ẦM! ẦM! ẦM!
Mặt băng rung chuyển dữ dội.
Chỉ trong nháy mắt, hai con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh còn lại đã triệt để lao tới, ánh mắt hung bạo khi nhìn thấy đồng bọn bị đánh hạ.
Một con đi đầu đột ngột bật mạnh khỏi mặt đất, thân hình khổng lồ như một ngọn núi nhỏ ép thẳng xuống đầu Trần Tình.
Tám chiếc chân nhện đen kịt phủ đầy gai băng như những chiếc trường mâu to lớn, sắc lạnh đâm xuống.
Không gian quanh đó gần như bị xé nát bởi tiếng rít chói tai.
Trần Tình sắc mặt lập tức biến đổi.
Hắn không kịp nghĩ nhiều liền lộn mạnh người sang một bên né tránh.
PHẬP! PHẬP! PHẬP!
RĂNG RẮC!
Liên tiếp những tiếng nứt vỡ vang lên, những chiếc chân nhện to lớn liên tục đâm xuống, trực tiếp xuyên thủng mặt băng cứng rắn bên cạnh.
Trần Tình âm thầm đổ mồ hôi, không ngừng lăn lộn kéo xa khoảng cách, bộ dạng vô cùng chật vật.
Ngay lúc hắn vừa miễn cưỡng ổn định thân hình.
Một cỗ nguy hiểm mãnh liệt đột nhiên không ngừng báo động.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên
Chỉ thấy một dải ánh bạc lạnh lẽo đã xé gió lao tới như tia chớp.
PHỐC!
Hắn không kịp né tránh, lập tức bị đám tơ bạc mang theo hàn khí kinh người trực tiếp bắn trúng ngực.
Trần Tình chỉ cảm thấy cả người như bị một khối cự thạch đập mạnh, không khống chế được văng ngược ra phía sau.
ẦMMM!
Lưng hắn hung hăng nện vào vách đá băng.
Đâm mạnh đến mức hõm sâu vào bên trong.
Một ngụm máu tươi lập tức phun ra khỏi miệng hắn.
“Mẹ nó!”
Trần Tình nghiến răng mắng nhỏ một tiếng.
Đám tơ nhện kia vừa quấn lên người liền điên cuồng siết chặt, hàn khí đáng sợ không ngừng thẩm thấu vào da thịt, như muốn đóng băng toàn bộ linh lực trong cơ thể hắn.
PHỪNG!
Lập tức, tử hỏa được hắn điều động bao phủ quanh thân.
Ngọn lửa tím điên cuồng thiêu đốt đám tơ bạc, bốc lên mùi cháy khét nồng nặc, nhanh chóng giúp hắn thoát khỏi khống chế.
Trần Tình cựa mình rơi xuống đất, một tiếng rít sắc bén lại vang lên.
Con Ma Chu thủ lĩnh đầu tiên đã tiếp tục giết tới.
Tốc độ của nó quá nhanh, chỉ vừa nghe tiếng động thì đã đến trước mặt
Một chiếc chi trước phủ đầy hàn khí lập tức xuyên thẳng về phía đầu lâu Trần Tình.
Mũi nhọn lạnh lẽo sắc bén đến mức khiến da đầu hắn tê rần, đồng tử co rút lại.
Hắn gầm lên một tiếng, cưỡng ép vận chuyển toàn bộ linh lực.
Tử hỏa đang bao phủ quanh thân đột nhiên ngưng tụ hơn phân nửa sang trọng kiếm.
Hai tay hắn siết chặt, một kiếm hung hăng bổ ngang ra ngoài.
KENGGGG!!!
Tiếng va chạm chói tai vang vọng.
Hỏa diễm cùng hàn khí điên cuồng nghiền ép lẫn nhau.
Sóng xung kích khủng bố quét ngang bốn phía khiến mặt băng dưới chân cả hai đồng loạt nứt toác.
Vô số mảnh vụn bị cuốn thẳng lên không trung, bụi sương bay mù mịt.
Nhưng dù sao chênh lệch thực lực lại quá lớn.
Ngay khoảnh khắc va chạm, Trần Tình chỉ cảm thấy hai tay tê dại như mất đi cảm giác.
Một lực lượng kinh khủng trực tiếp xuyên qua thân kiếm, hung hăng đánh vào cơ thể hắn.
Hổ khẩu nứt toạc, máu tươi không ngừng trào ra.
Trọng kiếm cũng bị lực phản chấn đánh văng, xoay tròn trên không trung, sau đó cắm mạnh xuống mặt băng phía xa.
Còn thân thể hắn lại một lần nữa bị chấn ngược ra sau, đâm xuyên qua cả vách băng đá cứng rắn, tiếp tục bay khoảng chục trượng mới nặng nề rơi xuống.
ẦM!
Mặt đất chấn động dữ dội.
Lớp băng dưới thân lập tức nứt toác thành mạng nhện sau đó sụp xuống.
Trần Tình nằm giữa hố sâu vừa tạo thành, trước mắt từng đợt tối sầm, hơi thở đã hỗn loạn đến cực điểm, ngọn tử hoả đang bao bọc quanh thân cũng gần như tán loạn.
Bên kia, con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh cũng bị lực phản chấn đánh lùi lại.
Thân thể khổng lồ trượt dài trên mặt băng, bảy chiếc chân còn lại cày xé mặt đất, kéo ra từng đường rãnh sâu ngoằn ngoèo.
Một chi vừa dùng để chính diện va chạm với trọng kiếm lúc này đã cháy sém một mảng lớn.
Lớp gai băng bên ngoài đã nứt toác, từng làn khói đen cùng mùi khét lẹt không ngừng bốc lên.
Nó kêu lên một tiếng đầy đau đớn, tám con mắt đỏ ngầu ánh lên vẻ cuồng bạo.
Con Ma Chu thủ lĩnh còn lại cũng chậm rãi dừng bước bên cạnh đồng bạn.
Cả hai không tiếp tục tấn công mù quáng nữa, chỉ đứng rít gào trầm thấp hướng về phía trước.
Dường như kiêng kỵ lấy ngọn tử hoả đang lập loè cháy quanh thân Trần Tình.
“Khụ… khốn kiếp!”
Trần Tình lại ho ra một búng máu, miễn cưỡng bò lên khỏi cái hố hắn vừa tạo ra, tay ôm lấy ngực, toàn thân đau nhức, chật vật không thôi.
Hắn cố gắng đứng thẳng dậy, điều động tử hoả quanh thân tiếp tục bùng lên mãnh liệt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hai con Ma Chu thủ lĩnh phía bên kia.
Mặc dù ra dáng như vậy, nhưng miệng hắn lúc này đã không ngừng lẩm bẩm gào lên.
“Tiểu nha đầu! Sắp xong chưa?”
“Ta sắp chống đỡ không nổi rồi!”
Phượng Tâm Vân yên lặng từ nãy đến giờ, bỗng lười biếng lên tiếng.
“Cố chịu một chút, ta cần một ít thời gian nữa.”
“Khoảng bao lâu?”
“Không đến nửa nén nhang, ngươi cố gắng tập hợp bọn chúng lại một chỗ, càng đông càng tốt.”
“…!?”
Trần Tình nghe xong, mí mắt giật mạnh một cái.
Chỉ hai con Ma Chu thủ lĩnh cũng đã đủ ép hắn vào đường cùng.
Mà nàng còn bảo hắn tập hợp bọn chúng lại càng đông càng tốt?
Rõ ràng là đang tìm cách chơi hắn đây mà.
Lúc này đây, đoàn hỏa quang rực sáng cuối cùng cũng lụi tàn hoàn toàn.
Bóng tối và hàn khí lạnh lẽo lại nhanh chóng tràn trở lại, phủ kín lấy thung lũng.
Đám Băng Giáp Ma Chu trùng trùng điệp điệp xung quanh rốt cuộc đã khôi phục lại thị lực sau hồi mù lòa ngắn ngủi.
Nhìn thấy một trong ba con thủ lĩnh đang nằm thoi thóp trên vũng máu đen.
Cả đàn hung thú như bị kích động mạnh, đồng loạt ngửa đầu phát ra những tiếng rít gào chói tai, chấn động đến mức cả thung lũng to lớn không ngừng rung lên bần bật.
Hai con Ma Chu thủ lĩnh nghe thấy động tĩnh phía sau, cũng lập tức phát ra tiếng rít bén nhọn hưởng ứng.
Ngay sau đó.
Toàn bộ đàn Băng Giáp Ma Chu như nhận được mệnh lệnh.
ẦM! ẦM! ẦM!
Hàng chục thân ảnh khổng lồ đồng loạt di chuyển.
Tám chiếc chân nhện sắc bén liên tục nện xuống mặt băng, kéo theo từng đợt rung chuyển nặng nề, mang theo hàn khí ngập trời ầm ầm tràn tới, tốc độ nhanh đến kinh người bao vây lấy Trần Tình.
Nhìn đại quân quái vật đang cuồn cuộn đổ về phía mình theo đúng nghĩa "càng đông càng tốt", Trần Tình nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
Hắn lau vệt máu tươi bên khóe môi, trong mắt dứt khoát lóe lên một tia điên cuồng.
“Mẹ nó, chơi thì chơi!”
“Hôm nay không nướng cho các ngươi thành than.”
“Ông đây không phải họ Trần!”
Lời vừa dứt.
Tử hỏa quanh thân hắn lập tức cuồn cuộn bốc cao, hóa thành từng dòng liệt diễm tím sẫm quấn chặt lấy cơ thể.
Nhiệt độ khủng bố lan ra.
Mặt băng dưới chân nhanh chóng tan chảy, rồi lại bị nung đến bốc hơi trắng xóa.
“Đến đây!”
Hắn đạp mạnh xuống mặt đất.
Thân ảnh lập tức chủ động lao thẳng vào giữa đàn Ma Chu đang cuồn cuộn tràn đến.
Một con Băng Giáp Ma Chu đi đầu rít lên chói tai, hai chiếc chân sắc nhọn phía trước duỗi ra, đồng loạt đâm thẳng tới
Trần Tình tăng nhanh tốc độ, nghiêng người tránh một kích kia.
Tử hỏa trên tay phải bùng nổ.
Một quyền nhắm thẳng đầu hung hăng nện xuống.
OÀNH!
Lớp băng giáp trên đầu con Ma Chu lập tức nổ tung.
Cả người nó dán chặt xuống mặt đất, ngọn lửa tím như độc xà len lỏi vào, điên cuồng thiêu đốt huyết nhục bên trong.
Tiếng gào thê lương vang lên.
Con Ma Chu điên cuồng giãy dụa, tám chiếc chân nhện loạn xạ cào xé mặt băng.
Nhưng chỉ qua vài hơi thở, động tác của nó đã nhanh chóng yếu đi, nằm im bất động.
Mượn xác Ma Chu đang cháy rực làm điểm tựa, Trần Tình bỗng đạp mạnh bật người lên.
Cả người hắn hóa thành một đạo lưu quang tím, xé gió lao đi, mục tiêu trực chỉ thanh trọng kiếm bị đánh rơi giữa chiến trường.
Nhưng đàn Ma Chu đã sớm vây kín từ bốn phương tám hướng.
Vô số công kích sắc bén mang theo hàn khí ngập trời đồng loạt phóng tới, gần như phong kín toàn bộ không gian né tránh.
“Cút!”
Trần Tình gầm lên.
Hai tay nắm chặt, tử hoả bao phủ lấy nắm đấm, điên cuồng vung quyền chống đỡ.
ẦM! ẦM! ẦM!
Hỏa diễm cùng hàn khí liên tục va chạm bốc lên những làn khói trắng mịt mù.
Từng chiếc chân nhện vừa đâm vào liền bị đánh bật ra, mùi cháy khét cùng tiếng rít đau đớn vang vọng khắp không trung.
VÚT! VÚT! VÚT!
Ngay sau đó, từng dải tơ nhện cùng vô số mũi độc mang theo hàn khí sắc bén liên tục xé gió bắn tới, dày đặc như một trận mưa tử vong phủ kín chiến trường.
Trần Tình lúc đầu căn bản không buồn để ý.
Tử hỏa quanh thân hắn đang cuồn cuộn thiêu đốt, hình thành một tầng phòng hộ nóng rực.
Những mũi tên độc cùng tơ nhện kia vừa mới lao tới, còn chưa kịp chạm vào thân thể hắn đã bị nhiệt độ khủng bố cưỡng ép đốt cháy.
Tơ nhện nhanh chóng co quắp, cháy thành tro bụi.
Nọc độc cũng bị nung đến bốc hơi giữa không trung, hóa thành từng làn khói xanh nhàn nhạt tan biến sạch sẽ.
Không một đòn nào có thể xuyên qua.
Nhưng công kích càng lúc càng nhiều, càng dày đặc.
Từng đợt, từng đợt nối tiếp nhau không có lấy một khoảng trống.
Vô số tơ nhện, độc tiễn điên cuồng phủ xuống như mưa bão.
Ngọn tử hỏa vốn cuồng bạo quanh thân đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu suy yếu.
Ánh lửa chập chờn bất định.
Trần Tình cắn chặt răng, ánh mắt triệt để phát hung.
Hắn dứt khoát từ bỏ toàn bộ phòng thủ phía sau, cả phát ra kim quang nhàn nhạt, chỉ khóa chặt lấy mấy con Ma Chu đang chắn ngang đường đi trước mặt, điên cuồng lao tới
Trọng quyền mang theo tử hỏa hung hăng nện xuống.
Từng con từng con Ma Chu bị đánh bay, giáp băng trên thân vỡ tan, cả người chìm trong liệt diễm tím sẫm.
Nhưng ngay sau đó.
PHỐC!
Một chiếc chân nhện sắc bén từ phía sau hung hăng xuyên qua vai trái, máu tươi lập tức bắn tung.
PHỐC! PHỐC!
Lại thêm hai đòn khác nặng nề giáng xuống.
Một đòn cào rách huyết nhục sau lưng, kéo ra một đường máu dữ tợn.
Một đòn quất mạnh lên hông, để lại vết hằng rạn nứt khiến da thịt tê dại.
Thân hình Trần Tình chợt loạng choạng.
Máu tươi không ngừng tràn ra.
Những đòn công kích kia tuy hung hiểm, nhưng cũng nhờ thể phách hắn mạnh mẽ, chưa đủ để tổn thương đến căn cơ.
“Cút hết cho ta!!”
Trần Tình gầm lên dữ dội.
Bất chấp máu tươi chảy đầy người, hắn cưỡng ép xông thẳng về phía trước, cố gắng mở ra một con đường máu.
…
Ở bên ngoài chiến trường, Lý Ngân Anh còn chưa kịp hoàn hồn sau biến cố vừa rồi.
Nàng đứng chết lặng trên nền băng lạnh, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn thân ảnh được tử hỏa bao phủ kia, một mình chiến đấu trước đàn Ma Chu hung tàn, cưỡng ép đối đầu với hai con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh.
Trong đầu nàng lúc này gần như trống rỗng.
Nàng không hiểu.
Không hiểu vì sao một người khi nãy còn ngăn cản nàng bây giờ lại điên cuồng như vậy.
Nhìn bóng lưng đang không ngừng bị đàn Ma Chu vây công ấy, một cỗ cảm xúc phức tạp đột nhiên dâng lên trong lòng nàng.
Kinh hoàng có.
Cảm động có.
Còn có một tia tự trách cùng áy náy khó nói thành lời.
Nếu không phải nàng chạy đi cầu cứu.
Có lẽ hắn căn bản sẽ không bị cuốn vào trận chiến không biết sống chết này.
Trên không trung.
Tô Mộng Yên đang bị tơ nhện trói chặt cũng nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng ấy, trái tim không ngừng đập lên thình thịch.
Đôi mắt vốn đã dần mất đi ánh sáng, lúc này lần nữa bừng lên một tia hy vọng sống sót rõ rệt.
Nhưng tia hy vọng ấy chỉ tồn tại trong chớp mắt.
Rất nhanh sau đó.
Khi nhìn thấy thân thể thiếu niên kia liên tiếp bị đánh trúng, máu tươi không ngừng văng lên giữa biển Ma Chu.
Ánh mắt nàng liền trầm xuống, không biết tại sao lại xuất hiện một tia đau lòng.
Nàng hé mở môi thơm, yếu ớt hướng về Lý Ngân Anh gọi nhỏ một tiếng.
“Ngân Anh, đừng ngây ra đó nữa, mau đến thả nhân gia xuống.”
Lý Ngân Anh toàn thân run lên, lập tức thoát khỏi trạng thái thất thần, vội vàng ngẩng đầu nhìn sang.
“Hội… hội trưởng!”
Nàng lúc này mới như sực tỉnh, không dám chậm trễ thêm dù chỉ một nhịp.
Thân ảnh nàng trực tiếp phóng lên không trung, lao thẳng về phía Tô Mộng Yên đang bị tầng tầng tơ nhện quấn chặt.
Bàn tay phải ngưng tụ linh lực, không chút do dự, một chưởng hung hăng đánh xuống.
Phanh!
Mấy tầng tơ nhện lập tức rung chuyển dữ dội sau đó liền đứt gãy.
Tô Mộng Yên cuối cùng cũng thoát khỏi trói buộc.
Thân thể vốn đã kiệt sức của nàng lập tức mất đi điểm tựa, nghiêng người rơi xuống.
Lý Ngân Anh vội vàng đỡ lấy, hai người nặng nề đáp xuống mặt băng lạnh giá.
“Mau đi cứu các tỷ muội khác.”
Tô Mộng Yên ổn định lại một chút, khẽ nói.
Sau đó, nàng lấy ra vài viên đan dược nuốt vào, nhanh chóng ngồi xuống điều tức chữa trị thương thế.
Lý Ngân Anh gật đầu làm theo, thân ảnh không chút do dự liền cấp tốc chạy đi.
…
Trở lại trung tâm chiến trường.
Trần Tình cuối cùng cũng đã nhặt lại được trọng kiếm, nắm chặt trong tay.
Tuy toàn thân không còn chỗ nào lành lặn, máu tươi phủ kín cả cơ thể, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng quắc như đuốc.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh nhìn lạnh lẽo ghim chặt vào đàn Băng Giáp Ma Chu đang không ngừng tấn công tới.
Khóe môi dính máu khẽ nhếch lên một nụ cười điên cuồng.
“Bây giờ mới chính thức…”
“Bắt đầu.”