"Vĩnh Thọ Cung về sau không cần đưa thêm nữ nhân nào khác vào nữa."
Lúc Khang Hi bước ra ngoài, trong đầu vẫn còn nghĩ đến câu nói này của Hoàng mã ma (Thái hoàng thái hậu).
Hắn từng hỏi Thái hoàng thái hậu tại sao lại nói vậy. Thái hoàng thái hậu lười biếng đáp: “Đứa trẻ Minh Huyên đó tự mình cầu xin ta. Hai ngày Tết không biết bị làm sao mà vội vã chạy tới xin ta chuyện này. Sau đó... ta cũng quên bẵng đi, giờ mới nhớ ra nên nói với con một tiếng.”
Trong cung không thiếu cung điện, các thứ phi mới tới đều đã có chỗ ở, nên bà không định sắp xếp họ vào mấy cung điện đã định sẵn chủ vị nữa. Ban đầu bà quên nhắc đến, hiện tại nhớ ra liền nói một tiếng, rốt cuộc thì bà cũng đã đồng ý với nàng rồi.
Khang Hi ngay từ đầu không quá để tâm, cũng không nghĩ ngợi nhiều. Nhưng nửa đêm nằm ngủ, hắn bỗng mơ về những chuyện đã qua với Hoàng hậu, nhớ lại Hoàng hậu cũng từng cầu xin như vậy.
Cả người Khang Hi tức khắc giật mình tỉnh giấc. Lúc đó Hoàng hậu đã nói thế nào nhỉ?
Nàng nói hy vọng khi nàng còn sống, Khôn Ninh Cung không cần thêm thị thiếp nào khác... Bởi vì Hoàng hậu yêu hắn, trọng hắn, nên sẽ không dùng cung nữ để tranh sủng. Nàng hy vọng ở Khôn Ninh Cung, bọn họ là một gia đình.
Cho nên Vĩnh Thọ Cung cũng vậy sao?
Khang Hi hơi đau đầu xoa xoa trán, lần đầu tiên cảm thấy các cô nương của gia tộc Hách Xá Lí quả thực có nét tương đồng.
Sự thâm tình này khiến trong lòng Khang Hi có chút xúc động. Hắn đối với nha đầu Hách Xá Lí này không phải là không có cảm giác, nhưng khi nhìn sang khuôn mặt đang ngủ say của con trai bên cạnh, Khang Hi lập tức vứt hết những suy nghĩ đó ra sau đầu. Bảo Thành vẫn là quan trọng nhất!
Minh Huyên hoàn toàn không biết rằng, bức thư nàng tùy tiện vứt vào ngăn kéo lại là kết quả của việc Khang Hi đã cân nhắc đi cân nhắc lại mới đặt b.út viết.
Tiểu Thái t.ử quá mức đáng yêu, khiến người ta chỉ muốn cưng chiều. Xuân ấm hoa nở, cậu bé còn bồi Minh Huyên cùng nhau trồng dâu tây, ươm nốt những hạt giống chưa kịp gieo từ năm ngoái.
Vì biết Minh Huyên thích hoa, buổi sáng khi đến Càn Thanh Cung đọc sách, cậu sẽ cố tình đi đường vòng qua Ngự Hoa Viên, tự tay cầm chiếc kéo nhỏ chọn cắt vài đóa hoa tươi tắn xinh đẹp nhất còn đọng sương sớm, sai người mang về cho nàng cắm.
Minh Huyên cảm thấy mình triệt để gục ngã rồi. Nàng thậm chí còn nghiêm túc suy nghĩ xem có nên dậy sớm một chút để ăn sáng cùng Tiểu Thái t.ử hay không?
Khi có ý nghĩ này, Minh Huyên đã thực sự hành động, nhưng... chỉ kiên trì được đúng một ngày rồi bỏ cuộc.
Bởi vì Dận Nhưng thấy nàng dậy sớm cứ ngáp ngắn ngáp dài, lúc ăn sáng đầu cứ gật gù liên tục thì xót xa nói: "Dì không cần miễn cưỡng bản thân đâu. Cô muốn dùng bữa tối cùng dì là được rồi."
Nếu thời này có mạng xã hội, Minh Huyên cảm thấy mình chắc chắn sẽ trở thành một kẻ "cuồng khoe con"!
Trên đời sao lại có một bé con đáng yêu, hiểu chuyện đến thế? Nếu việc xuyên không là để gặp được cậu bé, Minh Huyên cảm thấy đời này thực sự quá đáng giá!
Dận Nhưng cũng cảm thấy dì đối xử với mình cực kỳ tốt. Dì vốn không thích ra khỏi cửa nhưng lại chủ động đưa cậu đi thả diều, dẫn cậu cùng các cung nhân chơi trò diều hâu bắt gà con, thường xuyên khen ngợi, ôm hôn cậu.
Thỉnh thoảng nửa đêm giật mình tỉnh giấc, nàng sẽ ngay lập tức nhắm mắt vỗ về lưng cậu, hát ru những điệu nhạc nhỏ để dỗ cậu vào giấc ngủ. Dì còn kể cho cậu nghe rất nhiều câu chuyện thú vị mà ngay cả những thư đồng của cậu cũng chưa từng được nghe.
Dì sẵn sàng cùng cậu đá cầu mây, không chê bẩn cũng chẳng chê đổ mồ hôi. Mỗi lần nhìn thấy cậu, dì đều nở nụ cười rạng rỡ.
Dì còn xây riêng cho cậu một khu vui chơi ở Vĩnh Thọ Cung, có cầu trượt mà chưa ai từng thấy, có bập bênh, lại có cả xích đu và cọc gỗ lớn.
Vì vậy, việc dì không thể dậy nổi vào buổi sáng, trong mắt Dận Nhưng là chuyện rất bình thường. Cậu chỉ mong dì có thể nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.
“Cũng không biết là làm bộ làm tịch cho ai xem?” Từ lúc Khang Hi xuất cung, các phi tần đi lại trong cung đã ít hơn hẳn, thế mà Vĩnh Thọ Cung lại trái ngược hoàn toàn. Mã Giai thị nhìn tiểu a ca trong lòng nhũ mẫu, bĩu môi nói.
Nói xong, nàng ta lại nhịn không được cười rộ lên: “Tiểu a ca của ngạch nương thật là ngoan quá!”
Tam công chúa đứng ngoài cửa nhìn vào, thấy ngạch nương dường như không chú ý đến mình, bèn xoay người đi ra điện sau.
“Sao đệ lại dậy rồi? Các ngươi hầu hạ kiểu gì vậy? Thái y chẳng phải đã dặn Trường Sinh cần tĩnh dưỡng sao?” Vừa vào cửa, thấy em trai Trường Sinh đang nằm bò bên cửa sổ, Tam công chúa lập tức bước tới kéo cậu bé lùi lại, đóng cửa sổ rồi trừng mắt quát đám cung nhân.
Các cung nhân sợ hãi, quỳ rạp xuống đất.
Thư Sách
“Tỷ tỷ, hoa nở rồi!” Trường Sinh kéo kéo tay Tam công chúa, giọng nói yếu ớt.
Tam công chúa nắm tay, dắt cậu bé về mép giường, dỗ dành: “Đợi đệ khỏe lại, ta sẽ đưa đệ ra ngoài chơi, dẫn đệ đi... dẫn đệ đi thả diều. Còn bây giờ đệ phải ngoan ngoãn dưỡng bệnh.”
Trường Sinh lắc đầu, bướng bỉnh lặp lại: “Hoa nở rồi.”
Lần trước tỷ tỷ bảo khi nào hoa nở sẽ đưa cậu ra ngoài, hiện tại hoa đã nở rồi cơ mà.
Tam công chúa nhíu mày, vươn tay ấn cậu bé nằm xuống giường, sau đó chính mình cũng nhanh nhẹn trèo lên theo, nói: “Đệ đang bệnh, không được ra gió.”
“Hoa nở rồi!” Trường Sinh đột nhiên hét lên tức giận. Cậu bé ngày ngày trông ngóng, kết quả lại chỉ là lừa gạt. Ngạch nương lừa cậu, ma ma lừa cậu, ngay cả tỷ tỷ cũng lừa cậu.
Tam công chúa cũng nổi cáu. Vừa định phát hỏa, nàng chợt nhớ tới những lời thái y và ngạch nương từng nói. Bọn họ nói Trường Sinh không sống được bao lâu nữa.
Đôi vai Tam công chúa xìu xuống. Nàng vươn tay kéo em trai, dịu giọng an ủi: “Ta biết hoa nở rồi, ta cũng không quên lời hứa với đệ. Nhưng Trường Sinh à, đệ đang bị bệnh.”
“Hoa nở rồi, hoa nở rồi! Tỷ lừa người, tỷ lừa người! Đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, người xấu!” Trường Sinh dùng sức lắc đầu, phẫn nộ gào thét. Gào được một lúc, cậu bé liền bắt đầu ho sặc sụa.
Tam công chúa hoảng sợ, vội vàng sai người đi gọi ngạch nương. Nhưng đợi mãi không thấy ai đến. Khi Mã Giai thị bước tới thì Trường Sinh đã gào khóc đến mệt lả và ngủ thiếp đi.
“Gọi ta tới làm gì? Đệ đệ con vừa nãy còn khóc lóc ầm ĩ cơ mà! Tiếng khóc to khỏe lắm.” Mã Giai thị vội vã chạy tới, nhìn con gái rồi cười nói.
Tam công chúa đột ngột quay đầu lại, trừng mắt nhìn Mã Giai thị, lớn tiếng: “Đó là đệ đệ của con, đệ đệ của con! Ngạch nương có nhớ con còn một đứa đệ đệ tên là Trường Sinh không?”
“Trường Sinh đang ốm, chúng ta đã hứa sẽ đưa đệ ấy ra ngoài ngắm hoa. Người từng nói khi nào hoa trong viện nở sẽ đi. Giờ hoa nở rồi, ngạch nương ở đâu?” Tam công chúa hung hăng chất vấn Mã Giai thị.
Mã Giai thị khựng lại, quay đầu nhìn đứa con trai sắc mặt tái nhợt, đôi môi xanh tím, rồi thở dài nói: “Nó đang ốm mà, không phải sao?”
“Đệ ấy bị ốm, người không thể đến bầu bạn với đệ ấy sao?” Tam công chúa thực sự rất tức giận.
Nàng từng từ xa nhìn thấy cảnh Hách Xá Lí thứ phi ôm Thái t.ử cười đùa vui vẻ bên ngoài. Ngạch nương bảo Hách Xá Lí thứ phi chỉ đang diễn kịch. Thế nhưng đôi mắt nàng ấy sáng lấp lánh như vậy, niềm vui sướng trên mặt khi nhìn thấy Thái t.ử, Tam công chúa không hề thấy một tia giả tạo nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bị con gái liên tục trách móc, tâm trạng Mã Giai thị cũng trở nên tồi tệ. Nàng ta cất giọng: “Đều là nghiệt duyên. Ta mới sinh mấy ngày, cữ còn chưa ra, con hiện tại giỏi giang rồi, lại bắt đầu quay ra chỉ trích cả ngạch nương cơ đấy?”
Tam công chúa ngoảnh mặt đi, nước mắt đảo quanh hốc mắt, nức nở: “Con nghe thấy thái y nói rồi, Trường Sinh đệ ấy... đệ ấy... không sống nổi nữa... Ngạch nương, tại sao người không thể ở bên đệ ấy một chút? Đệ ấy thích chúng ta ở cạnh mà. Cho dù chẳng cần làm gì cả.”
Mã Giai thị nhắm c.h.ặ.t mắt, lùi lại mấy bước, hốc mắt đỏ hoe rồi quay người lao thẳng ra ngoài.
Vị tiểu a ca mới sinh rất khỏe mạnh. Nàng đã lén hỏi thái y, thái y cũng đảm bảo rằng lần này thực sự khác với trước đây.
Làm gì có người mẹ nào muốn trơ mắt nhìn con mình ra đi? Nhưng Trường Sinh năm này qua năm khác ốm đau liên miên. Điều đó khiến nàng không ngừng nhớ về mấy đứa con đã mất trước đây. Nàng không chịu nổi, không thể chịu đựng thêm một lần nhìn con mình rời xa thế gian nữa.
Vì vậy nàng sợ nhìn thấy Trường Sinh, sợ nghe nó gọi một tiếng ngạch nương... Chỉ khi đối mặt với đứa bé mới sinh, nàng mới cảm thấy cuộc sống này còn chút hy vọng.
Sau khi ngạch nương chạy ra ngoài, nước mắt Tam công chúa cuối cùng cũng tuôn rơi. Nàng bò lại lên giường, ôm lấy Trường Sinh. Đây là đệ đệ của nàng.
Những ngày Khang Hi không có mặt trong cung, đối với Minh Huyên mà nói chính là một sự tận hưởng. Việc độc chiếm Tiểu Thái t.ử ngoan ngoãn khiến nàng vui sướng vô cùng.
Thái hoàng thái hậu không thích quản chuyện bao đồng, mỗi ngày phần lớn thời gian đều ở trong Phật đường. Trong cung căn bản chẳng có ai quản nàng làm gì.
Minh Huyên cũng tỏ rõ thái độ không muốn giao du với người khác, thế nên các phi tần cũng chẳng buồn tìm đến để chịu thái độ lạnh nhạt của nàng.
Nhưng điều Minh Huyên không ngờ tới là, Tam công chúa – người đã lâu không gặp – lại đột nhiên tới thăm.
“Bổn cung muốn xin thứ phi nương nương một ít giấy vẽ.” Tam công chúa vừa bước vào, nhìn thấy Minh Huyên liền đi thẳng vào vấn đề.
Nói xong, cô bé liền lấy từ trong túi thơm mang theo bên người ra một viên Đông châu.
Minh Huyên hơi ngạc nhiên, kỳ quái nói: “Giấy vẽ của ta do Nội vụ phủ cung cấp, công chúa có thể sai bọn họ đưa tới mà.”
Tam công chúa do dự một lát rồi nói: “Thứ ta muốn là bản vẽ thứ phi vẽ cho Thái t.ử, loại cần tô màu thỏ con, khỉ con... còn có cả hoa chim cá sâu nữa.”
Tiểu Thái t.ử đam mê tô màu, Minh Huyên quả thực đã vẽ cho cậu bé rất nhiều. Việc này cũng chẳng tốn sức mấy, chỉ là nàng vẽ xong đều đưa hết cho Thái t.ử, hiện tại chỗ nàng cũng không còn bức nào.
Đang nghĩ xem nên từ chối thế nào, Tam công chúa lại nói tiếp: “Thái t.ử đệ đệ từng tặng ta một bức tranh con thỏ, Trường Sinh rất thích.”
Hôm ấy nàng dỗ dành Trường Sinh mãi không được, trong lòng vô cùng đau buồn. Đang lúc ngồi khóc thì Thái t.ử đưa cho nàng một bức tranh vẽ một con thỏ màu hồng phấn.
Trường Sinh? Minh Huyên ngẫm nghĩ một chút mới nhớ ra đó là một đứa con trai khác của Mã Giai thứ phi. Đây là cái tên chưa từng xuất hiện trong trí nhớ của nàng . Vậy nên đứa bé này...
“Ta đã hứa với Thái t.ử là chỉ vẽ cho điện hạ. Công chúa hãy hỏi điện hạ xem, nếu điện hạ đồng ý, ta sẽ vẽ cho công chúa.” Vẽ tranh chẳng tốn công sức gì, nhưng Minh Huyên không muốn nuốt lời.
Tam công chúa có chút nghi hoặc, vị nương nương trước mặt này hoàn toàn không giống như lời ngạch nương nói.
Vì có việc cầu xin người ta, lại vì muốn nhìn thấy nụ cười hiếm hoi trên mặt đệ đệ, Tam công chúa quyết định ở lại đợi tới lúc Thái t.ử tan học.
Minh Huyên và vị tiểu công chúa này cũng chẳng có gì để nói chuyện với nhau. Trẻ con trong cung đa phần đều hiểu chuyện từ rất sớm. Tam công chúa lại là hòn ngọc quý trên tay Khang Hi, Minh Huyên không tiện đuổi khách, đành mặc kệ cô bé mà quay đi làm việc của mình.
Trải qua một mùa đông, mầm cây táo nàng trồng đã cao tới ba bốn mươi centimet. Do gieo hơi dày nên Minh Huyên quyết định nhân ngày nắng đẹp sẽ tỉa bớt cho thưa ra.
Tam công chúa cứ lẽo đẽo đi theo sau Minh Huyên, rồi ngồi lên xích đu nhìn nàng bận bịu ngược xuôi, nhìn nàng cười đùa trò chuyện với bé gấu trúc qua hàng rào.
Đến giờ nghỉ trưa, các nàng thậm chí còn ăn nhẹ cùng nhau. Điều khiến Tam công chúa kinh ngạc là bữa ăn nhẹ buổi trưa của Minh Huyên lại là một con gà quay nguyên con, kèm theo rất nhiều rau củ quả.
Ăn trưa xong, Tam công chúa thấy nàng còn chẳng thèm rửa mặt, chỉ chào hỏi một tiếng rồi lăn ra ngủ thẳng cẳng.
Chăn nệm ở Vĩnh Thọ Cung rất mềm mại, mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu. Vốn dĩ Tam công chúa không định ngủ, nhưng rồi lại bất tri bất giác thiếp đi mất.
“Điện hạ về rồi sao? Tam công chúa đã đợi con ở đây cả ngày đấy!” Lúc Dận Nhưng tan học trở về, Minh Huyên tiến lên đưa cho cậu một cốc nước ấm. Đợi cậu uống xong, nàng lấy khăn lau tay, lau mặt cho cậu, rồi lại hôn cái "chụt" lên má cậu, mỉm cười nói.
Lúc Tam công chúa tỉnh giấc, vừa vặn nhìn thấy cảnh nàng cúi đầu hôn Thái t.ử đệ đệ với vẻ mặt chẳng thể tin nổi.
“Tỷ tỷ tìm Bảo Thành có việc gì không?” Dận Nhưng nhìn thấy Tam công chúa liền nghi hoặc hỏi. Cậu và các tỷ muội trong cung cơ bản chẳng mấy khi tiếp xúc, nên không hiểu sao tỷ ấy lại tìm mình.
Tam công chúa hít sâu một hơi, nói rõ yêu cầu của mình.
Dận Nhưng nhíu mày, vốn dĩ cậu không muốn mang đồ dì tặng đưa cho người khác. Chẳng qua lần trước vô tình thấy Tam tỷ tỷ khóc trong Ngự Hoa Viên, cậu mới cho tỷ ấy bức tranh xấu nhất. Hiện tại người ta đã tìm tới tận cửa thế này, Dận Nhưng lập tức muốn cự tuyệt.
“Thái y nói, Trường Sinh sống không được bao lâu nữa.” Thấy Thái t.ử im lặng, Tam công chúa bật khóc nức nở. Trường Sinh muốn rất nhiều thứ, nhưng nàng đều không làm được, ngay cả một bức tranh cũng không có. Trường Sinh sẽ đau buồn đến nhường nào?
Dận Nhưng há hốc miệng, đầu tiên là nhìn sang Minh Huyên một cái, thấy nàng không nói gì.
T.ử vong là gì? Dận Nhưng đã biết ý nghĩa của nó.
Ngẫm nghĩ một lát, cậu sai người đem những bức tranh động vật nhỏ còn lại chưa tô màu và cả những bức đã tô xong lấy tới, mang theo cả bộ dụng cụ vẽ và màu nước, toàn bộ đưa hết cho nàng: “Đưa cho... đưa cho Trường Sinh đệ đệ.”
Tiễn Tam công chúa đi xong, Dận Nhưng nhào vào lòng Minh Huyên, c.ắ.n răng nói: “Cô ra lệnh cho dì, nhất định phải sống thật lâu, thật lâu.”