“Tuân chỉ! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.” Minh Huyên ôm Tiểu Thái t.ử, không chút do dự mà đồng ý ngay.
Sống nhàn nhã sung túc, không ốm không đau đến tận chín mươi chín tuổi, vốn luôn là tâm nguyện lớn nhất của Minh Huyên.
Trường Sinh, Trường Sinh...
Dận Nhưng thực sự có chút buồn bã. Đó là đệ đệ của cậu bé, đệ ấy sắp c·h·ế·t rồi.
Tuy không có quá nhiều ấn tượng, nhưng đột nhiên nghe tin này, lại nhìn thấy nước mắt của Tam tỷ tỷ, Dận Nhưng không khống chế được mà cảm thấy khó chịu trong lòng. Cậu bé không muốn phải đau khổ thương tâm giống như Tam tỷ tỷ, cậu chỉ muốn những người cậu thích đều sẽ mãi sống trên đời để bầu bạn cùng mình.
Thấy tâm trạng Dận Nhưng cứ buồn bã như vậy, Minh Huyên liền bắt đầu rót "súp gà cho tâm hồn" dỗ dành cậu bé.
Nàng không có cách nào giải thích cho cậu hiểu cái c.h.ế.t là một điều đau xót đến nhường nào. Nàng chỉ hy vọng khi cậu còn nhỏ tuổi như vậy, không cần phải chịu đựng sự bi thương quá mức.
Cái gì mà sự chia ly hiện tại là để tương lai gặp lại nhau ở một hoàn cảnh tốt đẹp hơn? Trường Sinh a ca bệnh rất nặng, không thể chữa khỏi, nên đệ ấy cần phải "làm lại từ đầu".
Con người sau khi mất đi không phải là biến mất hoàn toàn, họ có thể hóa thành những vì sao, biến thành vạn vật trên thế gian, sẽ luôn tồn tại bên cạnh những người mà mình quan tâm...
“Hoàng ngạch nương và Thừa Hỗ ca ca có phải cũng đã biến thành những vì sao rồi không?” Nghe dì kể đủ loại câu chuyện thần thoại, Dận Nhưng nhịn không được bèn hỏi.
Minh Huyên ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Có thể họ đã hóa thành những vì sao để dõi theo điện hạ, cũng có thể thấy điện hạ và Hoàng a mã sống hạnh phúc như vậy, họ không còn nuối tiếc gì nữa nên đã đi đầu t.h.a.i rồi. Vạn sự đều có thể xảy ra, không thể chỉ giới hạn trong một đáp án được.”
Dận Nhưng tựa vào lòng Minh Huyên, nghe nàng thủ thỉ những câu chuyện nhỏ bé, trong lòng rốt cuộc cũng vơi bớt nỗi buồn.
Sáng sớm hôm sau lúc đi cắt hoa cho dì, Dận Nhưng cố ý cắt thêm vài cành tươi tắn, sai người mang đến Chung Túy Cung cho Trường Sinh đệ đệ. Đệ ấy muốn ngắm hoa, nếu không thể ra ngoài, cậu sẽ sai người mang hoa đến tận nơi.
“Thái t.ử đang yên đang lành sao lại tặng hoa cho Trường Sinh?” Mã Giai thị nằm trên giường, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Tống ma ma – nhũ mẫu hồi môn bên cạnh nàng ta – lại im lặng không hé răng.
Mã Giai thị nhíu mày, quát: “Nói!”
Tống ma ma lo lắng nhìn Mã Giai thị, khuyên nhủ: “Người vẫn đang ở cữ, xin đừng bận tâm đến chuyện bên ngoài, dưỡng khỏe thân thể mới là quan trọng nhất.”
“Sao thế? Hiện tại ta không sai bảo được ma ma nữa à?” Mã Giai thị trừng mắt.
Tống ma ma hết cách, đành kể lại chuyện Tam công chúa đi tìm Thái t.ử xin tranh hôm qua.
“Hồ đồ!” Mã Giai thị nghe xong liền tung chăn định xuống giường, muốn đi mắng cho con gái một trận. Mặc kệ Hoàng thượng có sủng ái con bé đến mức nào, thì Thái t.ử luôn là chiếc "vảy ngược" không thể chạm vào.
Tống ma ma vội vàng ấn nàng ta xuống, sốt ruột nói: “Lão nô biết ngay là vừa kể người sẽ kích động nên mới không dám nói mà. Chủ t.ử, người phải cẩn thận dưỡng bệnh. Thật vất vả... Thật vất vả mới sinh được một tiểu a ca khỏe mạnh, người đừng tự làm hỏng cơ thể mình.”
Nghe nhắc đến tiểu a ca, Mã Giai thị hơi chần chừ, ngoan ngoãn nằm lại trên giường, hỏi: “Con bé tìm Thái t.ử làm cái gì?”
Tống ma ma đáp: “Hình như hôm kia Tam công chúa vì chuyện không vui mà khóc trong Ngự Hoa Viên, Thái t.ử nhìn thấy bèn cho công chúa một bức tranh. Kết quả... Trường Sinh a ca lại rất thích bức tranh đó.”
“Nó thích sao?” Mã Giai thị vội vàng hỏi: “Tranh vẽ cái gì?”
“Lão nô cũng không rõ, chỉ biết Trường Sinh a ca rất thích, nên Tam công chúa liền cất công đến Vĩnh Thọ Cung. Đợi tới lúc Thái t.ử tan học, công chúa ôm rất nhiều tranh mang về. Ngày hôm qua Trường Sinh a ca rất vui vẻ.” Tống ma ma giúp nàng ta đắp lại chăn, nhẹ giọng đáp.
Mã Giai thị không nói gì nữa.
Trường Sinh quả thực rất thích tranh do Thái t.ử ca ca tặng, cùng với cả màu nước và b.út vẽ nữa. Vì tay cậu bé run rẩy không cầm chắc được, làm hỏng mất hai bức nên tức giận đến phát khóc. Phải đến khi Tam công chúa nắm tay chỉ dạy, lại hứa hẹn chắc chắn sẽ mang về cho cậu thêm thật nhiều tranh nữa, Trường Sinh mới bình tĩnh lại.
Sáng sớm nay, khi nhận được những đóa hoa tươi tắn xinh đẹp, Trường Sinh bèn quay sang hỏi tỷ tỷ đang ăn sáng cùng mình: “Thái t.ử ca ca... là người thế nào ạ?”
Tam công chúa không chút do dự, đáp thẳng: “Là người rất đẹp.”
Nói xong, nàng lại nhìn đệ đệ, mỉm cười: “Đẹp giống như Trường Sinh vậy.”
Trong lòng nàng, đệ đệ nhà mình tuyệt đối là người đẹp nhất, không chấp nhận phản bác!
Tam công chúa trước kia rất kiêu ngạo. Sự sủng ái của Hoàng thượng khiến nàng luôn có vẻ trương dương, hống hách. Thế nhưng, bắt đầu từ lúc ngạch nương m.a.n.g t.h.a.i đứa em út này, chẳng hiểu sao nàng đột nhiên trưởng thành hẳn lên. Đối với người đệ đệ Trường Sinh mà ngày xưa nàng chẳng mấy quan tâm, nay lại hết lòng chăm sóc.
Trường Sinh nghe tỷ tỷ nói vậy, hai mắt sáng rực lên. Cậu bé chớp mắt, đáp: “Tỷ tỷ mới là người đẹp nhất.”
Tam công chúa làm kiêu gật gật đầu, điều này thì nàng không phủ nhận. Cả hoàng cung trên dưới ai chẳng nói nàng là vị công chúa xinh đẹp nhất chứ!
Về phía Dận Nhưng, cậu biết đệ đệ thích tranh của mình, mà hôm qua vì nhất thời kích động cậu đã đem hết tranh của dì tặng đi. Thế nên, vào giờ nghỉ trưa, cậu gọi họa sư của Nội vụ phủ đến, sai can lại viền hình của rất nhiều bức tranh cậu đã tô màu trước đây, định bụng sau này sẽ mang tặng dần cho Trường Sinh đệ đệ.
Mặc kệ đệ ấy còn sống được bao lâu, Dận Nhưng chỉ mong đệ ấy đến nhân gian một chuyến sẽ không phải mang theo quá nhiều tiếc nuối.
Xong xuôi đâu đấy, Dận Nhưng cũng không nghĩ ngợi thêm về chuyện này nữa. Nhưng sau khi tan học về Vĩnh Thọ Cung, cậu lại bắt gặp Tam tỷ tỷ.
“Cái này cho đệ. Trường Sinh thực sự rất vui.” Hôm nay Tam công chúa không đến quá sớm, canh đúng giờ Thái t.ử tan học mới sang. Nàng mang theo con trâu nhỏ bằng ngọc mà mình thích nhất.
Tam công chúa tuổi Sửu. Vào sinh nhật ba tuổi của nàng, Khang Hi đã sai Nội vụ phủ chế tác con trâu ngọc này, lại đích thân đem cúng trước Phật tròn tám mươi mốt ngày mới tặng cho nàng, với hy vọng con gái sẽ được bình an trường thọ.
Dận Nhưng cũng có một con, nhưng của cậu là một con hổ tạc từ ngọc bích Đế vương xanh biếc. Tự nhiên cậu hiểu rõ vật này quan trọng thế nào, bèn lắc đầu: “Cô cũng có rồi, Cô không cần đâu. Đây là lời chúc phúc Hoàng a mã dành cho tỷ tỷ, không thể tùy tiện mang tặng người khác.”
Thật ra Tam công chúa cũng thấy rất luyến tiếc, nhưng nàng vẫn cần thêm tranh. Hôm qua vẽ hỏng mất hai bức, Trường Sinh đã khóc rất nhiều. Không lấy món đồ trân quý nhất ra tặng, nàng sợ Thái t.ử sẽ không vẽ cho nàng nữa.
“Vậy Thái t.ử đệ đệ thích gì nào?” Tam công chúa ôm c.h.ặ.t con trâu ngọc, c.ắ.n răng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cần đệ ấy muốn món gì, nàng sẽ nghĩ mọi cách mang về, như vậy sau này đến xin tranh chắc sẽ không bị từ chối nữa đúng không?
Dận Nhưng nghi hoặc nhìn nàng: “Tại sao tỷ lại muốn tặng quà cho Cô?”
Tam công chúa cúi đầu, nhẹ giọng đáp: “Trường Sinh rất thích những bức tranh đó, nhưng rồi cũng sẽ có lúc tô xong hết.”
“Trường Sinh cũng là đệ đệ của Cô, sau này Cô sẽ tiếp tục gửi tranh cho đệ ấy.” Dận Nhưng nghe vậy liền đáp lời. Có chút chuyện cỏn con này, đâu cần tỷ tỷ phải tặng quà cáp.
Tam công chúa quệt nước mắt, nói lời cảm tạ, nhưng sau đó vẫn nhất quyết nài nỉ Dận Nhưng chọn một món quà.
Dận Nhưng ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo: “Chờ sau này Tam tỷ tỷ học kim chỉ thêu thùa, thì tặng cho Cô chiếc túi thơm thứ hai đi!”
“Tại sao lại là chiếc thứ hai?” Tam công chúa với đôi mắt đỏ hoe, ngạc nhiên hỏi.
Dận Nhưng nhìn nàng với vẻ kỳ lạ, đáp lại như chuyện hiển nhiên: “Chiếc đầu tiên chẳng lẽ không phải là dành cho Hoàng a mã sao?”
Dưới ánh mắt hãy còn nghi hoặc của Tam công chúa, Dận Nhưng bắt đầu công cuộc "giáo d.ụ.c tư tưởng" cho tỷ tỷ. Hoàng a mã sinh ra tỷ, nuôi nấng tỷ, lại ban cho tỷ địa vị công chúa cao quý nhất, dựa vào cái gì mà tỷ không thèm làm cho ngài lấy một chiếc túi thơm?
Con gái nhà người ta còn tự tay may cả áo choàng cho a mã cơ đấy!
“Không riêng gì túi thơm đâu, Cô thấy quần áo, bít tất, bao đựng quạt... con gái nhà người ta may cho a mã những gì thì Hoàng a mã càng không thể thiếu thứ đó!” Dận Nhưng hùng hồn tuyên bố.
Rõ ràng bổn cung còn chưa bắt đầu học nữ công gia chánh, cớ sao đã phải hứa hẹn may quần áo, bít tất, túi thơm, bao quạt cho Hoàng a mã rồi? Hơn nữa còn phải có phần của Thái t.ử đệ đệ nữa?
Lúc rời khỏi Vĩnh Thọ Cung, Tam công chúa chớp chớp mắt, bẻ đốt ngón tay đếm, có chút nhức đầu không tính ra rốt cuộc mình phải làm bao nhiêu món đồ.
Vừa về đến Chung Túy Cung, Tam công chúa liền gọi ma ma tới, bắt bà dạy mình thêu thùa.
Ma ma vô cùng mừng rỡ. Lẽ ra đầu năm nay công chúa đã phải bắt đầu học rồi, nhưng vì nàng không thích nên cứ dềnh dang mãi. Hiện giờ... rốt cuộc thì...
Nhưng, mười lăm phút sau, Tam công chúa rơi nước mắt, tuy vậy vẫn c.ắ.n răng kiên trì.
Ba mươi phút sau, Tam công chúa tuyệt vọng, cảm thấy đôi tay này đã chẳng còn là tay của mình nữa.
Một canh giờ sau, Tam công chúa lại khóc lóc chạy sang Vĩnh Thọ Cung.
Thư Sách
Nàng giơ đôi tay đầy những vết châm rỉ m.á.u lên, khóc rống nói rằng mình không thể làm được.
Nhìn thấy đôi tay lấm tấm m.á.u của Tam công chúa, Minh Huyên hoảng sợ, vội vàng gọi thái y tới. Dận Nhưng cũng há hốc mồm, cuống quýt lấy khăn tay ép c.h.ặ.t vào tay nàng để cầm m.á.u.
Thái y đến rất nhanh. Sau khi rửa sạch vết m.á.u, mới phát hiện đó toàn là những lỗ kim đ.â.m...
Minh Huyên ngoảnh mặt đi, không đành lòng nhìn tiếp. Nàng chỉ thấy vị tiểu công chúa này thật là ngoan cường, đ.â.m vào tay nhiều mũi kim như vậy mới chịu bỏ cuộc. Nhớ lại năm đó, nàng mới bị kim đ.â.m trúng đúng hai nhát là đã vứt luôn đồ thêu thùa, thề không bao giờ đụng tới nữa.
“Cái này... khó lắm sao?” Dận Nhưng nhìn tay tỷ tỷ, hoảng vía hỏi. Chẳng lẽ nữ công gia chánh không phải là bản năng trời sinh của con gái sao?
Minh Huyên và Tam công chúa trăm miệng một lời: “Rất khó!”
Dận Nhưng nghiêng đầu, kinh ngạc nhìn dì. Đột nhiên cậu nhớ ra, ngoại trừ bít tất thì mình chưa từng nhận được món đồ thêu thùa nào từ dì. Sau đó, cậu lập tức "ngộ đạo".
Thì ra không phải dì không muốn làm cho cậu, mà là vì dì... không biết làm!
“Khó thì không cần học nữa. Dù sao thì đã có cung nhân làm rồi.” Dận Nhưng lắc đầu an ủi.
Tam công chúa sụt sịt mũi, nức nở: “Sao đệ không nói sớm?”
“Cô cũng có ngờ đâu, tỷ tỷ lại... dở nữ công đến vậy...” Dận Nhưng xấu hổ quay mặt đi, ấp úng giải thích.
Bọn cung nữ bên cạnh cậu lúc rảnh rỗi đều cầm kim chỉ thêu thùa may vá, cậu cứ đinh ninh rằng phụ nữ trong thiên hạ ai ai cũng biết làm mấy thứ này. Hơn nữa, cậu rất thích đôi bít tất dì may cho, trong lòng vẫn luôn âm thầm trông ngóng xem liệu một ngày nào đó có nhận được món quà thủ công khác từ dì không!
Phải biết rằng khoảng hai năm trước, dưới sự thúc ép của ngạch nương, Minh Huyên mới nhồi nhét cấp tốc được vài đường kim mũi chỉ cơ bản, đại khái biết được cách cắt may quần áo. Còn sở trường duy nhất của nàng là may bít tất, bởi vì món đó không cần đụng đến kỹ năng thêu thùa. Lần trước chơi đùa hăng quá làm bay mất một chiếc bít tất của Thái t.ử, nên nàng mới đành hì hục làm đền một đôi.
Vốn dĩ Minh Huyên có năng khiếu hội họa, nên thêu thùa đối với nàng cũng không đến mức t.h.ả.m họa như Tam công chúa. Chẳng qua là nàng hoàn toàn không có hứng thú với việc suốt ngày cúi gằm mặt để thêu thêu thùa thùa. Dù sao có cố học đi nữa cũng chẳng thể sánh bằng tú nương lành nghề, cần gì phải hành hạ bản thân! Hơn nữa, nàng chưa từng nghĩ đến việc sẽ tự tay may vá cho một nam nhân nào, mang sẵn tâm lý bài xích nên nàng cũng chẳng chịu học hành đàng hoàng.
Có ai ngờ sau này lại gặp được một tiểu gia hỏa khiến người ta chỉ muốn cưng nựng sủng ái như Tiểu Thái t.ử cơ chứ?
Mà nói đi cũng phải nói lại, hoàng cung làm gì thiếu quần áo hay phụ kiện cho Tiểu Thái t.ử mặc? Minh Huyên hoàn toàn không nghĩ rằng Thái t.ử lại mong người dì "cá mặn" là nàng phải hì hục làm mấy thứ ấy cho cậu.
Khổ cực lắm mới khiến đôi tay lấm tấm lỗ kim, Tam công chúa lủi thủi đi về với khuôn mặt tràn ngập vẻ "hoài nghi nhân sinh".
Nàng vừa đi khỏi thì thư của Khang Hi gửi cho Thái t.ử được đưa tới.
Minh Huyên không can dự vào chuyện của hai cha con họ. Việc hồi âm cứ để cung nhân bên cạnh Thái t.ử lo liệu. Thái t.ử nhìn chiếc khăn tay dính m.á.u kia, do dự một chút rồi quyết định báo trước cho Hoàng a mã một tiếng: Sau này người đừng nên trông chờ gì vào tay nghề của Tam tỷ tỷ nữa.
Cậu loáng thoáng nhớ có lần Hoàng a mã chế nhạo chiếc túi thơm đeo bên hông của một vị triều thần nào đó là quá xấu xí. Vị đại thần kia vẫn quý giá vuốt ve túi thơm, nói rằng đó là món đồ đầu tiên con gái mình tự tay thêu cho.
Lúc ấy Hoàng a mã đã nói sao nhỉ? Hình như người bảo rằng, các vị công chúa của ngài sau này dù có nhắm mắt làm cũng đẹp hơn cái thứ kia.
Vì thế, khi Khang Hi nhận được thư hồi âm của đứa con trai bảo bối, một chiếc khăn tay đẫm m.á.u rơi ra từ phong thư khiến hắn hoảng hồn nhảy dựng cả lên. Vội vã bóc thư ra, sau khi đọc nhanh như gió xong, hắn mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Khang Hi tiện tay cầm lấy cây cung bên cạnh khều chiếc khăn kia lên. Sau khi nghiêm túc quan sát hồi lâu, hắn phiền muộn thở dài:
“Xem ra đời này, trẫm không cần trông mong gì vào việc được mặc quần áo hay đeo túi thơm do con gái may rồi.”