Triệu Tần lúc này thật sự phẫn nộ.
Hắn giơ lên song chùy trong tay, nhắm thẳng Lạc Thanh Nghiên nện tới.
“Phá Sơn Chùy!”
“Đùng!”
Một chùy đánh ra, khiến cả khu vực Lạc Thanh Nghiên đang đứng bị xới tung lên, đất tuyết bay mù mịt.
Lạc Thanh Nghiên dù đã cố gắng lách người né tránh, nhưng vẫn chậm một chút.
Cả người nàng lập tức bị hất văng, đập mạnh vào vách đá phía sau, xương cốt toàn thân gần như nứt vỡ.
"Phốc!"
Nàng phun ra một ngụm máu lớn, thanh trường kiếm tuột khỏi tầm tay, cắm sâu vào lớp băng tuyết phía xa.
"Lạc sư tỷ!"
Nhạc Ly thét lên đau đớn, nàng bất chấp tất cả định lao tới, nhưng năm tên thuộc hạ của Triệu Tần đã sớm nhận được ánh mắt ra lệnh.
Bọn chúng lập tức dàn hàng ngang chặn đứng đường đi của nàng.
"Có bọn ta ở đây, ngươi đừng hòng tiến thêm nửa bước!"
Một tên trong số đó cười lạnh, thanh đại đao trong tay vung lên một đạo đao mang hung hãn, buộc Nhạc Ly phải lùi lại chống đỡ.
Hai bên lại tiếp tục giao chiến.
Năm tên thuộc hạ đều là hạng tâm ngoan thủ lạt, không biết thương hoa tiếc ngọc.
Chiêu chiêu đều muốn lấy mạng đối phương.
Nhạc Ly dù bộ pháp linh hoạt nhưng dưới sự vây công của những kẻ có thực lực gần như tương đương.
Nàng liên tiếp bị trúng chiêu, y phục trên người đã loang lổ những vết máu đỏ thẫm.
Mỗi khi nàng định phá vây để cứu Lạc Thanh Nghiên, đều bị đánh bật trở lại.
Sự bất lực trào dâng khiến đôi mắt Nhạc Ly đỏ ngầu vì uất hận.
Ba thành viên còn lại cũng không khá hơn bao nhiêu, vết thương cũng đã chồng chất, ra tay càng lúc càng lộ nhiều sơ hở, khiến tình thế càng trở nên nguy hiểm.
Ở phía bên kia, Triệu Tần đã tiến đến trước mặt Lạc Thanh Nghiên.
Hắn không định kết liễu ngay, mà bất thình lình vươn tay ra giật lấy miếng ngọc bội bảo mạng quăng đi.
Sau đó bóp chặt lấy cổ nàng, nhấc bổng thân thể của nàng lên khỏi mặt đất.
"Khụ... khụ..."
Lạc Thanh Nghiên hơi thở gần như hỗn loạn, đôi chân nàng yếu ớt vùng vẫy vô vọng trong không trung.
"Hành động vừa rồi của ngươi làm ta rất không được vui."
Triệu Tần gằn giọng nói, bàn tay càng lúc càng siết chặt khiến gương mặt đang tái nhợt của Lạc Thanh Nghiên bỗng đỏ gay vì ngạt thở.
“Ngươi nói đi, ta bây giờ nên làm thế nào để hành hạ ngươi đây?”
Triệu Tần cười lớn một tiếng, gương mặt vặn vẹo dữ tợn, gân xanh nổi trên trán hắn giật liên hồi.
Hắn đột ngột nâng lên tay trái, quả chùy sắt lạnh lẽo nện thẳng vào xương bánh chè của nàng.
"Rắc!"
Tiếng xương gãy vụn vang lên khô khốc giữa không gian gió tuyết.
“..... A!!!”
Lạc Thanh Nghiên đau đớn đến cùng cực, nàng cố gắng cắn môi đến rướm máu để không phát ra tiếng.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn không nhịn được, thét lên một tiếng xé lòng.
"Dừng tay lại! Triệu Tần, ngươi là đồ cầm thú, ngươi không phải con người!"
Nhạc Ly nhìn thấy cảnh đó thì như phát điên, nàng hoàn toàn bỏ mặc phòng thủ, liều chết đâm ra một kiếm hòng thoát khỏi vòng vây.
Nhưng ngay lập tức bị một tên thuộc hạ phía sau nện một chưởng vào lưng, ngã gục xuống tuyết không gượng dậy nổi.
Triệu Tần vẫn không dừng lại, hắn nhìn Lạc Thanh Nghiên gần như mất đi ý thức trên tay mình với ánh mắt khoái trá đầy bệnh hoạn.
Hắn ghé sát tai nàng, lời nói thì thầm như đến từ địa ngục:
"Ngươi phế đi một tay của Triều Căn, ta sẽ bẻ gãy tứ chi của ngươi.”
“Sau đó... ta sẽ ném ngươi vào hang của lũ hung thú gần đây để chúng từ từ gặm nhấm, chết dần trong đau đớn.”
“Ha ha ha!”
Hắn tiếp tục giơ quả chùy lên, nhắm thẳng vào chân còn lại của nàng.
Nhạc Ly nằm trên mặt tuyết, nước mắt hòa cùng máu tươi lăn dài trên má, nàng cắn môi đến bật máu, sự tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí.
“Ai đó làm ơn tới cứu giúp đi…! Làm ơn…!”
Ngay lúc tưởng chừng chẳng còn phép màu nào xảy ra.
Quả chùy sắt nặng nề chỉ còn cách ống chân của Lạc Thanh Nghiên trong gang tấc…
“Vút!"
Một đạo hắc quang xé toạc màn sương tuyết dày đặc, kéo theo tiếng rít chói tai như xuyên qua hư không, lao đến với tốc độ không thể tin nổi.
"KENG!!!"
Một tiếng va chạm kim loại đanh thép, chói tai vang dội.
Quả chùy sắt trong tay Triệu Tần đang bổ thẳng về phía Lạc Thanh Nghiên bỗng bị một lực lượng khủng bố đánh bật ra ngoài, xoay mạnh trên không trung rồi cắm sâu xuống nền băng cách đó hơn mười trượng.
Lực chấn động từ đòn đánh mạnh đến mức không thể tin nổi.
Triệu Tần cảm thấy toàn bộ cánh tay mình tê dại, xương cốt như muốn rạn nứt.
Hắn lảo đảo, loạng choạng lùi về phía sau mấy bước mới đứng vững.
Gương mặt đang vặn vẹo vì đắc ý bỗng chốc đông cứng lại, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Một giọng nói trầm thấp nhưng mang theo ngọn lửa phẫn nộ ngút trời đột ngột vang lên, chấn động cả thung lũng:
“Phượng Dực Liêu Nguyên!”
Từ trong màn sương mù mịt, một luồng hỏa quang rực rỡ bùng phát.
Một đôi hỏa dực khổng lồ, sải cánh rộng tới vài trượng, linh động như một con phượng hoàng lửa thực thụ từ trên trời giáng xuống.
Đôi cánh lửa quét qua đến đâu, không gian xung quanh dường như bị thiêu rụi đến mức vặn vẹo, méo mó.
Cái lạnh thấu xương của Hàn Vực Cốc trong phút chốc bị quét sạch, thay vào đó là luồng hơi nóng hầm hập như thiêu đốt mọi thứ.
Triệu Tần kinh hồn bạt vía, đồng tử co rụt lại.
Cảm nhận được cái chết đang cận kề, hắn không kịp suy nghĩ, liều mạng vận dụng toàn bộ linh lực xuống chân, dùng một tư thế cực kỳ chật vật lách người sang một bên né tránh.
Hắn còn tưởng rằng đòn đánh này nhắm vào mình, nhưng không…
Đôi hỏa dực khổng lồ kia chỉ lướt qua sát sạt bả vai, mang theo nhiệt độ kinh người khiến lớp y phục của hắn cháy sém.
Mục tiêu thực sự của nó chính là năm tên thuộc hạ đang đứng ở phía bên kia.
“Cái quỷ gì!?”
Đôi hỏa dực vỗ mạnh, hóa thành một cơn bão lửa bao trùm lấy năm tên thuộc hạ.
Bọn chúng vốn còn đang đắc ý sau chiến thắng , hoàn toàn không kịp phòng bị trước một đòn kinh khủng này.
“Oành”
“Aaaaaa….!”
Tiếng nổ kinh thiên cùng tiếng hét thảm khốc vang lên như xé trời.
Lực phản chấn khủng khiếp hất tung cả năm tên ra xa, va đập khắp nơi.
Khi rơi xuống, tên nào tên nấy đều nám đen, tóc tai cháy khét, nằm bất tỉnh trên mặt tuyết đã tan chảy thành nước.
Giữa đống tro tàn và hơi nóng còn sót lại, Lạc Thanh Nghiên rốt cuộc cũng thoát khỏi bàn tay kìm kẹp của Triệu Tần.
Cả người nàng mềm nhũn rơi xuống như một cánh hoa tàn giữa bão tuyết.
Tâm trí hoàn toàn trống rỗng sau những đau đớn tột cùng.
Nhưng, điều nàng chờ đợi là cái lạnh buốt giá của nền đất tuyết đã không xảy ra.
Thay vào đó, một vòng tay ấm áp, vững chãi bất ngờ vươn ra, đón lấy thân hình yếu đuối của nàng vào lòng, mang lại một cảm giác an toàn đến lạ kỳ.
“Xin lỗi nàng, là ta đến trễ!”
Giọng nói trầm thấp, mang theo một chút áy náy vang lên bên tai, giống như một dòng suối ấm chảy qua tâm hồn đang đóng băng của Lạc Thanh Nghiên.
Nàng cố gắng giữ lại một tia ý thức cuối cùng, đôi mi dài run rẩy hé mở để nhìn rõ người vừa cứu mình.
Thế nhưng, vì vết thương quá nặng, tầm mắt nàng chỉ còn là một mảng nhòe nhoẹt.
Nàng không thể nhìn rõ dung mạo hắn, nhưng trong tâm thức lại mơ hồ hiện lên hình bóng một người.
Toàn thân nàng lập tức thả lỏng, đầu gục xuống vai hắn, chìm hẳn vào bóng tối của sự hôn mê, nhưng khóe môi lại hiện lên một đường cong mãn nguyện.
“Trần Tình, ngươi rốt cuộc cũng tới…!”
Nhạc Ly nằm trên nền tuyết nhuốm máu, âm thầm thở ra một hơi, tản đá trong lòng như được buông bỏ, an tâm ngất lịm đi.
Trần Tình chậm rãi đảo mắt nhìn quanh.
Nhìn Nhạc Ly đang nằm gục trên tuyết, y phục loang lổ vết máu, nhìn những nữ đệ tử Thanh Vân hội vốn thanh thuần nay lại tơi tả, bị hành hạ đến thảm thương.
Và cuối cùng, hắn nhìn xuống nữ tử trong lòng mình.
Nàng nhắm nghiền mắt, hơi thở mỏng manh như tơ nhện, chân trái bị dập nát bởi sức nặng của song chùy vẫn còn rỉ máu, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng tinh khôi.
Không biết tại sao, một nỗi phẫn nộ vô hình, cuồng bạo như núi lửa phun trào dâng lên, lấp đầy tâm trí hắn.
Sát ý vô hình thực chất hóa, biến thành những dòng kiếm khí đen kịt luân chuyển, bao bọc quanh thân hình hắn.
Ánh mắt Trần Tình vằn lên những tia máu đỏ rực, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến cực điểm.
“Xú tiểu tử, bình tĩnh lại!”
Tiếng Phượng Tâm Vân vang lên bên tai, kéo Trần Tình lấy lại một tia ý thức.
Ánh mắt mơ hồ hiện lên một tia sáng rõ, nhưng những dòng hắc khí xung quanh vẫn chưa tán đi.
Hắn khóa chặt mục tiêu vào Triệu Tần, ánh nhìn ấy giống như lưỡi hái của tử thần đã kề ngay sát cổ.
“Ngươi! Đáng chết!”
Giọng nói khàn đặc vang lên, lạnh lùng như đến từ cửu u địa ngục.
Triệu Tần cảm thấy một luồng áp lực nặng nề đến nghẹt thở đè nặng lên vai mình.
Đôi chân hắn run bần bật, khiến hắn gần như không đứng vững, nào còn vẻ kiêu ngạo không sợ trời không sợ đất thường ngày.
"Ngươi... ngươi định làm gì? Ta… ta là phó hội trưởng Hắc Hùng hội, ngươi… ngươi không được…”
“Ư…A…!”
Lời đe dọa còn chưa kịp dứt đã biến thành tiếng rên rỉ nghẹn khuất.
Không biết từ lúc Trần Tình đã ôm lấy Lạc Thanh Nghiên xuất hiện trước mặt Triệu Tần, bàn tay cứng như sắt nguội bóp chặt lấy cổ họng, nhấc bổng hắn lên không trung.
Những luồng Hắc kiếm khí đen đặc, u uất, không đứng yên mà cuộn xoáy như những lưỡi kiếm siêu nhỏ, liên tục cắt phá thân thể Triệu Tần.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Tiếng da thịt bị xẻ rách vang lên ghê người.
Từng mảng y phục của Triệu Tần bị chém nát, lộ ra những vết thương sâu hoắm, máu tươi chưa kịp chảy ra đã bị hắc khí ăn mòn, để lại những vết sẹo đen ngòm, đau đớn thấu tận tâm can.
"Hắc Hùng hội?"
Trần Tình gằn từng chữ, giọng nói trầm đục vang lên ngay sát mặt Triệu Tần.
Đôi mắt lạnh lùng của hắn nhìn chằm chằm vào đồng tử đang co rút vì kinh hoàng của đối phương:
"Ngươi nghĩ cái danh xưng rẻ tiền đó có thể làm bùa hộ mệnh cho ngươi sao? Ngươi nghĩ ta quan tâm đến việc kẻ đứng sao các ngươi là ai sao?”
Trần Tình siết chặt thêm bàn tay, khiến khuôn mặt Triệu Tần biến dạng hoàn toàn, tím tái và sưng phù vì ngạt thở.
Đôi mắt Triệu Tần trợn ngược, sự kiêu ngạo trước đó giờ chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ khi đối diện với tử thần.
“Ngươi rất thích hành hạ người khác chứ gì? Được! Hôm nay ta cho ngươi cảm nhận cảm giác đó rõ ràng nhất.”
Giọng nói của Trần Tình không cao nhưng lạnh lẽo thấu xương tủy, lọt vào tai Triệu Tần chẳng khác nào bản án tử hình.
Trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, bản năng cầu sinh khiến Triệu Tần không chút do dự, hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, run rẩy bóp nát miếng ngọc bội bảo mệnh bên hông.
Răng rắc!
Một màn ánh sáng bạc rực rỡ đột ngột bùng phát, bao bọc lấy thân hình của Triệu Tần.
Luồng không gian lực lượng bắt đầu dao động mạnh mẽ, chuẩn bị cuốn lấy hắn và kéo rời khỏi bí cảnh để về nơi an toàn.
Trên khuôn mặt vặn vẹo của Triệu Tần lúc này hiện lên một tia hy vọng điên cuồng và cả sự căm hận tột cùng, hắn thầm thề khi trở về nhất định sẽ huy động toàn bộ Hắc Hùng hội để băm vằm Trần Tình thành trăm mảnh.
Thế nhưng, ánh mắt Trần Tình vẫn bình thản đến đáng sợ, dường như hắn đã liệu trước được điều này.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, đột ngột cất lời, gọi một cái tên mà không ai ở đó hiểu được:
"Tiểu nha đầu, ra tay!"
Ngay lập tức, từ bên trong hư không, một luồng hỏa diễm màu đỏ thắm, tinh thuần đến mức không chút tạp chất đột ngột bùng nổ, nhanh chóng xoay tròn tạo thành một vòng tròn lửa khổng lồ bao bọc lấy cả ba người.
Không gian bên trong vòng tròn lửa dường như bị tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Luồng ánh sáng bạc từ ngọc bội bảo mệnh đang định truyền tống Triệu Tần đi bỗng nhiên khựng lại, rồi như gặp phải một bức tường kiên cố không thể xuyên phá, nó bị thiêu cháy và tan vỡ từng mảnh dưới sức nóng của ngọn lửa Phượng Hoàng.
"Cái gì?! Không thể nào!"
Triệu Tần rống lên trong tuyệt vọng. Ngọc bội bảo mệnh là thứ chưa bao giờ thất bại, vậy mà lúc này lại bị một vòng tròn lửa quỷ dị ngăn chặn hoàn toàn.
Trần Tình nhìn miếng ngọc bội vỡ vụn dưới đất, rồi quay sang nhìn Triệu Tần, ánh mắt càng thêm nồng đậm sát ý:
"Trong bí cảnh này, không ai có thể cứu được ngươi. Ngọc bội... cũng không."
Lúc này, hắc kiếm khí bao quanh Trần Tình bắt đầu rít gào, lao thẳng vào tứ chi của Triệu Tần, chính thức bắt đầu màn hành hạ khiến kẻ ác phải run sợ…