Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 91: Ta Thích Ngươi!



Trần Tình còn đang ngồi thất thần, trong lòng rầu rĩ vì chuyến đi này gần như tay trắng trở về.

Ngay lúc ấy, một làn hương thơm nhàn nhạt đột nhiên lướt tới.

Một bóng hồng y nhanh như gió thoáng qua trước mắt, che khuất toàn bộ tầm nhìn của hắn.

Sau đó, hai bên má truyền tới một cảm giác mát lạnh.

Trần Tình bất giác ngẩn người.

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đầu hắn đã bị kéo mạnh về phía trước.

Cả khuôn mặt trực tiếp vùi vào một nơi mềm mại chết người, đầu óc hắn trong nháy mắt trống rỗng.

Một giọng nói yêu mị đến tận xương vang lên bên tai kèm theo một chút run nhẹ vì vui mừng.

“Còn sống… ngươi còn sống…”

“Có biết vừa rồi hại người ta lo lắng gần chết không hả?”

Trần Tình hoàn toàn hóa đá tại chỗ, đầu óc như bị một đạo thiên lôi bổ trúng.

Cảm giác hoang đường khiến hắn không kịp làm ra phản ứng gì.

Phải mất một hồi lâu hắn mới miễn cưỡng tiêu hóa nổi tình huống trước mắt.

“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”

Hắn thử nhúc nhích một chút.

Kết quả vừa động, hai cánh tay đang ôm lấy hắn bỗng siết mạnh hơn.

Cả khuôn mặt hắn trực tiếp bị ép sâu vào đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.

“Khụ khụ…nàng còn siết nữa… ta sẽ ngộp thở chết thật đấy.”

Trần Tình đỏ mặt tía tai, dùng hết sức mới miễn cưỡng gào lên được một câu.

Tô Mộng Yên lúc này dường như cũng nhận ra bản thân có chút quá mức.

Hai cánh tay đang ôm lấy hắn khẽ buông ra.

Ánh mắt yêu mị câu hồn ngày thường lúc này vậy mà lại mang theo vài phần ủy khuất nhìn lấy Trần Tình.

“Xin lỗi…”

“Người ta… chỉ là quá xúc động thôi mà.”

Giọng nói mềm mại phối hợp với bộ dáng hồng y mỹ nhân trước mắt.

Mặc dù thương thế khiến sắc mặt có chút nhợt nhạt nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ đẹp câu hồn của nàng.

Đổi thành người khác chỉ sợ đã sớm mềm nhũn đến cả xương.

Nhưng chẳng biết tại sao.

Trần Tình nghe xong lại thấy da đầu hơi tê dại.

Hắn cố gắng hít sâu vài hơi, miễn cưỡng ổn định nhịp thở đang hỗn loạn.

Sau đó gần như theo bản năng bò lùi về phía sau, kéo giãn khoảng cách với nữ nhân trước mặt.

Ánh mắt nhìn Tô Mộng Yên lúc này mang theo vài phần cảnh giác khó nói thành lời, lắp bắp nói.

“Tô… Tô hội trưởng…”

“Có phải… nàng bị đám Ma Chu kia đánh trúng đầu rồi không?”

“Hay là thương thế quá nặng… ảnh hưởng tới thần trí?”

Không trách hắn phản ứng như vậy.

Dù sao nữ nhân trước mặt chính là Tô Mộng Yên.

Yêu nữ nổi danh ở ngoại môn, người đứng đầu Vạn Hoa hội.

Bình thường luôn là bộ dáng yêu mị câu người, lời nói nửa thật nửa giả, tâm tư sâu đến mức chẳng ai đoán nổi.

Kết quả hiện tại.

Lại đột nhiên nhào tới ôm chặt hắn, quan tâm hắn như vậy?

Chuyện này còn đáng sợ hơn việc bị đám Ma Chu khi nãy truy sát a!

Tô Mộng Yên nghe vậy khẽ ngẩn người.

Ngay sau đó.

Đôi mắt yêu mị hơi mở lớn, tựa hồ không ngờ tên gia hỏa này lại bật ra loại lời nói mất phong tình đến vậy.

Nàng cắn môi, ánh mắt lập tức phủ đầy vẻ ai oán.

“Ngươi…”

“Đã hại người ta lo lắng thì thôi đi.”

“Bây giờ còn thốt ra những lời khó nghe như vậy? Không sợ người ta nghĩ quẩn sao?”

Trần Tình lập tức nghẹn họng.

Trong lòng bỗng sinh ra cảm giác quái dị không nói nên lời.

Nhìn Tô Mộng Yên đang từ từ tiến lại, hắn định tiếp tục lùi về phía sau.

Kết quả vừa động.

Tô Mộng Yên liền liếc hắn một cái, cất lời.

“Ngươi lùi cái gì? Nhìn người ta đáng sợ như vậy à?”

“...”

Trần Tình lập tức dừng lại động tác.

Mồ hôi lạnh chẳng biết từ khi nào đã âm thầm thấm ướt cả lưng.

Hắn sợ… thật sự rất sợ a!

Tô Mộng Yên nhìn bộ dáng cứng đờ như gặp quỷ của hắn.

Đôi mắt yêu mị khẽ chớp.

Khoé môi nhợt nhạt chậm rãi cong lên thành một đường cong mê người.

“Nhìn biểu cảm kia của ngươi kìa”

“Giống như ta chuẩn bị ăn thịt ngươi không bằng.”

Vừa nói, nàng vừa chậm rãi tiến sát lại.

Sau đó rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn.

Khoảng cách gần đến mức Trần Tình thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi ấm trên người nàng cùng làn hương thơm nhàn nhạt len lỏi vào chóp mũi.

Trần Tình âm thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Trong lòng đã bắt đầu nổi lên sóng to gió lớn.

"Nữ nhân này… chẳng lẽ vừa rồi uống nhầm thuốc gì hay sao vậy trời?!"

Hắn điên cuồng gào thét trong lòng.

Hắn không hiểu, rất không hiểu.

Rõ ràng khi nãy còn là một vị hội trưởng oai phong lẫm lẫm, không tiết hy sinh tính mạng bảo vệ mọi người.

Bây giờ tại sao lại thay đổi chóng mặt đến thế này?

Tô Mộng Yên một bên chống cằm nhìn hắn.

Ánh mắt câu người từ trên xuống dưới quét qua một lượt.

Không che giấu chút nào.

Tựa như đang thưởng thức chiến lợi phẩm vừa ý.

“Đừng căng thẳng vậy chứ.”

“Nói thật…”

“Ngay cả người ta cũng thấy bản thân hôm nay hơi kỳ quái.”

Nàng khẽ cắn môi, ánh mắt ngập nước mang theo vài phần ai oán.

“Rõ ràng ta còn chưa biết tên ngươi.”

“Không biết lai lịch ngươi.”

“Vậy mà vừa nhìn thấy ngươi liều mạng ở giữa chiến trường…”

“Trái tim này lại chẳng chịu nghe lời nữa.”

Nói tới đây.

Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn đặt lên lồng ngực mình.

Hàng mi cong cong khẽ run.

Bộ dáng vừa yêu mị vừa đáng thương đến chết người.

“Ngươi nói xem…”

“Có phải ngươi âm thầm dùng tà thuật gì lên người ta rồi không?”

“Khiến ta trở nên quan tâm ngươi như vậy?”

Trần Tình trợn to hai mắt, nhìn bàn tay mình đang áp lên thứ “hung khí” mềm mại kia.

Cảm giác còn tinh tường hơn khi nãy hắn vùi đầu vào.

Đầu óc hắn trong nháy mắt “ông ông” một tiếng trống rỗng.

Cả người hắn đột nhiên nóng ran, gương mặt đỏ bừng như tôm luộc.

Ngay sau đó, một dòng máu nóng không kìm chế được chảy thẳng ra từ sóng mũi.

Trần Tình cứng người nhìn vệt máu đỏ tươi chảy xuống không ngừng.

Hắn như bị điện giật, lập tức rụt tay về, sau đó chật vật lau đi.

Bộ dạng trông vô cùng buồn cười.

“Tô… Tô hội trưởng… xin… xin người kiềm chế một chút!”

Hắn lắp ba lắp bắp nói.

Ánh mắt cố gắng nhìn chỗ khác, hoàn toàn không dám đối diện với nữ nhân trước mặt.

Trong lòng không ngừng âm thầm mắng bản thân định lực quá kém.

Rõ ràng vừa rồi còn dám một mình xông vào giữa bầy Ma Chu liều mạng chém giết.

Kết quả bây giờ… lại bị một nữ nhân ép đến đầu óc rối tung.

Tô Mộng Yên nhìn bộ dáng luống cuống của hắn, đôi mắt yêu mị lập tức cong lên đầy ý cười.

Mang theo vài phần đắc ý.

Nàng không những không chịu thu liễm, ngược lại còn chậm rãi nhích lại gần hơn, gần như dán chặt vào cơ thể Trần Tình.

Những tấc da thịt lộ ra dưới lớp y phục rách nát của hai người liền nhẹ va chạm, cùng hương thơm mê người không ngừng quẩn quanh nơi chóp mũi.

Trần Tình chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Hơi thở vốn vừa mới ổn định lại bắt đầu trở nên dồn dập.

“Tô… Tô hội trưởng…”

Hắn vừa định mở miệng nói gì đó, Tô Mộng Yên lại nghiêng đầu sát tới thêm một chút.

Mái tóc dài mềm mại theo động tác ấy khẽ rơi xuống vai Trần Tình, mang theo hương thơm nhàn nhạt, dịu dàng len vào từng nhịp hô hấp của hắn.

Hai tay nàng vòng qua cổ hắn, không quá dùng sức, nhưng lại mang theo cảm giác cố chấp khó nói thành lời.

Như thể chỉ cần buông tay một chút, người trước mắt sẽ lập tức biến mất.

Không biết từ lúc nào.

Ý cười trong đôi mắt yêu mị ấy dần tan biến.

Nàng lặng lẽ nhìn khuôn mặt còn dính vết máu nơi sóng mũi.

Nhìn những vết thương chưa kịp khép miệng trên người hắn.

Ánh mắt khẽ dao động.

Một hồi lâu, nàng mới cất giọng.

“Ngươi… thật sự không hiểu sao?”

Giọng nói của nàng thấp xuống vài phần.

Không còn vẻ yêu mị, trêu chọc ban nãy.

Chỉ còn lại một tia run rẩy hiếm thấy.

Như có một phần chân thành vẫn luôn được che giấu, cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ ra khỏi đáy lòng.

Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào hắn.

“Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên…”

“Lúc nhìn thấy ngươi một người một kiếm xông vào giữa bầy Ma Chu.”

“Toàn thân bao phủ bởi ánh sáng bạc cùng tử hoả, tựa như một chiến thần giáng lâm.”

“Tim ta từ lúc đó… đã loạn mất rồi.”

Nàng dừng lại một chút.

Khóe môi nàng cong lên một nụ cười bất đắc dĩ.

“Ta chưa từng gặp ai điên cuồng đến vậy.”

“Cũng chưa từng gặp ai, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đã khiến ta rung động đến thế.”

Tô Mộng Yên khẽ cắn môi.

Một tầng đỏ nhạt âm thầm lan lên gò má vốn trắng ngần, khiến vẻ yêu mị thường ngày bỗng nhiều thêm vài phần dịu dàng của thiếu nữ đang thổ lộ tâm tư.

“Ta là Tô Mộng Yên.”

“Trong mắt người ngoài, ta là yêu nữ… là hồ ly tinh chuyên câu dẫn người khác.”

“Ta quen dùng lời nói, nụ cười, thậm chí cả lòng người làm quân cờ trong tay mình.”

“Nhưng trái tim của ta…”

Nàng khẽ đưa tay lên.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua gương mặt tuấn tú của hắn.

Cử chỉ dịu dàng đến mức khiến hơi thở Trần Tình bất giác khựng lại.

“Ta chưa từng để bất kỳ ai chạm tới.”

Ánh mắt nàng khẽ run lên.

“Thế mà ngươi…”

“Chỉ vừa mới xuất hiện một lần.”

“Vậy mà đã cướp nó đi rồi.”

Không gian quanh hai người dường như lặng đi.

Chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn không biết thuộc về ai.

Tô Mộng Yên chậm rãi tựa nhẹ đầu lên ngực hắn.

Nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ đang dồn dập vang lên nơi lồng ngực ấy, khóe môi nàng khẽ cong thành một nụ cười rất nhạt, lại rất dịu dàng.

“Ngươi có biết không…”

“Khi nhìn thấy ngươi trọng thương ngã xuống, vùi mình trong đám công kích dày đặc kia.”

“Ta sợ đến mức cả người đều lạnh ngắt.”

“Đến mức gần như chết lặng.”

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh nước.

Giọng nói nhỏ dần, nhưng mỗi chữ đều nặng trĩu cảm xúc.

“Ta chưa từng sợ hãi mất đi ai như vậy, chưa từng vì ai mà bộc lộ cảm xúc của mình.”

“Thế mà chỉ vì tưởng chừng ngươi đã ngã xuống, lại có thể để ta hoảng loạn đến như vậy…”

“Từ lúc đó ta đã biết, rằng ngươi… đã trở thành một hình bóng không thể xóa nhòa trong cuộc đời này.”

“Ta Tô Mộng Yên… thích ngươi.”

Trần Tình lặng người tại chỗ.

Cổ họng khô khốc.

Cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng cùng lời tỏ tình chân thành không hề che giấu ấy… từng chút từng chút một đánh tan toàn bộ bình tĩnh còn sót lại của hắn.

“Tô… Tô hội trưởng… nàng…”

“Gọi ta là Mộng Yên.”

Nàng ngắt lời hắn.

Ánh mắt dịu dàng, nhưng sự kiên định trong đó lại không cho phép bất kỳ sự từ chối nào.

“Đừng gọi ta là hội trưởng nữa.”

“Ta không muốn ở trước mặt ngươi… vẫn phải mang chiếc mặt nạ của Vạn Hoa hội trưởng.”

Nói xong, nàng khẽ nghiêng người tới gần.

Thanh âm mềm mại lướt ngang bên tai hắn.

“Ta thích ngươi.”

“Không phải trò đùa, cũng không phải nhất thời xúc động.”

“Mà là thật lòng.”

"Là thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, trong đáy mắt không có nửa phần giả dối, chỉ có sự chân thành mãnh liệt.

“Dù ngươi tin hay không…”

“Ta cũng sẽ không thay đổi.”

Nói xong, nàng khẽ đặt một nụ hôn rất nhẹ lên gò má hắn.

Không nóng bỏng.

Không cuồng nhiệt.

Chỉ mang theo sự dịu dàng, chân thành cùng toàn bộ dũng khí của một nữ nhân kiêu ngạo lần đầu tiên chịu đem trái tim mình trao ra.

“Ngươi có thể từ từ suy nghĩ, nhưng đừng hòng chạy thoát.”

Nàng ôm hắn chặt hơn một chút, khóe môi khẽ cong lên, mang theo vài phần dịu dàng xen lẫn cố chấp.

“Một khi ta đã quyết định yêu ai đó.”

“Thì đời này… sẽ không buông tay nữa.”