Thấy Thanh Như Nguyệt vẫn cứng đầu không chịu buông bỏ, Bành Nghĩa Tân ánh mắt loé lên.
Hắn không còn hứng thú tiếp tục dây dưa với một Thanh Như Nguyệt đã gần như mất sạch sức chiến đấu nữa.
Thời gian khảo hạch có hạn.
So với việc đứng đây lãng phí thêm tinh lực, hắn càng muốn nhanh chóng giải quyết xong nơi này để đi tìm Trần Tình, đoạt lấy Thanh Tâm Quả hơn.
Nghĩ đến đây.
Khóe môi hắn nhếch lên lạnh lẽo.
“Thanh sư muội…”
Trường thương trong tay khẽ rung lên.
Hàn khí quanh mũi thương lập tức ngưng tụ thành từng luồng sương trắng sắc bén.
“Trò chơi đến đây kết thúc được rồi.”
Trường thương đâm thẳng ra!
Mũi thương xé rách không khí, mang theo hàn khí lạnh buốt thấu xương lao thẳng về phía ngực nàng.
Hắn muốn ép nàng phải bóp nát ngọc bội bảo mạng để rời khỏi Hàn Vực Cốc trong nhục nhã.
Thanh Như Nguyệt siết chặt thanh kiếm đã đầy vết nứt.
Nàng muốn nâng kiếm ngăn cản.
Nhưng cơ thể đã gần cạn sạch linh lực căn bản không còn nghe theo điều khiển.
Kinh mạch đau nhói.
Hai tay nặng trĩu như chì.
Nhìn mũi thương đang nhanh chóng phóng đại trong đồng tử.
Một tia tuyệt vọng cuối cùng cũng hiện lên nơi đáy mắt nàng.
Thật sự phải dừng lại ở đây sao?
Bàn tay Thanh Như Nguyệt chậm rãi trượt xuống bên hông.
Ngón tay khẽ chạm vào khối ngọc bội bảo mạng lạnh như băng.
Nhưng ngay khi mũi thương chỉ còn cách ngực nàng vài tấc…
"Ha... Náo nhiệt như vậy mà không gọi tiểu muội đây đến chung vui sao?"
Một giọng nói nũng nịu, mềm mại như tơ lụa đột ngột vang lên.
Thanh âm ấy vừa xuất hiện.
Không khí chiến trường dường như cũng khựng lại trong chớp mắt.
VÚT!!!
Từ trong màn tuyết trắng xóa, một dải lụa dài màu hồng thắm, thêu hoa văn tinh xảo đột ngột xé rách không trung lao tới.
Dải lụa uyển chuyển như một con linh xà, quấn chặt lấy thân thương của Bành Nghĩa Tân, trực tiếp kéo lệch đường đâm của hắn sang một bên.
ẦM!!!
Mũi thương hung hăng đâm vào vách núi phía sau Thanh Như Nguyệt.
Đá vụn nổ tung.
Khói bụi cùng băng tuyết cuồn cuộn bốc lên.
Bành Nghĩa Tân lập tức lùi về sau, mạnh mẽ giật trường thương trở về.
Sắc mặt hắn thoáng chốc âm trầm xuống.
Hắn không cần quay đầu cũng biết chủ nhân của dải lụa kia là ai.
Ở ngoại môn này, kẻ có thể dùng thứ vũ khí mềm mỏng mà hóa giải được chiêu thức của hắn, chỉ có một người.
“Tô Mộng Yên.”
Giọng hắn lạnh đi vài phần.
“Ngươi cuối cùng cũng chịu lộ mặt rồi sao?”
Cách đó không xa, trên đỉnh một tảng đá bị bao phủ bởi lớp băng mỏng, một thân ảnh ma mị đang thong dong đứng đó.
Đôi chân trần trắng nõn đạp lên lớp băng lạnh giá, vậy mà không nhiễm lấy nửa phần hàn khí.
Nàng diện bộ váy lụa mỏng màu đỏ thẫm, tà áo phất phơ trong gió lạnh như một đóa hoa rực rỡ nở rộ giữa cảnh tuyết trắng xóa đơn điệu.
Tay cầm chiếc khăn tay khẽ che miệng, dáng vẻ yểu điệu khiến đám nam đệ tử đứng xem phía xa đều phải nín thở.
Nàng khẽ nghiêng đầu.
Đôi mắt phượng dài hẹp cong lên đầy ý cười.
"Ai nha, Bành sư huynh vẫn cái tính nóng nảy đó."
Vừa nói.
Nàng vừa nhẹ nhàng bước xuống khỏi tảng đá.
Thân ảnh mềm mại hạ xuống nền tuyết không phát ra chút tiếng động nào.
Dải lụa đỏ quanh người nàng chậm rãi bay lượn.
Tựa như có sinh mệnh.
Mỗi bước chân nàng tiến tới đều khiến ánh mắt đám đệ tử xa xa vô thức dõi theo.
Ngay cả bầu không khí lạnh lẽo nơi này cũng như bị vẻ yêu mị kia nhuộm lên vài phần nóng bỏng.
Nàng liếc nhìn Thanh Như Nguyệt đang chật vật tựa lưng vào vách đá, rồi lại nhìn Bành Nghĩa Tân, bĩu môi nói:
"Ta vốn chỉ định đứng xem kịch hay, nhưng thấy Bành sư huynh ra tay tàn nhẫn như vậy, lại còn định “vùi hoa dập liễu” một vị mỹ nhân tuyệt sắc như Thanh tỷ tỷ…”
“Tiểu muội nhìn mà đau lòng muốn chết.”
Thanh Như Nguyệt cắn môi, ánh mắt nhìn thẳng Tô Mộng Yên, giọng khàn khàn vang lên.
"Tô Mộng Yên... việc của Thanh Vân hội, không cần Vạn Hoa hội các ngươi can thiệp."
Tô Mộng Yên chẳng những không giận mà còn bật cười khanh khách.
Nàng chậm rãi tiến đến gần Thanh Như Nguyệt, đôi mắt phượng yêu mị lướt qua gương mặt tái nhợt của đối phương.
"Tỷ tỷ đừng hiểu lầm.”
Nàng khẽ nghiêng người, ghé sát vài phần.
“Muội đâu có tốt bụng đến vậy.”
“Muội chỉ không thích nhìn món nợ giữa chúng ta bị một gã đàn ông thô lỗ giải quyết thay thôi.”
Bành Nghĩa Tân lạnh lùng hừ một tiếng.
Hàn khí quanh người hắn lần nữa bùng nổ.
Từng tầng băng trắng bắt đầu lan ra từ dưới chân.
Trường thương trong tay rung lên nhè nhẹ, phát ra tiếng ngân trầm thấp.
"Tô Mộng Yên, ngươi có lẽ cũng nghe rồi đấy, ở Hàn Vực Cốc này, Băng Linh Căn của ta là bất bại."
“Dù là Vạn Hoa Công của ngươi cũng không thể ngăn ta loại nàng ta khỏi cuộc chơi hôm nay.”
“Ngươi muốn cùng nàng ta đồng hành rời khỏi đây sao?"
Cuồng phong tuyết lạnh lập tức nổi lên quanh người hắn.
Linh khí băng hàn từ thiên địa điên cuồng hội tụ.
Uy áp mạnh hơn lúc trước rõ ràng thêm vài phần.
Tô Mộng Yên khẽ vuốt lọn tóc trước ngực, đôi mắt phượng bỗng chốc lóe lên một tia hồng mang huyền ảo.
Dải lụa đỏ quanh người nàng lập tức tung bay cuồn cuộn giữa không trung.
“Bất bại?”
Nàng nghiêng đầu cười.
“Bành sư huynh, ngươi tự tin quá rồi đấy.”
Nói đến đây.
Nụ cười trên môi nàng dần thu lại.
Ánh mắt yêu mị cũng trở nên sắc bén hơn.
“Hôm nay, người này muội muội xin giữ.”
“Nếu huynh muốn đánh, tiểu muội đây sẵn sàng tiếp chiêu đến cùng."
ẦM!
Một cỗ linh áp hoàn toàn khác bỗng bùng nổ ép về phía Bành Nghĩa Tân.
Khiến hắn vô thức lùi lại nửa bước.
Cảm nhận luồng khí thế từ thân hình yêu mị của Tô Mộng Yên, đồng tử hắn đột ngột co rút lại như kim châm.
Một cảm giác áp bách chưa từng có tràn về, khiến hàn khí xung quanh hắn dường như cũng bị ngưng trệ.
Hắn gằn từng chữ, giọng nói không giấu nổi vẻ kinh hãi:
“Ngươi… Ngưng Cơ Đại Thành?!”
Nghe thấy bốn chữ ấy.
Không ít đệ tử xung quanh đồng loạt biến sắc.
Ngay cả điềm tĩnh như Thanh Như Nguyệt cũng không giấu nổi vẻ kinh sắc.
Nhưng nhanh chóng bị vẻ ảm đạm che đi, một tia tự giễu xuất hiện trên gương mặt tái nhợt.
Phải biết rằng, con đường tu hành vốn dĩ mênh mông như biển cả.
Đệ tử ngoại môn thông thường chỉ có thể tu luyện đến chín tầng Luyện Khí.
Ba tầng đầu luyện da thịt, ba tầng giữa rèn gân cốt, và ba tầng cuối cùng là khai phá kinh mạch.
Đạt đến tầng chín, đa phần sẽ chọn dùng Trúc Cơ Đan để cưỡng ép phá cảnh, bước lên con đường đại đạo.
Thế nhưng, đó chỉ là lối đi của những kẻ tư chất tầm thường.
Các thiên tài thực thụ đều sẽ bước tiếp một bước tiếp theo, chính là Ngưng Cơ.
Đây là giai đoạn "nửa bước Trúc Cơ", một bước đệm kinh điển để xây dựng nên một Đạo Cơ vững chắc như bàn thạch.
Người có ngộ tính bình thường chỉ cần khai thông Thập Nhị Chính Kinh là có thể Trúc Cơ.
Nhưng với những thiên tài nghịch thiên, ngộ tính kinh người, họ sẽ chọn dừng lại ở ngưỡng cửa này để tiếp tục khai mở tám linh mạch đặc biệt, gọi là Kỳ Kinh Bát Mạch.
Khai mở được bảy mạch đầu, gọi là Ngưng Cơ Tiểu Thành.
Khai mở hoàn toàn tám mạch, khiến chúng hợp nhất với đan điền, chính là Ngưng Cơ Đại Thành.
Ở cảnh giới này, linh lực trong cơ thể không còn là dạng khí loãng, mà bắt đầu cô đọng, hóa lỏng chảy cuồn cuộn trong kinh mạch, thậm chí sinh ra Linh Thức sơ khai.
Kẻ đạt đến Ngưng Cơ Đại Thành, về cơ bản đã nửa chân bước vào Trúc Cơ, chiến lực so với Luyện Khí tầng chín chính là một trời một vực.
Bành Nghĩa Tân vốn tự phụ mình đã khai mở được bảy linh mạch đặt biệt, Ngưng Cơ gần với đại thành, lại thêm địa lợi của Hàn Vực Cốc tiếp sức.
Hắn vốn lợi dụng vòng này loại bỏ hết các chướng ngại, giành lấy hạng một dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng, đứng trước Tô Mộng Yên lúc này, hắn cảm thấy luồng linh lực hóa lỏng của nàng đang áp chế hoàn toàn hàn khí của mình.
Tô Mộng Yên khẽ đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai, đôi mắt phượng híp lại đầy nguy hiểm, giọng nói nũng nịu giờ đây mang theo vài phần lạnh lẽo:
“Bành sư huynh ngạc nhiên lắm sao?”
Nàng bước tới một bước, tà áo đỏ rực như máu giữa nền tuyết trắng, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung động nhẹ:
“Ngươi nghĩ trên đời này chỉ có mình ngươi biết ẩn giấu thực lực?
“Ngươi dựa vào Băng Linh Căn để tung hoành trong này, nhưng lại quên mất rằng, khi thực lực chênh lệch tuyệt đối, thì địa lợi… cũng chỉ là một trò đùa mà thôi.”
Nói rồi, nàng bỗng nhiên phất tay.
Tà áo đỏ của Tô Mộng Yên tung bay giữa màn tuyết trắng, trông vừa diễm lệ vừa mang theo một loại sát cơ lạnh lẽo thấu xương.
“Vạn Hoa - Khiêu Vũ!”
Nàng khẽ quát một tiếng, đôi bàn tay ngọc ngà bắt đầu kết ấn nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.
OÀNH!
Luồng linh lực hồng nhạt đặc quánh như chất lỏng bỗng chốc sôi trào, cuộn trào bao phủ lấy dải lụa dài quanh thân nàng.
Dải lụa vốn mềm mại, lúc này được linh lực hóa lỏng rót đầy, hóa thành những quỹ tích ảo diệu, xé toạc không khí lao vút đi.
VÚT!
Bành Nghĩa Tân cảm nhận được áp lực kinh người đang ập tới, da mặt hắn bị kình phong từ dải lụa thổi đến đau rát.
Hắn không dám chậm trễ, gầm lên một tiếng, trường thương trong tay múa lên thành một vòng tròn băng giá kín kẽ để chống đỡ.
“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”
Những tiếng va đập chói tai vang lên liên tiếp.
Mỗi lần dải lụa hồng đánh lên trường thương, Bành Nghĩa Tân lại cảm thấy như bị một ngọn núi nhỏ đâm sầm vào người.
Lực chấn động kinh khủng truyền qua thân thương, khiến hổ khẩu hắn nứt ra, máu tươi rỉ xuống thấm đỏ cán thương lạnh lẽo.
“Khốn kiếp! Sao ả tiện nhân này lại mạnh như vậy!?”
Bành Nghĩa Tân kinh hãi nhận ra, dù hắn có thể không ngừng hấp thụ hàn khí để không ngừng mạnh lên, nhưng sức mạnh đó hoàn toàn không chống đỡ được sức phá hoại của Tô Mộng Yên.
Linh lực hóa lỏng của Ngưng Cơ Đại Thành mang theo một loại "đẳng cấp" hoàn toàn khác biệt, nó trực tiếp nghiền nát vẻ tự tin vô địch của Bành Nghĩa Tân trong chớp mắt.
RẮC!
Trường thương trên tay Bành Nghĩa Tân xuất hiện một vết nứt dài.
Linh lực ngắt quãng khiến hắn khẽ khựng lại.
Dải lụa nhanh chóng len qua kẽ hở nện thẳng vào ngực hắn.
“Phốc!”
Bành Nghĩa Tân miệng phun máu tươi bay đi.
Nhưng còn chưa kịp chạm đất.
Tô Mộng Yên lại khẽ nhếch môi, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng điểm vào không trung:
“Tán!”
Dải lụa hồng đột ngột biến ảo, từ một dải lụa duy nhất bỗng dưng phân tách thành hàng vạn sợi chỉ nhỏ li ti như tơ nhện, trói chặt lấy tứ chi của hắn treo trên không trung.
“Không tốt!”
Bành Nghĩa Tân biến sắc, muốn vận linh lực chấn vỡ lấy đám tơ kia.
Nhưng hắn càng vùng vẫy, đám tơ càng trói chặt.
Trường thương trên tay cũng đã rơi ra, cắm sâu xuống mặt đất lạnh lẽo.
Hắn thở dốc, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng nhìn Tô Mộng Yên đang thong dong bước tới.
Hắn rốt cuộc đã hiểu, ở trước mặt một kẻ Ngưng Cơ Đại Thành như nàng, cái gọi là "thiên thời địa lợi" của hắn chỉ là một tấm màn che mắt mỏng manh, một khi bị xé rách, thứ còn lại chỉ là sự yếu ớt đến thảm hại.
Tô Mộng Yên dừng lại cách hắn mười bước.
Nàng nghiêng đầu, nụ cười vẫn yêu mị như cũ nhưng lại khiến Bành Nghĩa Tân cảm thấy lạnh hơn cả gió tuyết của Hàn Vực Cốc:
“Bành sư huynh, còn muốn đánh tiếp không?
“Nếu tiếp tục... tiểu muội e rằng sẽ lỡ tay làm hỏng “đạo cơ” của huynh mất!”