“Vương tiểu thư…”
“Vương tiểu thư…”
Bên tai truyền đến tiếng gọi nhẹ, thiếu nữ từ trong trạng thái thất thần quay về với thực tại. Đối diện, Trần Thái Văn đang nhìn nàng với vẻ mặt quan tâm:
“Tiểu thư có chuyện gì sao?”
Từ sáng sớm, người thiếu chủ đã có mặt ở đây chỉ để nhân thời gian này vun đắp cảm tình với giai nhân. Dù sao, sắp tới cả hai sẽ cùng là đồng môn, nàng cũng là hôn thê tương lai của mình, dĩ nhiên cần tranh thủ để giành được trái tim của nàng.
Dẫu vậy từ đầu chí cuối, mặc cho nói đủ chuyện trên trời dưới đất, ánh mắt thiếu nữ lúc nào cũng lơ đãng, dường như ngay cả một chữ cũng chẳng nghe lọt tai.
Trần Thái Văn nhíu nhíu mày, ngày thường nửa câu nửa chữ của hắn đều là vàng ngọc, nào có người nghe mặc người nói như hiện tại? Nếu chẳng phải người trước mặt là đệ nhất mỹ nhân toà thành, thiếu niên e rằng đã sớm đứng dậy cáo từ.
“Tiểu nữ cảm thấy thân thể có chút không khoẻ.” Vương Diệu Chân nở nụ cười nhợt nhạt.
Trần Thái Văn vội hỏi:
“Tiểu thư có cần ta mời đại phu đến xem không?”
Đồng thời, trong nội tâm thiếu chủ cổ quái, một tu sĩ cũng có ngày cảm thấy “không khỏe” sao?
“Tiểu nữ chỉ muốn yên tĩnh nghỉ ngơi một lát.”
Thiếu nữ nhẹ giọng đáp:
“Thất lễ với Trần thiếu chủ.”
“Vậy tiểu thư cứ tịnh dưỡng. Ta xin cáo từ.”
Trần Thái Văn đứng dậy ôm quyền.
Hắn tuy thất vọng vì từ sáng đến giờ vẫn chưa thể tiến gần hơn với giai nhân. Thế nhưng thời gian còn dài, mưa dầm từ từ rồi cũng sẽ thấm đất, tốt nhất đừng nên vội vàng mà để lại ấn tượng xấu với nàng.
Một người rời phòng, tiếng cửa đóng nhẹ vang lên, để rồi nơi này chỉ còn lại một mảng yên tĩnh.
Vương Diệu Chân cúi đầu nhìn tách trà, tâm trạng từng giây trôi qua ngày càng nao nao.
Đáng lẽ người có mặt ở đây giờ này là một người khác. Dẫu vậy Trần Nhất Sinh, từ sáng đến giờ vẫn chưa đến, mặc cho nàng đã cho Tiểu Thuý đi tìm thiếu niên.
Đại sảnh, các tầng lâu, các gian phòng,… Buổi sáng, các đệ tử từ sớm tập trung để cùng chấp sự đến tông môn, song người mà nàng đợi vẫn đang bặt vô âm tín.
Vừa nghĩ đến đây, một cỗ cảm giác bất an dâng tràn, rốt cuộc thiếu nữ chẳng thể ngồi im chờ thêm được nữa.
Nàng đứng dậy, nhanh chóng rời phòng. Toà tửu lâu sau một đêm nhộn nhịp đã dần vắng vẻ, chỉ còn các đệ tử và đại nhân vật của tứ gia được phép ở lại nơi này.
Vừa ra đến cổng lâu, một người thủ vệ đã ngăn lại: “Tiểu thư, xin dừng lại.”
“Ta có việc muốn ra ngoài.” Vương Diệu Chân nhìn người cảnh vệ: “Xin nhường đường.”
Đối diện với ánh mắt thiếu nữ, tên thủ vệ dù đã trải qua đủ sóng gió cuộc đời cũng suýt chút nữa chìm đắm trong ấy.
Hắn vội giữ vững tinh thần, nói:
“Các gia chủ và trưởng lão đã có lệnh, tất cả tân đệ tử tông môn không được rời nơi này.”
Vương Diệu Chân nhíu mày, lật tay một cái, một tấm lệnh bài màu đen xuất hiện, nhàn nhạt đáp:
“Hiện tại ta là thành chủ.”
Tên thủ vệ nhìn thấy thành chủ lệnh, tức thì thay đổi sắc mặt. Tuy rằng mệnh lệnh đã được các đại nhân vật cùng đưa ra, nhưng ở tòa thành này, ai lớn hơn được thành chủ?
Hắn còn đang tiến thoái lưỡng nan, thiếu nữ đã vượt qua ngưỡng cửa.
“Tiểu thư!”
Tên thủ vệ giật mình, vội vàng đuổi theo. Đúng lúc ấy, một trung niên nhân vừa tiến đến, tên thủ vệ vội cúi đầu:
“Vương gia chủ.”
Vương Thắng Nguyên nhìn thiếu nữ, nghiêm giọng:
“Ngươi ra đây làm gì?”
“Nữ nhi có việc gấp.”
Vương Diệu Chân nói rồi, định cất bước, nhưng đột nhiên một âm thanh nhàn nhạt vang lên từ đằng sau:
“Ở lại.”
Tiếng nói mang theo vẻ nghiêm nghị dị thường, thiếu nữ ngừng lại, ngoái đầu nhìn phụ thân mình. Trung niên nhân vốn thường luôn giữ nụ cười ung dung trên môi, giờ đây thần sắc trầm như nước, nụ cười đã tắt tự bao giờ.
Hai người nhìn nhau một thoáng, Vương Diệu Chân cắn cắn môi, quay người trở vào toà lâu.
Thấy nữ nhi chịu nghe lời, Vương Thắng Nguyên quay sang nói với tên thủ vệ:
“Tiếp tục canh giữ, không cho phép ai rời khỏi Tứ Nguyệt Lâu. Bất cứ người nào muốn xông vào nơi này…”
Nói đoạn, ánh mắt trung niên nhân lạnh xuống: “… giết bất luận tội.”
“Rõ!”
Tên thủ vệ nghiêm giọng đáp.
“...”
Vương Thắng Nguyên đi vào gian phòng, đối mặt với nữ nhi từ đầu chí cuối chẳng thèm nhìn mình một cái, cười khổ:
“Tiểu Chân, ngươi giận ta sao?”
“So với giận…”
Vương Diệu Chân hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, trời xanh sau cơn mưa dài dường như nhạt màu đi trông thấy:
“… nữ nhi chỉ muốn biết…”
“Bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có nhiều thủ vệ đến như vậy?”
Vừa rồi, ngay thời điểm vừa vượt qua ngưỡng cửa tòa lâu, nàng đã cảm nhận được rất nhiều đạo thần thức quét đến. Thậm chí trong đó có một vài đạo thần thức vô cùng cường đại, chỉ có thể nhìn thấy ở các trưởng lão thế gia. Nếu chỉ là đến để đưa tiễn các đệ tử, cũng chẳng cần náo nhiệt đến thế.
Trung niên nhân chậm rãi ngồi xuống, một đêm truy tìm không ngừng nghỉ khiến vai áo đẫm sương giá, thở dài:
“Đại sự…”
Trông thấy dáng vẻ phong trần của phụ thân, lòng thiếu nữ cũng mềm xuống, rót một tách trà nóng đưa đến.
Vương Thắng Nguyên nhận tách trà, nhấp một ngụm, nước trà nóng tan vào nội tâm lạnh giá. Hắn trầm ngâm một thoáng, mới mở miệng: “Bên Trần Gia… có một tên tiểu tử mất tích.”
“Mất tích?”
Vương Diệu Chân sững người, chẳng hiểu vì sao trái tim nàng đột nhiên siết lại:
“Ai?”
“Trần Nhất Sinh.”
“Xoảng!”
“...”
“Xoảng!”
Trần Thế Đông đứng phăng dậy, tách trà trong tay rơi xuống đất vỡ ra thành vô số mảnh vụn, nước văng tung toé. Bên cạnh, một tên cận vệ toàn thân mặc áo đen đang cúi thấp đầu, gương mặt lạnh lẽo xuất hiện một tia sợ hãi hiếm thấy.
“Hỗn trướng!”
Để lại một tiếng gầm to, thân ảnh trung niên nhân nhoáng một cái, chỉ còn lại một đạo tàn ảnh mờ nhạt.
Vương Thắng Nguyên và Đào Duệ quay về sau một đêm tìm người trong vô vọng, trông thấy Trần Thế Đông nổi giận đùng đùng xông ra từ cửa. Hai người nhìn nhau sau đó cũng tức thì đuổi theo.
Nơi cuối hành lang, Trần Thế Đông đứng lặng trước cửa, toàn thân cứng đờ như tượng đá. Từng tia linh lực vô thức tản ra quanh người, không gian như vặn vẹo. Những cột gỗ nhè nhẹ rung lên, vô số vết nứt nhỏ chằng chịt trên vách tường.
Hai người còn lại tiến đến, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, ánh mắt đồng thời ngưng tụ.
Ở góc tối gian phòng, một người mập mạp nằm tựa trên một vách tường gỗ. Xung quanh vương vãi những vệt máu tươi cong cong.
Trên mặt người nọ đeo một chiếc mặt nạ mèo cũ, màu trắng ngà đã ngả sang vàng nhạt, xen lẫn với những viền đỏ thẫm nơi mép của nó.
Ba người trung niên một thoáng này trong lòng trầm trọng đến cực điểm. Trần Đại Phú - Tổng quản Trần Gia. Thế nhưng giờ đây, một tay của tên tổng quản đang tự siết chặt cổ mình, năm đầu móng tay cắm ngập vào da thịt. Đầu của gã nghẹo ra một góc quái dị, toàn thân sinh cơ đã tắt.
Nhìn quanh một vòng gian phòng, Đào Duệ cau mày. Hắn đi đến trước thi thể, ngồi xổm xuống, nâng tay tháo xuống chiếc mặt nạ mèo đang đeo trên mặt Trần Đại Phú.
Vừa tháo xuống, trán vị chấp sự đã nhăn lại. Trong tầm mắt là một gương mặt nhầy nhụa máu thịt, như thể bị vật nhọn nào đó cào nát, chẳng còn có thể nhận ra được dung mạo.
Đào Duệ dời ánh mắt, nhìn cổ rồi nhìn xuống những đầu móng tay của thi thể còn vương lại thịt vụn.
Hắn trầm giọng:
“Tự sát.”
“Tự sát?” Vương Thắng Nguyên tiến đến gần, ngờ vực đáp.
“Nơi đây không có dấu vết giao thủ, cũng không có khí tức của người thứ hai.” Đào Duệ chỉ chỉ ngón tay vào chiếc cổ mềm ngoặt của thi thể, nói tiếp:
“Vết gãy ở cổ hoàn toàn trùng với lực từ chính cánh tay. Hắn… tự cào mặt… sau đó tự… vặn gãy cổ mình…”
Nói đoạn, ngay cả một người từng nhìn thấy qua vô số cái chết như vị chấp sự, thế nhưng giờ đây cũng ngập trong sương mù. Một tu sĩ Trúc Cơ tự tay giết chết mình đã đủ quỷ dị.
Đằng này… quan sát vệt máu tươi dính trên sàn vẽ nên những đường cong quái dị, tựa như những nụ cười màu đỏ, thậm chí cả gương mặt nhàu nát ấy thấp thoáng những vết cào đều đi từ miệng đến mang tai. Đây… là tự sát sao?
Đoạn rồi, Đào Duệ quay đầu nhìn về sau. Trần Thế Đông đứng bất động như cũ, dẫu vậy mười đầu ngón tay đã ghì chặt tay áo.
Một lúc lâu sau, trung niên nhân mới cất giọng, tiếng nói trầm thấp đến đáng sợ:
“Trước đó ta nhận được tin, đêm qua có người nhìn Trần tổng quản đi cùng Trần Nhất Sinh.”
“Ta vốn định gọi Trần tổng quản đến…”
Ánh mắt Trần Thế Đông dừng lại trên thi thể, chú ý chiếc mặt nạ mèo cũ nhuốm máu. Nó là món đồ vật từ nữ nhi đã chết của Trần Đại Phú. Người tổng quản vì biến cố đó mà suy sụp tinh thần một thời gian dài, những tưởng đã vượt qua được, nào ngờ…
“Xem ra… có người đã nhanh hơn chúng ta một bước!”
Một tổng quản, một thiên tài vừa đoạt danh ngạch đệ tử. Một người chết, một người mất tích. Trần Thế Đông chỉ cảm thấy một luồng hàn ý lạnh lẽo thấu xương. Rốt cuộc độc thủ nào đang âm thầm ra tay với Trần Gia?
“...”
“Xoảng!”
Ấm trà xuống nền đá, vỡ thành từng mảnh.
Trà nóng tràn ra, men theo những khe gạch, từng sợi khói trắng mỏng manh chậm rãi toát lên. Đối diện, sắc mặt thiếu nữ vừa rồi còn hồng hào, giờ phút này đã trắng nhợt.
“Tiểu Chân…”
Tiếng gọi nhỏ vang lên, thiếu nữ im lặng, trong đôi con ngươi như mất đi thần thái.
“Tiểu Chân…”
“Tiểu Chân!”
Để ý đến dáng vẻ thẫn thờ của nữ nhi, Vương Thắng Nguyên thầm lo lắng. Đúng lúc này, đôi tay lạnh ngắt đã nắm chặt cổ tay của trung niên nhân. Vương Diệu Chân ngẩng đầu, đôi môi tái nhợt run run:
“Chuyện đó… là thật sao?”
Mười ngón tay thiếu nữ lạnh đến doạ người, trầm mặc một chốc, đổi lại là cái gật đầu của cha mình:
“Đêm qua, cảnh vệ tuần tra đã tìm thấy được nhẫn Thanh Tiêu của Trần Nhất Sinh ở gần mép vực…”
“Trên đó… còn có máu… quanh đó… có dấu vết giao chiến…”
Mỗi một câu nói ra, năm ngón tay của thiếu nữ lại siết chặt thêm một chút. Trung niên nhân thở dài:
“Rất nhiều cảnh vệ trong thành đã được điều động để truy tìm tung tích của tên tiểu tử ấy. Đáng tiếc, sau một đêm vẫn trắng tay quay về…”
“Chỉ e rằng…”
Hắn ngập ngừng, sau đó im lặng.
Ngoài Trần tổng quản đã chết, Trần Vấn Anh cũng được điều tra. Thiếu niên này tuy còn sống, nhưng đầu óc cứ mơ mơ màng màng về tối qua, chỉ nhớ được mình say rượu cùng Trần Nhất Sinh đi trên một hành lang tối, tỉnh lại thì đã nằm ở một góc tửu lâu. Mọi manh mối theo đó cũng đi vào ngõ cụt.
Ngọc thủ run rẩy nhè nhẹ, màu đỏ cuối cùng trên gương mặt thiếu nữ cũng nháy mắt tan đi.
“Tiểu Chân!” Vương Thắng Nguyên đề cao giọng.
“Ngươi không sao chứ?”
Theo tiếng gọi, Vương Diệu Chân giật mình, vội vã rụt tay về, miễn cưỡng nở một nụ cười:
“Nữ nhi… không sao…”
Trung niên nhân nhìn nữ nhi thật lâu, trong lòng dâng lên vô số nghi ngờ. Thế nhưng cả tòa thành còn một mớ hỗn loạn đang chờ ở trước. Hai mạng người, một hung thủ chưa lộ diện, sự tình này thậm chí có can dự đến đại tông môn. Thân là gia chủ của nhất đại thế gia cũng chẳng thể nán lại đây quá lâu.
Hắn đứng dậy:
“Một lát nữa, các ngươi sẽ được hộ tống đến Thanh Tiêu Tông theo đúng dự tính…”
“Trong thời gian này, cứ ở yên tại đây. Ta đã cho người phong tỏa nơi này. Trước khi tìm ra hung thủ, không một ai được tự ý rời đi.”
Cánh cửa từ từ đóng lại, trong phòng thiếu nữ ngồi lặng trước vũng nước trà loang ra trên nền đá.
Thời gian từ từ trôi, nước đã thấm vào đất, những sợi khói trắng mỏng manh cũng dần tan đi. Ngoài cửa sổ, sương sớm nhạt nhòa. Ánh mặt trời rọi qua cửa sổ, rơi thành một vệt sáng dài trên nền phòng, soi thân ảnh giai nhân cô tịch.
Nàng ôm đầu gối của mình, ánh mắt đã mất đi tiêu cự, đôi môi mấp máy rất khẽ:
“Ngươi… rõ ràng đã hứa rằng…”
“... sẽ cùng ta chinh phục tông môn…”
“...mà…”
“...”