Hai ngày sau khi nàng rời phủ. Nàng vẫn luôn trốn trong phòng ngẫm nghĩ về mẫu thân Kha Nguyệt. Trong ý ức năm 4 tuổi còn sót lại của nguyên thân nàng liền lẫm bẫm suy đoán của mình:
“Bà ấy và đại di nương tuy là không thân nhưng cũng nói là hòa thuận. Nếu không phải vì xích mích đến mức hạ độc, thì chỉ có thể là vị chức vị chính thê. Mình nhớ lúc trước khi còn là Triệu Quang Nguyệt, có nghe phong phanh từ Trương thái y trong cung là đại phu nhân Hàn gia c.h.ế.t vì bệnh, chứ chẳng hề nhắc đến c.h.ế.t vì độc. Không chừng Trương thái y đó đã nhận hối lộ từ nhị phu nhân Lâm Phương của Hàn gia, hoặc cũng có thể là hai người này có tư tình.”
Nàng tự nhiên đập mạnh tay lên bàn phấn khích: “A!!! Đúng rồi.”
“Trương thái y vốn là đích t.ử của Trương gia. Gia tộc nhiều đời làm quan to, chức lớn. Trong ngân khố chắc hẳn không ít vàng bạc trong châu báo. Nên không thể thiếu thốn đến mức nhận hối lộ được. Nên cái suy đoán đầu tiên là không có khả năng. Chỉ còn là Lâm Phương và Trương thái y đó có tình ý với nhau mà thôi…”
Nàng đang nói thì bỗng nhiên im bật đi vì nhìn thấy Tạ Thiên đã đứng đó từ khi nào.
Nàng lo lắng, miệng lấp bấp: “Vương… vương gia?”
Tự Thiên Tư nhìn nàng một lúc rồi nói: “Không cần rối, ta cũng đâu ăn tưới muốt sống nàng được.”
Nàng im lặng không nói năng gì, bởi vì trong lòng nàng là hàng ngàn mối chỉ bị nàng vò rối dính c.h.ặ.t vào nhau dù có cố gỡ thì vẫn rối. Nàng sợ những lời bạn nãy nàng nói hắn đã nghe thấy. Nàng định lên tiếng hỏi thì đã bị hạ Thiên Thư cắt ngang:
“Không cần phải hỏi, ta nghe thấy hết rồi. Nếu nàng cần ta sẽ giúp nàng.” Hắn hiển nhiên không tỏ ra bất ngờ ý nói hắn không hề để ý đến câu từ nàng nói trước đó.
Nàng lo lắng nhìn sắc mặt không buồn không vui của hắn mà thì thàohỏi:
“Chàng có nghe gì kỳ lạ không?”
Hắn đang đứng đựa lưng vào cửa thì đột nhiên đi tới năm lấy bả vai nàng, thâm sâu nói: “Ta chỉ nghe măng máng nàng nói là…”
“Là gì?” Nàng hồi hộp chảy mồ hôi hết cả trán.
“Là nàng nói chuyện có dính liều gì đó đến Trương Thái y và Lâm Phương cho nên ta tò mò, mới muốn giúp nàng một chút. Vốn định vào đây nói với nàng là ngày mai tham gia yến tiệt trong cung. Mừng muội muội nàng mang long thai. Nhưng bây giờ có lẽ nàng không hứng thú thì phải.”
Hắn nói câu đầu thì nàng đơ lo hơn nhưng câu sau nàng nghe chà rõ nên nàng hít vào một hơi sâu rồi thở ra, hỏi: “Chàng có thể nói lại câu sau không?”
Tà Thiên Từ nhìn nàng nói: “Bảo nàng ngày mai tham gia yến điện mừng muội muộn nàng mang long thai.”
Nằng nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm vui vẻ nhận lời Tạ Thiên Tư thấy nàng cứ nhìn ra sân thì vô tình hỏi: “Ngắm hoa quế sao?”
Nàng có chút bơ phờ, nên chưa kịp định thần, nàng lại vô thức nói “Thiếp đang nhìn những đóa hoa nhỏ xinh ấy. Thật sự rất đẹp."
Ánh mắt trìu mến nhìn nàng, rồi nói ra lòng mình: “Đặc biệt trồng, mừng nàng trở lại.”
Kha Nguyệt vừa định thần lại liền vội hỏi: "Chàng…? Vừa nói gì cơ?”
"Không có gì? Thiên Tư thở dài xong đi đến bên giường nàng ngồi xuống chống tay ra sau rồi kể cho nàng nghe một số chuyện có liên quan đến Trương Thậm thái y trong cung và Lâm Phương là con gái của một vị tướng thời đó cũng mới được thăng quan.
“Năm ta còn nhỏ tuổi ta từng chạy sang thái y viện xin t.h.u.ố.c cho Lăng Phong, có vô tình nhình thấy Lâm Phương nhìn bà ta năm đó ta đoán tầm 20 nhớ là vậy, còn Trưởng Thậm thì 21, 22 gì đó ta không nhớ rõ. Lúc đó vì quá nhỏ tuổi và chẳng đủ nhận thức để nhận ra bọn họ đang có tình ý với nhau…”
Nói tới đấy hắn nhìn vào sắc mặt của Kha Nguyệt rồi hỏi. " Nàng đoán được gì rồi sao?"
Nàng thở dài, tay phải dùng ngón chỏ xoa xoa thái dương, nói: "Hàn Liễu Dung không phải muội muội ruột của thiếp! Nếu tính đến hiện tại thì muội ấy đã 18 tuổi. Mà 18 năm trước b ta có giang tình với Trương thái y. Nhưng mà phụ thân thiếp lấy bà ta năm bà ta gần 21 tuổi vậy chỉ có thể là m.a.n.g t.h.a.i trước thành thân, theo suy đoán của thiếp thì Hàn Liễu Dung không phải là sinh non mà là sinh đúng vào 9 tháng 10. ngày boring hút một liới sâu:)
Tạ Thiên Tư vỗ tay, khen nàng: “Giỏi thật.Vậy ra nàng không ngốc như ta tưởng nhỉ.”
Kha Nguyệt như nắm được điều thú vị liền cười một cách rất vui vẻ: “Hahaha.”
Thiên Tư nhìn nàng cũng bất giác mà cười theo.
Nàng thấy hắn cười thì khựng lại hỏi: “Chàng cười cái gì?”
“Cười nàng đó.” Hắn say đắm nhìn nàng rồi nhẹ nhàng đáp.
“Hả?” Mặt nàng ngây ra. Vì có lẽ đây là lần đầu nàng thấy hằn cười vui vẻ sau bao nhiêu năm, nên cũng có chút bất ngờ.
“Nàng có định phanh phui chuyện của bà ta và Trương Thâmh thái y trong cung hay không?” Hắn trở lại với khuôn mặt không buồn cũng không vui mà nhâm nhi tách trà hỏi nàng.
Kha Nguyệt cười đầy ẩn ý đáp: “Bây giờ chưa phải lúc!”
Ở một t.ửu lâu vắng người. Lâm Phương đặt chân vào rồi đi lên lầu đi vào một phòng. Bên trong có một người đàn ông tầm 40 đang nho nhãn cầm bình rót ra hai tách trà.
Bà ta đi vào liền ngồi xuống cạnh người đó gương mặt buồn bã, than vãn: "A Thâm, muội mệt quá, có thể cho muội dựa vai huynh một chút được không?” Nói xong bà ta liền tựa đầu lên vai Trương Thậm.
Người đàn ông Trương Thậm đó lại cứ yên vị mặc và Lằm Phương muốn làm gì cũng được, vẻ mặt hiện lên phần có chút cưng chiều.
Vẻ mặt có chút không được vui vẻ lắm, ông lên tiếng hỏi nữ nhân kế bên: "Chuyện nàng muốn làm chính thất chủ mẫu Hàn gia là thật sao?”
Bà ta có chút do dự nhưng rồi cũng trả lời: “Bây giờ con gái đã gã cho hoàng đế, âu thì cũng là hoàng hậu, thê tư của người ta. Nó cũng ko thể sống mãi dưới danh phận là thứ nữ thấp kém được. Như vậy thì sẽ bị người đời chê cười. Nếu cứ như vậy thì chẳng cái tước hiệu Hoàng Hậu Trì Quốc của nó chẳng khác nào chì là một các hư danh vô thật.”
Trương Thâm thở dài một cái giọng trầm trầm, nhẹ nhày lấy tay bắt lấy nữ nhân mình yêu ôm vào lòng, nhẹ nhàng an và vỗ về: “Bao năm nay nàng đã quá khổ sở rồi, nhất định phải cố gắng. Vì con gái chúng ta nhất định phải cố lên.”
Lăn Thành vẫn theo dỗi Lâm Phương theo lời của Kha Nguyệt. Hắn ở bên ngoài t.ửu lâu vắng người, đã âm thầm cho người của vương phủ báo lại cho Kha Nguyệt.
“Ngươi đi về Thần vương phủ báo lại với nương nương là Lâm Phương vừa vào Xuân Mộng Lâu.”
“Vâng!” Người kia đáp.
Hắn im lặng quan sát xung quanh, thấy xung quanh đông đúc nhưng trong t.ửu lâu lại vắng người, hắn nhìn vào một góc bên cửa thấy có bảng không tiếp khách. Thấy vậy hắn nghi ngờ chủ quán là một người quen của Lâm Phương, hoặc cả t.ửu lâu này đã có người bao.
Một lúc sau Hàn Kha Nguyệt cùng Tạ Thiên Tư đi đến, phía sau có dẫn thêm vài nữ nhân nhìn có vẻ là một tay buôn chuyện. Lăn Thành có chút khó hiểu nhìn nàng.
Kha Nguyệt như hiểu ý trong đôi mắt mèo ấy của Lăn Thành, nên nàng liền nói: “Chàng ấy muốn giúp chúng ta thôi, người đừng bận tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lăn Thành im lặng gật đầu, còn mấy nữ nhân phía sau bị hai ánh mắt như muốn g.i.ế.c người của Lăn Thành và Thiên Tư đang nhìn họ giống như có muốn nói: “Nếu lrên không tốt thì mạng cũng không cần giữ nữa!”
Lăn Thành đi ra phía sau t.ửu lâu, áp tai vào từờng cố nghe vài tiếng nói của người bên trong nhầm xác định đối phương đáng ở vị trí nào. Vì hắn có đôi tai rất thính nên nhanh ch.óng đã nghe thấy vài tiếng rên ái muội ch.ói tai. Hắn xác định xong liền chạy ra và bảo với hai người Thiên Tư và Kha Nguyệt rằng:
“Đi thẳng lên tầng 1 vào phòng đầu tiên bên phải.”
Hàn Kha Nguyệt của nghe xong liền bảo những nữ nhân phía sau: “Bây giờ đây là chuyện của các ngươi!”
“Dạ thưa, nương nương!”
Hàn Kha Nguyệt quay lưng nhìn Tạ Thiên Tư mà cười đầy hiền dịu, giống như kiểu mỹ nhân kế quyến rũ hắn: “Chàng có thể giúp thiếp thêm một chuyện nữa không?” Õng ẹo ôm tay hắn.
hằng nguyễn
“Không cần như vậy, có gì cứ nói!” Hắn vừa nói vừa gạt bỏ tay nàng ra.
Nàng có chút xấu hổ, nhưng rồi cũng lấy lại bình tĩnh mà nói: “Chàng có thể mời phụ thân thiếp đến đây không?”
“Ý nàng là… À ta hiểu rồi, mời phụ thân nàng uống chút rượu.” Hắn nhìn nàng thâm sâu một một cái rồi quay ngoắt đi về phía Hàn phủ.
“Phụ thân…” Kha Nguyệt nhìn Hàn T.ử Hào giọng dịu dàng nũng nịu.
Tạ Thiên Tư cùng Lăn Thành nhìn cảnh trước mặt thực có chút không nhịn được cười, nhưng vẫn cố giữ hình tượng.
“Sư phụ, con mời người đến đây uống một chút rượu, vì nàng ấy dạo này cứ nói là nhớ người.” Tạ Thiên Tư hạ giọng cung kính nói với Hàn T.ử Hào.
T.ử Hào hiền từ đáp: “Vậy thì vào!”
Vừa nói xong cả bốn người đều đi vào trong t.ửu lâu. Khi vừa đặt chân vào cả bốn người đều nghe vài giọng nói c.h.ử.i nhau sói xả kèm theo cả đe dọa.
“Ta là mẫu thân của Hoàng hậu Trì Quốc nếu các ngươi dám nói chuyện của ta ra ngoài thì các ngươi cũng không giữ nổi đầu đâu!”
Khi nghe được tiếng nói quen thuộc Hàn Từ Hào lập tức đanh mặt. Tức tối chay thẳng lên tầng 1, vào phòng có những tiếng vắng mỏ kia.
Ông ta đừng trước canh cửa mà gương mặt nóng bừng. Bên trong là một đôi nam nữ trên người thiếu vải, và những nữ nhân ăn mặt l.ồ.ng lộn.
Sau khi nhìn thấy Hàn T.ử Hào thì Lâm Phương đang c.h.ử.i cũng phải ngưng lại, miệng lấp bấp: “Lão… lão gia?”
Còn Trường Thâm khi nhìn thấy Hàn T.ử Hào thì mặt đã xanh xao rõ thấy. Một nữ nhân kia trong số đó khi thấy Hàn T.ử Hào thì vội đổ thêm dầu vào lửa, thêm mắm dặm muối.
“Ngài là người thân của bà ta đúng không? Ngài đến đến đúng lúc lắm, bà ta và cái tên này cực kì lỗ mãng. Rõ biết xung quanh đây đông người mà chẳng thèm nhỏ tiếng tí nào cả làm chúng ta bọn ta phai phải e ngại mà nhắc nhở. Vậy một còn mắng bọn ta. Ngài xem nên giải quyết vụ này đi!”
Một nữ nhân trong số đó lại lên tiêng: “Ngài có vẻ nhìn khá quen, ngài là Hàn thái phó nổi danh là phu t.ử tốt đó sao, bà ta là thê t.ử ngài à? Vì ta nghe nói Hàn thái phó làm gì có huynh muộn thân thích gì.”
Hàn T.ử Hào từ đầu tới cuối đều im lặng, chẳng nói lời nào. Có lẽ là vì quá tức giận nhưng phải cố kiềm nén để giữ hình tượng cho mình.
Lúc này đây Kha Nguyệt và hai người kia cũng đã lên tới. Khi vừa vào trong nàng liền bắt đầu diễn
“A!!! Đại di nương sao người lại đến tiểu lây này nữa vậy? Còn không mặc y phục nữa. Vương gia thiếp…” Nàng dùng anh mặt long lanh như cầu thẩn Thiên Tư.
Hắn hiểu ý, lập tức phối hợp cùng nàng: “Đừng nhìn! Bẩn mắt.” Thiên Tư ôm nàng vào lòng, để mặt nàng vào lòng n.g.ự.c săn chắc của bản thân. Xong liền liếc nhìn Hàn T.ử Hào, nhướng chân mày về phía Lâm Phương một cái.
Chỉ có bốn chữ, cộng thêm biểu cảm đó lại khiến Hàn T.ử Hào sợ đế mức tay chân run cầm cặp. Hàn T.ử Hào là người biết rõ tính cách của Tạ Thiên Tư vì ông là người dạy văn cho hắn. Không ít lần tiếp xúc, nếu như hắn nhướng mày tỏ thái độ thì sợ rằng mạng già của ông ta và ả thiếp lăng loàn kia sợ là sẽ không còn mất.
“Chuyện nhà của sự phụ, bổn vương và vương phi không tiện xen vào. Bổn vương xin đi trước.” Nói xong Thiên Tư liền nhìn Lăn Thành ý bảo hắn cũng nên về. Tạ Thiên Tư ôm lấy Kha Nguyệt đi chậm rãi cẩn thận xuống cầu thang.
Còn về những nữ nhân thấy hết việc cũng đã lủi thủi theo sau.
Sau ngày hôm đó chuyện của Lâm Phương và Trương Thâm truyền khắp nơi trong thành, không ai là không biết. Hai người đó cũng bị nhốt vào địa lao chờ ngày xét xử.
Hàn Liễu Dùng khi biết mẫu thân mình làm những chuyện bại hoại giữa thanh thiên bạch nhật như vậy cũng cũng sốc đến mức ngất xỉu làm kinh động đến t.h.a.i nhi, may mắn vẫn không sau.
Hàn kha Nguyệt thì tự nguyện vào cung chăm sóc Hàn Liễu Dung để chấn an.
"Hàn Liễu Dung muội không cần lo lắng, dù gì chuyện bà ấy làm là lỗi của bà ấy, không phải lỗi của muội. Muội bây giờ là nên lo cho đứa bé trong bụng thì hơn.
"Muội biết chứ! Nhưng mà nói sao thì bà ấy cũng là mẫu thân muộn…” Hàn Liễu Dung năm tay Kha Nguyệt vừa nói, hai hàng nước mắt cũng lã chả rơi.
Thấy Liễu Dung khóc Kha Nguyệt lại bị ý thức của nguyên thân khống chế mà đưa tay lên lau đk hai hàng nước mắt của nàng ta, lòng lại cảm thây chua xót và hối hận. Trong khi tất cả mọi việc đều là do nàng làm.
Một buổi sáng như bao ngày tại Thần vương phủ những vần ánh nắng chiếu rọi khắp nơi, chúng làm tôn lên vẻ đẹp tươi trẻ thơ mộng của vương phủ lúc sáng mai. Từng tia nắng le lói qua từng tán lá, cánh hoa những đóa hoa quế bé sinh cùng nhau khoe sắc như thể chúng muốn đây là sự khởi đầu xinh đẹp để đón mừng cho bình minh đã xua đi bóng tối chào đón một ngày mới với nhiều niềm vui.
Trong phòng Kha Nguyệt đang ngồi dựa lưng vào thành giường suy nghĩ về chuyện và hôm trước.
“Không biết tại sao, nhưng mình cứ có cảm giác hình như mình bị ý thức của nguyên thân điều khiển thì phải. Chứ tại sao mình lại hành động một cách vô thức như vậy được.”
Suốt mấy đêm liền nàng không suy nghĩ về cách triệt hạ Lâm Phương và cách trả thù Lương Vi r, thì cũng chỉ có suy nghĩ hành động kỳ lạ của mình gần đây.
Cảm giác bồn chồn lo lắng cực kỳ, nhưng nàng dù vậy thì vẫn cứ cư xử bình thường với mọi người. Riêng đối với Lương Bắc Lục thì lại nũng nịu lạ thường. Nàng đã bao lần khiến Tạ Thiên Tư ghen tuôn vô cớ mà chẳng nhận ra. Hắn là mình làm mẩy với nàng cũng tầm hai ba ngày gì rồi.
Hể cứ thấy nàng thì liền làm ra cái bộ dạng vô cùng cọc cằn làm nàng tưởng hắn vừa mới bị người nào đó chọc tức lên. Mà cho Vương phủ ai lại có thể làm hắn tức lên được cơ chứ Hắn nổi danh là ngang ngược và lãnh đạm nên chẳng có chuyện hắn không kiềm được cảm xúc. Nàng nay vừa bước ra khỏi phòng thì cũng đi dạo xung quanh vương phủ, thấy hắn nàng liền cảm thấy khó hiểu.
“Chàng ta làm cái gì… mà cứ hít hà khó chịu thế? Vừa ăn dấm chua hay sao vậy?” Nàng vô tư nói ra lòng mình.
Tạ Thiên Tư vừa nghe nàng nói, nên đã lập tức cao giọng quát: “Nàng ngốc quá!” Nói xong bỏ đi và thư phòng.
Mặc nàng khó hiểu đứng đó, chả biết chuyện gì vừa xảy ra.