Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 90: Hoả Ngục Hàng Lâm!



Ở giữa chiến trường.

Khói bụi cuồn cuộn chưa chịu tan đi, vẫn bốc lên mù mịt che phủ tất cả tầm nhìn.

Hai con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh đã chậm rãi ngừng thế công.

Từng đôi mắt đỏ ngầu, lạnh lẽo gắt gao khóa chặt vào trung tâm vụ nổ.

Trong nhận thức của chúng, dưới loạt oanh sát cuồng bạo và dày đặc đến mức ấy, đừng nói là một tên chuột nhắt Luyện Khí Kỳ nhỏ bé, ngay cả kẻ mạnh nhất ở vùng tuyết địa này cũng khó lòng sống sót.

Yêu lực bạo ngược quanh thân hai đầu cự thú dần lắng xuống.

Tám chiếc chân nhện khổng lồ cắm sâu vào mặt băng, sừng sững như những cột đá, mang theo vẻ ngạo nghễ của kẻ săn mồi thành công.

Lúc này, đám Ma Chu dưới trướng cũng trùng trùng điệp điệp kéo lại, vây kín lấy xung quanh, nhìn chằm chằm vào làn khói bụi mịt mù chưa tan.

Bọn chúng đều đinh ninh rằng nhân loại kia đã phải trả giá.

Trận săn giết tàn bạo lần này đã triệt để hạ màn.

Nhưng dường như không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm nữa.

Một con Băng Giáp Ma Chu thủ lĩnh đột nhiên rít lên một tiếng trầm đục, hạ lệnh cho đám Ma Chu dưới trướng tiến tới kiểm tra.

Nhận được tín hiệu, bọn chúng liền xôn xao chuyển động, bắt đầu tràn vào đám sương bụi mịt mù.

Thế nhưng, khi bầy Ma Chu còn chưa tiến vào trung tâm, thì từ bên trong đó, một luồng nhiệt lượng cuồng bạo đột ngột bộc phát.

Làn khói bụi vốn đang bao phủ chiến trường lập tức bị một lực lượng vô hình chấn tan.

“Hoả Ngục!”

Một tiếng phượng minh vang lên như xé rách hư không, kéo theo một điểm hỏa quang nhanh chóng xuất hiện.

Ngay sau đó.

OÀNH!!!

Hỏa quang từ trung tâm hố sâu điên cuồng khuếch tán.

Một luồng sóng nhiệt khủng bố như cuồng phong quét ngang chiến trường.

Băng địa xung quanh trong nháy mắt bị hòa tan, vô số hơi nước nóng bỏng cuồn cuộn bốc lên, bốc hơi thành những làn sương mù dày đặc.

“Rít rít rít!!!”

Bầy Ma Chu đang tràn xuống liền bị cỗ hỏa năng bộc phát bất thình lình kia oanh kích trực diện.

Tiếng thịt da cháy xém xen lẫn tiếng rít gào thảm thiết không ngừng vang lên.

Không chỉ đám hung thú tiên phong.

Ngay cả hai con Ma Chu thủ lĩnh cùng đồng bọn đang đứng dàn trận phía ngoài cũng cảm thấy một cỗ nguy cơ tử vong nồng nặc đang ập đến.

Linh giác của chúng điên cuồng cảnh báo.

Cả đám liền nhấc chân muốn lui lại nhưng đã không còn kịp nữa.

Từng tầng hỏa diễm đỏ thẫm xoay tròn dữ dội, nhanh chóng lan ra, hóa thành một lĩnh vực hỏa hải khổng lồ bao phủ toàn bộ vào bên trong.

Bầu trời đỏ rực, mặt đất nóng chảy.

Khắp không gian chỉ còn lại hỏa diễm cuồng bạo đang gào thét, như thể một phương luyện ngục chân chính vừa hàng lâm xuống chiến trường.

Trong biển lửa, giọng nói lười biếng xen lẫn vài phần đắc ý của Phượng Tâm Vân chậm rãi vang lên.

“Xú tiểu tử, ngươi cũng biết sợ chết a?”

Nghe câu hỏi đầy tính trêu chọc của Phượng Tâm Vân.

Trần Tình tức đến mức suýt chút nữa lại hộc ra một ngụm máu.

Hắn lúc này đang nằm dài trên mặt đất, toàn thân đau nhức đến mức khiến hắn không muốn cử động.

Chấn thương do bộc phát Thánh Thể cộng thêm dư chấn từ cú nổ khiến cả người hắn giống như đang vỡ ra thành từng mảnh.

Hắn trơ mắt nhìn đám Băng Giáp Ma Chu bị hỏa diễm điên cuồng thiêu đốt, không ngừng gào thét thảm thiết ở phía xa.

Sức nóng khủng bố của Hỏa Ngục áp đảo hoàn toàn, ngay cả hai con Ma Chu thủ lĩnh mạnh mẽ cũng không thoát khỏi số phận, hoàn toàn chìm trong biển lửa.

Nhìn cảnh tượng hoành tráng trước mắt, không biết tại sao trong lòng Trần Tình lại dâng lên một trận ủy khuất tột cùng.

Nhưng rồi, hắn chỉ đành thở dài một tiếng.

“Ta nói a, tiểu nha đầu! Nàng có phải là cố tình hãm hại ta không?”

“Rõ ràng có chiêu thức nghịch thiên, lợi hại như vậy mà không chịu lấy ra sớm!”

“Bảo cái gì mà phải đợi nửa nén nhang, còn bắt ta tập hợp bọn chúng lại càng đông càng tốt?”

“Hại ta đến cái mạng nhỏ này xém chút nữa là không giữ được!”

Ban đầu hắn còn nghĩ nàng thật sự cần chút thời gian ấy.

Nhưng khi nghe giọng trêu chọc đầy khoái chí của nàng vang lên, hắn cũng đã biết, mình thật sự bị tiểu nha đầu này chơi một vố lớn rồi.

“Khanh khách!”

Đáp lại những lời oán trách đến “vỡ vụn cõi lòng” của Trần Tình là một tràng tiếng cười giòn tan, không chút kiêng nể của Phượng Tâm Vân.

“Ây da, người ta thấy ngươi vừa đột phá, muốn mượn cơ hội này cho ngươi củng cố căn cơ một chút.”

“Làm sao? Đánh một trận dốc hết toàn lực như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy sảng khoái sao?”

“Sảng khoái cái đầu của nàng ấy!”

Trần Tình nghe xong liền tức đến mức xém chút nữa ngất xỉu.

Nhìn bộ dạng hiện giờ của hắn xem, có chỗ nào giống như vừa trải qua một trận chiến “sảng khoái” cơ chứ?

Toàn thân hắn rách nát, nằm bệt trên mặt đất với những vết thương loang lổ máu.

Linh lực trong người khô cạn, gân cốt, kinh mạch đau nhức như muốn nứt vỡ ra.

Ngay cả hô hấp cũng kéo theo từng trận đau nhói.

Hắn âm thầm nghiến răng trong lòng, đợi lúc nào đó nha đầu này rời khỏi cơ thể hắn, hắn nhất định sẽ hung hăng “dạy dỗ” nàng một trận.

Hắn cố nén đau đớn ngồi dậy, lấy từ trong ngực ra một cái túi trữ vật, sau đó nhỏ một giọt máu tươi lên trên để nhận chủ.

Đây chính là túi trữ vật của Triệu Tần.

Khi gã chết đi, ấn ký lưu lại trên đó cũng đã tự động tiêu tán, trở thành vật vô chủ.

Trần tình đưa mắt tiến vào dò xét một vòng, liền nở một nụ cười vô cùng hài lòng, gần như quên hết tất cả đau đớn trên người.

“Tài sản của một Phó hội trưởng a, quả nhiên không làm ta thất vọng.”

Vừa lúc đan dược chữa thương cướp được từ chỗ Lưu Đức đã dùng hết, trong chiếc túi trữ vật này của Triệu Tần lại tích trữ không ít đan dược thượng hạng, thật đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Không chút do dự, hắn nhanh chóng lấy ra từ bên trong vài viên đan dược chữa thương, trực tiếp ném vào trong miệng rồi nhắm mắt, vận chuyển công pháp điều tức luyện hóa.

Dược lực tinh thuần nhanh chóng tan ra, hóa thành những dòng khí ấm áp di chuyển khắp tứ chi bách hài, chữa lành những vết rạn nứt trên kinh mạch.

Một cảm giác khoan khoái, dễ chịu bỗng chốc lan tỏa khắp toàn thân khiến hắn không tự chủ được mà khẽ rên lên một tiếng.

Trong khi Trần Tình đang chìm vào trạng thái hồi phục.

Phía bên ngoài, đám Băng Giáp Ma Chu lại đang hứng chịu một màn đồ sát thê lương đến cực điểm.

Hỏa diễm từ “Hỏa Ngục” của Phượng Tâm Vân vốn không phải ngọn lửa tầm thường.

Chúng giống như đám giòi trong xương, bám chặt lấy mục tiêu, không thiêu sạch tuyệt đối sẽ không chịu tắt.

Biển lửa đỏ thẫm cuồn cuộn quét qua tới đâu.

Lớp băng giáp dày cộm, cứng rắn vốn là niềm kiêu ngạo của Băng Giáp Ma Chu lập tức tan chảy với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Tiếng xèo xèo dày đặc vang lên không ngừng.

Từng làn khói xám xịt bốc cao.

Lớp da thịt xám đen phía dưới nhanh chóng lộ ra, sau đó bị nhiệt lượng khủng bố thiêu đến nứt toác, cháy sém, hóa thành từng mảng than đen bốc lên mùi khét lẹt khiến người ta buồn nôn.

“Rốngg! Ríttt!”

Tiếng gào thét thảm thiết liên tiếp vang vọng, chấn động cả vùng thung lũng.

Hàng chục đầu Ma Chu lâm vào hỗn loạn, điên cuồng chen lấn, giẫm đạp lẫn nhau để tìm đường tháo chạy.

Nhưng vô dụng.

Hoả diễm đã bao lấy bốn phương tám hướng, tựa như những bức tường thành kiên cố dựng đứng tận trời.

Hoá thành một chiếc lồng giam địa ngục khổng lồ, triệt để phong kín mọi sinh lộ.

Từng lớp Ma Chu cấp thấp liên tiếp ngã rạp.

Cơ thể chúng dưới nhiệt lượng kinh khủng bắt đầu phồng lên, sau đó liên tục nổ tung thành từng đoàn huyết vụ.

Dòng máu xanh tím đặc quánh vừa văng ra khỏi cơ thể đã bị hỏa diễm thiêu thành tro bụi.

Ngay cả hai đầu Ma Chu thủ lĩnh lúc này cũng bắt đầu không chịu nổi sức ép đáng sợ ấy.

Lớp băng giáp hộ thể dày nửa thước quanh thân chúng đang tan rã với tốc độ chóng mặt.

Chúng phát ra từng tiếng rít điên cuồng.

Phần bụng không ngừng co rút, phun ra vô số tơ bạc dày đặc hòng dập tắt biển lửa quanh thân.

Nhưng tơ nhện vừa mới phóng ra liền lập tức bén cháy.

Chỉ trong chớp mắt đã hóa thành từng chuỗi hỏa liên đỏ rực, thiêu ngược trở lại cơ thể chúng.

Một đầu Ma Chu thủ lĩnh rốt cuộc không thể chịu nổi nỗi đau thiêu đốt.

Nó phát cuồng rít gào, dùng thân hình khổng lồ hung hăng đâm mạnh vào bức tường lửa bên cạnh, muốn cưỡng ép phá mở một con đường sống.

Ầm!!!

Nhưng hoàn toàn vô dụng.

Cú va chạm ấy chẳng những không mở ra đường thoát.

Ngược lại còn khiến ngọn lửa triệt để bao phủ toàn thân nó.

Tiếng gào thét tuyệt vọng vang lên.

Sinh cơ mạnh mẽ nhanh chóng lụi tàn dưới biển hỏa diễm.

Con còn lại gào lên một tiếng thê lương cuối cùng, gần như buông bỏ.

Thân thể khổng lồ run rẩy dữ dội, lớp băng giáp quanh thân gần như tan rã hoàn toàn, lộ ra lớp da thịt đen xì đang bị thiêu đến co rút từng khúc.

“R... rít…!!”

Tiếng kêu yếu ớt, gần như không thành tiếng.

Cuối cùng, nó cũng ngã gục.

Thân thể khổng lồ đập mạnh xuống lớp băng đã bị nung thành nham dịch đông đặc.

Toàn bộ chiến trường lúc này… đã chẳng còn lại chút sinh cơ nào.

Biển tuyết trắng xóa ban đầu nay bị thay thế bởi một vùng đất cháy đen tan hoang.

Khắp nơi đều là xác Ma Chu khổng lồ co quắp, không ngừng bốc lên những tia hỏa tinh đỏ sẫm.

Mùi khét lẹt của da thịt cháy cùng yêu huyết bị nung khô trộn lẫn trong không khí, khiến người ta chỉ hít thở cũng đủ cảm thấy khó chịu.

“Hoả Ngục” vẫn tiếp tục duy trì thêm gần mười hơi thở.

Ngọn lửa đỏ sẫm cuồn cuộn thiêu đốt thiên địa, tựa như muốn đốt sạch mọi thứ tồn tại bên trong.

Cho đến cuối cùng… biển lửa mới dần dần co rút lại.

Từng tầng hỏa diễm như thủy triều lui về trung tâm.

Nhiệt độ kinh khủng bao phủ chiến trường cũng theo đó chậm rãi hạ xuống.

Khi tia hỏa quang cuối cùng hoàn toàn tiêu tán.

Nơi này chỉ còn lại một vùng đất trống trải cháy đen.

Khói trắng nghi ngút bốc lên từ mặt băng đã bị nung thành nham dịch đông cứng.

Cảnh tượng tiêu điều đến mức khiến người khác da đầu tê dại.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói lười biếng nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý chợt vang lên bên tai Trần Tình.

“Hừm… xong rồi.”

“Thấy bổn tọa có lợi hại hay không?”

Trong giọng nói ấy còn mang theo vài phần kiêu ngạo nho nhỏ, giống như vừa tiện tay thiêu rụi cả chiến trường rồi quay đầu chờ người khác khen ngợi.

Trần Tình chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt nhìn về phía chiến trường bên ngoài.

Nhìn từng xác nhện bị thiêu đốt đến không ra hình hài.

Khóe miệng hắn hung hăng co giật, trong lòng âm thầm rỉ máu.

“Tơ nhện của ta…”