Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu

Chương 17



Hàn Kha Nguyệt ở trong phòng Nhược Nhược nhìn cô mà cứ luôn miệng an ủi: “Thủy Nhược! Bình tĩnh lại! Đừng khóc nữa kể tỷ nghe chuyện gì đã xảy ra…”

 

Nhược Nhược nhìn cô ánh mắt dần có hồn, cô cười buồn nói: “Tỷ! Muội có phải làm gì sai nên ông trời muốn phạt muội không?”

 

“Thủy Nhược, muội…có cần phải đau như vậy vì một người không yêu mình chứ! Từ khi quay về ta đã thấy muội có gì đó rất lạ. Hôm nay Bắc Lục đến thăm ta thì chỉ chăm chăm nhìn vào nơi muội ở, còn cứ hỏi ta là muội ở đâu. Muội nói đi! Có phải cái tên Bắc Lục đó đã làm muội tổn thương không?” Kha Nguyệt vừa nhìn đã biết cô thất tình, vì bộ dạng này y như nàng kiếp trước.

 

Tiêu Thanh vừa nghe đến tên Lương Bắc Lục liền mặt mài tức tối nói: “Ta phải đi bâm hắn!!!” Tạ Tiêu Thanh hắn chỉ còn người muội muội này, muội của hắn không ai được quyền bắt nạt. Nếu dám hắn sẽ không màng cái gì sẽ đòi c.h.é.m, đòi g.i.ế.c người đó.

 

“A Thành!!! Lăn Thành!!!” Trịnh Khanh cùng Kha Nguyệt đồng thanh gọi hắn.

 

Tiêu Thanh nhìn Kha Nguyệt với ánh mắt dịu đi không còn sự oán giận, rồi nhẹ giọng nói: “Vương phi, người đừng cản ta!”

 

Trịnh Khanh là người đa nghi lại rất tinh mắt, nhìn thoáng một cái liền nhận ra tâm tình mà Tiêu Thanh dành cho Kha Nguyệt. Y siếc c.h.ặ.t t.a.y nhưng biểu cảm trên gương mặt vẫn như lúc đầu không có gì gọi là quá tức giận. Nhưng trong lòng y đã nhen nhóm ngọn lửa ghen tuông.

 

“Ta không cản huynh, nhưng làm gì thì làm phải giữ chừng mực… Đừng làm quá, sẽ dễ lộ.” Kha Nguyệt nói vậy là vì hôm đó nàng cùng Nhược Nhược đều đứng ở ngoài cửa mà nghe hết.

 

Nàng cũng biết Lăn Thành là Tạ Tiêu Thanh và cũng ngầm hiểu Thủy Nhược là Tạ Nhược Nhược. Vì sau ngày hắn khôi phục trí nhớ nàng đã để ý cách xưng hô của hai người.

 

“Vâng!” Hắn đáp.

 

Lương Bắc Lục ngồi ở bàn đá uống trà trong Hoa Viên gần phòng của Thiên Tư. Tạ Thiên Tư đi đến ngồi đối diện Bắc Lục giọng vẫn thường ngày nói: “Sao lại sầu não nhìn xa xăm, ta đến còn không biết…”

 

“Tạ Thiên Tư, cái tờ giấy trên bàn ngươi để là thật sao?”

 

“Thật!!!” Hắn không kiên nể và không suy nghĩ đến cảm xúc của Bắc Lục.

 

“Tại sao, không nói cho ta biết từ sớm? Sau lại giấu ta? Bao lâu rồi?” Lương Bắc Lục phẫn nộ nhìn Tạ Thiên Tư, bộ dáng điềm đạm từ tốn hằng ngày của hắn cứ thế mất sạch mà gào lên: “Mau trả lời ta!!!”

 

Tạ Thiên Tư mặt không vui cũng không buồn giọng ngang ngang không cao không thấp nói: “3 năm rồi.”

 

“Phụ thân ta mất tích 3 năm nay hoá ra là do ngươi…” Hắn điên tiết lên một tay nắm lấy vành y phục trước n.g.ự.c Tạ Thiên Tư, tay còn lại giơ cao tay muốn đ.á.n.h.

 

May mắn lúc đó hắn lấy lại được ý thức. Bình tĩnh ngồi xuống: “Ông ta nhận tội rồi ư?”

 

“Đúng! Với cái bản tính ương ngạnh đó của ông ta làm ta lao tâm 3 năm. Nếu người thường không làm ông ta khai ra thì để người bị ông ta hại c.h.ế.t làm. Ông ta có thể chịu được đòn roi, nhưng làm sao chịu được những oan hồn vây lấy. Tất cả đều là do ta cho ông ta uống t.h.u.ố.c gây ảo giác nên ông ta mới khai ra rồi lăn tay nhận tội.” Tạ Thiên Tư nói ra những gì mình đã làm.

 

Lương Bắc Lục không nói gì thêm chỉ lặng yên ngồi đó, lâu sau thì lên tiếng: “Khi nào thanh minh cho Tiêu Vương?”

 

“Ta cần tìm thêm những tên sơn tặc lúc trước đi theo ông ta và cần lôi thêm mấy kẻ quan lại bán nước hại dân 12 năm trước. Nên sẽ cần tốn thêm vài ngày…”

 

Lúc này Tiêu Thanh cầm kiếm từ xa lao đến hướng về Bắc Lục mà đ.â.m, nhờ hắn chinh chiến sa trường nhiều năm nên thân thủ cũng không phải dạng vừa. Hắn chỉ thua Tạ Thiên Tư chứ chưa từng thua bắt kì ai nên đã né được đòn chí mạng của Tiêu Thanh.

 

Thấy tình địch trước mắt làm Bắc Lục có chút không vui mà tay không chưởng một cái vào n.g.ự.c Tiêu Thanh làm hắn phải lùi lại.

 

“Kiếm của ngươi có sát ý lớn đến như vậy, rốt cuộc ngươi tại sao muốn hạ thủ ta?”

 

Tạ Thiên Tư nhìn vào ánh mắt của Tạ Tiêu Thanh chợt nhận ra hắn đã mất kiểm soát muốn tiến lên thì bị Tạ Thiên Tư chạy đến hai ngón tay kẹp lấy kiếm rồi bẻ gãy.

 

“Có gì thì từ từ nói, cớ gì phải như vậy?”

 

“Người đừng cản con, con phải g.i.ế.c c.h.ế.t cái tên trêu hoa ghẹo nguyệt này!!!” Tiêu Thanh lại muốn tiến lên thì lại bị Tạ Thiên Tư đ.á.n.h mạnh vào sau gáy, ngã nằm sõng soài ở dưới đất.

 

Tạ Thiên Tư liếc người dưới đất thầm trách móc: “Cái tên này không biết kiềm chế gì, sơ xuất cái là đòi c.h.é.m đòi bâm.”

 

Lương Bắc Lục cũng liếc xéo người dưới đất một cái rồi nhớ lại câu nói ban nãy như hiểu ra điều gì vội chạy đến phòng của Nhược Nhược.

 

Đập vào mắt hắn là cảnh Nhược Nhược nép mình vào lòng n.g.ự.c Kha Nguyệt, tóc tai bù xù. Hắn đi đến nói với Kha Nguyệt: “Để ta!”

 

Nàng nhìn hắn rồi nhìn Trịnh Khanh xong cũng bước ra ngoài để lại Nhược Nhược và Bắc Lục ở bên trong.

 

“Ngài đi đi… Tạ không muốn gặp ngài!” Thanh âm lạnh lẽo đến nát lòng người trước mặt.

 

“Nhược Nhược nàng g.i.ế.c ta đi, nhưng ta xin nàng đừng đau khổ như vậy, vì ta không đáng. Nàng đ.á.n.h ta, mắng ta, g.i.ế.c ta luôn cũng được nhưng xin nàng đừng như vậy nữa! Được không?” Hắn nhìn cô với một ánh mắt mang đầy tội lỗi. Khẩn khiết cầu xin.

 

“G.i.ế.c ngài thì ta vui sao? Ngài biến đi!! Biến khỏi mắt ta. Ta hận ngài, hận nhà họ Lương các người. Cây trâm này…thứ cho ta, ta không nhận.” Cô dùng hai tay bẽ gãy trâm ngọc trước mặt hắn.

 

Thời khắc trâm gãy, tiếng trâm rơi xuống là lòng của Bắc Lục như bị ai đó dùng d.a.o rọc khoét, đau nhưng cứ nghẹn ứ ở trong lòng không thốt ra được. Không gào thét, không tức tưởi khóc than, nhưng mà nỗi đau mà nó mang lại thật sự là quá lớn.

 

Bắc Lục từ từ ngồi xuống lặng lẽ nhặt hai đoạn trâm gãy lên, nước mắt vô thức rơi xuống nền đất. Hắn nhẹ nhàng đứng lên nhìn nữ nhân mình yêu một cái rồi quay người rời đi. Nhược Nhược vẫn như vậy nhìn hắn với một ánh mắt đầy cay nghiệt, sâu thẳm trong đôi mắt ấy lại là vạn nỗi đau khổ mà cô đã chịu trong quá khứ, hiện tại và bất đất dĩ đã tuôn ra làm tổn thương người mà cô yêu đến tận xương tủy.

 

Sau khi hắn đi một lúc cô lại khóc, cô nhìn đôi bàn tay bị các móng tay dài đ.â.m vào thịt đang rươm rướm m.á.u mà còn khóc lớn hơn, cô như muốn gào thét. Nhưng chỉ biết bất lực khóc nấc từng hồi. Không phải vì vết thương hở da chảy m.á.u mà khóc, mà là vì đã có vết thương khác lớn hơn sâu trong lòng làm cô không còn cảm thấy đau đớn nơi lòng bàn tay.

 

Phải chăng khi con người ta có một niềm vui hoặc một nỗi đau nào đó quá lớn thì nó sẽ làm tê dại những vết thương khiến chúng không còn đau đớn. Mà ngược lại những nỗi đau da thịt đó nó sẽ lưu lại nơi lòng n.g.ự.c khiến nó nhứt nhói như gai đ.â.m và đá đè nặng lòng n.g.ự.c đến mức không thở nổi.

 

 

Kha Nguyệt hôm nay đang dọn phòng cho Tạ Thiên Tư vì hắn đã đi đâu đó mà phòng lại bừa bộn. Tính nàng rất ngăn nắp nên khi vừa đi ngang rồi nhìn thấy thì nàng liền tạch lưỡi đi vào dọn. Lúc dọn nàng nhìn thấy một quyển sách. Vì tò mò mà mở ra đọc trang đầu, vừa đọc được vài trang nàng nhận ra đây là nhất ký hắn viết. Nàng lật ra tìm những dòng chữ hắn vừa viết xem hắn đã viết gì hôm nay.

 

Trong đó ghi: 3 năm 6 tháng 12 ngày. 12/6 Hôm nay là sinh thần của nàng ấy. Có bao nhiêu sự buồn bã, sinh thần của nàng, cũng là ngày dỗ của nàng ấy. 3 năm trước ta vui vẻ vì bắt được gian thần định kể rõ cho nàng, nhưng cuối cùng chưa kịp giải bày những gì tồi tệ ta làm thì nàng đã đi mãi mãi. Ta làm tổn thương nàng vờ lạnh nhạt hành hạ nàng, chỉ vì sợ nàng bị tên gian thần ấy g.i.ế.c c.h.ế.t. Người thân cận mà ta yêu thương điều bị gã đem ra mà hành hạ rồi g.i.ế.c c.h.ế.t. Sợ nàng bị các cung phi đố kị ám hại…

 

Chưa đọc xong nàng đã rơi nước mắt, nhưng vẫn đọc lúc này mắt nàng dán c.h.ặ.t vào dòng: Con có thể mất, nhưng nàng thì không.

 

Nàng dọn dẹp lại đóng sách để sang một bên cất quyển nàng vừa đọc vào tủ kéo rồi đi ra khỏi phòng. Nàng cứ ngồi thẫn thờ trước phòng mình nhìn mấy đoá hoa quế.

 

Miệng lẩm bẩm: “Hôm nay, sinh thần của ta… sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ Thiên Tư đến phủ Thừa Tướng Lương Bắc Lục để xem hắn có đang ổn định thần trí hay không. Thì bỗng nhiên Bắc Lục hắn chạy tán loạn miệng cứ hô to gọi tên: “Lương Vi, Lương Vi!”

 

Tạ Thiên Tư vội vàng chạy đến: "Lương Bắc Lục bình tĩnh lại… Nói ta nghe… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

 

“Lương Vì mất tích rồi!!!” Lương Bắc Lục gấp gáp nói.

 

Tạ Thiên Tư điếng người nhìn Bắc Lục, trong lòng như có gì đó hối thúc Tạ Thiên Tư phải tìm cho ra Lương Vi. Biết chuyện chẳng lành linh tính mách bảo hắn phải chạy đến ngọn núi ở ngoại ô.

 

Hôm qua Lương Vi đến tìm hắn rồi nói những lời rất khó hiểu nào là câu: “Ta vì chàng mà…” Rồi “Nếu như ta nhảy xuống thì chàng có xót thương ta không?” Hắn cứ nghĩ là ả say nên nói nhăng nói cuội, vì người ả toàn là mùi rượu nồng nặc.

 

Tạ Thiên Tư tức tốc lấy nhanh còn ngựa trong sân của Bắc Lục “hây” một cái cả người và ngựa đều phi như bây về phí nam. Hắn vừa chạy trong lòng vừa bất an. Lên tới ngọn núi năm xưa Triệu Quang Nguyệt đã tự vẫn, làm hắn lo lắng sợ Lương Vi cũng dại dột mà…nhảy xuống.

 

“Chàng đến rồi, ta còn tưởng rằng ta sẽ c.h.ế.t không ai hay…đó chứ!” Ả đứng ở mép vực ở sâu bên dưới là dòng nước sóng sánh cuộn trào.

 

“Lương Vi, mau đến đây! Không được nhảy xuống!!!” Hắn gào lên như muốn tiến đến.

 

Lương Vì đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn rồi cười nhẹ một cái nói: “Tạ Thiên Tư… Nếu như ta nhảy xuống có phải chăng chàng cũng sẽ xót thương cho ta, y như chàng đã đau lòng đến mức muốn đi theo Triệu Quang Nguyệt không?”

 

Hắn gào lên: “Nói bừa!!!”

 

“Vì ta không có quyền như nàng ta nên chàng mới nói vậy. Đúng không?” Nói đoạn ả lại cười như điên, như dại: “Ha ha ha!!! Rốt cuộc thì ta đang trong chờ cái gì ở chàng đây?”

 

Tạ Thiên Tư đứng hình nhìn Lương Vi, trong lòng hắn cảm thấy có chút tội lỗi. Lương Vi cũng là nạn nhân bị hắn nói lời hay ý đẹp, ôn như dịu dàng, để ả có tình cảm với hắn rồi lợi dụng ả tình báo những gì trong cung. Vì ả rất thân thích với đám nam nhân… Nói đúng hơn là đám hoàng t.ử suốt ngài cứ chà đạp hắn và Lăng Phong.

 

“Những gì ta làm cho chàng nhiều hơn chàng nghĩ đó Tạ Thiên Tư!”

 

“Làm…làm gì?” Hắn khó hiểu nhìn, vì ngoại việc hắn lợi bảo ả tình báo thì còn gì khác đâu.

 

Lương Vi nở một nụ cười đầy đau thương, sâu trong đôi mắt ấy của ả ẩn hiện vài tia đau khổ, mờ đục vì sương đọng.

 

“Những gì ta làm… Cả đời này chàng cũng không được phép biết. Và có lẽ đây là lần cuối cùng ta nói… Ta yêu chàng… Tạ Thiên Tư! Ta yêu chàng.” Nói xong ả ngửa người đang rộng hai tay, cả cơ thể rơi tự do xuống vực.

 

Tạ Thiên Tư như c.h.ế.t lặng, xong hắn lại không đó dự chạy đến rồi nhảy xuống. Cuối cùng thì hắn cũng ôm được Lương Vi vào lòng nói: “Ta cho phép cô c.h.ế.t chưa?”

 

Lương Vi cười nhạt một cái rồi nhắm nghiền mắt. Ả nhớ lại những gì mình làm năm 14 tuổi lúc ấy hắn cũng 14 tuổi. Năm ấy gặp hắn đã yêu, cái tình yêu ngây ngô đó vì hắn mà dần tan nát. Ả bị Tạ Huyền và Tạ Trạch Văn là người tình của Triệu Phi Nhiên muội muội của Triệu Quang Nguyệt cưỡng bức. Chỉ vì ả sơ suất mà hương tiêu ngọc vẫn, thứ quý giá cũng tiêu tan. Xong vì muốn Tạ Thiên Tư không bị chà đạp.

 

hằng nguyễn

Lương Vi đã dùng xác thân này mà trao đổi với hai tên nam nhân khốn nạn đó, suy cho cùng cũng chẳng còn gì để mất, nên ả nguyện ý mặc chúng thay nhau vồ lấy như những con thú tới kì động d.ụ.c. Ả nhớ lại khoản thời gian như địa ngục ấy lòng tự giác cảm thấy ghê tởm bản thân mình khoé mắt dần hiện lên tia nước.

 

Thoáng chốc cả xác thân chìm xuống, tuy cận kề cái c.h.ế.t nhưng ả lại chẳng giãy dụa mà miệng lại nở một nụ cười mãn nguyện. Còn Tạ Thiên Tư thì c.h.ặ.t vật ôm ả bơi lên.

 

Lên tới bờ, hắn thở hổn hển. Nhưng không quên kiểm tra Lương Vì có còn sống hay không? Khi vừa đưa tay lên mũi hắn đã điếng người nhận ra Lương Vi đã tắt thở. Tạ Thiên Tư không biết làm gì cứ đờ đẫn nhìn xác ả. Một nỗi lòng mang đầy đây dứt nếu như hắn đêm qua không nặng lời đuổi Lương Vì đang say ra khỏi phủ thì đâu có chuyện này.

 

Tạ Thiên Tư tự trách mọi chuyện là tại hắn, xong hắn bế Lương Vi lên tìm con đường rời khỏi nơi bao trùm là cây cối và vùng nước bao xanh ngất. Sau khi hắn bế Lương Vi đến Lương Thừa Tướng phủ thì Lương Bắc Lục chạy ào ra dành lấy cái xác lạnh của Lương Vì mà gào khóc. Bắc Lục hắn anh minh, làm việc tốt bảo vệ con dân vì sao ông trời lại nhẫn tâm cướp mất đi Quang Nguyệt của hắn, lại ngăn cách hắn với Nhược Nhược, giờ đây lại lấy đi người muội muội duy nhất hắn nâng niu.

 

Bắc Lục mất kiểm soát gào lên: “Tạ Thiên Tư… Ngươi đã vừa lòng chưa? Vừa lòng chưa? Hả!!! Hai người ta yêu thương nhất bị ngươi hại c.h.ế.t cả rồi. Ngươi đã mãn nguyện chưa? Mãn nguyện rồi thì xin rời khỏi đây. Lương gia ta không hoàn nghênh ngươi. Sau này có tru di tam tộc thì ta cũng nguyện dâng xác.”

 

Xong hắn lại dịu giọng: “Nhưng xin ngươi tha mạng cho Kha Nguyệt, tha mạng cho biểu muội ta.”

 

Tạ Thiên Tư không nói gì, chỉ lặng lẽ rời khỏi phủ. Trong một khoảnh khắc hắn ước chi mình không phải là Tạ Thiên Tư.

 

 

Sau khi vừa bước chân vào vương phủ, Hàn Kha Nguyệt đã chạy ra nhào vào lòng hắn ôm lấy vỡ oà.

 

Tạ Thiên Tư bị tiếng khóc của nàng làm chợt tỉnh, lo lắng hỏi: “Kha Nguyệt nàng sao vậy? Nàng có bị làm…???”

 

Chưa dứt câu đôi môi khô ráp đã bị bờ môi căng mọng mềm mại khoá c.h.ặ.t ko cho nói.

 

Sau một lúc người qua kẻ lại bàn tán, nàng mới ngượng ngùng mà buôn ra. Y thức được nàng không còn là Triệu Quang Nguyệt và chuyện mình làm thật quá xấu hổ. Vội giấu mặt đỏ chạy vội về lại nội phủ rồi chạy tít vào phòng của mình.

 

Tạ Thiên Tư không hiểu chuyện gì vừa xảy ra nhưng hắn lại không quan tâm vì trong lòng đang rối như tơ vò.

 

 

Ở Phủ Tiêu Tướng Quân.

 

Tạ Tiêu Vũ đang sắp xếp kế hoạch trả thù cho cả nhà Tiêu Vương phủ, hắn hôm qua đã đem Tiêu Tiêu gửi về lại cho Triệu gia, giao lại quyền nuôi cho Triệu Quang Ngụy đệ đệ Quang Nguyệt.

 

Thật ra lí do hắn ra tay sớm hơn dự tín ban đầu là bởi vì hắn vừa mất đi người nữ nhân hắn yêu. Cái người mà hắn lạnh nhạt đến cùng cực. Nguyễn Âm Âm c.h.ế.t vì bệnh, căn bệnh phong hàn nặng không được cứu chữa bị nàng giấu đến 5 tháng. Xong cũng lặng lẽ buông xuôi vào đêm không mây, trăng sáng.

 

Hắn bây giờ chẳng còn luyến tiếc cái gì mà dứt khoát sai bảo hai thuộc hạ từ Tây Đô Quốc đi sắp xếp theo lời hắn nói: “Bắt cóc Hàn Kha Nguyệt đưa đến Tiêu Vương phủ! Nhất định nay mai nàng ta phải có mặt!”

 

“Vâng, thưa thế t.ử.” Bọn họ đồng thành đáp.

 

Ở tại Triệu Phủ.

 

Quang Ngụy hết lòng dỗ dành Tiêu Tiêu.

 

“Tiêu Tiêu ngoan, thúc thúc sẽ cạnh con.”

 

Thiếu niên tầm 24,25 tuổi hệt như một người phụ thân hết lòng chăm con trẻ. Chẳng qua y dịu dàng với Tiêu Tiêu như vậy là vì biết nó là Tạ Thiên Tiêu. Máu mủ với kẻ y ghét, và là thứ duy nhất tỷ tỷ y để lại. Y cưng chiều thằng nhóc như báo vật. Tuy y từng nói lời nặng với nàng Quang Nguyệt nhưng người thương nàng nhất lại là y. Mẫu thân sau ngày Quang Nguyệt về thăm thì bị nhát kiếm không lưu tình đó của phụ thân làm mất mạng, phụ thân cũng vì vậy thần trí không ổn định đập đầu vào cột mà qua đời.

 

Một mình Quang Ngụy săn sóc cho cả cái Triệu phủ, rồi dần từ một tướng sĩ sang sĩ t.ử, Rồi thương nhân buôn bán. Thoáng cái cũng 10 năm, Triệu phủ cũng ngày càng phất lên như diều gặp gió, trở thành nhà có giàu có nhất cái Trì Quốc với tiền bạc và danh tiếng vô đối.

 

Thứ y quan tâm bây giờ không còn là sổ sách chi tiêu mà là đứa cháu này của mình. Y nhất định phải bảo vệ nó đến cùng. Hai tỷ tỷ mất, phụ mẫu qua đời. Giờ thứ y còn là Thiêu Tiêu, cả đời này y thề không lấy vợ sinh con, sống như vậy với thằng bé đến cuối đời.