Nhật Ký Nuôi Vợ Của Trầm Tổng

Chương 7



Haiz! Mà cũng chẳng sao cả, dù gì bây giờ thế này cũng rất tốt, anh đã cho phép tôi tự mình ra ngoài một mình rồi. Chắc là bác sĩ đã nói với anh rằng cứ nhốt tôi mãi trong nhà thế này là không tốt.

Trầm Hàn Úc bận rộn lắm, dù sao anh cũng là ông chủ lớn mà. Thỉnh thoảng tôi lại một mình lượn lờ đến công ty anh, sau đó ngồi ở quán đồ ngọt dưới nhà ăn trà chiều. Tất nhiên là quẹt thẻ của anh rồi.

Tôi còn kết bạn với quản lý cửa hàng nữa. Anh ấy thấy tôi ngày nào cũng rảnh rỗi không có việc gì làm bèn hỏi tôi có muốn làm bán thời gian không. Mắt tôi sáng lên, gật đầu lia lịa.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Thế là tôi làm việc ở quán đồ ngọt. Buổi tối đồ ngọt bán không hết, nhân viên chúng tôi có thể chia nhau một ít mang về nhà. Tôi không được ăn quá nhiều nên đem cho người làm và dì bảo mẫu trong biệt thự. Kết thúc tháng đầu tiên, tôi nhận được sáu ngàn tinh tệ.

Không phải Trầm Hàn Úc không biết tôi làm việc dưới tòa nhà công ty anh, những điều này đều do anh ngầm cho phép, thậm chí anh còn đưa đón tôi đi làm. Nhưng tôi không hề biết rằng, tòa nhà thương mại và trung tâm mua sắm đó vốn dĩ là tài sản của nhà họ Trầm.

Quản lý cửa hàng còn kiên nhẫn dạy cho tôi không ít kiến thức. Những năm qua tôi được Trầm Hàn Úc nuôi đến mức hơi phế rồi, giờ bắt đầu học hỏi lại, tôi cảm thấy bản thân đã tìm lại được chút tự tin.

Không còn bị giới hạn trong thế giới mà Trầm Hàn Úc mang lại nữa.

10.

Lúc đi ngủ vào buổi tối, tôi đang tính lại sổ sách tiền bạc, không tính thì không biết, tính ra một cái làm tôi giật cả mình, tôi... hình như tôi thật sự đã tiêu không ít tiền của cái tên họ Trầm này rồi!

Nếu tôi nhận mức lương sáu nghìn một tháng thì phải đi làm cả đời, không ăn không uống mới trả nổi mất.

Haiz! Tôi thở dài một tiếng.

"Anh ơi, tỏa chút tin tức tố cho em ngửi với." Áp lực lớn quá, cần chút tin tức tố của Alpha để thả lỏng một tẹo.

Trầm Hàn Úc: "..."

Tôi thấy hơi bực mình, đặt điện thoại xuống rồi lật qua lật lại trên giường.

Sau đó thấy Trầm Hàn Úc đang cầm máy tính bảng trả lời tin nhắn, tôi bực bội nói: "Đêm hôm khuya khoắt rồi, anh muốn bận thì ra ngoài mà bận, phiền phức c.h.ế.t đi được!"

Trầm Hàn Úc liền đặt máy tính bảng xuống, nằm xuống rồi tắt đèn, vươn tay ôm tôi vào lòng, xoa xoa bụng tôi rồi hỏi: "Sao thế? Hả?"

Tôi gượng gạo nói: "Không có gì, tâm trạng không tốt thôi. Ái chà, anh đừng nói chuyện với em nữa, em thấy phiền lòng lắm."

Thật ra tôi có chút lạc lõng, hoang mang.

Năm đó khi vừa tràn trề nhiệt huyết, tôi gặp Trầm Hàn Úc, mang theo mục đích tiếp cận anh, lừa dối tình cảm của anh để đi đường tắt, được Trầm Hàn Úc cưng chiều đến mức chẳng biết trời cao đất rộng là gì, về sau lại giày vò qua lại với anh mấy năm trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi không phải là người chịu khổ giỏi, lần đầu tiên bị Trầm Hàn Úc bắt về, anh vẫn chưa gắt gỏng đến thế. Lần thứ hai, khi anh phát hiện tôi lừa dối tình cảm của anh, hoàn toàn không yêu anh, anh đã biến thành một con người hoàn toàn khác.

Khoảng thời gian đó, tôi sống mơ mơ hồ hồ, giống như một thứ đồ chơi bị chi phối bởi ham muốn sinh lý, tin tức tố của Trầm Hàn Úc chính là chất xoa dịu lớn nhất của tôi.

Sau này tôi ngoan ngoãn hơn, biết dỗ dành anh, miệng lưỡi cũng không còn cứng đờ nữa thì cuộc sống mới dễ thở hơn một chút.

Bây giờ nhớ lại, tôi lại thấy tâm thái trước đây của mình thật quá đỗi ngu ngốc - cái suy nghĩ dù tôi có nói những lời không hay, làm những chuyện không tốt thì Trầm Hàn Úc vẫn sẽ vô điều kiện yêu thương và cưng chiều tôi.

Con người mà, làm gì có ai yêu người khác vô điều kiện cơ chứ?

Hồi đó là tôi theo đuổi Trầm Hàn Úc, chẳng phải cũng vì tôi mặt dày bám riết không tha nên anh mới cho tôi cơ hội đó sao?

Con người ta lúc nào chẳng mưu cầu điều gì đó, giống như việc tôi mê mẩn nhan sắc của anh, tham luyến tiền bạc của anh vậy.

"Dung Túc." Anh nâng mặt tôi lên, xoay tôi đối diện với anh.

Trong màn đêm, tôi đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh, ngoan ngoãn để anh hôn xuống. Thể chất của Beta không giống Omega, không có tin tức tố của bản thân để vỗ về em bé, chỉ có thể dựa hoàn toàn vào Alpha.

Thế nên đừng nói là nhịn d.ụ.c, chẳng mấy chốc chính tôi đã không nhịn nổi trước.

Ngược lại, Trầm Hàn Úc lại nhất quyết không chịu làm càn.

11.

Bây giờ mỗi lần Trầm Hàn Úc ra ngoài xã giao trước khi về nhà đều sẽ xịt t.h.u.ố.c ức chế lên người để xua đi mấy cái mùi hỗn loạn lung tung.

Cũng phải thôi, đi tiệc tùng xã giao thì người nào mà chẳng có, cho dù Trầm Hàn Úc có giữ khoảng cách với người khác đến đâu thì kiểu gì cũng dính chút ít tin tức tố.

Chuyện này vốn rất bình thường, khổ nổi Dung Túc lại là một hũ giấm chua lè.

Trầm Hàn Úc bất lực bất tòng tâm than thở với trợ lý rằng Dung Túc sao mà hay hờn dỗi thế, trợ lý chỉ đành cười bảo: "Đó là vì thiếu gia yêu Sếp quá đấy thôi!"

Quả nhiên, nghe xong câu đó, sắc mặt Trầm tổng dịu đi thấy rõ, còn có chút ngơ ngác hỏi lại: "Thật sao?"

"Chắc chắn luôn ạ!"

Lúc Trầm Hàn Úc về đến nhà, ngoài phòng khách lập tức có một thanh niên xinh đẹp bước ra.