“Bắt đầu rồi sao?”
Quan Vân Các, Phùng Chí Vĩ nhìn xuống, 28 đấu trường cùng diễn ra loạn đấu.
Dưới Thiên Vân Đài, tiếng sắt thép chói tai va chạm đinh đinh đang đang, quyền cước đụng nhau thùm thụp.
Thi thoảng vang lên những tiếng gào thét thảm thiết của thiếu niên.
Xung quanh võ đài, những thủ vệ được phân phó giám chiến dùng thần thức quét ngang toàn trường, sẵn sàng ra tay can thiệp trong tình cảnh nguy cấp.
Dẫu vậy, đám thiếu niên sức trẻ căng tràng, điên cuồng vì một mục tiêu duy nhất.
Trên nền trắng của gạch võ đài đã thấp thoáng sắc đỏ, mũi gươm, mũi giáo cắm thẳng xuống đấy, tỏa ra vô số vết nứt chằng chịt.
Hắn thán thở:
“Quả nhiên là loạn đấu! Thật loạn!”
Bên cạnh, Trần Thái Văn cũng tương tự nhìn xuống, tuy vậy ánh mắt chỉ chú ý đến một vài chiến trường nổi trội nhất.
Võ đài Nhất, năm thiếu niên thân thể rướm máu, dồn dập nâng vũ khí đâm vào người nhau.
Võ đài Thập Cửu chỉ còn lại hai thiếu niên, vũ khí đã vỡ vụn, quyết định dùng nắm đấm để phân thắng bại.
Võ đài Nhị Thập Thất, bốn người cùng vây công một thiếu niên cầm đại đao, nhưng chỉ một đao quét ngang, bốn đường máu tươi tóe ra dưới nắng.
Bốn thân ảnh nặng nề rơi xuống ngoài võ đài.
Mỗi nơi mỗi cảnh, duy chỉ có một điểm chung duy nhất, máu đã đổ.
Ngoại trừ…
“Tại sao nơi đó yên ắng như vậy?”
Trần Thế Văn dừng lại tại võ đài Nhị Thập Tứ.
Trái ngược với thế giới náo loạn xung quanh, nơi này tĩnh mịch dị thường.
Trầm mặc… một mảng trầm mặc…
Mặc cho thế gian xoay vần, năm tên thiếu niên án ngự tại năm góc võ đài.
Bất động như núi, tĩnh lặng như nước, cứ như vậy mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.
Một màn này đã diễn ra suốt từ đầu đến giờ, mãi cho đến một vài võ đài khác đã có người chiến thắng, nơi này một chiếc lá rơi cũng có thể nghe thấy.
Mọi thứ yên tĩnh, nắng trưa như thiêu, gió nóng cuốn qua, vạt áo của năm thiếu niên động động.
“Phùng… Phùng thủ lĩnh…”
Trần Nhất Sinh đứng tại góc võ đài, nuốt một ngụm nước bọt, giọng run run:
“Ngươi là thủ lĩnh… nói cái gì đó đi…”
Tại một góc đối diện, gương mặt tên thiếu gia áo tím tái xanh, trán nổi từng vệt gân.
Nói? Nói cái mẹ ngươi à?
Phùng Chinh đã chuẩn bị chu toàn cho trận chiến sắp tới, rằng ứng chiến ra sao, đội sẽ có chiến thuật như thế nào, nếu nguy cấp thì sẽ giữ ai, hi sinh ai.
Hắn nghĩ rất nhiều, duy chỉ nằm mơ cũng chẳng ngờ đến, đội đấu thành loạn đấu!
Trong một đàn, con sói đầu đàn sẽ giành được miếng thịt ngon nhất.
Trong một cuộc săn, con cừu đi đầu sẽ là miếng mồi ngon nhất cho đám sói.
Hắn trong lòng ân cần chăm sóc tổ tông mười tám đời của cái gã tung tin giả cho mình.
Đúng như dự đoán, sau câu nói của Trần Nhất Sinh, tức thì ba đạo ánh mắt sáng quắc rơi trên người tên tử y thiếu gia.
“Ở nơi này…”
Ngô Trí Vinh nheo nheo con mắt, trong tay áo trồi ra một thanh phi đao sắc lẹm, nở nụ cười thân thiện:
“Phùng thủ lĩnh là người có thực lực mạnh nhất nhỉ?”
Vương Đại Trung tháo thanh đại đao mang trên vai. “Đùng” một tiếng, nó nặng nề đập xuống nền võ đài, để lại trên mặt gạch một vết nứt nẻ:
“Trước tiên cứ đánh ngã thủ lĩnh rồi tính tiếp.”
Trần Phàm trầm mặc, chỉ lặng lẽ từ từ rút ra trường kiếm.
Đại đao, phi đao, trường kiếm đều chỉ thẳng vào mặt mình, Phùng Chinh suýt chút chửi ầm, song ngoài mặt duy trì vẻ tươi cười như nắng ấm:
“Ấy ấy, các vị nghe ta nói cái đã, tuy rằng tu vi của ta trên danh nghĩa là cao nhất ở đây, nhưng các vị cũng đừng quên Vương thiếu chứ?”
“Hắn cũng có tu vi ngang với ta mà. Đã vậy các vị thử nhìn nắm đấm của Vương công tử với nắm đấm của ta xem…”
Phùng Chinh chắp tay sau lưng:
“Nếu như ta rơi đài rồi, Vương thiếu chẳng phải là vô địch tại võ đài này sao?”
Nghe vậy, Trần Phàm và Ngô Trí Vinh nhao nhao nhìn sang Vương Đại Trung.
Bởi vì tên thủ lĩnh từ nãy đến giờ biểu lộ quá mức sáng chói, nên hai người vô thức phớt lờ tên to con này.
Thế nhưng nếu chỉ xét về tu vi, Vương Đại Trung cũng là Bát Trọng, ngang ngửa với tên thủ lĩnh.
Đã vậy, nhìn thân thể cường tráng của đối phương, sẽ đánh đấm yếu sao?
Trong nhất thời, gió đổi chiều.
Nhận thấy ánh mắt đóa đóa thiểm thiểm của đám thiếu niên, Vương Đại Trung hừ lạnh một tiếng, linh lực cuồng động.
Hắn giậm mạnh chân, thân người hộ pháp tựa đạn pháo xông thẳng đến chỗ tên thiếu gia áo tím, gầm to:
“Đừng nói nhiều! Tiếp chiêu!”
“Vù vù.”
Đại đao sáng ngần sát na gần trong mắt, cuồng phong ầm ầm, Phùng Chinh cười ôn nhã, nhưng trong ánh mắt một mảng lãnh ý.
Thanh trường thương được cắm xuống nền gạch nháy mắt được rút lên, linh lực bộc phát mãnh liệt.
Tay áo tử y thiếu gia phất phất, một tầng ánh sáng bao bọc mũi thương, rít rít như xé toạc không khí.
“ĐANG!”
Đại đao và mũi thương chạm nhau, toát ra vô vàn ánh lửa đỏ.
Vương Đại Trung siết chặt chuôi đao, bắp tay cuồn cuộn thịt.
Phùng Chinh ghì chặt cán thương, từng vệt gân xanh nổi lên.
Dưới chân, “răng rắc, “răng rắc”, vết gạch nứt từ chân hai người nhanh chóng tỏa ra như mạng nhện.
“Vútttt.”
Hai tên thiếu niên đang giằng co, đột ngột một tiếng xé gió vang trong tai.
Phùng Chinh động đậy vành tai, trong lòng oanh minh báo động.
Hắn vội vã nghiêng đầu, ngay tích tắc ấy, một vệt ngân sắc lạnh lẽo sượt qua má.
Trong mắt tử y thiếu gia, vài sợi tóc đen nhẹ nhàng rơi xuống, đồng thời một cảm giác nhoi nhói truyền đến từ trên má.
Ở một góc võ đài, Ngô Trí Vinh nhìn tên thủ lĩnh tránh được chiêu tập kích của mình, trên má chỉ lưu lại một vết xước nhẹ.
Hắn tiếc nuối thở dài, thuận tay ném ra thêm một chiếc phi đao.
Phùng Chinh sởn gai ốc, nghiêng người né tránh.
Ấy thế nhưng, phi đao vừa xoẹt ngang, mũi thương trên tay đột nhiên chệch đi, một cỗ cự lực đổ dồn xuống.
Trên đỉnh đầu, đại đao trảm dọc.
“Đùng.”
Toàn đấu trường rung lên, một vết chém dài như muốn phân võ đài ra thành phân nửa.
Một thân ảnh màu tím nhảy ra từ màn bụi, lui lại một thước mới có thể trấn trụ được cước bộ.
Phùng Chinh nhìn tên to con vác đao, tiếp đó nhìn qua tên mặt dài nhăm nhe phi đao, gương mặt tươi cười vặn vẹo.
Hắn quét mũi thương reng rét trên võ đài, nghiến răng:
“Các ngươi cho rằng lão tử là quả hồng mềm sao?”
Theo câu nói này, tại nơi đứng của tử y thiếu gia chỉ còn lại một đạo tàn ảnh mờ mờ.
Phùng Chinh sát na tiếp cận Vương Đại Trung, đôi mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn, nâng mũi thương đâm thẳng vào ngực đối phương.
Phùng Gia tại Hoàng An Thành nổi danh thương pháp tinh diệu, Phùng Chinh trong gia tộc cũng được xem là một thiên tài nổi trội.
Mũi thương ta mài nhọn suốt mười năm qua, thề sẽ tắm máu đám chuột nhắt nhà các ngươi!
Ngọn thương vun vút trước ngực, Vương Đại Trung gặp nguy chẳng loạn. Trong thân thể, linh lực như mãnh thủy đổ về đại đao.
Một thanh đao to đồ sộ, nhưng nhẹ tênh trong tay thiếu niên.
Đao uy cương mãnh, thiếu niên chủ động tiến lên nghênh đón, vung xéo người.
“Đinh.”
Mũi thương bị gạt phăng, vẻ mặt tử y thiếu gia trấn định, cổ tay xoay một vòng, mũi thương đổi hướng, nhắm ngay cổ đối phương mà đâm tới.
Thấy cảnh này, Vương Đại Trung cười gằn, đại đao như chẻ núi tiếp tục chém xuống.
“Vút” “Vút”
Hai người ngưng trệ động tác.
Một thu đao, một cất thương vội nhảy về sau.
Tại vị trí vừa đứng, cùng lúc hai thanh phi đao rơi xuống, cắm ngập xuống nền gạch cứng cáp.
Trên phi đao dao động linh lực, nhè nhẹ rung rung, phát ra tiếng “oong oong” dọa người.
Ngô Trí Vinh rợn gáy, cảm nhận song đạo ánh nhìn nồng nặc sát ý quét đến chỗ mình.
Hắn xua xua tay, cười xòa:
“Ấy chết! Ấy chết! Đao trơn quá nên ta trượt tay! Hai vị xin mời tiếp tục!”
Phùng Chinh thu lại ánh mắt giết người. Trải qua giao tranh ngắn ngủi cũng xem như nắm được thoáng qua thực lực của đối thủ.
Hắn có thực lực ngang ngửa với tên to con cầm đao này, dù có chiến thắng cũng là thắng thảm.
Bây giờ trên võ đài còn có mấy nhân mạng nữa, cũng chẳng muốn mình vất vả thủ thắng, cuối cùng mặc áo cưới cho người.
Hắn đặt thương ra sau lưng, cất tiếng:
“Vương thiếu, chúng ta thương lượng một chút đi!”
Vương Đại Trung cau mày, đại đao từ từ để xuống:
“Thương lượng cái gì?”
“Ta với ngươi cứ tiếp tục đánh nhau thì sẽ ngọc đá cùng vỡ.”
Phùng Chinh nhìn toàn võ đài, Trần Nhất Sinh và Trần Phàm từ nãy đến giờ im lặng quan chiến, Ngô Trí Vinh thừa nước đục thả câu.
“Đến chừng đó ta e rằng sẽ có vài con chuột nhặt tranh thủ cắn trộm.”
Hắn dừng một nhịp, mỉm cười:
“Ta có ý này, chúng ta giải quyết đám chuột nhắt trước, sau đó sẽ quyết chiến một trận thật sòng phẳng thì thế nào?”
“Điều này…” Vương Đại Trung lộ ra ý động.
Hắn mặc dù là dạng quyền động trước não nghĩ sau, nhưng cũng ý thức được nếu đánh nhau ta sống ngươi chết thì sau cùng chỉ trở thành thức ăn cho đám lang xung quanh.
Huống chi Vương Đại Trung từ đầu đã chướng mắt với tên mặt dài Ngô Gia, trước đại chiến với cường địch, tặng tên này một đao cũng xem như sảng khoái.
Trông thấy cảnh này, Ngô Trí Vinh âm thầm gọi nát, đang định mở miệng đâm chọc.
Đột ngột, một tiếng thét to vang vọng toàn đấu trường:
“Phùng thủ lĩnh, ta đến giúp ngươi!”
Trần Nhất Sinh đang co ro tại một góc võ đài, đột nhiên ngùn ngụt ý chí, lẫm liệt xông đến.
Phùng Chinh nhướng cao mày, giơ chân muốn sút thằng này ra võ đài.
“Hự… Phụt”
Đang xông đến giữa chừng, Trần Nhất Sinh ngưng lại, thình lình nâng tay ôm ngực, ngẩng mặt ọc ra một ngụm máu tươi.
Hắn run run, quỳ gối xuống đất, một tay ôm ngực, một tay che miệng, thều thào:
“Phùng… thủ lĩnh… trả… thù giúp ta.”
“Ầm.”
Thiếu niên vừa nói dứt câu, thân thể đổ gục xuống sân đấu, mi mắt nhắm nghiền.
Tắt thở.
Đằng sau, Trần Phàm thu chưởng, ánh mắt thấp thoáng một tia ngờ vực.
Tuy nhiên vẻ ngờ vực ấy chỉ tồn tại được một giây lát, trong tai đã truyền đến một tiếng xé gió.
Thiếu niên nhảy dựng ra sau, tránh đi thanh phi đao vừa tiếp đất.
Ngô Trí Vinh tặc lưỡi một tiếng, chợt tóc gáy dựng đứng.
Hắn ngẩng mặt, trong tầm mắt đại đao vù vù, mũi thương rít rít, chưa đến mà da mặt đã ran rát.
Ngô Trí Vinh vong hồn đại mạo, cuống cuồng tránh né.
Vừa đáp đất, “oong” một tiếng, ngân sắt sáng lòa, một trương gương mặt thường thường nằm gọn trong con ngươi, trường kiếm chém xuống.
Đao và thương cùng chạm, thoáng chốc một gốc võ đài vỡ tan.
Trong ánh mắt tử y thiếu gia ẩn ẩn vẻ thâm độc, cổ tay như mất xương vặn xoắn, vai cong cong tạo thành một tư thế quái dị.
Mũi thương nhọn vốn vừa đâm vào trên gạch, một thoáng này đổi hướng, dựng thẳng đứng.
Mục tiêu chính là ngực của người bên cạnh.
Vỏn vẹn một nhịp, mũi thương đã nằm sát ngực, thân thể nặng nề theo quán tính vẫn tiếp tục ngã xuống.
Vương Đại Trung cắn răng, đôi con ngươi quyết tuyệt.
“Phập.”
Máu tươi ứa ra, tanh nồng trong mũi.
Mũi sắt nhọn cắm ngập trên vai, mắt thiếu niên đỏ ngầu, một tay nắm chặt mũi thương, một tay vung đao.
“Tí tách.”
Máu đỏ chậm rãi nhỏ xuống trên nền gạch trắng, Vương Đại Trung thở nặng nhọc, cảm nhận cơn đau thấu xương xé thịt.
Hắn nhăn mặt, “xoẹt” một tiếng, nắm mũi thương mạnh bạo rút ra, trên vai một lỗ máu sâu hoắm, sắc đỏ từ từ loang ra.
“Choang.”
Mũi thương rơi trên nền gạch, thiếu niên giơ chân đạp xuống.
Dưới đế giày chỉ còn lại những mảnh vỡ tinh thiết.
Hắn ngẩng đầu, đại đao vung một vòng, vác trên vai.
Đứng đối diện xa xa, Phùng Chinh âm trầm, trường thương trong tay chỉ còn mỗi cán.
Thế rồi nhất tức, một vết nứt vỡ từ mũi cán dọc theo đuôi cán, gãy thành từng đoạn.