Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 105: Quyết chiến sòng phẳng



Thái dương treo cao, nắng như thiêu da thiêu thịt, đổ cái nóng xuống thế gian.

Mây cuồn cuộn sóng nhiệt, gió nóng quét ngang, những ngọn cỏ dại mọc men theo nền gạch rũ xuống.

“Hồng hộc”

Dù trời nóng, trán Vương Đại Trung nhễ nhại mồ hôi lạnh, ngực điên cuồng phập phồng, gương mặt chữ điền cương nghị xen lẫn một tia xám nhợt nhạt.

Trên vai trái thiếu niên, máu thịt đỏ thẫm, một giọt máu rơi xuống từ đầu ngón tay.

“Tách”

Hắn cắn chặt răng.

Tuy rằng đã tránh được một đòn chí mạng, nhưng chỉ có thể đành hi sinh một bên vai.

Đầu thương tinh thiết được gia trì linh lực đâm sâu tận xương, một tay này xem như phế.

Phùng Chinh nhìn vai áo đối thủ nhuốm đỏ, ném đoạn cán thương đứt gãy, nở nụ cười nhàn nhạt:

“Vai của Vương thiếu bị thương rồi, có muốn ta giúp cầm máu không?”

“Hừ!”

Vương Đại Trung hừ lạnh, linh lực đổ dồn về vai, phong bế tất cả huyệt đạo ở đó, máu vốn dĩ đang chảy ròng nháy mắt ngừng đổ.

Hắn dùng cánh tay còn lại nắm chặt chuôi đao, đặt nó trước người. Thanh đao to như khiên sắt, giọng ồm ồm:

“Muốn đến thì trước tiên cứ nói chuyện với đao của ta!”

Tử y thiếu gia nghe vậy cười gằn, tay áo thổi phần phật, xung quanh không khí như xoắn lại.

“Răng rắc”.

Dưới chân của hắn, những miếng gạch của võ đài vỡ nát.

“Vậy đắc tội rồi.”

Phùng Chinh nói, giơ chân giậm mạnh, từ những miếng gạch nát vụn, vô số mảnh nhọn vút lên.

Hắn phất mạnh tay áo tím, những ngạnh gạch vụn xé gió phóng thẳng đến chỗ đại đao.

“Đang” “Đang” “Đang”

Mảnh gạch nhọn chạm trên mặt đại đao, thân đao rung chấn.

Một số mảnh trực tiếp vỡ thành cát mịn, một ít để lại trên đao sắt những vết lõm sâu.

Vương Đại Trung chắn đao trước người, đột nhiên kình phong ập đến.

Trong tầm mắt, một thủ ấn phóng đại, mang theo mãnh liệt linh lực và nồng đậm uy thế.

Hắn vội vã nâng đao.

“Oành”

Một cỗ cự lực xộc thẳng đến cổ tay, cánh tay tê rần. Vương Đại Trung “rầm rập” lùi ra sau, mỗi bước chân để lại trên sàn đấu một cước ấn.

Ngực nhộn nhạo, một mùi tanh nồng tỏa ra trong mũi, thiếu niên nuốt máu, cất tiếng gầm to.

Đại đao xoay chuyển, lưỡi đao mạnh mẽ chém xuống.

Tuy nhiên, chuôi đao vừa động, trên mặt sắt thình lình in một cái thủ ấn.

Theo sự xuất hiện của thủ ấn này, vô vàn vết nứt trải rộng, thoáng chốc thanh vũ khí đồ sộ như thủy tinh mà vỡ ra.

Phùng Chinh đắc thắng, thế công tiếp tục tăng.

Hắn tiến lên, thủ ấn nắm lại thành quyền, sợi gân xanh nổi cuồn cuộn, những dòng linh lực quấn quanh cánh tay, thô trọng đấm tới.

Ánh mắt Vương Đại Trung đỏ ngầu, trên vai truyền đến cơn đau thấu xương.

Dẫu vậy, thiếu niên tương tự tiến lên, một tay to như cột đá cũng giương quyền.

Quyền chọi quyền.

Linh đấu linh.

Rõ ràng là quyền đầu to gấp đôi so với đối phương, nhưng vào giây phút giao chiến, nắm tay Vương Đại Trung rung rung, thân thể ngưng lại.

Trên vai, cảm giác đau đớn điếng lên, linh lực cuồng động theo đó thoái lui.

Hắn vội thu quyền, nhảy ra sau, mặc cho linh lực của tử y thiếu gia tàn phá trong người.

“Oa!”

Vương Đại Trung quỳ một chân trên võ đài, phun ra một ngụm máu tươi. Trong tầm mắt, thân ảnh của người đối diện mờ nhòe.

Dưới trời nắng chói chang, trong mũi nghèn nghẹt, tai vang ù ù, cơn đau dữ dội từ xương thì cứ tác quái.

Hắn đấm mạnh nắm tay xuống đất, cố gượng cho thân thể đừng ngã.

“Muốn chạy?”

Phùng Chinh cười nhếch mép, tiếp tục vung quyền.

“Vútttt”

Hắn đang đắc thắng nhất thời ngưng trệ, gấp nghiêng người. Vừa đúng lúc một thanh phi đao xoẹt ngang, cắm ngập xuống sàn võ đài.

Phùng Chinh nhảy đến một góc đấu trường, lửa giận đại thịnh:

“Hồi nhỏ cha mẹ ngươi không có dạy là đừng ném đồ lung tung sao?”

Ngô Trí Vinh quay mặt thổi sáo, tỏ vẻ vô tội.

Phùng Chinh nắn nắn cổ tay, tranh thủ quét quanh một vòng võ đài.

Ở góc đối diện, Vương Đại Trung quỳ trên đất, vẻ mặt tái nhợt.

Một góc khác, Ngô Trí Vinh cũng tương đối chật vật, dáng vẻ rách tươm, trên người có vài vết chém rướm máu.

Dưới chân của hắn, Trần Phàm đã ngã xuống, chưa rõ sống chết.

Trong khi góc còn lại, Trần Nhất Sinh nằm im trong vũng máu.

Thấy cảnh này, tử y thiếu gia mỉm cười.

Tuy rằng thương đã gãy, linh lực trong người cũng đã cạn đi rất nhiều, nhưng có vẻ ta là người chiếm thế thượng phong duy nhất ở đây?

Hắn nghĩ nghĩ, chắp tay lộ ra dáng vẻ ung dung:

“Hai vị, chúng ta đừng đánh nữa, sẽ tổn thương hòa khí. Các ngươi chủ động nhận thua thì thế nào?”

Dù sao tất cả những người ở đây cũng đều là thành viên của tứ đại thế gia, sau này nhất định sẽ còn gặp nhau nhiều.

Hắn cũng chẳng muốn vì trận chiến này mà có thêm bốn tên cừu nhân.

Vì lẽ đó, nếu các ngươi thức thời, thiếu gia ta đây sẽ cho các ngươi miễn đau khổ.

Tuy nhiên, nụ cười thong dong của tên thiếu gia nhanh chóng tắt ngúm.

“Đầu…”

Vương Đại Trung nặng nề đứng dậy, thân thể run rẩy vì đau đớn nhưng trong ánh mắt tràn ngập chiến ý, thét to:

“Đầu hàng con mẹ ngươi!”

Hắn tuy xuất thân đại tộc, nhưng từ nhỏ đã theo chân phụ thân sinh tồn ở nơi núi rừng, dựa vào uống máu ăn thịt yêu thú mà trưởng thành.

Thân là nam nhi đỉnh thiên lập địa, chỉ vì một chút ít thương thế này mà nhận thua?

Vương Đại Trung cảm thấy đây mới chính là thời điểm chiến ý dâng cao nhất.

“Vậy có gãy xương đoạn chi cũng đừng trách ta độc ác!”

Phùng Chinh trầm giọng, trong mắt một mảng thâm trầm, xông đến.

“Tiếp chiêu!”

Vương Đại Trung cũng nâng quyền đón đỡ.

Thế nhưng, chỉ thấy thân ảnh màu tím đang băng băng xông đến, đột ngột chuyển hướng, để cho một quyền toàn lực của thiếu niên chỉ có thể đánh vào hư không.

Đang im lặng quan chiến, Ngô Trí Vinh chỉ ước giá như hai tên này đồng quy vu tận.

Bỗng nhiên, một cỗ quyền phong ào ào đập vào mặt, đôi con ngươi của tên công tử mặt dài co rụt.

Hắn hoảng sợ, vội vã ném phi đao.

“Trò mèo!”

Phùng Chinh cười lạnh, tốc độ chẳng giảm mà ngược lại càng tăng.

Trên những đầu ngón tay, tự bao giờ đã cầm theo một mảnh tinh thiết vỡ vụn của mũi thương.

Hắn búng ngón tay, mảnh tinh thiết rạch gió đối chọi với phi đao.

“Đinh”

Tinh thiết nát, phi đao chệch.

Quyền tới.

Trơ mắt nhìn nắm đấm trong tích tắc đến gần, đằng sau đã là dưới võ đài, Ngô Trí Vinh tái mét gương mặt.

“Đùng”

Một quyền đấm thẳng vào cằm, gương mặt dài thiếu niên méo xệch, một đường máu tươi vẽ ra, đi cùng với vài vật thể màu trắng nho nhỏ rơi từ trong miệng.

Hắn ngã cằm cổ, mặt đụng vào nền gạch cứng cáp của võ đài, để lại trên đất một gương mặt người.

Mắt, mũi, tai, miệng rõ ràng, điểm xuyết sắc đỏ.

Phùng Chinh giơ chân, dự định đá Ngô Trí Vinh xuống đấu trường, chợt một cảm giác nguy cơ chạy dọc sống lưng.

Hắn quay người, thân thể vạm vỡ của Vương Đại Trung phủ rạp tầm mắt. Đối phương nhe răng cười, tung ra cương mãnh quyền.

Một đòn trực diện từ người cùng tu vi với mình, có cho tiền tử y thiếu gia cũng chẳng dám cứng rắn ngăn lại.

Hắn di động đôi chân, ý đồ tránh né.

Đúng lúc này…

“Thình thịch”

Trong ngực, nhịp tim chậm một nhịp, máu như đông cứng, linh lực vốn đang mãnh liệt sát na tản đi.

Toàn thân Phùng Chinh cứng ngắc.

Vỏn vẹn một nhịp trễ, song đến lúc phản ứng lại, nắm đấm to đã ở ngay trước ngực.

Hắn nặng nề lùi lại, trào máu miệng, ngực như sụp đổ.

Ngay cả cảm giác đau đớn cũng chẳng cảm nhận được, trái lại cả người tê rần, đại não say xẩm, mắt mờ mờ ảo ảo.

“Đây là…”

Một tiếng thì thào vang lên từ trong miệng thiếu niên, đôi mắt thẫn thờ:

“… tại sao?”

Tại sao toàn thân đột nhiên vô lực?

Tại sao linh lực đột nhiên mất đi?

Và tại sao, đầu óc choáng váng đến vậy?

Đáp lại nghi vấn từ tên thiếu gia là một quyền nữa đấm tới.

Phùng Chinh theo phản xạ muốn tránh, nhưng cả người ngã nghiêng, đôi chân xiêu vẹo.

Rốt cuộc lãnh trọn thêm một quyền, xương ngực như muốn vỡ vụn, lúc này cảm giác đau mới quay trở về, đại não trống rỗng xua tan vô minh.

Hắn phun ra một ngụm máu, thở như điên.

Trên má nhoi nhói, Phùng Chinh vô thức quệt quệt má, nhìn vết máu đỏ trong lòng bàn tay, sau đó nhìn thanh phi đao cắm trên gạch, vừa sợ vừa giận:

“Đáng chết! Trong phi đao có độc!”

Bên này, Vương Đại Trung cũng thở nặng nhọc, sâu trong ánh mắt dần dần nổi lên một tia ý cuồng.

Nhiều năm đi săn, sao có thể chẳng nhận ra con mồi đã nhiễm độc?

Tại cuộc thí tuyển, ngoại trừ pháp khí, đan dược và phù chú ra, tất cả những thủ đoạn khác đều có thể được sử dụng.

Dĩ nhiên… nọc độc cũng là trong số đó.

Tuy rằng độc chưa đủ sức giết tu chân giả, nhưng chỉ cần làm đối phương ngưng một giây thôi là đáng giá.

“Hahaha!”

Thiếu niên vạm vỡ cất tiếng cười to:

“Một người trúng thương, một người nhiễm độc, quyết đấu như thế mới là sòng phẳng!”

“Đến đây, phân thắng bại với ta!”

Vương Đại Trung gầm vang, tiếng gầm oanh tạch cả võ đài.

Hắn như một đầu mãnh sư xông đến.

Một con mồi nhiễm độc, mùi máu, cơn đau, chiến ý, tất cả đánh thức bản năng săn mồi nguyên thủy nhất.

Trong mắt, tử y thiếu gia dần dần được thay thế bằng một con yêu thú run rẩy, yếu đuối chờ đợi thợ săn xé nó ra thành thịt vụn.

“...”