Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 117: Xé mặt



Nắng gắt từ từ thoái lui, nhường chỗ cho ánh tà dương tịch mịch.

Từng áng mây trôi chậm rãi, mặt trời màu cam sẫm nép mình sau ngọn cự sơn.

Bức tượng Thái Tổ Hoàng Đế sừng sững giữa nắng chiều, trải dài trên nền đất một bóng đen trầm lặng.

Hai ngày ròng rã, cuộc thí tuyển rốt cuộc tiến đến trận chiến cuối cùng.

Trời chiều tà, nhưng những người vây xem thậm chí càng đông đúc so với sáng sớm.

Bấy giờ, trong những người trẻ tuổi đang ngồi ở khán đài, một tên công tử tặc lưỡi:

“Thế mà cuối cùng thành nội chiến Trần Gia.”

“Trần Gia Bảo thì ta chấp nhận, dù sao cũng là một trong những người mạnh nhất…”

Tên ngồi cạnh mù mịt:

“… thế nhưng Trần Nhất Sinh, đùa nhau chắc?”

Một tên tu sĩ Tứ Trọng thành công vượt qua những người mạnh hơn mình gấp nhiều lần để đặt chân vào trận chung kết, đây chắc chắn là vụ nổ của thí tuyển năm nay.

Thiếu niên này từ vòng trắc thí đột nhiên từ đâu chui ra, dựa vào một món vũ khí cổ quái mà thủ thắng, làm cho những người trẻ tuổi vừa ghen tị cũng vừa thán thở.

“Trần Nhất Sinh…”

Một người khác tham gia cuộc trò chuyện:

“Hắn là một tên thiên tài của Trần Gia trong quá khứ, nhưng ta nghe nói sau đó thân mang trọng bệnh, thiên phú tan tành, bị chính gia tộc và hôn thê vứt bỏ. Hiện tại hắn quay trở về, nhất định là muốn phục thù.”

“Thế nhưng ta cho rằng cuộc vui đến đây là chấm dứt.”

Hắn nói tiếp:

“Trần Gia Bảo sẽ chiến thắng mà thôi.”

“Đúng đúng!”

Một người gật gật đầu:

“Ta nghe nói giữa hai người có xung đột từ trước. Trận này Trần Gia Bảo sẽ đánh toàn lực, Trần Nhất Sinh chắc chắn thua thảm. Tiền cược của các ngươi biết đặt ở đâu rồi đó!”

Mọi người đồng ý, tiện tay mang tiền của mình đặt vào cửa thắng Trần Gia Bảo.

Mặc dù là trận chiến cuối, đáng lẽ đối thủ sẽ ngang tài ngang sức, nhưng chẳng có tên nào ngu dại mà trao tài sản và niềm tin của mình cho một tên ngựa ô Tứ Trọng.

Ngoại trừ…

“Bịch”

Ngô Hoàng Mai đặt một túi vải to dày cộp trước mặt tên chủ cược, dõng dạc:

“Ta cược tất cả số này cho Trần Nhất Sinh.”

“Ặc”

Tên chủ cược nhìn trong túi vải, nào là ngân phiếu, ngân nguyên, thậm chí là linh thạch, thoáng chốc nở nụ cười tươi roi rói:

“Cô nương chắc chứ?”

Búi tóc tròn vo của thiếu nữ động động, nàng chắc nịch đáp:

“Dĩ nhiên!”

Thân là một trong những người từng giao thủ với Trần Nhất Sinh, tuy thực lực yếu, nhưng nàng cảm thấy tên này gian manh có thừa, tuyệt đối sẽ chẳng nhận thua dễ dàng.

Huống chi, trực giác của một võ sĩ nói cho nàng, thiếu niên chưa có ra tung ra toàn lực, còn có thủ đoạn đang được giấu giếm.

Thế cho nên, Ngô Hoàng Mai quyết định tất tay một phen, cược cho người đã chiến thắng mình.

“Được thôi.”

Tên chủ cược cầm chiếc túi, thầm đánh giá độ nặng của nó, chép chép miệng.

Người cược cửa Trần Nhất Sinh giành chiến thắng ít ỏi đến đáng thương, nhưng một khi đã cược là vung tiền như rác.

Thiếu nữ vừa nãy rồi đến thiếu nữ này, thiếu niên quả nhiên là rất có nữ nhân duyên!

“...”

Vương Thắng Nguyên cùng Vương phu nhân đi đến một gian các thanh nhã, nơi một trung niên nhân đang ngồi thưởng trà.

Vào lúc này, trung niên nhân ngẩng đầu, nhìn thấy người vừa tiến đến gần, mỉm cười đặt tách trà xuống.

“Năm nay gia tộc của ngươi xem chừng là thất thu.” Đào Duệ nhún vai nói.

“Học tài thi phận mà thôi.” Vương Thắng Nguyên ngồi xuống cạnh vị chấp sự, nhẹ tênh đáp.

Đào Duệ lúc này để ý đến giai nhân đứng sau trượng phu, nở nụ cười:

“Sư muội, đã lâu không gặp!”

“Đào sư huynh, đã lâu không gặp!”

Vương phu nhân nhàn nhạt mỉm cười, ánh mắt thoáng qua một tia thổn thức.

Năm đó gặp nhau, đối phương vẫn là một công tử phong nhã, nàng vẫn là một nữ tử xuân thì.

Tháng năm thoi đưa, ngày gặp lại một người đã là trung niên, một người nữ nhi cũng đủ tuổi gả chồng. Dù là tu sĩ cũng tránh không khỏi sự tàn nhẫn của thời gian.

“Tiểu nữ nhà muội sắp tới sẽ gia nhập Thanh Tiêu Tông.”

Vương phu nhân nhẹ giọng nói:

“Bởi vì tiểu nữ tính cách nông nổi, sau này ở tông môn, còn mong sư huynh để mắt trông nom giúp một chút!”

Đào Duệ nghe vậy, trong đầu nhớ đến thiếu nữ diễm quang sáng ngời, dung mạo thậm chí vượt qua cả mẫu thân, e rằng gia nhập tông môn về sau, nhất định oanh động toàn tông.

Hắn vuốt vuốt chòm râu, cảm thán:

“Có lẽ thời gian sắp tới của ta vất vả rồi!”

“...”

Vương Diệu Chân vừa quay về từ con ngõ vắng, Tiểu Thúy vội chạy đến tiếp đón.

Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống, nhận tách trà thảo mộc từ tay tiểu thị nữ:

“Thế nào rồi?”

Tiểu Thúy nhu nhu đáp:

“Ta đã mang tiền tiểu thư giao để đặt cược cho Trần công tử.”

“Tốt lắm!” Vương Diệu Chân gật đầu.

Tiểu thị nữ lộ ra vẻ mặt xoắn xuýt:

“Tiểu thư tin tưởng Trần công tử đến vậy sao?”

Vị tiểu thư này vừa rồi quẳng vài ngàn linh thạch, vài ngàn vạn ngân nguyên , vài món nữ trang quý giá,... chỉ để đặt vào cửa thắng của Trần Nhất Sinh, gần như một mình gánh vác cửa cược này.

Tiểu Thúy nhìn thấy số tiền cược khổng lồ mà chỉ có thể âm thầm vuốt một vệt mồ hôi lạnh, thầm run sợ thay cho tiểu thư.

“Càng ít người tin tưởng…”

Vương Diệu Chân nhoẻn miệng cười:

“… chúng ta sẽ càng thắng lớn!”

Tiểu thị nữ giật giật mí mắt. Tại sao tiểu thư đột nhiên nổi máu như vậy?

Ngồi gần đó, Ngô Uyển Ngọc thầm nhìn sang, chẳng rõ vô tình hay cố ý mà những lời của Vương tiểu thư đều được nàng nghe thấy.

Nghĩ nghĩ, Ngô Uyển Ngọc dời tầm mắt nhìn xuống dưới đài, mím mím môi.

Thời gian lặng lẽ trôi, mặt trời chỉ còn lại một nửa sau dãy núi cao ngất.

Tất cả mọi người an vị, nhao nhao di chuyển sự chú ý của mình đến võ đài trung tâm.

Trần Nhất Sinh mang khẩu súng hỏa mai trên vai, súng ngắn vắt ngang eo.

Hắn hít vào một hơi thật sâu, nhịp tim từ từ an ổn trở lại, quét mắt nhìn xung quanh.

Toàn trường có những gương mặt lạ lẫm, song cũng có những gương mặt quen thuộc, làm sống lại những hồi ức vùi sâu.

Ba năm qua, Trần Nhất Sinh chết dần chết mòn trong cô độc, chỉ ôm một tia mong mỏi nhỏ nhoi về giây phút này, thời điểm giành lại những thứ đáng lẽ thuộc về mình.

Bây giờ, để ta thay ngươi hoàn thành tâm nguyện này!

Hắn chậm rãi cất bước.

Trong nắng chiều, dưới sự chú mục của ngàn người, chỉ thấy hai nhân ảnh dần trải dài trên nền gạch trắng, thật dài, thật dài, thẳng cho đến lúc chạm vào nhau.

Trần Nhất Sinh ôm quyền, lạnh nhạt:

“Trần Nhất Sinh.”

Trần Gia Bảo cười cười, cũng ôm quyền:

“Trần Gia Bảo.”

Vị lão giả trọng tài tiến đến, giọng trầm trầm:

“Bắt đầu trận đấu.”

“Ồ ồ”

Trong nhất thời, toàn trường dậy vang.

Những người trẻ tuổi nhiệt liệt cùng phát ra vô vàn tiếng náo động, như muốn trợ uy cho song đấu thủ trên võ đài xông đến ăn tươi nuốt sống nhau.

Thế nhưng rồi…

Tiếng cỗ vũ ồn ào nhỏ dần, nhỏ dần, chìm vào thinh lặng.

Đám đông mờ mịt nhìn nhau.

Tại võ đài, một thiếu niên lãnh đạm, một thiếu niên mỉm cười, cứ như vậy đối diện, chẳng ai động, chẳng ai công, trôi qua thật lâu.

Đây là chuyện gì?

Trận chiến cuối cùng đáng lẽ bùng nổ ngay từ đầu, vậy mà người đứng lặng nhìn nhau, ngay cả một tia chiến ý cũng chẳng có?

Từ xa xa đường chân trời, mây đen thấp thoáng, tịch dương dần lụi tàn.

Hai thiếu niên như tượng nhìn nhau một lâu, rốt cuộc cũng có một người động đậy.

“Bộp” “Bộp” “Bộp”

Trần Gia Bảo vỗ tay một tràng dài, tán thưởng:

“Đường ca, chúc mừng ngươi!”

Trần Nhất Sinh nhướng cao mày:

“Chưa chết sao?”

Tên đường đệ lúc này nhịp thở ổn định, toàn thân vẹn nguyên, thậm chí chiếc áo gấm trắng tinh như mới, còn đâu dáng vẻ trọng thương sống dở chết dở vừa nãy?

“Sao ta có thể dễ dàng chết được?”

Trần Gia Bảo vẫy nhẹ quạt giấy.

Dĩ nhiên, đường đường là một thiếu gia mà chẳng thể đào ra được một viên đan dược trị thương thì quả là mất thân phận.

Thương thế trên người gần như đã hồi phục tất thảy, công tử áo gấm híp lại đôi mắt:

“Ta tất nhiên phải cố sống để tranh đoạt danh ngạch tông môn với đường ca mà, nhỉ?”

Trần Nhất Sinh nghiêng đầu:

“Thật ra ta có một thắc mắc.”

Trần Gia Bảo cũng thong thả:

“Đường ca cứ nói.”

“Hai chúng ta…”

Trần Nhất Sinh dừng một nhịp, giọng trầm xuống:

“… những năm trước đâu hề có thù oán, cớ sao lúc ta sa cơ thất thế, ngươi cứ nhắm vào ta?”

Nguyên chủ và tên đường đệ này vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng ngay từ đầu.

Thế nhưng sau khi trúng cổ độc, Trần Gia Bảo từ lần này đến lần khác cố tình đạp nguyên chủ xuống vực thẳm. Đến mức thù với tên đường đệ ăn sâu vào chấp niệm của chủ nhân thân xác này.

Đây chẳng lẽ đơn giản vì nội đấu gia tộc thôi sao?

“Vì sao ư?”

Trần Gia Bảo trầm ngâm một thoáng, tựa như đang ngẫm nghĩ, sau đó thở dài:

“Thú thật là, ta từng rất ngưỡng mộ đường ca. Biết sao được, ngươi là thiên tài sáng chói nhất của cả tòa thành này mà!”

Hắn nở nụ cười:

“Suốt những năm đó, ta từng ôm mộng đuổi theo được bước chân của ngươi, điên cuồng tu hành đến mức suýt chút nữa đứt đoạn mạch đạo mà chết…”

“Thế nhưng cuối cùng thì sao?”

Trần Gia Bảo dang rộng vòng tay:

“Ta vừa tấn cấp Nhất Trọng, ngươi sắp sửa Trúc Cơ! Thực nực cười!”

Trần Nhất Sinh trầm mặc.

“Ta nhận ra mình có tí xíu ghen tị với những thiên tài như ngươi đó, đường ca à!” Trần Gia Bảo thõng xuống đôi vai mình.

“Chỉ như vậy?” Trần Nhất Sinh cất tiếng.

“Thật ra đó chỉ là nguyên do phụ, nguyên do chính đó là…”

“Răng rắc”

Chiếc quạt giấy gãy đôi.

Nó rơi xuống nền gạch, rất nhanh vỡ vụn dưới đế giày công tử áo gấm, nụ cười ôn nhã trở nên dữ tợn:

“Ta ghét ngươi! Dù tòa thành này có nhiều thiên tài, dù gia tộc có Trần Thái Văn, nhưng ta ghét nhất chính là ngươi, đường ca!”

Hắn gằn từng chữ: “Cứ nghĩ việc tự tay đoạn tuyệt mọi đường sống, đạp nát tôn nghiêm của ngươi, ta lại cảm thấy vô cùng vui vẻ!”

“Đường ca, ngươi nghĩ thế nào?”

Trần Gia Bảo quay về với dáng vẻ ung dung.

“Vậy sao?”

Trần Nhất Sinh ngước mắt nhìn trời chiều, thì thào một tiếng:

“Ta cũng có mấy lời muốn nhắn nhủ với ngươi từ lâu lắm rồi…”

“Ta đang nghe đây.” Trần Gia Bảo đáp.

“Bản mặt giả tạo của ngươi, từ lần đầu tiên nhìn thấy, ta đã muốn xé nát nó!”

Thiếu niên từ từ cúi đầu, đôi con ngươi đen nhánh thâm thúy:

“Thật trùng hợp, ta cũng ghét ngươi!”

“Thế cho nên, đi chết đi, thằng rác rưởi.”

“Vù”

Một cơn gió thổi qua, mang theo âm thanh của thiếu niên vang vọng toàn trường.

Trần Nhất Sinh đi tới.

Trần Gia Bảo rũ xuống tay áo, cũng đi đến.

Hai người ngày càng gần nhau, mặt đối mặt.

Một thoáng này…

Bảo kiếm rời vỏ.

Súng được rút ra.

Mũi kiếm nhọn nhắm vào cổ.

Nòng súng đen chỉ vào tim.

Đâm đến.

Bóp cò.

“Đoàng”

“...”