Thời điểm Trần Nhất Sinh thức giấc đã là sáng sớm.
Bên cạnh, đống lửa đã tàn tự bao giờ. Ngoài trời gió tuyết ngừng thổi, tiết trời se se, nắng mai rọi qua mái ngói cổ.
Đầu âm ỉ, thân rã rời. Hắn xoa xoa mi tâm, nghĩ lại sự tình tối qua, nở nụ cười khổ.
Một đêm say ngất ngây, vậy mà gặp ảo giác thấy tiên nữ giáng trần, cùng trò chuyện, cùng ăn mì.
Trần Nhất Sinh thẫn thờ.
Đêm qua uống quá nhiều rượu, làm cho đầu óc mê muội, chẳng thể nào nhớ rõ ràng mỹ mạo tiên nữ tỷ tỷ.
Tâm trí chỉ gời gợi thoáng qua trương dung nhan như thực như mộng ấy. Hắn âm thầm đáng tiếc, quả nhiên là nát rượu nát việc!
Nghĩ đoạn, Trần Nhất Sinh tự giễu cười.
Dẫu sao có tí men say trong người thì mới gặp được một đoạn ảo mộng đẹp đẽ đến vậy. Nếu không có mấy vò rượu ấy, đừng nói tiên nữ, cho dù là ma cũng chẳng có để mà nhìn.
Trần Nhất Sinh ngồi dậy, phủi phủi bông tuyết đọng trên áo.
Hắn vươn vai, cảm nhận ánh nắng ấm áp chiếu trên vai, xóa tan đi cái lạnh lẽo của sương sớm, miệng nhếch lên một nụ cười.
Từ lúc đi đến Thiên Minh cho đến nay, Trần Nhất Sinh vốn dĩ đối với nơi này hoàn toàn không có một tia tình cảm, thế nhưng giờ đây lần đầu tiên cảm thấy rằng thế giới này thực ra cũng chẳng đến nỗi nào!
Ít nhất là không đáng ghét như trong tưởng tượng!
Hắn quay về nhà.
Đem tất cả cửa sổ và cửa chính mở ra, ngôi nhà u ám suốt cả tháng qua rốt cuộc tìm thấy ánh sáng. Mùi thuốc nồng và mùi ẩm mốc cũng tản đi nhanh chóng.
Trần Nhất Sinh nhìn quanh nhà.
Bàn ghế ngổn ngang, đồ dùng vứt tứ tung, quần áo quấn thành từng đoàn, quăng tá lả trên giường. Trên trần nhà, mạng nhện chằng chịt, mọt gỗ rơi đầy nền.
Hắn nhún nhún vai, cầm lên cây chổi.
“Bịch”
Đang quét nhà, trong tai đột nhiên nghe thấy một tiếng động nhỏ, như là có thứ gì vừa rơi ra.
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu.
Bấy giờ, chỉ thấy một quyển sách cũ rích nằm dưới chân giường.
Hắn cúi người nhặt.
Trong tay quyển sách sờn rách, giấy ngả vàng, nhưng những con chữ vẫn rất rõ.
Đây là cuốn sách mà thiếu nữ lạ mặt đã tặng vào một tháng trước.
Trần Nhất Sinh đãng trí vỗ vỗ trán. Vậy mà đem nó vứt ở đầu giường, suốt cả tháng qua chẳng ngó ngàng tới, thậm chí suýt chút quên mất sự tồn tại của nó.
Hắn nghĩ lại thời điểm ấy, nguyên nhân nhận quyển sách này từ tay thiếu nữ cũng chỉ vì muốn thử vận may. Thử coi trong này có ghi chép thượng cổ công pháp hoặc vô thượng cổ văn nào không?
Trần Nhất Sinh tức cười:
“Trường Sinh sao?”
Hắn nói rồi, tiện tay mở ra trang đầu tiên.
“Sinh mệnh…
Một thứ thật lạ lùng…
Vừa trân quý, cũng vừa vô nghĩa. Trân quý vì là thứ duy nhất, vô nghĩa vì là dễ dàng là thứ tàn rụi trong tháng năm… rồi rơi vào quên lãng…
Mỗi sinh mệnh muốn tồn tại, nhưng sẵn sàng giết nhau…
Dùng sinh mệnh của mình để chấm dứt sự tồn tại những sinh mệnh khác, rồi cũng tự hoại trong vòng luẩn quẩn sinh diệt.
Há phải chăng là thật đáng thương…?
Ta viết sách này, cũng chỉ vì những sinh mệnh đáng thương… muốn tồn tại… muốn sống…
Trường Sinh… của ta, và của những sinh mệnh…”
Theo thời gian, nụ cười trên miệng Trần Nhất Sinh dần dà thu liễm.
Từ tùy tiện cầm một tay, cho đến cẩn thận nâng niu cuối sách trên cả đôi tay. Từ đứng dựa lưng vào tường, cho đến ngồi ngay ngắn trên giường tre. Từ cây chổi vắt ngang chân, cho đến nó nằm gọn gàng trên sàn nhà.
“Cái này…”
Hắn trừng to mắt.
Ngoài trời, mây trôi nhè nhẹ, ngọn gió thổi vi vu. Ánh nắng từ từ tràn vào qua cửa sổ, thái dương treo cao trên đỉnh đầu.
Thời gian từng giây trôi qua, ngôi nhà nhỏ im ắng, thi thoảng chỉ vang lên tiếng trang giấy được lật, nhưng rất nhanh tiếp tục yên tĩnh.
Trần Nhất Sinh nhíu chặt chân mày, rồi giãn ra, rồi nhíu chặt, rồi giãn ra. Diễn ra suốt gần một canh giờ.
Hắn trầm ngâm suy tư, rồi bỗng nhiên vỡ òa vỗ vỗ tay, nhưng chỉ một thoáng sau, lại trầm ngâm suy tư.
Vẻ mặt càng ngày càng chăm chú, mười ngón tay ghì chặt trang sách ố vàng, để mặc cho nắng gắt chiếu thẳng vào người.
“Thiên địa vô tận. Thời gian vĩnh tồn. Sinh mệnh nhen nhóm như ánh đom đóm dưới trăng, một giây, một phút, rồi một ngày…
Ta gọi đó là… Trường Sinh.
Ngày qua ngày, năm qua năm, tuế nguyệt qua tuế nguyệt…
Đến khi sinh mệnh thường hằng.
Đến khi ý niệm vô diệt.
Đến khi chân chính thoát được… vòng quay sinh diệt ấy…
Ngươi, và ta… liệu có thể chạm đến…
…vĩnh sinh?
Chấp bút, Bạch Vĩ Thanh.”
Trần Nhất Sinh nhẹ nhàng gấp lại trang cuối cùng. Ba ngày qua quên ăn quên ngủ, tuy rằng thân thể uể oải, nhưng trong con ngươi sáng ngời.
Trường Sinh, đúng như tên gọi, nội dung của cuốn sách chỉ vỏn vẹn xoay quanh một nghi vấn duy nhất… làm cách nào để sống lâu?
Đây vừa là một quyển triết học về trường sinh, nhưng đồng thời cũng là một cuốn sách chỉ dẫn cách trường sinh.
Trần Nhất Sinh đọc mà cảm tưởng như đang đọc đại cương chuyên ngành từ một vị giáo sư đầu ngành nào đó. Thậm chí đi cùng với một số tri thức tu chân ở thế giới này, cuốn sách càng lộ ra giá trị phi thường.
Hắn vốn dĩ trước đó mang ý nghĩ xem nhẹ tri thức của Thiên Minh cổ đại so với Trái Đất văn minh, nhưng từ thời điểm xem xong cuốn sách, thì nhận ra mình sai rồi.
Quả nhiên, dù ở thế giới nào thì cũng chẳng bao giờ thiếu tàng long ngọa hổ!
“Mong là sẽ có ngày ta được gặp gỡ tác giả!”
Đặt quyển sách trước mặt, Trần Nhất Sinh ngưỡng vọng nói ra.
Thân là một bác sĩ Đông y, dễ dàng nhận ra vị Bạch Vĩ Thanh này là đồng đạo. Đã vậy tác giả y thuật cao thâm, tri thức thông tuệ, nếu sau này gặp gỡ, giá nào cũng nhất định thỉnh giáo!
Hắn nghĩ nghĩ, rồi giơ tay xoa xoa cái cổ cứng ngắc.
Trường Sinh ghi chép phong phú cách thức và phương thuốc tẩm dưỡng sinh cơ, tăng cường thọ nguyên cho phàm nhân.
Nếu như tuân theo những chỉ dẫn trong sách, cỗ thân thể tàn tạ này có lẽ cũng cầm cự thêm được một đoạn thời gian nữa.
Đối với một người mà sự sống tính theo ngày như Trần Nhất Sinh, nó chính là thần vật vô giá!
Hắn cẩn thận nâng niu Trường Sinh. Nhẹ tay gói ghém nó vào một miếng vải sạch, cất giữ thật sâu vào tủ đầu giường, cũng không còn vứt xó tứ tung như mấy ngày trước.
Một quyển sách quý giá như thế, nếu để rơi mất một trang nào, muôn đời danh y nửa đêm hiện hồn về cũng nhất định bóp chết tên nghịch đồ này.
“...”
Một canh giờ sau…
Trần Nhất Sinh đi ra tiệm thuốc thân quen.
Thảy thảy thảy túi vải trên tay. Túi vải nhẹ tênh, Trần Nhất Sinh thở dài.
Một tháng trước mua thuốc đã tiêu một mớ, giờ đây tiếp tục tiêu thêm một mớ. Tiền tích góp từ nguyên chủ vơi đi trông thấy, gió thổi mạnh tí là túi vải cuốn theo chiều gió.
Trên vai, chiếc giỏ trúc một lần nữa phủ phê dược liệu. Trường Sinh có ghi lại những phương thuốc dưỡng sinh rất đáng để thử.
Vậy nên mặc cho tốn tiền, nhưng để mua được thêm mấy ngày sống thì có xá chi?
“Cứ cái đà này, muốn sống thì chỉ có nước bán thân!”
Dẫu tiền tài là vật ngoài thân, nhưng không có thì trong thân rất ngứa ngáy.
Thiên Minh thực lực vi vương. Thiếu vương thì ít ra cần tài để xin vương nhẹ nhẹ tay một tí.
Hụt cả vương lẫn tài, cứ nhìn con chó đằng kia xem… nó nhìn Trần Nhất Sinh mà chẳng thèm sủa một tiếng.
“Ài, cơm áo gạo tiền…”
Hắn thán thở một câu, sau đó nâng bước rời đi.
Băng qua con ngõ vắng, Trần Nhất Sinh vô thức chậm lại.
Một tháng trước, đây là nơi thiếu nữ tặng Trường Sinh.
Hắn thực ra có điểm xem nhẹ thiếu nữ vì tuổi tác duyên cớ, nhưng từ lúc đọc xong quyển sách, nàng đã ngồi vững vàng vị trí cao nhân trong mắt Nhất Sinh.
Đánh tối tăm mặt mũi tu chân giả như Trần Gia Bảo, tiện tay quăng sách quý như cho bánh mì. Đâu có thể là thường nhân?
“Chẳng biết còn gặp lại nàng được không?”
Nghĩ đoạn, Trần Nhất Sinh cười cười.
Đất trời mênh mông, gặp nhau một lần là tình cờ, gặp nhau đôi lần tính là duyên phận. Hai chữ duyên phận này, đâu dễ dàng cưỡng cầu?
Hắn tại thời điểm cho là vậy, đột nhiên từ trên trời, một âm thanh thất thanh truyền đến:
“Oa! Mau tránh ra!”