Bành Nghĩa Tân bị treo lơ lửng giữa không trung.
Những sợi tơ hồng quấn chặt lấy tứ chi hắn, siết sâu vào da thịt đến mức máu tươi không ngừng rỉ ra.
Ở phía xa, hơn chục đệ tử ngoại môn đang đứng chứng kiến cảnh tượng này mà da đầu tê dại.
Một tên đệ tử Huyền Vân hội run rẩy đánh rơi cả thanh đao xuống tuyết, âm thầm nuốt nước bọt:
"Bành... Bành sư huynh... vậy mà không có sức chống trả sao? Ngưng Cơ Đại Thành lại mạnh mẽ đến vậy?”
“Hội trưởng bây giờ chúng ta phải làm sao? Chẳng lẽ cứ để Bành sư huynh bị yêu nữ kia…”
Lời còn chưa nói hết, tên đó đã bị ánh mắt của Lâm Phong trừng cho im bặt.
Hắn đứng một bên ôm lấy cánh tay bị thương, gương mặt khó coi đến cực điểm.
Mặc dù trên danh nghĩa là Hội trưởng Huyền Vân hội, nắm quyền điều hành hàng trăm đệ tử, nhưng thực chất đó chỉ là lớp vỏ bọc được dựng lên để che mắt thiên hạ.
Kẻ nắm quyền sinh sát thực sự, bộ não và cũng là chiến lực mạnh nhất của bang hội này, chính là Bành Nghĩa Tân đang bị treo trên kia.
Trong lòng hắn hiểu rõ hơn ai hết, nếu bây giờ Bành Nghĩa Tân không thể tự cứu lấy mình, thì ở nơi đây… cũng chẳng có ai có thể cứu lấy hắn.
Lúc này, Bành Nghĩa Tân đã ngừng giãy giụa.
Cảm nhận được linh lực đáng sợ ẩn trong những sợi tơ kia đang không ngừng xâm thực, phá hoại kinh mạch của mình.
Sắc mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi thật sự.
Nhất là khi nghe Tô Mộng Yên nhẹ nhàng nói ra bốn chữ: “Phá hỏng đạo cơ.”
Trong khoảnh khắc đó.
Mọi kiêu ngạo và điên cuồng của Bành Nghĩa Tân đều bị dập tắt sạch sẽ.
Ở giới tu chân khốc liệt này.
Một thiên tài mà mất đi đạo cơ, so với cái chết còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần.
Sắc mặt hắn biến đổi liên tục.
Hắn biết Tô Mộng Yên này sẽ không nói suông, nếu chọc giận nàng, e là cái mạng cũng không giữ được.
Cuối cùng.
Tên thiên tài luôn cao cao tại thượng kia lại đột nhiên cười lên nụ cười gượng gạo.
“Ha… ha…”
“Tô sư muội… chuyện gì cũng có thể từ từ nói mà.”
Giọng điệu mềm xuống cực nhanh, hoàn toàn không còn dáng vẻ hung hăng lúc trước.
Hắn thậm chí còn chủ động hạ thấp tư thái.
Ánh mắt hắn nhìn Tô Mộng Yên lúc này không còn sự đối đầu nữa, mà đổi thành vẻ kiêng kỵ xen lẫn lấy lòng.
“Là Bành mỗ có mắt không thấy Thái Sơn.”
“Không ngờ muội đã bước tới cảnh giới Ngưng Cơ Đại Thành...”
Tô Mộng Yên nghe vậy chỉ bật cười khanh khách.
Tiếng cười mềm mại, yêu mị, vang lên giữa thung lũng tuyết lạnh lẽo, lại mang theo cảm giác vô cùng quỷ dị cắt ngang lời hắn.
Nàng chậm rãi bước tới.
Tà váy đỏ lay động giữa trời tuyết trắng.
Từng bước chân đều mang theo áp lực vô hình.
Nàng nghiêng đầu nhìn Bành Nghĩa Tân, đôi mắt phượng cong lên đầy ý cười.
“Bành sư huynh…”
“Nói như huynh… nếu ta không đạt đến Ngưng Cơ Đại Thành, thì chúng ta có thể từ từ nói chuyện với nhau sao?”
Giọng nàng mềm mại đến mê người.
Nhưng càng nghe.
Bành Nghĩa Tân càng cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Hắn vội vàng lắc đầu, nhưng sau đó đột nhiên ngớ ra, liền gật đầu liên tục.
“Có! Đương nhiên là có!”
“Ta sao dám thất lễ với Tô sư muội chứ?”
Hắn cố nặn ra nụ cười lấy lòng, thái độ thấp đến cực điểm:
“Muội vừa xinh đẹp, vừa thiên tư vô song.”
“Đừng nói từ từ nói chuyện…”
“Cho dù bảo Bành mỗ đứng đây trò chuyện với muội ba ngày ba đêm, ta cũng cam tâm tình nguyện!”
“Chỉ cần muội rộng lòng thả ta ra, dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng hay làm trâu làm ngựa cho muội sai bảo, Bành mỗ cũng tuyệt không nửa lời từ nan!”
Lúc này, hắn đã hoàn toàn ném bỏ mọi thể diện, chỉ mong sao giữ lại được cái mạng và đạo cơ của mình.
Hình ảnh một thiên tài ngạo nghễ, kẻ đứng sau toàn bộ Huyền Vân hội, giờ đây chẳng khác nào một tên tiểu nhân hèn mọn đang ra sức nịnh bợ để cầu sinh.
Thanh Như Nguyệt ở phía xa nghe được, khóe mắt khẽ giật.
Trong lòng nàng âm thầm khinh bỉ.
Không ngờ một tên thiên tài đứng đầu ngoại môn như hắn lại cũng có lúc hèn mọn đến mức này.
Ánh mắt nàng nhìn Bành Nghĩa Tân chỉ còn lại sự chán ghét cùng cực.
Một kẻ có thể vì mạng sống mà vứt bỏ tôn nghiêm, vứt bỏ cả đạo tâm tu hành, thì cho dù có mang song Linh Căn, có ngộ tính như thế nào đi nữa cũng vĩnh viễn không bao giờ có thể bước lên đỉnh cao thực sự.
Tô Mộng Yên cũng không nhịn được, lập tức bật cười lần nữa.
Nàng đưa tay nhẹ xoa lấy mái tóc rối bù của hắn.
Động tác dịu dàng như đang trêu chọc một con thú cưng nhỏ.
Nhưng đáy mắt lại lóe lên một tia nguy hiểm.
“Bành sư huynh…”
“Da mặt huynh đúng là còn dày hơn ta nghĩ.”
Nàng ghé sát bên tai hắn, hơi thở thơm ngọt phả nhẹ:
“Vừa rồi còn muốn đánh người ta, bảo người ta rời khỏi khảo hạch kia mà!”
“Bây giờ lại bắt đầu cầu xin rồi?”
Nàng dừng một chút, khóe môi nàng cong lên một đường cong đầy yêu mị.
“Đáng tiếc…”
“Tiểu muội đây lại không phải người dễ nói chuyện.”
“Đặc biệt là với những kẻ…”
Nàng khẽ siết ngón tay.
Những sợi tơ hồng lập tức co chặt thêm vài phần.
“Hèn mọn như huynh.”
“AAAAA!!!”
Bành Nghĩa Tân lập tức phát ra tiếng kêu thảm.
Từng cơn đau như muốn xé nát gân cốt truyền khắp toàn thân, khiến sắc mặt hắn trắng bệch, trán nổi đầy gân xanh.
“Tô hội trưởng… xin thủ hạ lưu tình!”
Ngay lúc Bành Nghĩa Tân sắp không chịu nổi được cơn đau mà ngất đi, thì một giọng nói lười biến đột nhiên vang lên giữa không trung.
Sau đó, từ trong màn sương tuyết, một chiếc quạt giấy xoay tròn như một vầng trăng khuyết, mang theo những tia sáng vàng kim nhàn nhạt chém thẳng vào hướng Tô Mộng Yên.
Tô Mộng Yên khẽ nheo mắt, thu ngón tay lại.
Những sợi tơ lập tức buông lỏng Bành Nghĩa Tân, quấn lấy nhau thành một tấm khiên mềm mại trước mặt nàng.
“Ầm!”
Kình phong va chạm, sóng linh lực khủng bố khuếch tán xung quanh.
Tô Mộng Yên không tự chủ lùi về sau nửa bước, vòng xoáy trước người cũng vì đòn vừa rồi mà tan tác.
Trong lòng nàng thoáng hiện một tia dị sắc, gương mặt cũng nghiêm túc hơn vài phần.
Cùng lúc đó.
Bịch!
Bành Nghĩa Tân lập tức rơi mạnh xuống đất, toé lên đám lớn bụi tuyết, bộ dạng vô cùng chật vật.
Bên kia, một thân ảnh từ trong màn tuyết chậm rãi bước ra.
Trương Tú giơ tay đón lấy chiếc quạt đang bay ngược về, xoay nhẹ một vòng rồi “phạch” một tiếng khép lại.
Từ đầu đến cuối.
Khóe môi hắn vẫn treo lấy nụ cười nhàn nhạt, bộ dạng như một chiêu vừa rồi không phải hắn ra tay vậy.
“Tô hội trưởng…”
“Cho Trương mỗ chút mặt mũi, tha cho Bành huynh lần này được không?”
Tô Mộng Yên nhìn hắn.
Đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại.
Nàng chậm rãi đưa ngón tay lên vuốt một lọn tóc nhỏ, khẽ cười:
“Ta còn tưởng là ai…”
“Thì ra là Trương sư huynh nha.”
Giọng nói của nàng mềm mại như mật ngọt.
Ánh mắt hiện lên vẻ hồng mang theo câu người đầy nguy hiểm.
Nàng bước tới một bước.
Tà váy đỏ khẽ lay động giữa trời tuyết trắng.
“Ngươi không ở bên kia chơi đùa với Thanh Thiên Vũ…”
“Lại chạy tới phá hỏng hứng thú của người ta làm gì?”
Trương Tú cười bất đắc dĩ, nhúng vai:
“Dù sao Bành huynh đây và ta cũng đang là đồng minh với nhau.”
“Nếu thật sự bị phế ở đây mà ta không cứu giúp, đến khi trở về chắc chắn sẽ rất khó ăn nói.”
Nghe vậy.
Tô Mộng Yên nhìn hắn một lúc.
Ánh mắt loé lên không biết suy nghĩ gì.
Sau đó đột nhiên nàng che miệng cười.
“Được thôi!”
“Nể mặt Trương sư huynh đây…”
“Hôm nay ta tha cho hắn một mạng.”
Nói tới đây.
Nàng cúi đầu nhìn Bành Nghĩa Tân đang chật vật bò dậy khỏi mặt tuyết, khóe môi khẽ cong lên đầy yêu mị.
“Bành sư huynh…”
“Nhớ kỹ nha.”
“Lúc nãy huynh hứa chỉ cần tiểu muội đây thả huynh, huynh sẽ làm trâu làm ngựa nghe tiểu muội sai bảo đấy!”
Giọng nàng mềm mại như đang làm nũng.
Nhưng lọt vào tai Bành Nghĩa Tân lại chẳng khác nào một cú vả mặt cực mạnh.
Sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng.
Cuối cùng chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, không dám nói thêm nửa lời nào, gương mặt âm trầm xám xịt xoay người, kéo lấy bước chân khập khiễng rời đi.
Trương Tú thấy tình hình ổn xuống, cũng không nhiều lời nữa.
Hắn mỉm cười chấp tay đa tạ một tiếng, sau đó trực tiếp phất tay, ra lệnh cho đám thuộc hạ theo sao.
Thung lũng rất nhanh trở lại yên tĩnh.
Tô Mộng Yên đứng giữa trời tuyết.
Tà váy đỏ khẽ lay động.
Nàng quay đầu nhìn Thanh Như Nguyệt đã được Thanh Thiên Vũ chạy tới đỡ lấy phía xa, đôi mắt phượng cong lên mang theo vài phần trêu chọc:
“Tỷ tỷ…”
“Nợ của chúng ta…”
“Để vòng sau tính tiếp nhé!”
Dứt lời.
Nàng bật cười khanh khách.
Dải lụa hồng quanh thân lập tức bay lên, chuẩn bị cuốn lấy nàng rời khỏi nơi này.
“Khoan đã!”
Giọng Thanh Như Nguyệt đột nhiên vang lên phía sau.
Tô Mộng Yên khẽ khựng lại.
Đôi chân trần trắng nõn dẫm lên nền tuyết mềm mại, tà váy đỏ không ngừng lay động trong gió lạnh.
“Ta không hiểu…”
Thanh Như Nguyệt nhìn chằm chằm bóng lưng nàng.
“Vì sao ngươi lại ra tay cứu ta?”
Nghe vậy.
Tô Mộng Yên im lặng vài nhịp.
Nàng không quay đầu lại ngay, chỉ hơi nghiêng mặt sang một bên, để lộ nửa gương mặt tinh xảo.
Giọng nói lần này cũng không còn vẻ nũng nịu trêu chọc thường ngày, mà pha lấy một chút nghiêm túc hiếm thấy.
“Mặc dù Vạn Hoa hội chúng ta vốn cùng Thanh Vân hội đối đầu bấy lâu.”
“Nhưng nói cho cùng…”
“Chúng ta vẫn đều là nữ tử.”
Nàng khẽ cười, bàn tay theo thói quen lại vuốt nhẹ lọn tóc.
“Tiểu muội chỉ không thích nhìn đám nam nhân thô lỗ kia ức hiếp phái yếu mà còn bày ra bộ dạng đắc ý mà thôi.”
Nói đến đây.
Nàng chậm rãi quay người lại.
Đôi mắt phượng yêu mị nhìn thẳng Thanh Như Nguyệt.
Ánh mắt ấy vừa giống khiêu khích…
Lại vừa mang theo một loại chấp niệm khó nói rõ.
“Và lý do quan trọng nhất…”
“Ta muốn chính tay mình đánh bại tỷ ở trạng thái mạnh nhất, trước mặt toàn bộ ngoại môn, như cái cách tỷ từng đánh bại ta năm trước vậy.”
Không khí xung quanh đột nhiên yên tĩnh xuống.
Chỉ còn tiếng gió tuyết thổi qua khe núi.
Tô Mộng Yên nhìn Thanh Như Nguyệt vài giây, sau đó đôi mắt lại cong lên thành hình trăng khuyết, khôi phục vẻ yêu mị thường ngày.
“Cho nên…”
“Tỷ tỷ nhớ giữ lấy cái mạng đó cho tốt nha.”
“Vòng sau…”
“Tiểu muội sẽ không nương tay đâu!”
Nói xong.
Nàng phất nhẹ tay áo.
Dải lụa đỏ lập tức quấn quanh thân thể mềm mại kia, hóa thành một đạo hồng quang lao vào màn tuyết trắng.
Chỉ còn lại tiếng cười khanh khách mang theo vài phần quyến rũ vang vọng thật lâu giữa thung lũng lạnh lẽo.
Thanh Như Nguyệt đứng lặng tại chỗ.
Ánh mắt phức tạp nhìn về hướng nàng rời đi, thật lâu không nói một lời.