Nhật Ký Nuôi Vợ Của Trầm Tổng

Chương 6



Tôi quệt nước mắt, bước ra khỏi phòng ngủ, đi sang phòng bên cạnh rồi chui rúc mình vào trong chăn. Trong lòng có chút khó chịu, nhưng không sao cả, sẽ nhanh qua thôi.

Nổi giận xong tôi lại thấy hối hận, tôi lấy quyền gì mà vô lý nổi giận với Trầm Hàn Úc cơ chứ? Sau này anh ở bên một Omega chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?

Tôi không có tiền, không phải tiểu thiếu gia nhà giàu, không có bằng cấp, lại chẳng hề được học hành đến nơi đến chốn. Anh có thể nhìn trúng tôi ở điểm nào cơ chứ? Nếu không phải vì chút không đành lòng kia, Trầm Hàn Úc đã sớm chán ngấy tôi rồi.

"Dung Túc, rốt cuộc em bị làm sao thế?" Trầm Hàn Úc bước vào, ngồi xuống bên mép giường hỏi.

Tôi kéo chăn ra, giọng nghẹt nghẹt nói: "Anh thả tôi đi đi."

Lại bắt đầu rồi. Nhịp thở của Trầm Hàn Úc trở nên nặng nề, ánh mắt cũng trở nên u uất vô cùng. Anh giơ tay lau đi vết nước mắt trên mặt tôi: "Dung Túc, tại sao em vẫn cứ như thế hả? Tôi đã không tính toán chuyện em lừa dối tôi trước đây rồi, em có biết lúc đó vì em..." Vì một Beta mà từ chối cuộc hôn nhân do cha mẹ hứa hôn từ trước, suýt chút nữa bị đ.á.n.h c.h.ế.t không?

Anh ngập ngừng rồi lại thôi: "Em cái gì cũng không nói, lúc nào cũng bắt tôi đoán, nói chuyện t.ử tế với tôi một câu không được sao?"

Tôi đột nhiên vô cùng tức giận, vô cùng kích động gào lên: "Tôi rõ ràng đã nói rồi, anh hôi quá, là do chính anh không chịu nghe, không chịu nghe, không chịu nghe!"

Có lẽ vì thấy quá tủi thân, đầu óc tôi ong lên một tiếng, rơi vào mê sảng ngất đi.

8.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận tối, lúc tỉnh dậy tâm trạng tôi đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Lại còn thấy hơi đói.

Nhìn thấy Trầm Hàn Úc đang ngồi bên mép giường, mũi tôi khẽ động đậy, cuối cùng cũng không còn mấy cái mùi hỗn loạn lung tung kia nữa.

Chợt thấy tôi tỉnh lại, mắt anh lập tức sáng lên, vuốt ve khuôn mặt tôi: "Anh xin lỗi!"

Tôi ngẩn người, nhưng lại nghiêng mặt đi không cho anh chạm vào.

Tôi vừa định trở mình thì anh đã ấn tôi lại: "Đừng động đậy, đang truyền nước dinh dưỡng đấy."

Tôi nhìn về phía mu bàn tay: "Hả? Em làm sao thế?"

Ánh mắt Trầm Hàn Úc u uất, nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng: "Không làm sao cả, bác sĩ bảo em... dạo này mệt mỏi quá, cần phải nghỉ ngơi cho tốt."

Nét mặt tôi ngơ ngác: "Hả? Thế ạ? Thảo nào em lại dám trút giận lên anh, hóa ra là vì vậy sao?"

Trầm Hàn Úc: "..."

Anh nhẹ nhàng xoa dịu đôi má tôi: "Bảo bối, sau này anh không hung dữ với em nữa."

Tôi nhíu mày: "Tại sao ạ?"

Trầm Hàn Úc không nói gì thêm, bảo người mang cơm nước vào rồi đút cho tôi ăn.

Tôi tựa vào đầu giường: "Thế thì được rồi, vậy nếu anh dữ với em một lần, anh có thể cho em mười vạn tệ không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trầm Hàn Úc: "Ừm, được."

Tôi cứ thấy có gì đó sai sai, nhưng lại chẳng thể nói rõ là sai ở đâu.

Thế nhưng chỉ vài ngày sau, tôi thường xuyên thấy buồn nôn muốn mửa, người thì gầy đi nhưng bụng lại to ra. Thêm vào đó, tất cả mọi người trong biệt thự đều đối xử với tôi cực kỳ cẩn trọng, Trầm Hàn Úc lại càng phá lệ mấy ngày liền không đụng vào người tôi, tôi liền lập tức đoán ra điều gì đó.

Trầm Hàn Úc thấy không thể giấu được nữa đành nói thật với tôi.

Hôm đó tôi ngửi thấy mùi tin tức tố trên người anh, e rằng chính là vì lý do này.

Tôi, một Beta, lại có em bé sao?

"Thật, thật thế ạ?" Tôi trợn tròn mắt, có chút không thể tin nổi.

Trầm Hàn Úc nhìn dáng vẻ ngơ ngác của tôi, trong lòng chùng xuống, quả nhiên là không thể chấp nhận được sao?

Nhưng ngay giây tiếp theo, trên mặt tôi hiện lên vẻ mừng rỡ: "Hê hê, hê hê hê, có em bé rồi!" Mấy chuyện giường chiếu quá tải làm tôi chịu không nổi rồi, giờ có em bé rồi thì ít nhất mấy tháng trời anh không thể đụng vào tôi đúng không?

Tuy tôi vươn lên từ đống bùn lầy, nhưng Trầm Hàn Úc thì không phải nha. Anh là một quý công t.ử, gia cảnh giàu có, sau này tiền của anh chẳng phải đều là của tôi... của con tôi sao?

Cho dù sau này anh trả thù tôi xong rồi thì cũng phải cho tiền nuôi con đúng không?

Đảo mắt một vòng. Tôi lập tức ưỡn thẳng lưng lên, giờ đã đến lúc tôi làm mưa làm gió rồi nhỉ?

9.

Trầm Hàn Úc thấy nét mặt tôi giãn ra liền thở phào một hơi, siết lấy tay tôi hỏi: "Em không bài xích sao?"

Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp: "Không bài xích, nhưng chúng ta có thể ký một cái thỏa thuận không? Sau này nếu anh kết hôn thì con phải thuộc về em." Những thứ anh có đã nhiều đến thế rồi, đừng giành với tôi thứ vốn dĩ đã thuộc về tôi nữa.

Trầm Hàn Úc nhíu mày suy ngẫm, cuối cùng lên tiếng: "Được."

Thật ra trong lòng anh không hiểu lắm, chuyện này thì có gì khác biệt sao? Con cái vốn dĩ đã là của hai người họ rồi.

Tôi thấy anh đồng ý dứt khoát như vậy thì trừng anh một cái, lại thấy bất mãn trong lòng.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Trầm Hàn Úc hỏi: "Tõ ràng đã đồng ý rồi, sao lại không vui? Dung Túc, em muốn gì cứ nói rõ ra, anh không đoán được đâu."

Tôi gắt lên: "Sao em lại không nói rõ chứ? Em chỉ ghét anh thôi!"

Lần này Trầm Hàn Úc không nói gì nữa. Anh bao dung với tôi hơn rất nhiều, cũng không còn gắt gỏng với tôi nữa.

Tôi biết, điều này chắc chắn có liên quan đến em bé.