Hội trưởng không chê ta là một gánh nặng… thì Thanh Nghiên nguyện ý cùng các tỷ muội đồng hành.”

Không khí buồn bã dường như tan biến, thay vào đó là niềm vui nhen nhóm giữa cái lạnh thấu xương.

Thế nhưng, niềm vui ấy chưa kịp lan tỏa thì từ phía màn sương tuyết xa xa, tiếng bước chân dồn dập lại một lần nữa vang lên, cắt đứt khoảng lặng yên bình ngắn ngủi.

"Ha ha ha! Đúng là một màn tỷ muội tình thâm, khiến người ta cảm động đến mức muốn rơi lệ!"

Một giọng cười đầy vẻ trào phúng, mang theo linh lực chấn động đột ngột xé toạc màn sương tuyết đặc quánh.

Từ phía sau những rặng đá phủ đầy băng giá, Triệu Tần chậm rãi bước ra.

Theo sát hắn là sáu tên thủ hạ với vẻ mặt dữ tợn.

Ánh mắt không hề che giấu sự tham lam bẩn thỉu, quét qua đám người Lạc Thanh Nghiên:

"Nhạc Ly, các ngươi chạy cũng nhanh thật đấy!”

“Nhưng đáng tiếc, người bị Triệu Tần ta để mắt tới, cho dù có chạy đến đâu, ta cũng sẽ tìm được.”

Sắc mặt Nhạc Ly đại biến, nàng lập tức đứng bật dậy, rút ra đoản kiếm bên hông.

Bốn nữ đệ tử Thanh Vân hội cũng nhanh như chớp dàn thành thế trận hình vòng cung, khí thế toàn thân bùng phát, đối chọi gay gắt với áp lực từ phía đối phương.

“Triệu Tần?”

Nhạc Ly nghiến răng gầm nhẹ, đôi mắt vốn linh động nay chỉ còn lại sự lạnh lẽo cực hạn.

Nàng quá rõ tên này là hạng người gì, hắn lúc này tìm đến đây chắc chắn không có ý tốt.

“Nào nào! Đừng căng thẳng như vậy!”

Triệu Tần nở một nụ cười giả tạo, ánh mắt lướt qua Nhạc Ly rồi dừng lại trên người Lạc Thanh Nghiên:

“Nhìn xem, một đám nữ tử yếu đuối, còn có người bị thương nặng, mang theo mấy khối Hàn Linh Thạch kia chẳng phải là tự rước lấy họa sao? “

“Chi bằng… đưa nó cho ta bảo quản giúp, ta bảo đảm sẽ để các ngươi rời khỏi đây an toàn.”

“Ngươi bớt nằm mơ đi!”

Nhạc Ly hừ lạnh một tiếng.

Đoản kiếm trong tay nàng khẽ vun lên, rõ ràng đã chuẩn bị chiến đấu một trận.

Nhìn thấy động tác của đối phương, sắc mặt Triệu Tần lập tức sầm lại, không vui nói:

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Hắn không còn kiên nhẫn để diễn kịch nữa, đôi tay gân guốc rút ra song chùy sau lưng, nện thẳng xuống mặt đất lạnh giá.

"Oanh!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội, vụn băng bắn tung tóe.

Hắn quay đầu ra sau, lớn tiếng ra lệnh:

“Triều Căn, các ngươi tiến lên, bắt hết đám nữ tử không biết điều này lại cho ta.”

“Vâng! Triệu Ca”

Triều Căn từ phía sau Triệu Tần bước ra, thân hình cao lớn như một tòa tháp sắt che khuất cả một góc ánh sáng.

Hắn thô bạo vung cây trường côn đen kịt trong tay, tạo ra những tiếng gió rít "ù ù" đầy áp lực.

Là kẻ đứng thứ chín trong bảng xếp hạng ngoại môn năm ngoái, thực lực của Triều Căn không phải là hữu danh vô thực.

Gương mặt hắn có phần dữ tợn, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào Nhạc Ly như nhìn một món đồ chơi dễ vỡ.

“Hừ, một lũ đàn bà yếu đuối, để ta xem các ngươi trụ được mấy hơi!”

Triều Căn gầm nhẹ, dậm chân một cái khiến mặt đất rung chuyển, dẫn theo năm tên thuộc hạ hùng hổ xông tới.

“Lên!”

Nhạc Ly cũng không chịu thua kém, cùng bốn nữ đệ tử Thanh Vân hội tạo thành hình mũi nhọn tiến lên.

Keng! Keng! Keng!

Tiếng binh khí va chạm phát ra những âm thanh chát chúa.

Mặc dù lấy năm địch sáu, nhưng nhờ sự ăn ý, phối hợp nhịp nhàng từ năm người vẫn có thể miễn cưỡng không rơi vào hạ phong.

Triều Căn ra đòn vô cùng hung bạo, mỗi một chiêu vung côn đều mang theo kình lực nghìn cân, nhưng Nhạc Ly lại cực kỳ linh hoạt.

Nàng như một con linh miêu, mượn sức đánh sức, đoản kiếm trong tay liên tục lách qua những kẽ hở của trường côn, khiến Triều Căn dù mạnh nhưng cảm thấy như đang đấm vào bông, vô cùng khó chịu.

“Cút ngay!”

Sau một hồi chiến đấu không có kết quả.

Triều Căn dần mất kiên nhẫn, hắn vận toàn bộ linh lực vào trường côn, một chiêu quét ngang mang theo lực lượng bạt núi ngăn sông.

“Ầm!”

Đất tuyết bay tán loạn, xới tung cả một khoảng không trước mặt.

“Cẩn thận!”

Nhạc Ly lên tiếng nhắc nhở, nhờ bộ pháp nhanh nhẹn của mình nên đã tránh được một đòn kia.

Nhưng bốn người còn lại không có bản lĩnh như vậy, bị kình lực quét trúng khiến các nàng liên tiếp lùi về sau.

Năm tên thuộc hạ khác cũng nhân cơ hội đó từng bước ép sát, binh khí trong tay vung lên, chiêu chiêu chí mạng đánh tới.

“Phốc!”

Rốt cuộc cũng có nữ đệ tử bị đánh trúng, máu tươi văng ra nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng.

Ba nữ đệ tử còn lại lập tức luống cuống, thế trận dần dần tan vỡ.

“Lui lại!”

Nhạc Ly hét lên một tiếng, lợi dụng tốc độ nhanh nhẹn của mình, nhanh chóng lướt qua đỡ lấy vị sư muội vừa bị thương, đồng thời chặn đứng đà tiến công của hai tên thuộc hạ đang lao tới.

Thế nhưng, Triều Căn nào dễ dàng để nàng đạt được mục đích.

Hắn cười gằn, thanh trường côn trong tay quất mạnh tới.

"Muốn cứu người? Tự lo cho mình trước đã!"

Nhạc Ly lấy một địch ba, trong tay còn đỡ lấy một người, rốt cuộc cũng bị đánh trúng, cả người văng ra xa, miệng phun máu tươi, trượt dài trên nền tuyết lạnh lẽo.

Triều Căn nắm bắt lấy cơ hội, liền tiếp tục đánh tới, tung ra một đòn kết liễu.

Ngay khi thanh trường côn của hắn chuẩn bị nện xuống, một luồng hàn khí thấu xương đột ngột từ phía sau bùng phát, mang theo sát ý lạnh lẽo khiến hắn cũng phải rùng mình.

Hắn quay đầu lại, bắt gặp một vệt lam quang đã đến ngay trước mặt.

Trái tim hắn gần như treo lên tới cuống họng, chỉ kịp dùng hết sức bình sinh lách nhẹ thân hình sang một bên.

“Phốc!”

“Aaaa”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Một vệt máu tươi bắn ra, kèm theo đó là một cánh tay lực lưỡng vẫn còn nắm chặt khúc trường côn văng lên không trung trước khi rơi rụng xuống lớp tuyết dày.

Triều Căn đau đớn gầm rú, một tay ôm lấy bả vai trái đã trống rỗng, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu, lảo đảo té ngồi xuống đất.

Ánh mắt vẫn chưa hết kinh hãi nhìn người vừa ra tay.

Lạc Thanh Nghiên chóng kiếm đứng đó, cả người thoáng chốc suy nhược sau một kiếm vừa rồi.

Cổ họng nàng ngọt lịm, không kìm được lại phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ một mảng tuyết dưới chân.

Thế nhưng, ánh mắt nàng vẫn sáng quắc như đuốc, vẻ bất khuất hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy sát khí:

“Dám đả thương người của Thanh Vân hội!”

“Chết!”

Nàng dùng chút sức lực cuối cùng, nâng thanh trường kiếm vấy máu lên, hướng thẳng về phía đầu lâu của Triều Căn mà chém xuống.

“Dừng tay!”

Triệu Tần vốn dĩ vẫn đang nhởn nhơ đứng một bên xem kịch, đắc ý chờ đợi cảnh đám Nhạc Ly bị bắt sống.

Nào ngờ tình cảnh lại đảo chiều chóng vánh như vậy, hắn gầm lên một tiếng kinh thiên, nhanh chóng vung đôi song chùy lao tới ngăn cản.

Nhưng đã muộn.

Nhìn mũi kiếm lạnh thấu xương đang phóng đại trong con ngươi.

Triều Căn đã hoàn toàn kinh hồn bạt vía.

Trong khoảnh khắc đối mặt với tử thần, hắn nào còn luyến tiếc cái danh hiệu hay phần thưởng của khảo hạch chó má này nữa.

Hắn dùng cánh tay còn lại run rẩy mò xuống bên hông, không do dự bóp nát miếng ngọc bội bảo mạng.

Răng rắc!

Tiếng nứt vỡ khe khẽ vang lên, một lồng ánh sáng bạc kỳ ảo lập tức bao phủ lấy hắn, cuốn lấy thân hình tàn phế của Triều Căn biến mất vào hư không, chính thức bị loại khỏi bí cảnh.”

"Uỳnh!"

Nhát kiếm của Lạc Thanh Nghiên chém vào khoảng không, rạch một đường sâu hoắm xuống mặt băng ngay vị trí Triều Căn vừa ngồi.

Nàng loạng choạng khuỵu xuống, thanh kiếm cắm sâu xuống đất để giữ cho cơ thể không ngã quỵ.

Ánh mắt hiện rõ một vẻ tiếc nuối nồng đậm.

“Khốn khiếp! Lạc Thanh Nghiên, ngươi dám!”

Triệu Tần lao đến nhưng chỉ còn thấy đống tuyết bị xới tung.

Nhìn cánh tay bị đứt lìa của tên thuộc hạ đắc lực nhất nằm chơ vơ trên tuyết, lửa giận trong lòng hắn bùng lên dữ dội, thiêu đốt cả lý trí.

Gương mặt hắn vặn vẹo đến cực điểm, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào bóng dáng yếu ớt của Lạc Thanh Nghiên và Nhạc Ly:

“Một lũ tiện nhân! Các ngươi dám phế đi cánh tay của Triều Căn, phá hỏng đại sự của ta!”

Hắn siết chặt đôi song chùy đến mức các khớp xương kêu răng rắc.

Linh lực màu xám đục từ người hắn bùng phát ra như cuồng phong, hất văng những đóa hoa tuyết rơi ở xung quanh.

Một áp lực nặng nề đè nặng lên không gian, khiến các nữ đệ tử Thanh Vân hội cảm thấy hô hấp khó khăn.

“Hôm nay, ta sẽ không để các ngươi rời đi dễ dàng như vậy đâu!”

“Ta sẽ hành hạ từng người các ngươi, để các ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!”

Dứt lời, Triệu Tần gầm lên như một con dã thú bị thương, đôi song chùy mang theo kình lực vạn quân, điên cuồng nhắm thẳng về phía Lạc Thanh Nghiên đang kiệt sức.

Mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất rung chuyển, tạo ra những cơn chấn động tâm linh đáng sợ.

Hắn lúc này… đã hoàn toàn phát điên!