Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 87: Tử Viêm Nhất Kiếm!



Nhìn dải nọc độc đen kịt như mũi tên xé gió lao thẳng tới.

Tô Mộng Yên khẽ cắn môi, lợi dụng chút thời gian ngắn ngủi còn lại, lách người tránh khỏi chỗ hiểm.

Phụt!

Dải nọc độc mang theo hàn khí lạnh thấu xương hung hăng quét sượt qua eo trái của nàng.

Một tiếng “xèo xèo” ghê người lập tức vang lên.

Sắc mặt vốn đã trắng bệch của Tô Mộng Yên càng thêm tái nhợt vài phần.

Lớp váy đỏ nơi eo trái chớp mắt bị ăn mòn thành một lỗ thủng lớn, từng sợi khói xanh chậm rãi bốc lên.

Vùng da thịt trắng nõn quanh vết thương nhanh chóng chuyển sang màu tím đen quỷ dị.

“A…!”

Nàng rên lên một tiếng đau đớn, cả thân thể mềm mại trực tiếp bị lực xung kích đánh văng ra ngoài.

Nhưng còn chưa kịp chạm đất.

Tiếng gào rít bén nhọn của đám Băng Giáp Ma Chu đã đồng loạt vang vọng khắp chiến trường.

Chỉ trong chớp mắt.

Hàng chục đạo tơ nhện trắng bạc từ bốn phương tám hướng đồng thời bắn mạnh tới, quấn chặt lấy cổ tay, mắt cá chân rồi nhanh chóng lan khắp toàn thân nàng.

Thân thể Tô Mộng Yên lập tức bị cưỡng ép khựng lại giữa không trung.

“Khụ…!”

Một ngụm máu tươi phun mạnh ra, vương đầy trên gương mặt tuyệt mỹ vốn đã tái nhợt của nàng.

Đôi mắt phượng vốn luôn mang theo vẻ yêu mị giờ đây phủ đầy mệt mỏi cùng không cam lòng.

Vút! Vút! Vút!

Từng đạo tơ nhện lại tiếp tục xé gió lao đến.

Mục tiêu lần này chính là tám nữ đệ tử Vạn Hoa hội đang trọng thương nằm trên mặt đất.

Người thì bất tỉnh, người thì không còn sức kháng cự, cứ thế để mặc cho đám tơ nhện quấn quanh lấy người.

Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi.

Từng thân ảnh nữ tử đã lần lượt bị kéo bật dậy, treo lơ lửng giữa không trung.

Giống như những con mồi đáng thương bị mắc vào bẫy rập của đám quái vật khổng lồ.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, toàn thân Tô Mộng Yên khẽ run lên.

Đôi mắt phượng cuối cùng cũng không thể kìm nén thêm nữa.

Hai dòng lệ nóng lặng lẽ trượt xuống gương mặt đầy máu.

“Ta… xin lỗi…”



Ở phía ngoài chiến trường.

Trần Tình chứng kiến cảnh tượng trước mắt mà lồng ngực phập phồng, hắn âm thầm siết chặt nắm đấm, tự nhắc nhở bản thân phải giữ lấy bình tĩnh.

Đám Băng Giáp Ma Chu kia không chỉ đông mà thực lực còn cực kỳ hung hãn.

Nếu lúc này đường đột xông vào, e là chưa kịp cứu được ai thì đã bị bọn chúng bắt lại.

Hắn hít sâu một hơi, khẽ dời mắt nhìn sang Lý Ngân Anh bên cạnh.

Nàng ta dường như cũng đã nhìn thấy tình cảnh ở trung tâm, bờ vai khẽ run lên bần bật, đôi mắt đẹp đong đầy hơi nước, tràn ngập vẻ hoảng loạn.

“Hội… ưm…”

Lý Ngân Anh vừa định hét lên một tiếng, liều mạng lao ra ngoài.

Nhưng ngay lập tức, một bàn tay thô ráp đã bịt chặt lấy miệng nàng, thô bạo kéo ngược trở lại.

“Muốn chết sao?”

Trần Tình trừng mắt, thấp giọng quát khẽ.

Bàn tay còn lại không chút lưu tình, khóa chặt lấy hai cánh tay đang quơ quào điên cuồng của Lý Ngân Anh.

Bỗng, một cảm giác đau nhói truyền đến khiến chân mày Trần Tình nhíu chặt.

Lý Ngân Anh lúc này đã gần như mất đi lý trí, nàng cố gắng há miệng, dùng hết sức bình sinh cắn mạnh vào bàn tay đang bịt miệng mình.

Mặc cho cơn đau nhói truyền về, Trần Tình vẫn cắn răng chịu đựng, dứt khoát không buông lỏng dù chỉ một chút.

“Tiểu nha đầu, xong chưa?”

Hắn lẩm bẩm thúc giục một tiếng.

Tuy nhiên, đáp lại hắn vẫn là một khoảng lặng im ắng.

Lúc này, trong lòng hắn cũng có chút sốt ruột rồi, nếu còn tiếp tục dây dưa thêm nữa chắc chắn bên phía Tô Mộng Yên sẽ xảy ra chuyện.

Lý Ngân Anh thì vẫn không ngừng vùng vẫy, hai chân đạp loạn lên nền băng lạnh lẽo.

Ánh mắt nàng lúc này đã hoàn toàn đỏ rực, tràn ngập điên cuồng cùng hối hận, từng tia cảm xúc như muốn xé nát lý trí còn sót lại.

Tại sao?

Tại sao nàng lại ngây thơ như vậy?

Đi tin tưởng vào một kẻ xa lạ không quen biết?

Còn gieo hi vọng vào hắn có thể cứu lấy hội trưởng, cứu lấy các tỷ muội của mình?

Nếu chỉ là như vậy thì cũng thôi, đó là lỗi tại nàng, tại nàng quá ngu ngốc…

Nhưng bây giờ thì sao?

Hắn lại còn ngăn nàng?

Ngăn cản nàng đi cứu lấy mọi người?

Tại sao phải bắt nàng ở đây chứng kiến những người thân quen sắp chết trước mắt mình mà không thể làm gì được?

Từng câu hỏi không ngừng… không ngừng hiện lên trong đầu.

Tâm trí nàng càng lúc càng hỗn loạn, lực vùng vẫy cũng theo đó mà càng thêm điên cuồng.

“Được rồi!”

Đúng lúc này, giọng nói của Phượng Tâm Vân mới chịu vang lên.

Trần Tình thở hắt ra một hơi, lập tức buông lỏng lực tay, hoàn toàn thả Lý Ngân Anh ra.

Lý Ngân Anh được thả tự do liền không thèm nói một lời, chỉ dùng đôi mắt đỏ hoe tràn ngập oán hận nhìn Trần Tình một cái.

Rồi bất chấp tất cả, cấp tốc lao vút về phía vị trí Tô Mộng Yên đang bị trói lơ lửng giữa không trung.

“Chuẩn bị kỹ chưa?”

“Chỉ có một cơ hội duy nhất, nhất định phải thành công.”

Tiếng Phượng Tâm Vân tiếp tục vang lên bên tai.

Trần Tình gật đầu một cái, ánh mắt không rời khỏi thân ảnh đang điên cuồng lao nhanh vào giữa bầy nhện.

Trọng kiếm đã xuất hiện nơi tay, linh lực toàn thân âm thầm tích tụ…

Phía bên kia.

Lý Ngân Anh vừa chạy vừa hô lớn hai tiếng “hội trưởng”.

Trong đầu nàng lúc này chỉ còn lại một ý nghĩ, cho dù kết quả có ra sao, nàng cũng phải liều chết cứu lấy mọi người.

Tô Mộng Yên đang bị trói chặt giữa không trung, thân thể bị từng sợi tơ bạc dẻo dai quấn lấy cùng độc tính đang không ngừng ăn sâu vào kinh mạch khiến nàng phải gồng mình ngăn cản.

Dưới cơn bất lực tột cùng.

Bỗng, một tiếng hô to quen thuộc đột nhiên vang lên từ phía ngoài khiến thân thể nàng khẽ run lên.

Trái tim không khỏi đập lệch đi một nhịp.

Nàng cố gắng xoay ánh mắt nhìn qua hướng phát ra âm thanh, trong lòng dâng lên một trận chua xót khó tả.

“Ngươi… ngu ngốc!”

Nàng yếu ớt gắt lên một tiếng, đôi mắt phượng khẽ khép lại, không đành lòng nhìn lấy một màn sẽ xảy ra tiếp theo.

Ngay khoảnh khắc Lý Ngân Anh xuất hiện.

Toàn bộ đám Băng Giáp Ma Chu đang tập trung xung quanh đám “chiến lợi phẩm” đồng loạt chuyển động, vô số đôi mắt lạnh lẽo đồng loạt khóa chặt lấy thân ảnh nhỏ bé kia.

“Rít!”

Con Thủ Lĩnh từng phun tơ trói lấy dải lụa hồng của Tô Mộng Yên bỗng ngửa đầu rít lớn.

Lập tức, từng tiếng gào rít bén nhọn liên tiếp hưởng ứng.

Sau đó, hàng loạt Băng Giáp Ma Chu khổng lồ từ phía trước đồng loạt tràn tới, mặt đất băng tuyết rung lên từng đợt.

Tiếng bò trườn ma sát vang lên ken két, trực tiếp phong kín con đường tiến lên của nàng.

Lý Ngân Anh nhìn thấy cảnh này, đồng tử co rút mạnh, nhưng trong mắt chỉ còn lại sự điên cuồng.

Nàng nghiến răng, cưỡng ép áp xuống cảm giác sợ hãi đang dâng lên trong lòng, không những không dừng lại mà còn tăng tốc lao thẳng về phía trước.

Toàn bộ linh lực trong cơ thể bị nàng ép dồn vào lòng bàn tay phải, không chút chần chừ tung ra một chưởng toàn lực, trực diện đánh thẳng vào con Ma Chu đang chặn đường phía trước.

Nhưng đúng lúc cánh tay nàng vừa giơ lên, linh lực còn chưa kịp bùng nổ, thì Phượng Tâm Vân đang phụ thể trên người Trần Tình lập tức hô khẽ một tiếng.

“Khởi”

Oành!

Trên cổ tay phải của Lý Ngân Anh, một ấn ký hình mắt phượng không biết hiện hữu từ lúc nào, đột nhiên phát sáng dữ dội, hút lấy toàn bộ linh lực mà nàng bộc phát.

Ngay sau đó, một quầng hỏa quang rực rỡ như liệt dương thu nhỏ bùng nổ giữa không trung.

Ánh sáng đột ngột xé toạc màn sương u ám của thung lũng, lan ra như sóng lửa quét ngang toàn bộ chiến trường.

Trong khoảnh khắc ấy, cả bầy Băng Giáp Ma Chu đồng loạt bị ánh sáng cường liệt đâm vào mắt, thị giác bị kích thích mạnh đến mức gần như tê liệt tạm thời.

Tiếng rít gào hỗn loạn vang lên khắp nơi, đội hình lập tức rơi vào trạng thái rối loạn.

Ngay cả ba con Ma Chu thủ lĩnh thực lực cường hãn cũng không ngoại lệ.

Ánh sáng bùng nổ bất ngờ ấy lập tức khiến thị giác chúng bị chấn động, rơi vào trạng thái mù lòa tạm thời trong phút chốc.

Cũng chính trong khoảnh khắc đó.

Thân ảnh Trần Tình lập tức động.

Tốc độ bộc phát nhanh đến mức gần như xé gió, hắn lao thẳng về phía con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh vừa phun ra dải nọc độc đánh hạ Tô Mộng Yên trước đó.

Bước chân giẫm mạnh xuống nền băng, thân thể hắn phóng lên giữa không trung, trực tiếp tiến tới phía trên Ma Chu thủ lĩnh.

Ngay lúc này, linh lực trong cơ thể hắn đã vận chuyển đến cực hạn, khí huyết toàn thân sôi trào dữ dội.

Làn da bên ngoài thoáng hiện lên một tầng kim quang mờ nhạt, lực lượng nhục thân bị cưỡng ép đẩy lên trạng thái đỉnh phong.

Phừng!

Một ngọn tử hỏa đột nhiên bùng lên dữ dội, xoáy tròn giữa không trung rồi nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh Tử Viêm cự kiếm hừng hực liệt diễm.

“Nhập!”

Trần Tình quát khẽ một tiếng.

Hai tay hắn khép lại, Hắc kiếm cùng Tử Viêm kiếm lập tức bị kéo lại gần, sau đó cưỡng ép dung hợp vào nhau, bộc phát ra một luồng nhiệt độ kinh khủng lan tràn bốn phía.

Không khí quanh thân hắn bị nung nóng đến mức vặn vẹo, từng tầng hàn khí vừa tràn tới liền bị thiêu rụi trong chớp mắt.

Mặt băng dưới chân cũng không chịu nổi sức nóng ấy, từng mảng lớn trực tiếp tan chảy thành nước, sôi lên sùng sục, tạo thành từng lớp sương trắng cuồn cuộn bao phủ cả một khu vực rộng lớn.

Không gian trong phạm vi mấy trượng quanh hắn như biến thành một lò luyện khổng lồ.

Hai tay siết chặt trọng kiếm mang theo tử diễm ngập trời, toàn bộ linh lực cùng lực đạo nhục thân đồng loạt bùng nổ.

Một kiếm toàn lực… ầm ầm chém xuống.

“Tử Viêm Nhất Kiếm!”

Một đạo hỏa kiếm khổng lồ gào thét xé không lao ra, mang theo uy lực cuồng bạo như muốn nghiền nát tất cả, trực tiếp chém thẳng xuống đầu con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh bên dưới.

Con Ma Chu thủ lĩnh hiển nhiên không ngờ ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn này lại có con chuột nhắt dám tập kích mình.

Dù thị giác còn đang bị hạn chế, nhưng bản năng cảm nhận nguy hiểm của hung thú đang không ngừng điên cuồng cảnh báo.

Nó không kịp suy nghĩ thêm bất cứ điều gì.

Thân thể lập tức co lại, toàn bộ lực lượng trong cơ thể bị cưỡng ép điều động.

Từng mảng băng giáp dày đặc toàn thân đồng loạt phát ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, nhanh chóng tạo thành một tầng phòng ngự cực hạn bao trùm toàn thân.

ẦMMM!!!

Một tiếng nổ kinh thiên vang vọng khắp thung lũng.

Thân hình khổng lồ của con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh bị chém trúng chính diện, lực lượng cuồng bạo trực tiếp bùng nổ tại điểm va chạm.

Tầng băng giáp vốn kiên cố gần như không thể phá vỡ trên người nó lúc này lại trở nên yếu ớt đến mức khó tin.

Hoàn toàn không có khả năng ngăn cản dù chỉ một phần lực lượng của một kiếm kia.

“Răng rắc… răng rắc…”

Từng âm thanh vỡ nứt dồn dập vang lên, như tiếng thủy tinh bị nghiền nát, khiến tâm thần con Ma Chu thủ lĩnh trong chớp mắt rơi vào hoảng loạn.

“Phốc!”

Ngay sau đó, lớp phòng ngự cuối cùng bị cưỡng ép xé toạc.

Toàn bộ thân hình khổng lồ của nó bị lực lượng hỏa kiếm trực tiếp chém qua, gần như chia thành hai nửa, dư chấn khủng bố còn lại tiếp tục hất văng nó bay ngược ra phía sau.

Mặt băng trong phạm vi mấy trượng lập tức sụp nứt, bị xé mở thành một khe rãnh sâu hoắm, tử hỏa cùng máu đen đồng thời bắn tung lên không trung phát ra những tiếng xèo xèo rợn người.

Tiếng rít gào thê lương của nó vang vọng khắp thung lũng, kéo dài trong hỏa quang hỗn loạn.

Trần Tình từ không trung vừa đáp xuống, chân còn chưa kịp đứng vững thì một luồng hàn ý lạnh đến thấu xương đột ngột chạy dọc sống lưng.

Hai đạo khí tức hung lệ phía xa không biết từ khi nào đã khóa chặt lấy hắn, sát ý nặng nề như thực chất ép tới.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Mặt băng rung chuyển dữ dội.

Hai con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh còn lại đã hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của hỏa quang.

Đôi mắt đỏ sẫm lóe lên vẻ bạo ngược.

Tám chiếc chân khổng lồ nện xuống mặt băng phát ra từng tiếng nổ trầm đục.

Thân hình khổng lồ mang sát ý ngập trời.

Không chút do dự, đồng loạt lao thẳng về phía Trần Tình.