Nhật Ký Nuôi Vợ Của Trầm Tổng

Chương 9:



Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn khuôn mặt thèm thuồng chưa được thỏa mãn của anh mà thở dài một tiếng, đứng dậy đi rửa tay rồi quay lại. Lập tức nhào lên người anh.

Kết quả áo còn chưa kịp cởi thì tiếng đập cửa đã vang lên rầm rập.

"Ba ơi, Ba ơi, con đến nè~!"

Là Trầm Thụy.

Sắc mặt Trầm Hàn Úc xanh lét như tàu lá chuối. Tôi hơ hơ bật cười khoái chí.

Ngày hôm sau, cục bột nhỏ như được chạm khắc bằng ngọc Trầm Thụy đã lập tức bị tống về nhà cũ.

Buổi tối, tôi nằm gọn trong lòng Trầm Hàn Úc, nhỏ nhẹ: "Trầm Hàn Úc, em không giận anh đâu."

Trầm Hàn Úc mỉm cười xoa vỗ đôi má nóng hổi, mịn màng của tôi: "Vậy anh phải nỗ lực làm tốt hơn nữa mới được."

Tôi lập tức tiếp lời: "Em cũng thế, em muốn giống như anh, cùng nhau tiến bộ, từ tư tưởng, công việc cho đến kiến thức."

Trầm Hàn Úc chẳng hiểu sao hốc mắt lại nóng bừng lên: "Dung Bảo, em lúc nào cũng là người tuyệt vời nhất."

Như lần đầu gặp gỡ, đôi mắt sáng ngời cùng nụ cười rạng rỡ của người thiếu niên năm ấy đã cùng với con người cậu va thẳng vào trái tim Trầm Hàn Úc.

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:

HƯƠNG VỊ MỐI TÌNH ĐẦU ĐẾN MUỘN

Phó thủ lĩnh thích ban thưởng tình nhân của mình cho cấp dưới. Khi tôi lập được đại công, Phó thủ lĩnh hào phóng bảo tôi cứ chọn một người trong số tình nhân của anh ta.

Tôi hăm hở xoa tay: "Tôi muốn một chàng đẹp trai da trắng mướt, thích mặc áo sơ mi hoa, tết tóc b.í.m dài ấy."

Phó thủ lĩnh đờ người ra một lúc lâu mới phản ứng lại được: "Người cậu nói có phải tình nhân của tôi đâu, đấy là lão đại của chúng ta mà."

"Cậu muốn anh ấy á? Được rồi, để tôi gọi điện hỏi xem anh ấy có chịu không."

Tôi: "???"

01.

Da đầu tôi tê rần, vội vàng cản lại: "Chờ đã——!"

Muộn mất rồi. Điện thoại đã thông suốt.

"Trác gia, là tôi đây. Có đứa đàn em lập công, muốn một phần thưởng hơi đặc biệt... Đúng vậy, cậu ta bảo muốn một cậu đẹp trai mặc áo sơ mi hoa tết tóc b.í.m... Vâng vâng."

Cuộc gọi ngắt kết nối, Phó thủ lĩnh liếc tôi một cái, khóe miệng ngoác tận mang tai, nụ cười hớn hở chẳng khác nào gã dắt mối: "Xong xuôi rồi."

Tim tôi như ngừng đập.

"Lão đại bảo cậu qua đó ngay bây giờ." Anh ta vỗ vỗ vai tôi, "Khá lắm Chu Minh, gan to bằng trời. Nhưng mà lão đại nói rồi, anh ấy thích loại bạo gan như cậu đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi là người chuyên nghiệp, bình thường sẽ không biết hoảng loạn là gì. Trừ phi... không nhịn nổi nữa.

Chỉ trong ba giây ngắn ngủi, tôi đã không chịu đựng nổi, đành cố gắng giãy giụa lần cuối với gương mặt có lẽ còn khó coi hơn cả khóc: "Anh ơi, em không làm được đâu..."

Phó thủ lĩnh vuốt cằm, mắt sáng rực lên: "Ừm, đúng rồi, giữ nguyên biểu cảm này này, rặn thêm vài giọt nước mắt nữa thì chắc chắn sẽ nắm thóp được trái tim lão đại của chúng ta. Tuyệt vời!"

Tuyệt cái con khỉ nhà anh đấy!

Tôi lạnh mặt quay người, bước lên xe rồi khởi động động cơ. Tôi không thể trốn chạy, tôi phải đi gặp Trác Húc. Tôi bắt buộc phải đi. Vì mạng sống của chính mình, và cũng vì một người khác nữa.

02.

Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà cổ có vẻ ngoài chẳng mấy nổi bật ở phía Đông thành phố. Tôi được bốn người mặc vest đen dẫn đường đi vào trong, với cái trận thế này thì đừng hòng nghĩ đến chuyện bỏ trốn.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ấn tượng đầu tiên đập vào mắt tôi là một căn phòng ngập tràn sách vở. Toàn bộ vách tường đều là giá sách kéo dài từ sàn nhà lên tận trần nhà, xếp kín mít không một kẽ hở. Nơi này chẳng giống sào huyệt của một Đại ca xã hội đen tí nào, mà rõ ràng là thư phòng của một vị Giáo sư Đại học thì đúng hơn.

Và rồi tôi nhìn thấy anh ta. Trác Húc, lão đại của tôi.

Không phải do tôi đeo kính lọc mê trai, mà ngoài đời thực sự Trác Húc nhìn chẳng khác gì mấy cậu trai trẻ trắng trẻo thư sinh. Anh ta đang nằm trên ghế mát xa, chiếc áo choàng ngủ bằng lụa tơ tằm khoác lỏng lẻo trên người, vạt áo mở rộng quá nửa lộ ra mảng da thịt màu trắng lạnh.

Anh ta đang được mát xa chân, một chân giẫm trên đệm mềm, chân còn lại tùy ý gác sang bên cạnh, cổ chân thon nhỏ, khớp xương rõ ràng. Mái tóc dài xõa tung trên bả vai, vài lọn tóc lướt qua cổ áo đang mở rộng.

Vị trí tôi đứng vừa vặn có thể nhìn thấy phong cảnh ẩn hiện dưới lớp áo ngủ, những đường nét cơ bụng săn chắc, rồi dịch xuống chút nữa là...

Máu mũi sắp sửa không kiềm chế nổi nữa rồi, tôi vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Chính là nhóc con nhà cậu đấy à?" Trác Húc không ngẩng đầu lên, giọng điệu biếng nhác, "Lại đây."

Ngón tay anh ta khẽ ngoắc trong không trung, thon dài, trắng trẻo giống như ngọc tạc. Tôi đột nhiên có một khao khát mãnh liệt là muốn gặm mút ngón tay ấy thật sạch sẽ giống như đang ăn chân gà cay vậy.

Tôi bước tới, quỳ một gối bên cạnh ghế mát xa, chờ đợi mệnh lệnh.

"Bóp chân cho tôi." Anh ta đưa bàn chân đang đặt trên đệm mềm tới trước mặt tôi.

Mu bàn chân rất trắng, ẩn hiện những đường mạch m.á.u màu xanh nhạt, ngón chân tròn trịa, móng chân được cắt tỉa vô cùng gọn gàng. Tôi đưa tay đỡ lấy cổ chân anh ta. Cảm giác có chút mát lạnh, làn da mịn màng đến mức không tưởng nổi.

Thuận theo cổ chân anh ta, tôi bắt đầu xoa bóp hướng dần lên trên, ngón tay cái dùng lực ấn vào các huyệt đạo.

"Ưm..." Anh ta phát ra một tiếng rên khẽ, âm cuối hơi run rẩy, cơ bắp ở bắp chân khẽ co giật một cái trong lòng bàn tay tôi.

Động tác của tôi hơi khựng lại.

"Tiếp tục đi." Anh ta không mở mắt ra, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, "Kỹ thuật khá đấy, học từ ai thế?"

"Một vị danh y châm cứu ạ." Tôi khàn giọng trả lời.

Hồi trước tôi quả thực có theo một vị thầy Đông y học vài chiêu. Sau này đi đ.á.n.h nhau ngoài đường, bộ kỹ thuật này đa phần đều dùng để tự hoạt huyết tan m.á.u bầm cho bản thân hoặc đàn em. Không ngờ có một ngày, nó lại được dùng để lấy lòng lão đại.

Anh ta đổi sang một tư thế thoải mái hơn, áo choàng ngủ lại trượt xuống thêm vài phần: "Lên cao chút nữa, chỗ đùi ấy, hơi mỏi."

Bàn tay tôi thuận theo sự chỉ dẫn của anh ta mà dịch chuyển lên trên. Từ bắp chân săn chắc chuyển sang vùng đùi có độ đàn hồi tốt hơn. Tôi bắt đầu mất tập trung, trong lòng tràn ngập thắc mắc. Thật sự không thể hiểu nổi, một người như thế này... sao có thể là lão đại được cơ chứ? Đúng là nghiêng trời lệch đất mà.

Cái chân này, cái eo này, vóc dáng này, đáng lẽ phải đi làm một yêu nghiệt họa quốc hại dân mới đúng chứ.