Sau vài ngày Lâm Phương cùng Trương Thâm bị giải vài địa lao Hàn phủ, Kha Nguyệt cũng đã chuẩn bị vài thứ thú vị cho đôi tình nhân này.
Nàng cùng Lăn Thành đi ra khỏi vương phủ vào nữa đêm đến địa lao đưa ngân phiếu, ngân lượng cho bọn cạnh gác và cai ngục thì đã có thể hiên ngang bước nào. Nàng mặc, trên người bộ hắc y có mũ trùm kín cả mặt, cả Lăn Thành cũng y như vậy nên bọn cai ngục cũng chẳng rõ mặt nàng và hắn.
Kha Nguyệt cùng Lăn Thành đi đến song gỗ lập thành một nhà giam đang giam giữ đôi tình nhân kia. Nàng từ từ ngồi xuống rồi nhẹ nhàng tháo mũ trùm đầu xuống để lộ một khuôn mặt thật đúng với câu: tuyệt sắc giai nhân. Lâm Phương thấy là nàng đến liền bò đến hèn hạ câu xin:
“Nguyệt nhi, con mau cứu di nương ra ngoài đi. Di nương nhất định sau này sẽ không khiến con không vui nữa. Thậm chí sẽ nói tốt cho con trước mặt phụ thân con…”
Nàng cười khinh cái vẻ mặt bắt đầu làm ra cái biểu cảm chẳng mấy thân thiện mà giọng tuy nhẹ nhàng nhưng lại có vài phần xúc phạm:
“Ha! Cứu? Di nương thân yêu của con ơi. Người nghĩ con ngu ngốc đến mức không biết người đang lừa con ư? Một ả thân thể nhơ nhuốc, bẩn thỉu chẳng đáng để bản vương phi cao quý như ta thương hại.”
Nàng đưa tay qua song gỗ bóp lấy cổ của bà ta giọng đay nghiến nói: “Lâm Phương!.. 10 mấy năm rồi. Bà lúc nào cũng giày vò ta! Ta coi bà như người thân ruột thịt. Bà lại coi ta là món đồ chơi mặc bà chà đạp ở dưới chân, ta bây giờ chẳng còn là Hàn Kha Nguyệt như lúc trước mà chính thức sẽ là ác mộng trong những giấc ngủ của bà.”
Nàng bỏ tay khỏi cổ bà ta mà giọng đượm buồn, đôi mắt đỏ hoe hỏi: “Lâm Phương vẫn có câu ta muốn hỏi bà, dù là một lần thì cũng đã từng coi ta là con gái bà hay không? Một lần cũng có không?”
“Chưa một lần nào! Ta chưa một lần nào xem ngươi là con gái mình.” Lâm Phương vô tình lạnh giọng nói ra.
“Được thôi! Lâm Phương bà đã thật sự dập tắt hi vọng duy nhất của mình rồi đó.” Nàng nói xong liền bảo Lăn Thành: “Người đi đ.á.n.h ngất bọn cai ngục kia đi.”
"Dạ thưa vương phi " Hắn cung kính đáp.
Nàng đứng lên nhàn hạ đi đến bàn trà gót hai tách, nàng lấy trong tay áo một gói giấy trắng mở ra đổ vào trong 1 tách trà thứ bột trắng. Xong nàng cẩn trọng đặt hai tách xuống đất rồi bắt đầu nói:
“Thương thái y phiền ông lại gần đây!” Trương thâm nghe nàng nói, cũng từ từ đứng dậy đi đến ngồi cạnh Lâm Phương.
“Bên trái là tách trà thường, bên phải là tách trà độc. Hai người các ngươi chọn một tách đi.” Nàng ch.óng tay lên cầm hứng thú nhìn.
Trương Thâm vội chọn tách bên phải, và đồng thời Lâm Phương nhanh tay chọn tách bên trái và uống cạn. Trương Thâm ngây người nhìn Lâm Phương. Còn bà ta khi uống xong thì liền cười: “Ha, ha. Hàn Kha Nguyệt ta nhất định phải sống để thoát ra, để phanh thây xé xác ngươi!”
Kha Nguyệt nhìn bà tay mà nhếch môi cười:
“Tưởng tình yêu của các người sâu đậm cỡ nào, hóa ra cũng chỉ có vậy. Nhưng mà di nương thân yêu của ta ơi, ta lỡ nói nhầm mất rồi. Bên trái là tách trà độc bên phải là tách trà thường. Ầy… Tiếc quá không đợi được thời khắc người thoát ra mà phanh thây xé xác ta rồi.!”
Vừa nói xong Lâm Phương liền đau quằn quại ở bụng, mà ôm bụng ngã người lăn qua lộn lại la oai oái.
"Hàn Kha Nguyệt! Dù ta có làm ma ta cũng không tha cho ngươi!”
Nàng Kha Nguyệt nhìn vào Lâm Phương mà chế giễu: “Vậy à? Lâm Phương bà tưởng vừa uống là c.h.ế.t ngay à? Đâu có dễ dàng như vậy, t.h.u.ố.c mà ta cho bà uống là một loại cổ độc trùng. Một loại độc được nuôi ở Tây Đô Quốc. Chỉ có hai mùa lạnh và nóng. Nó sẽ giúp bà cùng lúc cảm nhận lục phủ ngũ tạng bị giằng xéo, và cảm nhận từng khối thịt trên người như bị cắt xén. Mỗi ba ngày sẽ tái phát một lần khiến bà phải sống không bằng c.h.ế.t.”
Còn Kha Nguyệt thì lạnh giọng nói: “Tự kết liễu đi nếu muốn bí mật về Hàn Liễu Dung được giữ kín.”
Ông ta không nói không rằng một đao đ.â.m vào tim rồi ngã xuống. Trước khi c.h.ế.t miệng còn thì thào nói: “Phương nhi nếu có kiếp sau ta muốn ta là phu quân, trượng phu của nàng. Đời Đời Kiếp kiếp cạnh nàng. Lâm Phương hẹn nàng ở hoàng tuyền.”
Kha Nguyệt nhìn cảnh như vậy cũng không muốn phải xem kịch mà mình tạo ra nữa. Nàng trùm lại nón cùng Lăn Thành đi ra ngoài quay trở về vương phủ.
Tạ Thiên Tư không biết từ khi nào đã đứng trước cửa phủ chờ Kha Nguyệt quay về.
“Nàng đã đi đâu mà bây giờ mới quay về?” Hắn đi đến nắm lấy tay của Kha Nguyệt, dò hỏi nàng.
Nàng cọc cằn hắt tay hắn: “Bỏ ra! Chàng làm ta đau.”
Lăn Thành rút đoản đao phi tới kề đao lên cổ hắn. Tạ Thiên Tư nhìn hai người xong phất tay áo rời đi. Trước khi quay đi hắn nói: " Nên nhớ nàng là vương phi, là thê t.ử của bản vương."
Lăn Thành thu đao chạy tới bên Kha Nguyệt cầm tay nàng xem xét.
hằng nguyễn
“Người có đau lắm không?” Hắn lo lắng hỏi.
"Không sao! " Nàng thu tay để ra sau, điềm đạm đi vào vương phủ.
Nàng vừa đi vào tới phòng của mình thì đã nhìn thấy Tạ Thiên Tư ngồi trên bàn trà. Hắn tự nhiên hung văn đi đến kéo mạnh nàng vào trong rồi khóa cửa lại.
"Chàng… Định làm gì? Ta cảnh cáo… Ưm… "
Nàng chưa kịp nói xong đã bị đôi môi của hắn khóa c.h.ặ.t. Hắn bỏ luyến tiếc bỏ môi nàng, xong ép đẩy nàng xuống giường đè nàng dưới thân.
“Tạ Thiên Tư chàng đừng có mà quá đáng!” Nàng giơ tay định đ.á.n.h hắn lại bị hắn dùng tay chặn lại.
“Ta là phu quân nàng, có gì mà quá đáng.” Hắn lạnh giọng đáp lại nàng. Truyện Full
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đồ vô liêm sỉ.”
Tạ Thiên Tư mặt tối sầm lại đôi tay càng siết c.h.ặ.t lấy tay nàng hắn gắt gỏng quát vào mặt nàng: “Nguyệt Nguyệt nàng hay lắm, người khác có thể thân mật với nàng, ta là trượng phu của nàng lại không được ư?”
“Chàng làm sao vậy? Tại sao lại nổi giận với thiếp? Vì ta đi ra ngoài giữa đêm sao? Nhưng mà chẳng phải lúc hai ta thành thân đã nói rõ rồi sao? Thiếp làm việc thiếp, chàng làm việc chàng. Chỉ tỏ ra thân mật trước mặt người khác thôi sao? Tại sao… Ưm…???”
Chưa nói hết lại hắn dùng đôi môi của mình khoá c.h.ặ.t lấy miệng nàng. Hắn hung hăng cậy mở khoan miệng nàng tham lam mà m*t hết những gì trong miệng nàng hai chiếc lưỡi cưỡng ép bám lấy nhau.
Sau một hồi lâu hắn mới chịu buôn tha cho nàng vì hắn cảm thấy hình như mình đã xảy ra một cái sinh lí của nam nhân ở phần thân dưới. Hắn sợ nếu còn hôn tiếp thì thật sự sẽ giở trò vô liêm sỉ với nàng.
“Hàn Kha Nguyệt, nàng là thê t.ử của ta. Ắt tất nhiên có quyền ghen với nàng, nàng và ta đây đường chính chính thành thân trước mặt bao nhiêu người nên nàng vốn là đồ của của Thần Vương phủ… Mà Thần Vương phủ là của ta nên nàng cũng là của ta. Đồ của ta kẻ khác mà cướp đi thì đầu kẻ đó nhất định phải c.h.é.m xuống.” Hắn dùng biểu cảm phẫn nộ đôi chân mày nhíu lại, mắt hồ ly hiệm lên tia m.á.u thoáng chốc đôi mắt vốn mê người nay lại đáng sợ đến mức khiến nàng Kha Nguyệt run người.
“Chàng… Bỏ…tay ra đi…! Đau quá… Tạ Thiên Tư chàng điên rồi!!!” Nàng lí nhí lên tiếng cầu xin. Có lẽ vì đau tay và bị hôn đến thở dốc nên làm nàng kho khăn khi nói ra một câu tròn vành rõ chữ.
Nghe nàng nói hắn có chút mềm lòng vội bỏ tay mình ra, vừa được thả ra nàng Kha Nguyệt đã dùng lực tát hắn một cái. Thị vệ Trịnh Khanh của Tạ Thiên Tư ở cách đó tầm 10 sảy chân nghe thấy muốn chạy vào nhưng lại ngừng lại do Lăn Thành níu lại.
“Ngươi bị điên à? Trịnh Khanh, vương gia và vương phi đang viên phòng, ngươi mà vào là để hổng mắt à?” Lăn Thành tính hay đùa cợt nên nói ra nhẹ hẫng nhưng ngay lòng n.g.ự.c lại có cục đá đè nặng không thở nổi vì hắn biết Hắn đã d.a.o động với nàng, đã vô tình yêu nàng khi nào không hay.
Trịnh Khanh có vẻ hơi ngốc hỏi vận lại Lăn Thành: “Này Lăn Thành! Viên phòng là gì?”
“…” Hắn im lặng không nói gì. Kéo chàng thiếu niên trẻ 20 tuổi nhỏ hơn mình tận 6 tuổi mà giảng dạy như một người mẫu thân dạy nữ nhi cách có em bé với phu quân.
Trịnh Khanh nghe mà ong ong cả lỗ tai, hắn lại hỏi: “Vậy nếu như ta và ngươi làm như vậy thì có không?”
Lăn Thành mặt mài đỏ ch.ót, quay lưng chạy như bay về phòng không thèm giải thích. Vì tính hám chuyện, Trịnh Khanh vội chạy theo hỏi lớn: “Nè Lăn Thành! Khi nào chúng ta làm thử không?”
Lúc bây giờ Tạ Thiên Tư như c.h.ế.t trân, hắn nhìn vào đôi mắt lá liễu đã phủ toàn sương của nàng chợt nhận ra nữ nhân dưới thân mình có đôi mắt khi khóc lại giống với người hắn ngày đêm nhung nhớ. Làm hắn thoáng nghĩ đến hình bóng của Quang Nguyệt. Trước khi Quang Nguyệt nhảy vực đã bị hắn cưỡng ép đè dưới thân mặc nàng nỉ non cầu xin và cho mình giải thích. Hắn lúc đó thấy nàng nói chuyện vui vẻ với Bắc Lục nên khiến hắn ghen tuôn làm càn. Sau lần đó hắn cũng mất nàng tận 3 năm. Trong 3 năm hắn luôm dằn vặt bản thân do hắn mà nàng mới bỏ rơi hắn, trong cung lạnh lẽo như vậy hắn lúc đó thèm điên cái hơi ấm trên người nàng.
Giờ đây nhớ lại hắn không muốn mất nàng thêm lần nữa, khó khăn lắm hắn mới tìm được nàng ở cạnh nàng. Tạ Thiên Tư hắn đây là lần đầu tiên hắn sợ mất một người đến như vậy.
Hắn đi xuống khỏi người nàng chỉnh đốn y phục, rồi lùi thủi đi ra khỏi phòng. Nàng nằm ở trên giường bỗng bật dậy tay để lên n.g.ự.c thở phào một hơi rồi thì thào nói: “Hắn… Yêu Hàn Kha Nguyệt rồi…”
Mặt trời ló dạng ánh sáng thoáng chốc lại xua tan đi màn đêm đã bao trùm cả phủ đêm qua. Ánh sáng yếu ớt của mặt trăng đã nhường cho những tia nắng ấm áp đó chiếu rọi. Vẫn như thường ngày, trong Thần Vương phủ. Thủy Nhược vẫn như mọi khi cô đang quét dọn các bông hoa quế trụng vương vãi khắp sân.
Tiếng xào xạc làm đ.á.n.h thức Lân Thành phòng kế bên vừa sáng ra hắn đã động khẩu với Thủy Nhược: “Không ngủ nướng nữa ha, biết quét dọn luôn đem gả đi được rồi đó.”
" Lăn Thành à, hình như huynh muốn ăn đòn trước khi ăn cơm đúng không? Khụ khụ!" Thủy Nhược một tay cầm chổi một tay chống hông. Giọng khàn khàn do ho khan.
“Hahaha!” Hắn ôm bụng cười sặc sụa nơi khoé mắt còn long lanh ánh nước.
Thủy Nhược tức tối, giọng khàn khàn hỏi: “Huynh cười cái gì?”
Hắn đáp: “Cười cô đó, ha ha!”
Trịnh Khanh phòng bên nghe thấy nên đã đi ra ngoài lên tiếng nói: “Lăn Thành à, từ khi ta vào phủ làm việc tới nay là 6 ngày rồi mà cứ thấy ngươi trêu ghẹo Thủy Nhược cô nương miết thế. Ngươi thích cô ấy à? À mà câu hỏi hôm qua ngươi chưa trả lời ta.”
Lăn Thành vừa nghe liền nhớ đến câu hỏi của Trịnh Khanh đêm qua mà thoáng rùng mình một cái như có làn hơi lạnh chạy dọc sống lưng làm hắn nổi cả gai óc.
"Ta… ta… Trịnh Khanh… ta " Lăn Thành nhìn Trịnh Khanh lấp bấp không nói được cái gì. Xong vì bí quá hoá dại nói: "Ta thích Thủy Nhược, nên không thử với ngươi được… "
“???” Thủy Nhược điếng người giơ chổi nện vào đầu Lăn Thành miệng xoang xoảng mắng: “Tên khốn nhà huynh, đừng có mà bữa bãi nói thích hay yêu nghe rõ chưa!!!”
Một trận bất ngờ làm Lăn Thành ngã ra bất tỉnh. Thủy Nhược đúng là con gái của Tiêu Vương với hoàng nữ Tây Đô Quốc rồi. Một nữ nhân chân yêu tay mềm lại như cô lại có thể dùng sức mạnh như vậy đ.á.n.h người bất tỉnh thì chỉ có thể là thừa hưởng từ phụ mẫu.
Lăn Thành bất động nằm dưới đất làm cho Thủy Nhược và Trịnh Khanh lo lắng chạy tới đỡ lấy. Trịnh Khanh một cái bế thẳng Lăn Thành vào trong phòng, chưa để Thủy Nhược hiểu chuyện gì thì Trịnh Khanh đã lớn tiếng nói: “Gọi đại phu!”
Nửa canh giờ sau.
“Cổ Tất huynh, Lăn Thành sao rồi?” Kha Nguyệt kế bên lo lắng hỏi.
“Thưa vương phi, tạm thời Lăn thị vệ không sau… chỉ là do cú đ.á.n.h bất ngờ nên ngất xỉu thôi.” A Cổ Tất lại ôn tồn nói: “Thần kê đơn t.h.u.ố.c này cho ngài ấy uốnh để tránh bị m.á.u bầm. Một ngày sắt ra nấu cho uống 2 lần.” Chàng đưa tờ giấy cho Kha Nguyệt.
“Nếu không còn chuyện gì thì thảo dân xin được phép lui ra.” Chàng cúi người cung kính trước Kha Nguyệt
“Ừ…” Nàng nhẹ nhàng đáp.
Sau một lúc mọi người đã tản ra Thủy Nhược cùng Trịnh Khanh ở lại chăm sóc cho Lăn Thành. Không biết hắn mơ thấy gì mà cứ nói mớ: "Mẫu phi… Phụ vương… hài nhi … Bất hiếu. Tiêu Thanh có lỗi… "
Thủy Nhược đang lau trán cho Lăn Thành bỗng dưng dừng tay. Hai hàng nước mắt thuận thế lăn dài. Miệng lí nhí gọi: " Đại ca!"