Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 116: Một cái mạng



Vương Thắng Nguyên vừa quan chiến, vừa uống một ngụm trà, một thoáng này sửng sốt tột độ, đứng phăng dậy:

“Thua rồi?”

Người trẻ tuổi ở dưới đài có thể chưa đủ nhãn lực để nhìn rõ cuộc giao phong, nhưng đám đại nhân trên này thì từ lâu đã thấy được thắng thua.

Rõ ràng là Vương Dã Đăng chiếm thế thượng phong tuyệt đối, tại sao chỉ một cái chớp mắt, tình thế đột nhiên đảo ngược rồi?

Hắn cau chặt mày.

Nhớ lại ngay sát na ấy, Trần Gia Bảo dù đang trong tình trạng mù tạm thời, vẫn có thể tránh được đường đao từ đối thủ, thậm chí thành công đáp trả, từ đầu chí cuối chỉ thắng nửa nhịp này.

Điều này là do may mắn...

Hay chính là…

“Thần thức?”

Vương Thắng Nguyên nhẩm thầm, song rất nhanh tự phủ nhận.

Trong giới tu chân, tu sĩ tấn cấp Trúc Cơ Cảnh mới mở được thần thức.

Nếu Luyện Khí Cảnh như Trần Gia Bảo cũng có thần thức, cuộc thí tuyển từ đầu chẳng cần tổ chức, trực tiếp trao danh ngạch cho tên tiểu tử này được rồi.

Dưới võ đài, một thiếu niên được giám chiến nhanh chóng cấp cứu, một thiếu niên đang loạng choạng đi xuống, trung niên nhân thở dài một tiếng, ngồi lại trên ghế.

Vương phu nhân cũng im lặng nhìn xuống, ánh mắt trầm tư như có điều suy nghĩ.

Trần Nhất Sinh ngước đầu nhìn công tử áo gấm tập tễnh rời đi, nắm tay vô thức siết chặt.

Rốt cuộc thì… cũng không tránh khỏi một trận quyết chiến với đối phương sao?

Trần Gia Bảo ngẩng mặt, đồng thời chạm trúng ánh mắt với thiếu niên, gương mặt tái nhợt pha lẫn sắc đỏ của máu, nhưng đôi mắt phá lệ phấn chấn.

Hắn nở nụ cười, chậm rãi nâng một ngón tay, chỉ thẳng vào mặt đường ca của mình, ngoắc ngoắc.

“...”

“Chúc mừng Trần gia chủ!”

“Trần Gia năm nay thắng lớn!”

“Xin chúc mừng!”

Tại chỗ ngồi của các gia tộc, những trưởng bối, đại nhân vật nhao nhao tiến đến chúc mừng Trần Thế Đông.

Thí tuyển ngoài mặt là nơi thiếu niên tranh tài, nhưng thực chất là nơi để các thế gia cạnh tranh ngầm với nhau.

Trần Gia năm nay có tận hai người đặt chân đến trận đấu cuối cùng, tam đại gia tộc còn lại dù trong lòng giá rét vẫn tỏ ra nhiệt tình chúc mừng.

Trần Thế Đông cũng ôm quyền đáp lễ, song trong đầu thầm suy tính.

Người ngoài nhìn vào sẽ thấy Trần Gia thắng lớn, thế nhưng thân là gia chủ, có thể nói Trần Gia Bảo và Trần Nhất Sinh đều có vấn đề.

Trần Gia Bảo từ lâu có xung đột ngầm với Trần Thái Văn.

Tên tiểu tử này mang dã tâm rất lớn, nhất định sẽ là một tên cường địch tranh giành chức gia chủ với con trai của hắn.

Trần Nhất Sinh thì… càng nhức đầu, chẳng thà là phế nhân suốt đời, đằng này đột nhiên quật khởi quay về.

Hắn trước đó bội tình bạc nghĩa, thậm chí trục lợi trên xương máu đứa cháu này, Trần Gia với Trần Nhất Sinh xem như đoạn tuyệt ân tình.

Vương Thắng Nguyên đi đến một góc vắng vẻ, nhìn thiếu niên sắc mặt trắng tái, ngực thủng một vết đỏ thẫm, tuy vậy nhịp thở ổn định, lên tiếng:

“Dã Đăng, thương thế sao rồi?”

“Bẩm gia chủ, đã ổn.”

Vương Dã Đăng muốn đứng dậy, nhưng ngực nhói đau, đành nở nụ cười bất đắc dĩ:

“Đa tạ gia chủ tặng đan dược.”

Hắn nói đoạn, vẻ mặt lạnh lùng tỏ ra áy náy:

“Ta đã chiến bại, phụ lòng trông mong của các trưởng bối trong gia tộc.”

“Muốn trở thành cường giả, thất bại là điều cần trải qua, quan trọng là ngươi rút ra được điều gì từ thất bại đó.”

Vương Thắng Nguyên ôn tồn đáp:

“Về sau đừng lúc nào cũng liều mạng như thế, sớm muộn cũng có ngày ngã ngựa như hôm nay.”

“Gia chủ dạy phải, ta xin ghi nhớ giáo huấn.”

Vương Dã Đăng nhu thuận đáp, thì thầm:

“Đáng tiếc, ta chưa đủ mạnh để tiếp nối con đường của hắn.”

Vương Thắng Nguyên nhìn thiếu niên thất lạc, vỗ vỗ vai:

“Sự tình đã qua lâu rồi, ngươi cố nén thương đau.”

Vương Dã Đăng nặng trĩu gật đầu, năm ngón tay vô thức chạm vào thanh đao cũ sau lưng.

“...”

Vương Thắng Nguyên về lại chỗ ngồi, Vương phu nhân cất giọng:

“Thế nào rồi?”

“Đã an ủi xong.” Vương Thắng Nguyên nhún vai.

Vương phu nhân gật gù:

“Tiểu tử ấy cũng xem như là một mầm non tốt, về sau gia tộc nên chú trọng bồi dưỡng.”

Nhắc đến người trẻ, trung niên nhân nhìn sang góc các đối diện, nhưng tìm mãi một lúc chẳng thấy thân ảnh thiếu nữ, nhướng mày:

“Tiểu Chân đâu rồi?”

Vương phu nhân ẩn ý cười:

“Đi tưới hoa.”

“...”

Trần Nhất Sinh đến ngõ vắng quen thuộc, tại nơi đó có một thiếu nữ đang ngồi ôm gối, đùa nghịch một đóa hoa dại.

Ánh nắng rọi trên dung nhan giai nhân, thiếu niên ngẩn ngơ, rất nhanh đến gần, mỉm cười:

“Tiểu thư quả nhiên là có nhã hứng!”

Vương Diệu Chân đứng dậy, ánh mắt trong trẻo vô ngần, nói:

“Chúc mừng công tử đã tiến vào trận cuối!”

Trần Nhất Sinh dang tay, cười hì hì:

“Đó là nhờ sự ủng hộ của tiểu thư! Được tiểu thư cổ vũ, ta cảm tưởng như mình đã được gia tăng thêm mười thành công lực!”

“Như vậy sao?”

Thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ như vầng minh nguyệt:

“Vậy xem ra tiểu nữ phải dành sự ủng hộ nhiệt tình nhất cho công tử ở trận sắp tới rồi!”

Trần Nhất Sinh thản nhiên nằm xuống ngay giữa con ngõ, nghiêng nghiêng người, một tay chống trên trán:

“Vẫn còn một canh giờ nữa mới ra trận, có lẽ ta nên tranh thủ ngủ một giấc cho tinh thần thoải mái.”

Vương Diệu Chân cúi người, ngọc thủ chống trên gối, giọng mềm mại:

“Công tử chẳng sợ ngủ quên sao?”

“Tiểu thư ở đây mà!”

Trần Nhất Sinh nhắm một con mắt, mở một con mắt, đắp: “Đến chừng ấy cảm phiền tiểu thư gọi ta dậy! Trông cậy vào tiểu thư!”

Nhìn thiếu niên tùy ý nằm trên đất, nhắm mắt, thiếu nữ tức cười, nhưng cũng giữ im lặng.

Nàng ngồi xuống cạnh thiếu niên, ngắm nhìn mây trời vời vợi, ánh mắt dần dần thất thần.

Thí tuyển khép lại, nàng và những đệ tử sẽ rời thành để đến Thanh Tiêu Tông, liệu có điều gì đang chờ đợi ở tương lai?

Bấy giờ, một giọng nói vang lên:

“Tiểu thư đang nghĩ gì sao?”

Vương Diệu Chân nghiêng đầu, nhìn sang thiếu niên tự bao giờ đã ngồi dậy, giọng nói ẩn ẩn một tia ý cười:

“Công tử ngủ cũng thật là ngắn.”

“Đành chịu!”

Trần Nhất Sinh chống tay trên má:

“Dù muốn ngủ, nhưng cứ nghĩ đến trận đấu quan trọng sắp tới, tim đã đập thình thịch, cả người nôn nao khó ngủ.”

“Công tử có nắm chắc chiến thắng?” Vương Diệu Chân ôn nhu.

Trần Nhất Sinh cười cười:

“Thành thật mà nói… một chút cũng không.”

Trần Gia Bảo có tu vi là Luyện Khí Cảnh Thập Trọng - một trong hai người mạnh nhất của cuộc thí tuyển này.

Hắn chỉ là Tứ Trọng, song phương chênh lệch thực lực xa tít tắp.

Đừng nói là chiến thắng, chỉ riêng việc sau trận chiến này, trên người có còn đủ tay chân không cũng là một vấn đề nan giải.

Đối với người thường đã là thử thách cực đại, đằng này… ân oán giữa mình và tên đường đệ, có lẽ sẽ được giải quyết trong một trận chiến này.

“Nhìn dáng vẻ của công tử…”

Một tia ánh sáng nhấp nháy trong ánh mắt thiếu nữ:

“… tiểu nữ lại cảm thấy ngươi rất tự tin nha!”

“Ta có sao?”

Trần Nhất Sinh tự nhìn mình một thoáng, tặc lưỡi: “Dù sao niềm tin rất quan trọng, tin mình có thể chiến thắng cũng tốt!”

Hắn đảo mắt một vòng:

“Tiểu thư có tin ta không?”

“Tin.” Vương Diệu Chân quả quyết.

“Ách.”

Trần Nhất Sinh vốn dĩ chỉ định trêu chọc nàng, ai ngờ đột nhiên thiếu nữ nhìn thẳng, vẻ mặt nghiêm túc đến lạ thường.

Hắn ngại ngùng cười:

“Tiểu thư tin tưởng ta như vậy sao?”

“Trước giờ công tử rất giỏi làm tiểu nữ bất ngờ!”

Thiếu nữ thổn thức, tiếp đó môi son vẽ nên một đường cong:

“Thế nên tiểu nữ muốn nhìn xem điều bất ngờ lớn nhất mà công tử mang đến thí tuyển là gì?”

Trên trời, nắng chiều dần ngả vàng, vầng mây trôi lãng đãng.

Dung nhan thiếu nữ tú lệ, ánh mắt long lanh, trái tim thiếu niên đang đập nhanh chậm rãi an ổn.

Hắn nở nụ cười, thì thào:

“Ta nhận ra mình đã đủ tiền cược rồi.”

“Cược?”

Vương Diệu Chân đặt ngón tay trên môi son:

“Công tử muốn cược cái gì?”

Trần Nhất Sinh ngã người, chân vắt chéo, trong mắt phản chiếu một quãng trời ngả vàng:

“Một cái mạng.”

“...”