3 năm trước…
“Xin chào, ngài đến mua gì?” A Cổ Tất hỏi.
“Cho hỏi…có t.h.u.ố.c nào có thể quên đi một người không?” Tạ Thiên Tư đôi mắt vô hồn, giọng lạnh tanh như từ cõi âm.
“Có…chắc có lẽ ngài đã tổn thương nhiều lắm nên mới tìm tới loại t.h.u.ố.c này nhỉ?” A Cổ Tất dùng một ánh nhìn đồng cảm nhìn hắn.
Tạ Thiên Tư không trả lời chỉ dùng ánh mắt đờ đẫn nhìn vào hư không. Cũng biết được đối phương đang trong tình trạng không ổn định nên A Cổ Tất cũng không nói nhiều mà đi vào lấy t.h.u.ố.c.
Một hộp gỗ tinh xảo được mang ra, chàng vừa đem ra liền nói: “Thuốc này có thể khiến con người quên đi những gì mà người thấy trong não, chỉ cần nhớ đến những ý ức, hay gương mặt về người đó thì đều sẽ quên sạch trong một đêm. Ngài…có chắc là muốn mua không?”
“Chắc.”
Sau khi quay về cung hắn liền đem viên t.h.u.ố.c đó ra chần chừ không biết có nên uống hay không? Bởi vì hắn vừa muốn quên đi Quang Nguyệt vừa muốn không. Có lẽ nàng đã là một phần trong đời hắn khiến hắn không nỡ quên đi những phần kỷ niệm tươi đẹp cùng những mảnh ký ức đau thương vụn vỡ. Chúng như muốn nhắc hắn rằng xem hắn đã tồi tệ với người mình yêu như thế nào. Để hắn biết đường mà không làm tổn thương ai khác.
Tạ Thiên Tư mang trái tim vụn vỡ mà cai trị đất nước thêm 3 năm cũng như tròn 14 năm hắn ngồi vững vị trí đế vương này. 14 năm lòng luôn hướng về một người chỉ là người đó không hay không biết. Trời biết đất biết nhưng nàng lại không hay biết.
Về lại thực tại.
Trời đã nhá nhem tối mà Tạ Thiên Tư vẫn đang chăm chú thu gom và đọc lại từng tờ giấy ghi những cái tội án của từng người hắn bắt được từ mấy ngày qua. Trong lòng cảm thấy có vài phần nhẹ nhõm hơn khi sắp giải oan được cho Tiêu Vương Tạ Hạ Đình biểu ca mà hắn kính trọng. Cái người mà luôn âm thầm giúp đỡ hắn khi còn là vị hoàng t.ử yếu kém bị người trong cung khinh ra mặt.
Bao lâu nay mỗi lần tới ngày giỗ, hắn luôn đem đồ ra cúng bái hai hủ tro cốt của Tạ Hạ Đình và biểu tẩu của hắn thờ phụng trong tẩm cũng của. Một phần hắn muốn bù đắp cho họ khi họ c.h.ế.t một cách oan uổng phần còn lại hắn luôn cầu khấn nhất định sẽ bảo vệ cho con của họ.
12 năm trước hắn không hề biết Tạ Hạ Đình và biểu tẩu bị c.h.é.m đầu vì hắn bị đám người của ông ta chặn ở cửa không ra ngoài còn nói là cần hắn xử lý thêm vài văn kiện, tấu chương. Và tất cả toàn là Lương Bắc Mạc hạ lệnh, âm mưu hại trung thần, còn làm giả thánh chỉ đọc trước bao nhiêu bách tính Trì Quốc.
Hắn lúc đó khi nghe tin chỉ biết bất lực, vào 3 năm 6 tháng trươc hắn được người một đất nước khác tiếp trợ cho thêm quyền lực, binh sĩ. Chẳng qua là vì tình hữu nghị lâu năm của Trì Quốc đối với bọn họ. Vì vậy nên mới có thể âm thầm thu dọn toàn bộ đám chư hầu nhỏ, và các quần thần phản vua.
Từ đó mới có thể bình thản làm vua nhưng chỉ mới nửa năm hắn đang miệt mài giải quyết hàng tất tấu chương và giao công vụ cho quần thần mới thì hắn đã mất vô tình mất đi người hắn yêu. Từ đó tinh thần suy sụp. Nếu như hắn không suy nghĩ cho hàng ngàn bách tính thì bây giờ có lẽ bây giờ nước mất, nhà tan.
Bây giờ khi hắn nhớ lại cái tháng ngày đó thì trong lòng vẫn không tránh khỏi mà âm ỉ đau.
Tạ Thiên Tư dặn với lòng sau khi thanh minh xong sẽ tìm Tiêu Khương Vũ tức là Tạ Tiêu Vũ đứa cháu còn lại để được nó tha thứ. Xong sẽ xin Tạ Lăng Phong khôi phục lại chức vị cho ba người bọn họ.
Tạ Thiên Tư đang bâng quơ suy nghĩ thì Khả Nguyệt đem nguyên đĩa bánh quế hoa vào. Dịu dàng nói: “Chàng ăn thử đi!”
Hắn bất di bất dịch nhìn nàng trân trân. Lâu sau vì bị nhìn đến ngượng, nên nàng lấy cái bánh nhét luôn vào miệng hắn.
“Ưm…” Hắn bật tỉnh, miệng nhốm nhép nhai đến mỏi cả hàm. Hắn không dám nhả ra vì sợ nàng buồn lòng. Khi hắn nuốt xong liền hỏi: “Sao đột nhiên tốt với ta thế?”
hằng nguyễn
Hắn hỏi làm nàng không biết trả lời ra sao, chỉ biết ầm ừ không nói gì thêm, rồi chỉ bảo hắn: “Cho chàng ăn thì cứ ăn đi!”
Tạ Thiên Tư răm rắp nghe lời, ăn từ tốn. Khoé miệng cũng bắt đầu không tự chủ mà cười lên.
Kha Nguyệt cứ ngơ ngẩn thì hắn ăn mà lòng cứ nghĩ:
“Chàng ấy…chịu nhiều thứ như vậy mà sao cứ giấu trong lòng. Chuyện của Phi Nhiên tự đ.â.m mình mất mạng và Thái t.ử Tạ Trạch Văn là tên biến thái lừa gạt tình cảm, mà lại chả hề nói rõ. Để mình oán hận chàng ấy nhiều như vậy… Cứ tưởng chàng ấy là kẻ m.á.u lạnh g.i.ế.c huynh đoạt vị, g.i.ế.c phụ thân để cướp ngôi. Không ngờ lại là người thấu tình đạt lý đến vậy…”
Đang suy nghĩ thì bị Thiên Tư nói: “Có phải nàng đã lén đọc quyển hồi ký của ta đúng không?” Giọng hắn vẫn lạnh nhạt như thường ngày.
“Ta… Ừm ta đã đọc nó, nên biết hết rồi…” Nàng không có gì sợ hãi nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn, bởi vì nàng đã quá quen với ánh mắt và chất giọng trầm lắng đến lạnh người này của hắn ta rồi.
“Vậy nàng cũng biết người ta yêu là nàng mà… Đúng không?” Tạ Thiên Tư hỏi với chất giọng khác hẳn đi không còn trầm lắng lạnh người mà ngược lại cảm thấy ấm áp.
“Chàng…”
“Quang Nguyệt! Người ta yêu là nàng, cả đời này chỉ có nàng.” Hắn tiến sát lại đặt một nụ hôn nhẹ lên môi nàng, xong để nàng bình tĩnh trước câu nói vừa nãy.
Xong hắn tiếp tục cất tiếng: “Từ lâu đã nhận ra, chỉ là ta không dám nói ra sợ nàng sẽ…tỏ ra oán giận ta hơn… Và ta rất sợ điều đó.”
Trong màn đêm ánh đèn dầu lập loè làm dòng nước đọng trên mặt Quang Nguyệt như phát sáng, nàng điên cuồng lắc đầu: “Không, không. Tạ không hận chàng, không hận nữa. Tạ Thiên Tư ta xin lỗi vì đã dại dột bỏ rơi chàng ba năm.”
“Ta phải nên là người xin lỗi nàng mới đúng… Nguyệt Nguyệt nàng biết không… Tạ rất yêu nàng. Hứa với ta… Nàng không được phép rời xa ta nữa nha được không?” Ánh mắt hắn đầy tơ tình nhìn nàng. Đôi mắt hồ ly lúc nài cũng đằng đằng sát khí nay lại dịu dàng và đầy ấp tình cảm đến lạ lùng.
“Được… Thiếp hứa đời này kiếp này sẽ không bỏ rơi chàng nữa.”
Cả cả nàng và hắn đều đồng thanh nói: “Nguyện nhất tâm nhất ý, bạch đầu giai lão…”
Sáng hôm sau tỉnh lại Quang Nguyệt thích thú dùng ngón trỏ chọc chọc má của Thiên Tư.
Hắn không mở mắt chỉ dùng lực ôm c.h.ặ.t nàng ở trong lòng, dịu giọng nói: “Đừng nghịch!”
“Ò…” Nàng vui vẻ như đứa trẻ, vòng tay qua n.g.ự.c, gác chân lên eo đáp lại cái ôm cứng ngắc của hắn.
Nàng và Thiên Tư nằm nó được nửa canh giờ thì ngồi dậy lại. Vừa bước ra khỏi phòng thì nhìn thấy Tiêu Thanh đã đứng đó từ khi nào. Đôi mắt hắn nhìn nàng có vài phần buồn bã thấy rõ. Còn Trịnh Khanh kế bên mặt không có bất kì biểu cảm gì, nhưng trên người lại như có sát khí.
“A Thành, huynh sao vậy?” Nàng lo lắng hỏi.
Hắn nhìn nàng một lúc lâu, định nói gì đó lại thôi, xong rồi nói sang câu khác: “Không sao, chỉ là thuộc hạ muốn chờ vương phi đi ra mà thôi.” Tiêu Thanh nở một nụ cười đượm buồn mà từ lâu nó đã luôn xuất hiện khi hắn nhớ lại mọi khứ khi xưa.
Tiêu Thanh lại nhớ đến đêm qua hắn nhìn thấy nàng đi vào phòng ngủ Tạ Thiên Tư trong lòng lại càng buồn thêm. Hắn thở dài thầm nói với bản thân: “Tạ Tiêu Thanh, ngươi nên chôn sâu cái đoạn tình này đi thì hơn. Ngươi và nàng không có khả năng đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Thiên Tư bước ra nắm lấy tay của nàng nói: “Ta muốn ăn bánh nàng làm! Làm xong đem ra hoa viên ở đó đợi ta.”
“Ừm…” Nàng vui vẻ đáp.
Sau một lúc thấy nàng đi xa Tạ Thiên Tư liền nói: “Hai ngươi đi theo ta!”
Hắn đi vào thư phòng lấy ra mấy sắp giấy được sếp gọn trong một chiết gương không qua to và đưa cho Tạ Tiêu Thanh rồi đưa thêm lệnh bài của mình xong nói: “Đến hoàng cung gặp Trần công công đưa cho ông ấy kèm lệnh bài của ta. Ông ấy tất nhiên sẽ giao lại cho bệ hạ.”
Một lúc lâu sau khi hai người kia đi Tạ Thiên Tư mới đi ra khỏi phủ. Chạy đến một Tửu Lâu hoang gần đó. Tửu Lâu này là do Triệu Quang Nguyệt mở 10 năm trước nay không còn hoạt động. Không biết vì sao khi hắn vào đây thì cứ có dự cảm không lành.
Hắn tiến sâu vào trong ở dưới tầng hầm đựng rượu có một cái cửa sắc bị khoá c.h.ặ.t, hắn lấy chìa khóa trong người mở ra. Vừa mở ra bên trong hiện lên 5 cái nhà giam và bên trong bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Trong 4 cái nhà giam mỗi 1 cái nhà giam tầm 8,9 người. Còn 1 cái thì đang nhốt một người nam nhân trung niên tầm 50,60 tuổi, nhìn thì cứ ngỡ là một ông già vì râu tóc xồm xoàm.
Hắn tiến đến nhà giam nhốt người nam nhân đó nói: “Lương Bắc Mạc! Hôm nay ngươi phải đi nhận tội rồi. Chút nữa sẽ có người đến đưa các ngươi đi đến pháp trường.”
“Tạ Thiên Tư ngươi có thể tha mạng cho Bắc Lục không? Nó không có tội…” Ông ta ngước đầu nhìn hắn.
“Còn Lương Vi ông bỏ mặt à?” Hắn cau có nói.
“Nó là thứ nghiệt chủng không được tích sự gì…”
Hắn nhìn ông ta với ánh mắt cay nghiệt, giọng như gằn lên: “Nhưng nàng là cũng là con ngươi…”
“Loại lăng loàn trách nết như nó không phải con ta!!!” Bắc Mạc như điên lên khi nhắc đến Lương Vi.
“Ý ông là gì?” Hắn nghi hoặc hỏi.
“Lương môn bất hạnh mới có thứ lăng loàn như nó, qua lại với Tạ Huyền, Tạ Trạch Văn đến nỗi m.a.n.g t.h.a.i lại chắc biết của ai. Nếu như ta không ép nó bỏ thì cả làm nô tỳ lăn giường cho ngươi cũng không được…”
Nghe tới đây Tạ Thiên Tư như hiểu ra câu nói của Lương Vi trước khi c.h.ế.t. Câu trước lúc ả say đến phủ làm càn và câu sau khi ả sắp c.h.ế.t đều đang vang lên trong đầu, làm hắn đau đến đỏ mắt không tin là sự thật.
Lương Vi vì hắn mà hi sinh nhiều đến như vậy, vậy mà hắn lại thờ ơ lạnh nhạt với ả. Làm ả như Quang Nguyệt đau khổ đến mức nhảy vực.
Hắn vừa quay về Vương Phủ đã đám người hầu la hét, sợ hãi.
Nhược Nhược thấy hắn về thì chạy ra, trên gương mặt vẫn đang đọng nước, giọng nghèn ngẹn: “Bá bá… Kha Nguyệt tỷ…bị bắt cóc rồi…”
Tạ Thiên Tư nghe thấy trái tim như nát ra, hốt hoảng chạy thật nhanh ra hoa viên. Trong hoa viên xung quanh là xác đám lính hắn thuê canh giữ Thần Vương phủ và những cái bánh đã thấm m.á.u tanh, hắn dáo dác tìm kiếm thân ảnh của người hắn yêu nhưng mãi không như ý muốn.
Trên bàn đá có một tờ giấy tinh tươm không nhuộm đỏ trong đó ghi: “Đến Tiêu Vương phủ! Bọn ta chờ ngươi…”
Vừa đọc xong Tạ Thiên Tư đã không chần chừ dùng khinh công bay lên nóc tường, nhảy qua từng nóc nhà thoáng chốc đã đến được Tiêu Vương phủ. Nơi đã trở thành nhà hoang không chủ.
Trong sân rộng là một đường đầy than hồng nóng rực. Phía trong căn phòng tồi tàn là Quang Nguyệt đang bị trói vào ghế, đôi mắt nàng đẫm lệ và Tạ Tiêu Vũ đang điềm đạm uống trà và hai thuộc hạ có đôi mắt xanh đặt trưng người Tây Đô Quốc đang đứng bên.
“Bá bá…ngươi đến rồi!” Tiêu Vũ đặt tách trà xuống.
Đứng lên, tay phải phe phẩy quạt, tay trái để sau lưng, lườm Thiên Tư một cái rồi nói: “Nếu muốn cứu Hàn Kha Nguyệt thì bỏ đôi hài đi qua đám than.” Mặt hắn không biến sắc nói ra.
Tạ Thiên Tư không nói không rằng lập tức tháo hài bước nhanh đến. Cơn đau bỏng rát đột ngột ập đến làm hắn chao đảo xém chút ngã nhào trao cả thân xuống đống than đỏ rực. Tuy đau nhưng tuyệt nhiên không một lời kêu gào đau đớn chỉ có đôi chân mày khẽ chau lại.
Quang Nguyệt nhìn Thiên Tư như vậy lòng như bị x.é to.ạc đau khổ cầu xin hắn đừng đi thêm nữa, rồi quay sang nhìn Tiêu Vũ khẩn thiết: “Xin ngươi… Tiêu Khương Vũ…tha cho chàng ấy… Xin ngươi… Ta xin ngươi!!!”
“Tạ Thiên Tư mặc ta…chàng màu đi ra khỏi đó đi… Mau đi đi!!!” Nàng vùng vẫy như muốn thoát khỏi sợi dây bó buộc nàng trên ghế.
Tạ Tiêu Vũ nhìn tình cảnh phu thê bọn họ bật cười một tiếng, rồi cất giọng mỉa mai: “Ha! Triệu Quang Nguyệt c.h.ế.t chỉ 3 năm mà tình cảm mới vài tháng này của cô và bá bá của ta đã tiến triển tốt tới vậy rồi sao? Hắn cũng quên tình cũ nhanh thật đó.”
Lúc này Tạ Thiên Tư chỉ còn 9, 10 bước chân nữa là đến được chỗ của Quang Nguyệt đang bị ch.ói. Bỗng nhiên Tạ Tiêu Vũ đưa cây quạt cho thuộc hạ cầm còn bảo: “Đưa cung tiễn cho ta!”
Tiêu Vũ cầm trên tay là cung đã gắn sắn tiễn. Hắn giơ lên kéo cung nhấm ngay n.g.ự.c trái của Tạ Thiên Tư.
Quang Nguyệt muốn thoát khỏi dây thừng ngăn Tiêu Vũ nhưng bất lực, chỉ biết gào thét cầu xin: “Không!!! Tiêu Khương Vũ ta xin ngươi tha cho chàng… Ta xin ngươi. Ngươi muốn gì cũng được nhưng xin ngươi đừng g.i.ế.c chàng ấy! Tạ xin ngươi mà…” Mặt nàng giờ đây đã đầm đìa nước mắt.
“Ta muốn mạng của hắn!” Nói xong tiễn phi như bay đến lòng n.g.ự.c Tạ Thiên Tư xuyên qua người hắn. Nhưng may mắn không trúng tim vì nó đã lệch hẳn đi. Tuy vậy… nhưng có may mắn có xui xẻo tiễn đã xuyên ra phổi của Thiên Tư. “Phụt” một cái m.á.u từ miện phun ra tràn trề.
Hắn dùng sức lực cuối cùng kéo hơi tàn đi đến bên cạnh Quang Nguyệt, lấy chầm chậm trong người ra viên t.h.u.ố.c bao lâu nay hắn đã cất kĩ trong người, bỏ vào miệng Quang Nguyệt, rồi cuối người hôn nhẹ lên trán nàng xong khụy xuống tay sờ lấy gương mặt nàng, thì thào: “Xin nàng, quên ta đi!”
Nói lời cuối hắn cũng nhắm mắt buôn xuôi. Nhìn Tạ Thiên Tư nằm bất động ở dưới sàn gỗ mục. Mà tim nàng như bị ngàn mũi kim đ.â.m thủng đau đến tột độ. Còn gì đau khổ hơn khi phải chứng kiến người mình yêu thương nhất ra đi trước mắt mình.
Tiêu Vũ nhìn cảnh nàng tức tưởi gào khóc mà cười thầm. Cảnh này hệt như hắn lúc đã mất đi phụ mẫu, mất đi Âm Âm của hắn mà gào khóc tuyệt vọng.
Hắn rút kiếm của người thuộc hạ bên cạnh c.h.é.m xuống sợi dây trói Quang Nguyệt ra.
Vừa được thoát ra nàng đã vội ôm lấy xác của Tạ Thiên Tư mà khóc lóc, vừa mới hôm qua thôi nàng và hắn vẫn ngọt ngào đầm thấm vâỵ mà nay đã âm dương cách biệt.
Không chịu được cú sốc này nàng đã ngất lịm đi bên xác hắn. Trước khi ngất nàng đã cố nắm lấy bàn tay Thiên Tư nhưng không thành…
Sau khi giải quyết xong Tạ Thiên Tư hắn ra lệnh cho hai người thuộc hạ rời đi. Một mình đứng trước nơi phụ mẫu hắn vẫn thường hay ngồi nói đùa lúc còn sống mà thì thầm nói: “Phụ vương, mẫu phi hài nhi trả thù được cho hai người rồi. Phụ mẫu, Âm Âm ta đến với mọi người đây…” Hắn đưa kiếm lên cổ mình không đó dự mà hằn lên đó lần kiếm bén. Máu túa ra lại một sinh mạng cứ thế mà ra đi không ải hay biết.