Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 13: Thanh Phong



Nơi chốn quen thuộc, tình cảnh quen thuộc, âm thanh cũng quen thuộc nốt. Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, sắc mặt đặc sắc vô cùng:

“Đừng nói là…”

Đây là ý nghĩ sau cùng, trước khi tầm mắt của hắn mất đi ánh nắng mặt trời, chỉ còn nhìn thấy một cái bóng đen gần trong gang tấc, như trời giáng vut vút xuống nơi này.

Trơ mắt nhìn đoàn vật thể thẳng tắp rơi xuống từ trên trời cao, Trần Nhất Sinh ngờ nghệch, theo phản xạ đưa tay ra đỡ.

“OÀNH.”

Tiếng va chạm vang vọng cả con ngõ nhỏ.

Hắn trợn to mắt, thân thể văng ngược về phía sau, thuận đà rơi thẳng vào trong đống rơm gần đó, cả người chìm nghỉm.

Trong thoáng chốc, rơm giăng đầy trời, gà bay chó chạy.

“Cục tác” “Cục tác”

“Gâu Gâu”

Một thân ảnh đột ngột trồi dậy từ trong rơm rạ. Mái tóc đen xen màu vàng rơm, thiếu nữ vỗ vỗ ngực nhỏ, trái tim đập thình thịch, một mặt tái mét run giọng:

“May… may quá… ta sống…”

Vừa rồi nàng từ trên không trung rơi tự do, vốn dĩ đã có tinh thần quyết tuyệt nói chia tay với vài cái răng, thậm chí là xương tay xương chân.

Tuy nhiên tại giây phút cuối cùng sắp sửa tiếp xúc thân mật với mặt đất, may mắn từ đâu chạy ra một tấm nệm di động.

Vậy mà giúp nàng tiếp đất an toàn!

Đợi một chút… tấm nệm?

Dường như nghĩ đến cái gì, thiếu nữ vội giơ tay xua xua rơm rạ, từ trong rơm lộ ra một trương gương mặt quen thuộc, chỉ có điều đôi mắt trắng dã.

Một thoáng này, nàng tròn vo con mắt:

“Ah… là ngươi!?”

“Ha…Ha…” Nằm sõng soài trong rơm, Trần Nhất Sinh nở nụ cười méo xệch:

“Gặp… gặp lại nhau rồi! Thật hữu duyên!”

“...”

Ít phút sau, Trần Nhất Sinh ngồi dưới gốc cây, xoa xoa ngực, đau đến nhe răng.

Thân thể thiếu nữ tuy nhẹ, nhưng từ trên cao rơi xuống, để tên quỷ xui xẻo này lãnh trọn cú đâm.

Rất may là có đống rơm đằng sau hộ pháp, nếu không chỉ sợ giờ này chính mình đang ngồi ăn mì với tiên nữ tỷ tỷ rồi!

Đứng cạnh, thiếu nữ ngượng ngùng mân mê góc áo.

“Ngươi lần nào cũng thích chào sân như vậy sao?”

Trần Nhất Sinh tức nghiến răng. Hai lần gặp nhau, nhưng cùng một cách thức tương tự.

Ở lần đầu tiên thì miễn cưỡng thôi đi, đến lần này thẳng thẳng đem hắn đụng văng. Nếu lần sau gặp mặt, Nhất Sinh nghiêm trọng hoài nghi, có lẽ nàng sẽ thật sự đụng chết hắn chăng?

“Cái này… là tai nạn… tai nạn nha…” Thiếu nữ lúng túng giải thích.

Hắn liếc nàng:

“Xin nhờ, ngươi muốn tập bay thì tránh xa nơi dân cư ra, miễn cho đụng trúng người già và trẻ nhỏ!”

“Ta có là chim đâu mà tập bay!?” Tuy vẻ mặt áy náy, nhưng thiếu nữ chẳng cam lòng phản bác:

“Ta…chỉ là…”

Đáp lại nàng là ánh mắt nghi ngờ từ thiếu niên:

“Đừng nói là… ngươi lại ra tay đánh tên công tử dâm dê nào đó nên bị cảnh vệ truy nữa đi?”

“Đâu…đâu có đâu!”

Thiếu nữ đỏ mặt phủ nhận, tiếp đó cắn cắn môi nói:

“Ta chỉ đang học luyện dược mà thôi!”

Trần Nhất Sinh nhướng mày:

“Ta ít đọc sách, nhưng ngươi cũng chớ có gạt ta! Nào có dạng luyện dược gì từ trên trời rơi xuống!?”

Thiên Minh tồn tại một chức nghiệp tên là luyện dược sư, chuyên điều chế ra các linh đan, diệu dược dành cho tu chân giả.

Đây là chức nghiệp vô cùng được giới tu chân chào đón. Hắn tuy rằng không có quá nhiều thông tin về luyện dược sư, nhưng cũng chưa từng nghe qua muốn luyện dược là cần bay trên trời như thế.

“Ta nói thật mà!” Thiếu nữ vội vàng thanh minh, song đổi lại chỉ càng khiến ánh mắt nghi ngờ của Trần Nhất Sinh càng nồng đậm.

Tại thời điểm nàng muốn lên tiếng chứng minh, trong đầu sực nhớ qua việc quan trọng, tức thì gõ trán kêu lên:

“Ai nha! Quên nữa!”

Thiếu nữ vội vàng chạy đến đống rơm ngổn ngang, cúi người lục lọi.

Một lúc lâu sau, đôi tay chạm đến một món đồ vật nằm dưới đây, vẻ mặt thiếu nữ thoáng qua một tia mừng rỡ xen lẫn nhẹ nhõm:

“May quá…không có làm mất…”

Đoạn, thiếu nữ nhặt món đồ vật ấy, nâng niu ôm nó vào trong người.

Trần Nhất Sinh nhìn nàng quay về, trong lòng ôm ấp một chiếc lục đỉnh cũ.

Đỉnh tuy màu sắc nhạt nhòa, loang lổ nhiều nơi, toát ra vẻ cổ lão, thậm chí trên thân có vài vết nứt nẻ. Tuy nhiên dáng vẻ tinh xảo, đường vân công phu, thân đỉnh đường nét góc cạnh uốn lượn mượt mà, uyển chuyển.

“Đây là…” Hắn động dung.

“Tính mạng của ta!” Xoa xoa đỉnh, thiếu nữ đáp:

“Nếu để mất nó, ta chết chắc!”

Nói rồi, nàng ngẩng đầu, giơ chiếc đỉnh đến trước mặt Trần Nhất Sinh:

“Ngươi thắc mắc vì sao ta từ trên trời rơi xuống sao? Đây đều là do nó mà ra!”

“Thứ này có thể giúp người bay được?” Hắn kinh ngạc.

“Đây là Thanh Phong Đỉnh…” Thiếu nữ giải thích: “...đỉnh này một khi tiếp xúc với linh lực thì sẽ tạo ra gió, gió thổi mạnh nên rất dễ bay.”

Vẻ mặt nàng quẫn bách:

“Sư phụ vừa rồi đưa nó cho ta bảo quản, nhưng ta tò mò nên đã thử rót vào một tia linh lực…”

“Ai ngờ chiếc đỉnh này lại khó khống chế đến như vậy? Cuối cùng để nó xổng mất, may là ta liều mạng nắm chặt không rời. Bằng không nếu làm mất, sư phụ sẽ đánh chết ta!”

Thiếu nữ rụt rụt cổ, chột dạ nói.

Trần Nhất Sinh cẩn thận quan sát chiếc đỉnh, ánh mắt tỏa sáng:

“Đây chẳng lẽ là pháp bảo tu chân trong truyền thuyết?”

“Thần như vậy? Cho ta chạm thử cái coi sao?” Hắn vừa nói, vừa duỗi ra cánh tay gầy cộc.

“Không cho!”

Thiếu nữ lùi về sau một bước, ôm chặt Thanh Phong Đỉnh, lộ ra dáng dấp như phòng sói:

“Ngươi làm hư nó thì sao?”

Trần Nhất Sinh giật giật mí mắt, ngoài cười nhưng trong không cười:

“Do ngươi mà nó rớt từ trên trời xuống. Nếu đỉnh hư, tất cả cũng là tại ngươi. Đừng có tùy tiện vu oan cho người vô tội có được hay không?”

“Cũng…cũng đúng!”

Thiếu nữ ngượng nghịu cười cười, trù trừ mười giây, cắn răng đưa Thanh Phong Đỉnh đến:

“Được rồi! Nể tình người vừa nãy cứu ta, bổn cô nương phá lệ cho ngươi sờ, nhưng mà nhớ chỉ được sờ vài cái thôi đó!”

Đối diện thiếu nữ như trăng thanh thẹn thùng, trong tai văng vẳng thanh âm của nàng, thần sắc Trần Nhất Sinh cực độ quỷ dị.

Tại sao có cảm giác trong câu nói của nàng tồn tại một hàm nghĩa khác?

Hắn ho khan một tiếng, rồi vội đưa tay ra, tại trên chiếc đỉnh sờ sờ.

Trong nhất thời, da tay truyền đến từng tia lành lạnh.

Trần Nhất Sinh tiếp tục sờ, nhưng ngoại trừ một ít lành lạnh đó ra, cũng chẳng có gì khác nữa.

Hắn lộ rõ vẻ thất vọng:

“Cái này… có khác gì cái nồi đâu!?”

Trong tiểu thuyết, nam chính vừa chạm vào pháp bảo, thần quang tỏa ra tứ phương, thiên địa dị tượng nổi lên.

Tiếp đến là một màn nhỏ máu nhận chủ, dẫn dắt nam chính đến nhân sinh đỉnh phong. Hiện tại đừng nói là thiên địa dị tượng, ngay cả một tia sáng trợ uy cũng chẳng có, nhìn y hệt như một cái nồi ngoài chợ.

“Ngươi nói cái gì!?” Thần sắc thiếu nữ đột ngột trở nên nguy hiểm: “Nói lại ta nghe thử!?”

Trần Nhất Sinh cảm nhận mịt mờ sát khí quanh quẩn trên đầu, vội đổi giọng:

“Cô nương đừng giận. Ta chỉ nói nó giống cái nồi, cũng không phải nói nó là cái nồi!”

“Hừ” Thiếu nữ nhíu nhíu mũi, tỏ ra bất mãn. Rõ ràng là chí bảo đối với nàng, nhưng trong mắt tên thiếu niên này chỉ là một cái nồi.

Nàng nghĩ nghĩ, lúc này bỗng nhiên ý thức được điều gì sai sai, tức thì nhe nhe răng, thở phì phò:

“Nói vậy cũng có khác gì nhau đâu?”

Tại thời điểm thiếu nữ muốn nhào tới cắn một ngụm, đột nhiên thân thể ngừng lại, đôi con ngươi trong trẻo nhìn đăm đăm tên thiếu niên trước mặt.

Bị một ánh mắt nhìn chăm chú, Trần Nhất Sinh mất tự nhiên sờ sờ mặt:

“Mặt ta có dính gì sao?”

Hắn vừa nói dứt câu, nhất thời biểu lộ ngẩn ngơ, chỉ thấy thiếu nữ chẳng nói chẳng rằng bất thình lình nắm lấy đôi tay của hắn.

Mười đầu ngón tay thon thả của nàng du tẩu trên cẳng tay gầy gò của Trần Nhất Sinh. Hắn nhăn nhăn nhó nhó:

“Cái này… có hay không tiến triển quá nhanh? Ít nhất thì cũng nên dẫn ta đi ăn một bữa để trau dồi cảm tình chứ?”

“Quái lạ!”

Thiếu nữ mặc xác Trần Nhất Sinh tự mình đa tình, trái lại nhíu mày thật sâu:

“Tại sao sinh cơ của ngươi yếu hơn rất nhiều so với lần trước gặp mặt? Chẳng lẽ quyển sách kia không có tác dụng sao?”

Nàng bỗng ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp:

“Ngươi đã đọc quyển sách ta đưa chưa?”

“Ta đọc rồi…”

Trần Nhất Sinh nhún vai: “... đọc cách đây ba ngày trước!”

“Ba ngày???”

Đôi mắt thiếu nữ trợn tròn:

“Ta nhớ đưa sách cho ngươi cũng một tháng trước rồi mà, sao đến giờ mới đọc?”

Nàng gấp gáp, thậm chí so với Trần Nhất Sinh càng gấp gáp, thúc giục:

“Nhanh! Nhân lúc này tranh thủ mang tất cả phương pháp dưỡng sinh trong đó cùng tu tập. Tính mạng của ngươi cứ một ngày trôi qua thì sẽ càng thêm nguy cấp. Đến chừng đó tác dụng của quyển sách sẽ giảm đi rất nhiều! Nhanh!”

Trần Nhất Sinh thản nhiên cười:

“Sống thêm mấy ngày thì có ý nghĩa gì? Dù sao sớm cũng chết, muốn cũng chết, chi bằng chết sớm bớt đau khổ!”

“Ngươi nói vậy là sai rồi!” Thiếu nữ nghiêm túc:

“Vô luận là con sâu cái kiến, tiên nhân cao cao tại thượng, tất cả tồn tại cũng vì muốn sống lâu thêm một giây một phút! Ở điểm này, tiên phàm thực ra chẳng khác gì nhau!”

“Bây giờ ngươi lãng phí sinh mạng của mình, phải chăng thua cả một con sâu nhỏ nhoi?”

“Sinh mạng của ngươi là vô giá! Tất cả tiên nhân trên trời, tất cả vạn vật thế gian cộng lại cũng chẳng giá trị bằng một giây sống của ngươi. Xin ngươi đừng coi thường nó!”

Trần Nhất Sinh ngây ngẩn nhìn thiếu nữ, áng mây ghé qua rồi rời đi nơi này. Hắn cúi người, chân thành nói:

“Cô nương dạy chí phải! Thứ cho ta ngu muội!”

“Haha”

Thiếu nữ xua xua tay, cười xòa:

“Những lời này là do sư phụ ta nói, ta thuật lại mà thôi, nào rõ ý nghĩa gì đâu!”

Trần Nhất Sinh gật gù:

“Sư phụ của cô nương hẳn là một người thông tuệ và đáng ngưỡng mộ!”

“Đúng vậy! Đúng vậy!”

Nghe thấy có người tán dương sư phụ mình, thiếu nữ rất vui vẻ, quơ tay múa chân phụ họa:

“Sư phụ ta không những học rộng hiểu sâu, mà bách nghệ đều tinh! Ta đi theo sư phụ học được rất nhiều điều mới mẻ! Sư phụ ta là giỏi nhất trên thế gian luôn!”

Trần Nhất Sinh cười nhìn thiếu nữ hãnh diện nói về sư phụ của mình.

Tuy rằng chưa gặp mặt, nhưng nhìn vị đệ tử trước mắt tươi sáng như ánh dương, tỏa ra dạt dào nhân gian linh động, cũng có thể đoán được đây là một vị sư phụ tốt.

Bấy giờ, thiếu nữ nhặt vài sợi rơm trên áo, nói ra:

“Tóm lại, ngươi cứ đem thuật dưỡng sinh trong sách tu tập cho thật tốt. Đừng để lần tới gặp nhau, ta tốn tiền mua nhang thắp cho ngươi!”

“Ta có thể hiểu là ngươi đang trù ẻo ta không?” Trần Nhất Sinh liếc nàng một cái.

“Hì hì” Thiếu nữ cười cong mắt: “Ngươi có thể hiểu là ta đang quan tâm đến sống chết của ngươi!”

Nói rồi, nàng một tay ôm cổ đỉnh, một tay vẫy vẫy, dưới ánh nắng tinh mơ chào:

“Thiếu niên, hữu duyên gặp lại…”