Cậu mặc chiếc áo hoodie rộng thùng hình, lấp ló đường cong vồng lên nho nhỏ ở bụng, nét mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Sao giờ anh mới về hả? Em đợi anh về ăn cơm chung, đói muốn khóc luôn rồi này!"
Ánh mắt Trầm Hàn Úc mềm xèo đi ngay lập tức, anh rảo bước tiến lại gần, đưa áo khoác cho người làm: "Anh đi rửa tay đã, đợi anh một chút được không? Bảo bối."
Tôi hếch mũi không vui: "Sau này em không đợi anh nữa đâu, giận rồi."
"Được được được, sau này anh sẽ về sớm hơn, xin lỗi em!" Trầm Hàn Úc đi vào nhà vệ sinh rửa tay lau mặt.
Tôi ngồi xuống bàn ăn, rõ ràng là chính tôi đòi đợi người ta, nhưng đợi không thấy về lại tự lăn ra giận dỗi.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ăn xong bữa tối, tôi đi vào phòng sách của mình để bắt đầu học bài. Tôi đã xin nghỉ việc ở quán đồ ngọt rồi, mỗi ngày tự mình mày mò học tập.
Tôi còn ngâm cứu làm một tài khoản tự truyền thông nữa. Bây giờ tôi không còn lo lắng việc mình bị Trầm Hàn Úc đuổi ra khỏi nhà rồi rơi vào cảnh vô gia cư, không có hướng đi, không có tương lai nữa.
Chính vì bình thản chấp nhận việc sớm muộn gì cũng sẽ chia tay Trầm Hàn Úc, tính tình tôi bây giờ đằm thắm hơn rất nhiều, không còn hễ chút là cãi nhau với anh, mà mỗi lần cãi nhau lại cứ giấu giấu giếm giếm như muốn tỏ ra mình hoàn toàn không quan tâm đến anh vậy.
Tính nết của Trầm Hàn Úc cũng dịu đi trông thấy. Anh đã biết nói xin lỗi, biết gọi tôi là Bảo bối.
Tôi thì cũng hơi làm màu một tẹo, nhưng anh đã xuống nước đến mức này rồi thì tôi cho anh chút nét mặt tươi tỉnh cũng chẳng sao.
Về sau, tôi chuyển ra ngoài sống. Trầm Hàn Úc mất ngủ cả đêm nhưng cuối cùng vẫn đồng ý với tôi.
Căn nhà là do anh tìm giúp, còn tôi tự mình trả tiền thuê. Không phải tôi không muốn xài tiền của anh, chủ yếu là vì tôi cảm thấy những gì anh dành cho tôi chỉ là vì trách nhiệm. Anh từng làm những chuyện rất quá đáng, nhưng bản thân tôi cũng chẳng phải kẻ hoàn hảo gì cho cam.
Chỉ là đêm hôm đó, Trầm Hàn Úc say khướt tìm đến tận cửa. Tôi vốn đang trằn trọc mất ngủ vì chưa quen môi trường mới, dường như cũng chẳng hề bất ngờ trước sự xuất hiện của anh, ngoan ngoãn chăm sóc anh vệ sinh rồi ngủ thiếp đi.
"Bảo bối, em không còn yêu anh nữa sao?" Trầm Hàn Úc vành mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn tôi, siết lấy tay tôi đầy đau khổ mà hỏi.
Tôi nhìn dáng vẻ vật vã của anh, trong lòng tự hỏi, rốt cuộc mình bày ra đủ trò thế này là vì cái gì chứ? Có lẽ chính là để tìm kiếm bằng chứng chứng minh anh yêu tôi.
Tôi hỏi: "Vậy còn anh thì sao? Em chẳng có gì trong tay, chỉ là một Beta, tính tình lại không tốt, năng lực cũng không có."
Trầm Hàn Úc kéo tôi vào lòng, vỗ về ấn đầu tôi áp c.h.ặ.t vào n.g.ự.c anh, không cho tôi ngẩng lên nhìn, giọng nói nghẹn ngào: "Dung Túc, xin lỗi em, là anh không tốt, anh yêu em."
Anh thừa biết Dung Túc là người thiếu cảm giác an toàn, tâm lý lại nhạy cảm. Năm đó sau khi biết mình bị lừa dối, Trầm Hàn Úc đã cố nhẫn nại không muốn nổi giận, nhưng cuối cùng vẫn bị những lời lẽ của Dung Túc kích động đến mức bùng nổ giận dữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh vốn dĩ luôn biết Dung Túc chẳng phải tiểu thiếu gia Omega gì cả, anh chỉ thấy xót xa, muốn nhân đôi sự đối xử tốt với cậu. Điều duy nhất anh không thể chấp nhận được chính là Dung Túc hoàn toàn không yêu mình, tình cảm giữa hai người lại bắt đầu từ một trò đùa dai.
Thế nhưng mỗi lần hối hận xong, Trầm Hàn Úc lại không kìm được mà bùng phát, chỉ muốn bắt Dung Túc phải cất lời xin tha.
Cả hai đều thật trẻ con.
Tôi túm lấy gấu áo mình: "Thế... thế thì được rồi, em tha lỗi cho anh đấy."
Thật ra tôi toàn xé ra to những chuyện vặt vãnh, chẳng hạn như anh thực chất chưa từng thực sự bắt nạt tôi bao giờ, ngay cả lúc thịnh nộ nhất cũng chưa từng làm tôi bị đau.
Nhưng tôi lại rất dễ coi nhẹ những chuyện lớn lao, ví như có một lần cãi nhau, tôi buột miệng nói chia tay, anh bảo được.
Lúc đó cả hai chúng tôi đều ngẩn ngơ.
Sau đó anh lại thỏa hiệp lau đi giọt nước mắt trên mặt tôi, dỗ dành: "Bây giờ chúng ta hòa nhau được không em?"
12.
Chuyển ra ngoài chưa đầy một tháng, tôi lại chuyển về. Vì Trầm Hàn Úc đã tỏ tình với tôi, còn cầu hôn và đưa tôi về ra mắt gia đình.
Tôi và anh đã đến nông nỗi này rồi, gia đình Trầm Hàn Úc dù có không hài lòng việc anh kết hôn với một Beta nhỏ bé không quyền không thế, không gia cảnh thì cũng chẳng buồn nói gì thêm.
Có điều tôi không muốn quay lại nhà anh nữa. Chỉ là sau khi Trầm Thụy ra đời, ông bà nội lại rất hay sang nhà chúng tôi để bế cháu.
Ba mẹ tôi cũng từng đến thăm, nhưng chỉ ở lại vài ngày rồi về.
Nhà tôi đông anh chị em, tôi là con Cả, mẹ tôi giờ đã m.a.n.g t.h.a.i lứa thứ năm chỉ vì muốn đẻ được một Alpha. Họ nghĩ tôi từ vịt hóa thiên nga, lúc lấy tiền cũng chẳng hề khách khí.
Có điều tính tôi không tốt nên họ cũng sợ tôi, dẫu có thương tôi nhưng lại chẳng mấy trách nhiệm. Bây giờ tôi chẳng còn đau lòng vì những chuyện vặt vãnh này nữa, chỉ lo bận rộn kiếm tiền.
Trầm Hàn Úc lại tỏ ra không mấy vui vẻ: "Vợ ơi, đi ngủ thôi."
Tôi đang cắt dựng video: "Anh ngủ trước đi!"
"Dung Túc."