Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 81: Con Đường Phía Trước Vẫn Còn Dài!



Qua một lúc lâu.

Thanh Như Nguyệt mới bình phục lại tâm tình.

Nàng lấy ra một viên đan dược đưa vào miệng, sau đó ngồi xuống giữa nền tuyết lạnh, lặng lẽ luyện hóa dược lực để khôi phục linh lực đã hao tổn.

Bên cạnh.

Thanh Thiên Vũ không ngừng đi qua đi lại.

Hắn siết chặt chuôi đại đao, ánh mắt luôn dõi về phía tỷ tỷ mình, vẻ mặt đầy lo lắng.

Cho đến khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt kia dần có thêm chút huyết sắc, hơi thở cũng ổn định hơn trước.

Hắn mới khẽ thở phào một hơi.

Nhưng ngay khoảnh khắc vừa thả lỏng.

Đầu óc hắn bỗng hiện lên hình ảnh Nhạc Ly cùng những người khác bị Triệu Tần truy đuổi.

Sắc mặt Thanh Thiên Vũ lập tức thay đổi.

Giọng nói trở nên có chút gấp gáp.

“Tỷ tỷ!’

“Hỏng rồi! Đám người Triệu Tần đang điên cuồng đuổi theo Ly muội và những người khác!”

Hắn nghiến răng, nắm đấm siết chặt đến mức kêu răng rắc:

“Ban nãy ta đã muốn liều mạng rời đi ứng cứu, nhưng tên khốn Trương Tú kia quá mức xảo quyệt.”

“Hắn như một bóng ma cứ bám riết lấy ta, không cho ta tiến thêm dù chỉ một bước…”

“Cái gì?!”

Thanh Như Nguyệt đột ngột mở mắt, cắt ngang lời hắn.

Sắc mặt vốn vừa lấy lại chút huyết sắc nay lại lạnh xuống cực điểm.

Nàng mạnh mẽ đứng bật dậy, tóm lấy cánh tay to lớn của đệ đệ mình.

“Tại sao đến giờ đệ mới nói?”

Thanh Như Nguyệt gắt khẽ, giọng nói không giấu nổi vẻ lo lắng cực độ.

Nàng âm thầm trách bản thân mình, tại sao lại quên đi đám người Nhạc Ly trong lúc này.

Triệu Tần là kẻ như thế nào nàng quá rõ, hắn là một tên tiểu nhân hẹp hòi, tâm địa độc ác.

Nếu đám người Nhạc Ly bị hắn bắt được, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.

“Nhanh! Mau chóng đuổi theo!”

Nói rồi, Thanh Như Nguyệt đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra một mảnh ngọc bội hình trăng khuyết.

Giống hệt với mảnh ngọc mà nàng đã giao cho Trần Tình trước khi vào bí cảnh.

Lúc này, trên mặt ngọc bội, những đường vân mờ ảo đang nhấp nháy, lóe lên một tia sáng nhỏ chỉ về một hướng.

Thanh Như Nguyệt không chút do dự, dựa theo chỉ dẫn kia, thân hình hoá thành một đạo thanh quang vụt đi, tốc độ nhanh đến mức để lại những tàn ảnh trên tuyết trắng.

Trong đầu nàng lúc này chỉ còn một ý niệm duy nhất.

Nhạc Ly…

Nhất định không được xảy ra chuyện!

Phía sau.

Thanh Thiên Vũ cũng không dám chậm trễ, hắn vác đại đao trên vai, vận hết linh lực vào đôi chân để đuổi theo tỷ tỷ mình

Gió tuyết tạt thẳng vào mặt lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng nỗi ân hận trong lòng hắn.

“Ly muội... làm ơn, các người nhất định phải cầm cự được!”

“Đừng để chuyện gì xảy ra, nếu không ta sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình!”



Giữa màn sương trắng mịt mù, gió tuyết gào thét nhưng muốn cắt đứt da thịt.

Dưới một vách đá nhỏ đủ che chắn đi sự lạnh lẽo đó.

Trần Tình bất động ngồi xếp bằng.

Hơi ấm trên người hắn toả ra càng lúc càng mạnh mẽ.

Như một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa trời đông giá rét, bảo vệ các nữ tử khỏi cái lạnh cắt da thịt.

Qua một thời gian.

Nhạc Ly là người đầu tiên khẽ cử động hàng mi.

Cơn đau từ lồng ngực khiến nàng rên khẽ, ký ức kinh hoàng về Triệu Tần ập về làm nàng giật mình ngồi bật dậy.

"Thanh Nghiên tỷ! Mọi người..."

Nhạc Ly hốt hoảng nhìn quanh, thấy Trần Tình đang ngồi tĩnh tọa, nàng thoáng ngẩn ngơ giây lát.

Nhưng rồi, ánh mắt nàng lập tức dừng lại ở Lạc Thanh Nghiên.

Khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt cùng chân trái dập nát đã được băng bó của nàng, Nhạc Ly như bị nghẹn thắt cổ họng.

Nàng lảo đảo bò tới, đôi bàn tay run rẩy chạm nhẹ vết thương của Lạc Thanh Nghiên, nước mắt tuôn rơi lã chã:

"Tại sao lại như vậy... Muội vô dụng, là muội không bảo vệ được mọi người..."

Tiếng khóc của Nhạc Ly đánh thức những đệ tử khác.

Từng người lập tức vây quanh lại, ánh mắt đầy đau buồn nhìn lấy từng vết thương trên người Lạc Thanh Nghiên.

Cả một góc vách đá liền chìm trong bầu không khí bi thương.

Đúng lúc này, Lạc Thanh Nghiên cũng dần tỉnh lại.

Dưới sự giúp đỡ của mọi người, nàng cố gắng chống người ngồi dậy, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo.

Ánh mắt lặng lẽ nhìn xuống chân mình, đôi đồng tử khẽ co rút lại trong thoáng chốc rồi trở lại vẻ tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu.

Nàng lại không kêu đau, cũng không hoảng loạn.

Chỉ nhìn sang Nhạc Ly và mọi người, mỉm cười nhợt nhạt:

"Khóc cái gì? Tu hành gặp nạn là chuyện thường tình. Chẳng phải... chúng ta vẫn còn giữ được mạng sao?"

Sự bình thản của nàng khiến Nhạc Ly và các nữ đệ tử Thanh Vân hội sững sờ trong thoáng chốc.

Đáng lẽ nàng phải tuyệt vọng, phải oán hận, nhưng nàng lại điềm nhiên như thể người bị phế chân không phải là mình.

Trần Tình đứng dậy, nhìn nữ tử kiên cường đến đáng sợ kia mà lòng nặng trĩu.

Hắn muốn bước tới nói vài câu an ủi, nói rằng hắn sẽ tìm được đan dược cứu nàng.

Nhưng nhìn vẻ mặt "không cần thương hại" của Lạc Thanh Nghiên, bước chân hắn khựng lại, đôi môi mấp máy rồi lại thôi.

Hắn cảm thấy mình như một kẻ vụng về, không biết phải đối diện với nỗi đau của nàng thế nào cho đúng.

Lạc Thanh Nghiên lướt qua gương mặt từng người đang khóc vì mình, trong lòng không biết tại sao lại ấm áp đến khó tả.

Nàng tiếp tục dời đi ánh mắt, cuối cùng dừng lại trên người Trần Tình.

Nàng nhìn thật kỹ gương mặt kia, người thiếu niên đã từng ra tay cứu nàng tận hai lần.

Dưới ánh sáng mờ ảo của Hàn Vực Cốc, đôi môi tái nhợt của nàng khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười nhạt nhưng thanh khiết vô ngần.

“Cảm ơn!”

Chỉ hai chữ đơn giản thốt ra, trái tim Trần Tình lại bỗng hẫng đi một nhịp.

Hắn vốn đã chuẩn bị tâm lý để đối diện với một Lạc Thanh Nghiên sụp đổ, oán trách, hay ít nhất là u uất.

Thế nhưng, nàng lại dùng sự dịu dàng và bình thản ấy để đối đáp, điều đó khiến sự tự trách trong lòng hắn càng thêm nặng nề.

Lạc Thanh Nghiên nhìn thấy biểu cảm của Trần Tình, nàng hít sâu một hơi để nén lại nỗi đau, rồi tiếp tục cất giọng:

“Ta không biết phải nói gì để báo đáp ơn đức này.”

“Nếu không có ngươi xuất hiện kịp lúc, các tỷ muội hôm nay có lẽ đã…!”

Nàng không nói hết, chỉ thở ra một hơi.

Nhìn quanh hiện trường vẫn còn ngổn ngang, nhưng lại không thấy bóng dáng Triệu Tần đâu, chỉ còn đám thuộc hạ nằm lạnh lẽo dưới gió tuyết, trong lòng nàng đã có suy đoán.

Nhưng nàng không hỏi, vì lúc này điều đó không còn quan trọng, miễn sau mọi người ở đây vẫn bình an là đủ rồi.

Trần Tình vẫn không nói gì.

Hắn đột nhiên bước tới, chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh nàng.

Sau đó lấy ra khối ngọc bội bảo mạng, nhẹ nhàng đặt trở lại vào lòng bàn tay đang lạnh buốt ấy.

“Ngọc bội của nàng, giữ cho kỹ.”

“Đừng nghĩ đến việc dừng lại, con đường phía trước của nàng... vẫn còn dài lắm.”

Lạc Thanh Nghiên nhìn lấy khối ngọc bội, rồi lại nhìn vào đôi mắt kiên định của Trần Tình.

Nàng thấy trong mắt hắn không phải là sự thương hại.

Chỉ có một loại tin tưởng vô cùng chắc chắn.

Như thể hắn tin rằng.

Dù hôm nay bị thương nặng thế nào, dù gặp phải đả kích lớn ra sao…

Nàng vẫn sẽ đứng dậy.

Vẫn sẽ là vị sư tỷ mạnh mẽ kia, tiếp tục bước đi trên con đường của mình.

Lạc Thanh Nghiên xiết chặt ngọc bội trong tay, không biết tại sao sống mũi nàng lại cay cay.

Nàng đã cố gắng không khóc, không muốn thể hiện sự yếu đuối ngay lúc này.

Nhưng chẳng biết tại sao, khi nghe giọng nói trầm thấp và cảm nhận được ánh mắt ấy, lớp phòng ngự kiên cường mà nàng dày công xây dựng bỗng chốc rạn nứt.

Một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ trượt xuống gò má tái nhợt.

Rơi xuống nền tuyết lạnh buốt.

Rồi giọt thứ hai.

Giọt thứ ba…

Nàng cúi thấp đầu, bờ vai khẽ run lên.

Cuối cùng… vẫn không thể kìm nén thêm nữa.

Tiếng nức nở nghẹn ngào vang lên giữa trời tuyết lạnh lẽo.

Nàng khóc…

Không phải vì cái chân đã tàn phế, cũng không phải vì đau đớn trên thân thể.

Nàng khóc…

Vì trong khoảnh khắc tăm tối nhất, khi nàng đã sẵn sàng chấp nhận số phận của một phế nhân, lại có một người nhìn thẳng vào mắt nàng, khẳng định rằng con đường của nàng chưa hề kết thúc.

Bao nhiêu tủi nhục.

Bao nhiêu không cam lòng.

Bao nhiêu sợ hãi bị nàng cắn răng nuốt xuống…

Trong giây phút đó dường như vỡ oà.

Nàng khóc càng lúc càng lớn.

Khóc đến nấc nghẹn.

Khóc đến mức cả người co rúm lại.

Giống như muốn đem toàn bộ đau đớn và tuyệt vọng chất chứa trong lòng… phát tiết ra hết giữa màn tuyết lạnh giá này.

“Ôm nàng đi.”

Lúc này, tiếng Phượng Tâm Vân lại đột nhiên vang lên bên tai Trần Tình.

Hắn bỗng chốc giật mình, đôi bàn tay khô ráp trở nên có chút lúng túng.

Nhưng nghe tiếng khóc xé lòng của Lạc Thanh Nghiên, mọi sự do dự cuối cùng cũng tan biến.

Trần Tình chậm rãi đưa đôi tay rắn chắc vòng qua bả vai mảnh dẻ, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.

Hành động của hắn rất khẽ, rất cẩn thận, tựa như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá đã đầy vết nứt, chỉ sợ một chút lực mạnh cũng khiến nàng tan vỡ.

Lạc Thanh Nghiên khựng lại trong giây lát, hành động đột ngột của hắn khiến nàng theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng rồi cảm nhận được lồng ngực vững chãi và nhịp tim đập đều đặn quen thuộc, chút kháng cự cuối cùng cũng tan biến.

Nàng gục đầu vào vai Trần Tình, hai tay túm chặt lấy vạt áo hắn, tiếng khóc nghẹn ngào hóa thành những tiếng nấc dài đau đớn.

Lớp y phục trên vai Trần Tình nhanh chóng thấm đẫm nước mắt nóng hổi.

Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy nàng, mặc cho gió tuyết gào thét xung quanh.

Hắn dùng hơi ấm của bản thân để sưởi ấm cho cơ thể đang lạnh buốt kia, dùng sự im lặng để lắng nghe nỗi lòng tan nát ấy.

Nhạc Ly cùng các nữ đệ tử ở bên cạnh nhìn cảnh này, nước mắt cũng không kìm được mà tiếp tục rơi xuống.

Bọn họ biết, Lạc Thanh Nghiên cần một bờ vai vào lúc này hơn bất cứ liều linh dược nào.

Một nữ tử vốn luôn là điểm tựa cho kẻ khác, cuối cùng cũng đã tìm được một chốn để được phép yếu lòng.

Phượng Tâm Vân phụ thể trên người Trần Tình cũng khẽ thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn cảnh tượng trước mắt.

Nàng biết, sau ngày hôm nay, giữa hai người này đã có một sợi dây liên kết không thể cắt đứt.

Một lúc lâu sau, tiếng khóc của Lạc Thanh Nghiên nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng sụt sùi đứt quãng.

Nàng dường như đã kiệt sức, cứ thế lịm đi trong vòng tay của Trần Tình.

Nhưng đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy áo hắn không buông, như sợ rằng nếu nới lỏng ra, chút hơi ấm cuối cùng này cũng sẽ tan biến vào hư không.