Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 86: Băng Giáp Ma Chu!



Không khí giữa đám người nhất thời rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng gió tuyết không ngừng gào thét bên tai.

Thanh Như Nguyệt vẫn im lặng không nói, bàn tay nắm chặt, trong đôi mắt đẹp dâng lên một tia khó xử.

Mà Trần Tình lúc này vẫn đang trầm mặt, âm thầm đưa ra quyết định.

Mặc dù hắn cùng Tô Mộng Yên chưa từng quen biết, giữa hai người càng không có nửa điểm giao tình hay ân oán.

Nhưng chuyện này… hắn thật sự không thể làm như không nhìn thấy.

Bỏ qua việc đối phương là một đại mỹ nhân không nói.

Chỉ riêng chuyện trước đó, Tô Mộng Yên đã từng ra tay cứu Thanh Như Nguyệt một mạng, phần nhân tình này cũng không thể xem nhẹ.

Nếu hôm nay biết rõ đối phương đang rơi vào tuyệt cảnh mà vẫn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.

Một khi Tô Mộng Yên thật sự chết trong tay đám Băng Giáp Ma Chu, chỉ sợ chuyện đó sẽ trở thành một cái gai vĩnh viễn cắm trong lòng Thanh Như Nguyệt.

Mà quan trọng hơn cả, chính là đám nhện tơ kia.

Tơ của Băng Giáp Ma Chu vốn là tài liệu luyện khí thượng hạng, dùng để chế thành pháp y không chỉ phòng ngự kinh người mà còn có hiệu quả ngự hàn cực mạnh.

Nếu thuận tay gom được vài phần…

Chậc chậc…

Chỉ nghĩ tới thôi, Trần Tình đã cảm thấy trong lòng nôn nao khó tả.

Ánh mắt hắn lướt sang gương mặt đang tái nhợt của Lý Ngân Anh, rồi dừng lại trên người Thanh Như Nguyệt đang ngồi thất thần bên cạnh.

Trần Tình khẽ thở ra một hơi.

Cuối cùng, hắn chậm rãi đứng thẳng người dậy, mở miệng nói:

“Đi cứu.”

Nghe được lời này, đôi mắt vốn đã ảm đạm của Lý Ngân Anh lập tức bùng lên một tia sáng.

Giống như người sắp chết đuối giữa biển sâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một cọng rơm cứu mạng.

Nhưng niềm vui ấy còn chưa kịp lan rộng, Trần Tình đã thản nhiên bồi thêm một câu:

“Bất quá… chuyện cứu người, một mình ta đi là đủ.”

Lời vừa dứt, cả khoảng không lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Cả đám người ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn hắn, trên mặt đều hiện rõ vẻ kinh ngạc cùng khó tin.

Trần Tình nhìn thấy thái độ của mọi người, bỗng bật cười một tiếng, thần sắc thản nhiên giải thích:

“Theo những gì ta biết, Băng Giáp Ma Chu cực kỳ e ngại hỏa thuộc tính. Mà trong người ta lại mang Linh Căn hỏa hệ, đối phó với đám yêu thú đó ít nhiều cũng có ưu thế.”

Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp:

“Hơn nữa, nhiều người đi chưa chắc đã có lợi, ngược lại còn dễ biến thành gánh nặng.”

Nghe hắn nói vậy, mấy người Thanh Vân hội sắc mặt đều thoáng thay đổi.

Lời này của hắn nghe qua quả thực có chút chướng tai, nhưng nghĩ kỹ lại thì... đó lại là sự thật.

Trong tình huống như vậy, thực lực không đủ, đi theo thật sự chỉ làm tăng thêm nguy hiểm.

Thanh Như Nguyệt một bên khẽ nhíu mày, giọng nói mang theo vài phần kiên quyết:

“Không được, ngươi đi một mình quá mức nguy hiểm. Ngay cả Tô Mộng Yên còn bị ép vào đường cùng, thực lực của ngươi…”

Chỉ là, nàng còn chưa nói hết câu, Trần Tình đã khoát tay ngắt lời.

“Thanh sư tỷ không cần lo lắng.”

“Sư đệ tuy tu vi không tính là cao, nhưng cũng có vài thủ đoạn giữ mạng. Nếu tình hình thật sự vượt ngoài khả năng ứng phó, ta tự nhiên sẽ lập tức rút lui, tuyệt đối không lấy tính mạng mình ra đùa.”

Dù hắn nói nhẹ nhàng như không, nhưng chân mày Thanh Như Nguyệt vẫn không hề giãn ra.

Hiển nhiên, nàng không dễ dàng bị mấy lời ngụy biện này thuyết phục. Nàng tiến lên một bước, trầm giọng nói:

“Ta đi cùng ngươi.”

Trần Tình lắc đầu, cự tuyệt một cách dứt khoát:

“Không được, ở đây cũng rất nguy hiểm, tỷ nên ở lại bảo vệ mọi người.”

“Huống hồ…”

Khóe môi hắn hơi cong lên, lộ ra một nụ cười tự tin.

“Ta đi một mình mới thuận tiện hành động.”

Thanh Như Nguyệt chăm chăm nhìn hắn, môi mím chặt.

Qua những chuyện vừa rồi, nàng thừa biết tên sư đệ này có rất nhiều thủ đoạn, nhưng dù sao đối thủ lần này là gần ba mươi con Băng Giáp Ma Chu, tỷ lệ cứu được Tô Mộng Yên và thành viên Vạn Hoa hội gần như bằng không.

Nàng muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ tự tin trước mặt.

Cuối cùng, những lời muốn thốt ra vẫn nuốt ngược vào trong.

Một lát sau, nàng khẽ siết chặt đầu ngón tay, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

“Được, ngươi đi một mình cũng được.”

“Nhưng nhớ kỹ, một khi tình thế vượt ngoài khả năng ứng phó, phải lập tức rời đi.”

Ánh mắt nàng chăm chú nhìn Trần Tình, giọng nói mang theo vẻ không cho phép cự tuyệt.

Trần Tình nháy mắt với nàng một cái, bảo nàng yên tâm, sau đó quay sang Lý Ngân Anh vẫn đang kinh ngạc nằm trong lòng Thanh Như Nguyệt.

“Đừng đờ ra đó nữa, mau đi thôi!”

Lý Ngân Anh a một tiếng, nén đau đứng dậy, trong lòng nàng vẫn chưa hết kinh ngạc trước quyết định này của Trần Tình.

Nàng âm thầm siết chặt nắm tay, đáy mắt không giấu nổi vẻ nghi ngờ.

Dù sao, Trần Tình cũng mới gia nhập Vân Ẩn cốc không lâu, nàng thậm chí còn chưa từng nghe qua cái tên này bao giờ.

Mà nơi kia lại là chiến trường hung hiểm đến mức ngay cả hội trưởng của nàng cũng bị vây khốn.

Một mình hắn... thật sự có thể làm được sao?

Nhưng rất nhanh, khi nhìn thấy bóng lưng vững chãi đang cất bước đi phía trước, không biết tại sao, sự nghi ngờ của nàng bỗng chốc vơi đi vài phần.

Nhìn hắn không hề do dự, không có vẻ gì là khoa trương, càng không có nửa điểm bộ dạng muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Chỉ đơn giản là quyết định xong, liền lập tức hành động.

Không hiểu vì sao, cảm giác bất an trong lòng nàng bỗng dịu xuống, thay vào đó là một cảm xúc phức tạp khó tả.

Nếu nàng biết, thứ chân chính thôi thúc Trần Tình không phải nghĩa khí, cũng chẳng phải thương hương tiếc ngọc, mà là đống tơ nhện trên người bầy Băng Giáp Ma Chu.

Chỉ sợ chút hảo cảm vừa mới dâng lên kia, sẽ lập tức tan biến thành mây khói.

“Sư… sư đệ.”

Nàng nhỏ giọng gọi.

Trần Tình dừng bước, hơi quay đầu lại.

Lý Ngân Anh khẽ cúi đầu, cắn môi nói:

“Cảm… cảm ơn ngươi.”

Trần Tình nhún vai, tỏ vẻ không mấy bận tâm:

“Muốn cảm ơn thì đợi ta cứu được người ra rồi nói sau.”

“Nàng dẫn đường đi.”

Lý Ngân Anh lập tức gật đầu, cố nén cơn đau trên người mà tăng nhanh bước chân.

Chỉ tiếc thương thế của nàng vốn không nhẹ, dù đã dốc sức di chuyển, tốc độ vẫn chậm hơn bình thường không ít.

Trần Tình thấy vậy, khóe mắt khẽ giật, âm thầm đưa tay day trán.

Nếu cứ tiếp tục di chuyển với tốc độ này…

Chờ bọn họ tới nơi, chỉ sợ đám người Tô Mộng Yên ngay cả xương vụn cũng chẳng còn sót lại.

Hắn không do dự nữa, trực tiếp tiến lên, một tay vòng qua eo Lý Ngân Anh nhấc nàng lên.

“Sư tỷ, thất lễ.”

Dứt lời, linh lực dưới chân bộc phát cộng thêm thể chất cường hãn của hắn.

Thân ảnh hai người hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng vào màn gió tuyết.

Lý Ngân Anh khẽ hô nhỏ một tiếng, sắc mặt lập tức đỏ lên vài phần, nhưng rất nhanh đã bị tốc độ khủng bố kia kéo đi toàn bộ tâm trí.

Nàng kinh ngạc phát hiện, dù đang mang theo một người, tốc độ của Trần Tình vẫn nhanh đến đáng sợ.

Sau một hồi chạy đua với thời gian.

Dưới sự chỉ dẫn của Lý Ngân Anh, hai người đã tiến sâu vào khu vực trung tâm của Hàn Vực Cốc, hàn khí trong không khí lại càng thêm thấu xương.

Gió lạnh thổi qua vách đá gào thét như quỷ khóc sói gầm, mặt đất bên dưới đã hoàn toàn biến thành một màu băng xanh đen rợn người.

Lúc này, trong đầu Trần Tình, giọng nói của Phượng Tâm Vân bỗng nhiên vang lên, mang theo vài phần nghiêm túc:

“Cẩn thận một chút, mặc dù ngươi có hoả thuộc tính mạnh mẽ, nhưng đám Ma Chu này cũng không phải dễ đối phó, không được khinh địch.”

Trần Tình khẽ gật đầu, ánh mắt cũng mang theo vài phần chăm chú, cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng tốc độ vẫn không chậm lại.

Lại qua thêm một lúc.

Hai người cuối cùng cũng áp sát khu vực giao chiến.

ẦM! ẦM! ẦM!

Từng tiếng nổ trầm đục liên tiếp vang vọng giữa thiên địa, chấn đến mặt đất cũng khẽ rung lên.

Phía trước là một thung lũng băng rộng lớn.

Chỉ là lúc này, nơi vốn tĩnh lặng ấy đã hoàn toàn biến thành một chiến trường hỗn loạn.

Khắp nơi đều là linh lực cuồng bạo đang va chạm dữ dội, từng đợt dư chấn không ngừng quét ngang.

Băng vụn cùng tuyết trắng bị chấn bay lên không trung, hòa thành một màn sương lạnh mịt mờ, khiến tầm nhìn trở nên cực kỳ hỗn loạn.

Trên vách đá, mặt đất, thậm chí cả những cột băng dựng đứng giữa thung lũng.

Từng tầng mạng nhện trắng bạc dày đặc chằng chịt phủ kín khắp nơi, đan xen thành từng mảng lớn như những tấm lưới khổng lồ.

Không ít chỗ còn dính đầy máu đen cùng tứ chi hung thú, nhìn qua càng thêm ghê người.

Tiếng va chạm chan chát không ngừng truyền ra.

Xen lẫn trong đó là từng hồi gào rít bén nhọn của hung thú, nghe như kim loại cào xé màng nhĩ, khiến người ta không khỏi sởn gai ốc.

Nhưng thứ khiến da đầu tê dại nhất.

Lại là đám quái vật khổng lồ đang bò lổm ngổm khắp chiến trường.

Băng Giáp Ma Chu.

Thân hình của mỗi một con đều to ngang một con voi trưởng thành, toàn thân được bao bọc bởi một lớp giáp xác màu lam cứng cáp.

Tám chiếc chân nhện dài ngoằng, sắc nhọn như những thanh trường mâu, mỗi lần nện xuống mặt băng đều phát ra những tiếng “răng rắc” chấn động, dễ dàng đâm thủng tầng băng cứng.

Nơi cửa miệng đầy răng nanh dữ tợn của chúng, từng giọt nọc độc màu xanh sẫm chậm rãi nhỏ xuống, ăn mòn mặt băng phát ra tiếng “xèo xèo” ghê người.

Chúng di chuyển giữa tầng tầng mạng nhện với tốc độ cực nhanh, không ngừng phun ra từng đạo tơ trắng lạnh buốt về phía đám người đang bị vây khốn ở trung tâm chiến trường.

Trần Tình nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe mắt không khỏi co giật vài cái.

Hắn âm thầm liếc sang Lý Ngân Anh đang mặt mày tái nhợt, hai tay vô thức bấu chặt lấy vạt áo mình.

“Sư tỷ…”

“Nàng xác định đây gọi là khoảng ba mươi con?”

Hắn quay đầu nhìn đám Băng Giáp Ma Chu đang bò kín nửa cái thung lũng, số lượng nhiều mức mức khiến hắn âm thầm nuốt nước bọt, một tia rút lui đã xuất hiện nơi đáy mắt.

Nghe vậy, khuôn mặt vốn tái nhợt của Lý Ngân Anh lập tức cứng đờ.

Nàng theo bản năng nhìn sang chiến trường phía trước, ánh mắt hiện lên vài phần sợ hãi cùng khó tin.

“Lúc ta rời khỏi đây, thật sự chỉ khoảng ba mươi con…”

Giọng nàng càng nói càng nhỏ dần.

Hiển nhiên, ngay cả bản thân nàng lúc này cũng không còn mấy phần tin tưởng vào những gì nàng nhìn thấy trước đó.

Ánh mắt Trần Tình nhanh chóng đảo qua, khóa chặt vào khu vực trung tâm của thung lũng băng khổng lồ, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương trắng mù mịt.

Ngay sau đó, đồng tử của hắn khẽ co rút lại.

Chỉ thấy giữa trung tâm chiến trường ấy, một thân ảnh váy đỏ yêu mị đang đơn độc chống đỡ giữa vòng vây dày đặc của lũ hung thú.

Tô Mộng Yên!

Dải lụa hồng quanh thân nàng tung bay cuồng loạn như một con linh xà, điên cuồng quét ngang không trung.

ẦM! ẦM! ẦM!

Tiếng nổ vang rền chấn động, từng đầu Băng Giáp Ma Chu bị lực đạo khủng bố đánh bật văng ra ngoài, trượt dài trên mặt băng.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, lại có thêm mấy cái bóng khổng lồ gớm ghiếc từ bốn phương tám hướng hung hãn bổ nhào tới, lấp đầy khoảng trống.

Không ít con còn tập kích từ xa, không ngừng phun nọc độc cùng tơ nhện phóng tới nhưng đều bị dải lụa kia đánh nát.

Gần như tất cả đàn hung thú đều đang tập trung hỏa lực tại đây, mục tiêu duy nhất chính là săn giết một mình nàng.

Đặc biệt là ba đầu Ma Chu khổng lồ đứng chễm chệ ở vòng ngoài.

Khí tức hung lệ trên người chúng ngập trời, mỗi một lần tám chiếc chân nhện to khỏe nện xuống đều đủ sức làm chấn động cả mặt đất băng giá xung quanh.

Chúng vẫn chưa ra tay, chỉ đứng đấy quan sát lấy con mồi, điều động những con khác liên tục tấn công về phía trước.

Tô Mộng Yên lúc này vẫn không ngừng điều động linh lực điều khiển dãy lụa, đánh văng từng tốp từng tốp Băng Giáp Ma Chu đang tiến lên.

Nhìn xuống xung quanh dưới chân nàng, lúc này đã nằm chồng chất vô số cỗ thi thể Ma Chu to lớn, dịch thể xanh đen chảy tràn lan.

Trong số đó, thậm chí còn có một vài đầu đã đạt tới cấp độ nửa bước linh thú.

Chiến lực khủng bố của vị hội trưởng Vạn Hoa hội này thật sự mạnh đến mức khiến người nhìn thấy đều phải tê dại cả da đầu.

Nhưng... cái giá phải trả cũng vô cùng thảm liệt.

Khí tức quanh người Tô Mộng Yên lúc này đã hỗn loạn đến cực điểm.

Tiếng hơi thở của nàng dồn dập, khoé miệng liên tục tràn ra máu tươi, linh lực dao động trong cơ thể gần như cạn kiệt.

Tà váy đỏ giờ đây rách nát nhiều chỗ, máu tươi thấm qua lớp vải mỏng, rỉ ra ngoài rồi nhỏ từng giọt rực rỡ xuống nền băng lạnh giá.

Ngay cả dải lụa vốn tung bay linh động, biến hóa khôn lường quanh thân nàng, lúc này dưới sự cạn kiệt của linh lực cũng đã trở nên chậm chạp, nặng nề hơn vài phần.

Nhưng nàng vẫn không hề rút lui, cũng không di chuyển nửa bước.

Đôi mắt đẹp phủ đầy mệt mỏi vẫn chăm chú khóa chặt lấy đám Băng Giáp Ma Chu trước mặt, ánh nhìn lạnh đến đáng sợ.

Bởi vì phía sau lưng nàng…

Tám nữ đệ tử Vạn Hoa hội đang nằm co cụm trên nền tuyết giá lạnh.

Người nào người nấy đều đầy thương tích, y phục nhuốm máu, khí tức suy yếu đến cực điểm.

Hơn phân nửa đã hoàn toàn hôn mê.

Số còn lại cũng chỉ còn đang miễn cưỡng chống đỡ chút thanh tỉnh cuối cùng.

Một nữ tử dựa vào tảng băng phía sau, gương mặt trắng bệch như giấy, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng, thì thào lên tiếng.

“Hội trưởng, mặc… mặc kệ bọn muội… người rời đi trước đi.”

Tô Mộng Yên nghe thấy, nhưng không đáp lời.

Nàng chỉ âm thầm cắn chặt môi dưới, cưỡng ép điều động chút linh lực ít ỏi còn lại trong đan điền.

Dải lụa không ngừng bay múa, lập tức đánh văng mấy con Ma Chu đang thừa cơ bổ nhào tới.

Ở vòng ngoài chiến trường.

Ba con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh vẫn lẳng lặng đứng đó.

Nhưng dường như trò chơi săn giết này đã khiến chúng dần mất đi kiên nhẫn.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Hai con Ma Chu thủ lĩnh đột nhiên động.

Thân thể khổng lồ phá không lao ra, mang theo hàn khí cùng sát ý ngập trời, trực tiếp ép thẳng về phía Tô Mộng Yên.

Một con trong đó phun ra ta nhện cuốn lấy dải lụa hồng của nàng.

Một con khác gào lên quái dị, cả thân hình khổng lồ lao vọt tới.

Tám chân nhọn sắc bén như trường mâu đồng loạt giơ cao, mang theo kình phong rít gào, hung hăng bổ xuống từ trên cao với tốc độ kinh người.

Tô Mộng Yên lập tức biến sắc.

Nàng lập tức buông bỏ việc khống chế dải lụa phía xa.

Hai tay nhanh như chớp kết ấn trước ngực.

“Vạn Hoa - Hồng Liên Kính!”

Chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể điên cuồng vận chuyển.

Từng luồng linh quang đỏ nhạt nhanh chóng hội tụ trước người nàng.

ÔNG!

Một đóa hồng liên hư ảo chợt nở rộ giữa không trung.

Từng tầng cánh hoa đan xen chồng chất, ngưng tụ thành một mặt kính đỏ thẫm trong suốt chắn ngang trước người.

ẦM!!!

Tám cây “trường mâu” đâm xuống hung hăng va chạm với Hồng Liên Kính.

Kình phong cuồng bạo nổ tung.

Mặt kính đỏ lập tức rung chuyển dữ dội.

Vô số vết nứt như mạng nhện cấp tốc lan tràn khắp bề mặt.

Sắc mặt Tô Mộng Yên lập tức trắng bệch.

Nàng cắn chặt răng, điên cuồng rót linh lực duy trì.

Răng rắc!

Tiếng vỡ vụn thanh thúy đột ngột vang lên.

Hồng Liên Kính cuối cùng vẫn không chịu nổi lực lượng khủng bố kia, nổ tung thành vô số cánh hoa đỏ tản mát đầy trời.

Thế công của con quái vật cũng bị cưỡng ép chặn lại, khiến thân thể khổng lồ của nó bị chấn động đến mức phải liên tiếp lùi về sau vài bước.

Phụt!

Nhưng đúng lúc này!

Con Ma Chu đầu lĩnh còn lại bỗng lóe lên vẻ hung hiểm trong mắt.

Nó đã chờ chính khoảnh khắc Tô Mộng Yên vừa dốc hết linh lực phòng thủ.

Miệng rộng đột nhiên mở lớn.

Một dải nọc độc đen kịt, mang theo hàn khí lạnh thấu xương, xé rách không khí phóng thẳng về phía nàng với tốc độ cực nhanh.

Đồng tử Tô Mộng Yên lập tức co rút.

Nàng vừa cưỡng ép thi triển Hồng Liên Kính, linh lực trong cơ thể gần như cạn kiệt.

Lúc này muốn kết ấn phòng ngự lần nữa... đã quá muộn!