Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 133: Trêu dương đồng lộ



Bình minh thấp thoáng trên miệng động. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua màn sương trắng mỏng, len lỏi vào nơi thạch động tăm tối. Ánh sáng ấm áp rơi trên từng phiến thạch nhũ, đá trắng như gương phản chiếu thái dương lung linh.

“Tách…”

Một giọt sương trong trẻo nhỏ xuống mặt nước, gợn sóng nhỏ mang theo sắc vàng nhạt. Ánh nắng chậm rãi rọi trên gương mặt thiếu niên.

Mí mắt Trần Nhất Sinh động động, từ từ mở ra, đầu óc còn nặng trĩu. Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt, mọi thứ dường như được phủ lên một tấm vải trắng đục. Duy chỉ có nơi miệng động ngay trước mắt, một quầng sáng màu cam điểm xuyết trên tấm vải trắng ấy.

Thứ ánh sáng… thật ấm…

Trần Nhất Sinh chống một tay, gượng người ngồi dậy. Trong nhất thời, toàn thân run lên, vô số vết máu đỏ sau một đêm dài đã khô lại trên chiếc áo vải rách rưới, loang lổ từng mảng đỏ sẫm.

Hắn cố gắng rất lâu, cho đến khi nhịp thở dần gấp gáp, mới có thể gian nan đứng lên. Đôi chân nặng như mang ngàn cân, một bước, thêm một bước, thêm một bước nữa, chậm chạp và uể oải.

Thiếu niên dừng lại, cúi đầu thở dốc, mồ hôi nhỏ tí tách từ nơi gò má. Quầng ánh sáng màu cam ấy dường như mỗi giây trôi qua càng thêm rực rỡ. Nó đáp trên mái tóc rối xù, rồi nhẹ nhàng rơi xuống gương mặt trắng toát. Nó mang theo ấm áp, xua tan đi cái lạnh sương giá cắt da cắt thịt.

Trần Nhất Sinh cắn răng, thêm một bước. Chỉ vừa nhấc chân, đầu gối đã mềm nhũn. Hắn chao đảo rồi ngã nhào đến trước. Một góc đá nhọn hoắt đang phóng đại, thiếu niên vô thức nhắm mắt.

Tuy vậy, cơn đau trong tưởng tượng chưa đến, Trần Nhất Sinh mờ mờ mở mắt, mũi đá sắc nhọn chỉ còn cách trán chưa được nửa tấc. Ở giữa, một thanh trúc xanh mảnh mai vắt ngang ngực của hắn, ngăn cho thân thể tiếp tục đổ xuống.

“Tách…”

Mồ hôi lạnh rơi xuống, thiếu niên ngẩng mặt. Một tay nữ tử nâng thanh trúc, thanh y nhẹ động theo gió sớm. Một bên má nàng, ánh thái dương đang rực lên. Sương sớm còn lượn lờ, mặt nước soi dáng hình giai nhân.

Hắn mỉm cười: “Tỷ tỷ chưa đi sao?”

Nguyễn Thanh Trúc nhấc trúc, thân thể người trẻ tuổi cũng theo đó đứng thẳng trở lại: “Ta đã nhớ ra mình muốn đi đâu. Vừa dự định rời đi thì ngươi tỉnh.”

“Như vậy…” Trần Nhất Sinh thều thào: “… cũng thật là đúng lúc…”

Nói xong, trái tim đã đập dồn dập, hơi thở loạn nhịp, thiếu niên đành ngồi phịch xuống nền đá. Nữ tử thấy cảnh này, cất giọng: “Ngươi vừa tỉnh đã muốn đi đâu?”

Trần Nhất Sinh thở ra một ngụm, ánh mắt nhìn về nơi miệng động:

“Ta… muốn ngắm mặt trời mọc…”

Hắn ngước nhìn mỏm đá chắn ngang trước mặt, chỉ cao tầm một trượng. Quay về một ngày trước chỉ cần một cái giẫm chân là có thể nhảy thẳng lên, nhưng giờ đây nó sừng sững tựa như một đỉnh núi cao.

Trần Nhất Sinh nở nụ cười tự giễu. Quanh đi quẩn lại, nỗ lực suốt thời gian qua, rốt cuộc lại trở về con số không tròn trĩnh. Đúng là cuộc đời…

Hắn đang cảm thán, chợt cảm thấy một lực đạo rất nhẹ rơi trên người mình, tựa một cơn gió thoảng qua, chỉ trong chớp mắt.

“Bịch”

Trần Nhất Sinh đã ngồi trên mỏm đá cao. Ngước mắt nhìn, một đại dương mây vàng óng đang được thái dương nhuộm sáng.

Đằng sau, âm thanh điềm tĩnh của nữ tử truyền đến:

“Ngắm vui vẻ.”

Thiếu niên nhìn nữ tử sắp sửa rời đi, trong lòng chợt động:

“Tỷ tỷ có muốn ngắm mặt trời mọc với ta không?”

Nguyễn Thanh Trúc dừng lại, ngẫm nghĩ một thoáng, gật đầu:

“Được.”

Hắn nghe vậy ngây ngẩn cả người, vốn dĩ chỉ thuận miệng nói, nào ngờ nàng đồng ý thật. Thế nhưng rất nhanh, Trần Nhất Sinh nở nụ cười:

“Vậy… cùng ngắm nha!”

Một cơn gió nhẹ mang theo mùi thơm thanh nhạt thoảng qua chóp mũi. Chẳng biết tự bao giờ, Nguyễn Thanh Trúc đã ngồi xuống ngay cạnh. Thanh trúc xanh được nàng đặt ngang trước gối ngọc, một tay chống cằm, cứ như vậy an tĩnh nhìn về chân trời.

Trần Nhất Sinh cũng ngẩng đầu, đôi chân tuỳ ý thả xuống mỏm đá. Trên cửa động, mây trôi thong thả, mặt trời chưa hoàn toàn nhô lên, chỉ để lộ nửa vành sáng màu cam dần loang ra.

Vài tinh tú cuối cùng trên nền trời chớp nháy, chậm chạp chưa chịu tắt. Hai người chẳng ai nói với ai câu nào, tại nơi này thi thoảng chỉ vang lên những tiếng sương sớm nhỏ giọt.

“Tách…”

Ngân thuỷ dưới hồ từ từ được nhuộm màu vàng nhạt. Hai thân ảnh ngồi trên mỏm đá, theo con sóng nước chập chờn.

Thời gian thoi đưa, mãi cho đến thái dương vượt qua đường chân trời, nắng mai tràn vào trong động. Màn sương trắng rốt cuộc cũng tản đi, Trần Nhất Sinh vươn vai:

“Cuối cùng cũng được nhìn thấy mặt trời mọc!”

Hắn nói xong, thuận thế ngả lưng nằm trên mỏm đá, miệng treo ý cười thỏa mãn:

“Một đêm liều mạng xem chừng cũng đáng giá…”

Nguyễn Thanh Trúc dời ánh mắt từ mặt trời sang trên người thiếu niên:

“Ngươi có vẻ rất thích ngắm mặt trời mọc?”

“Thật ra…” Trần Nhất Sinh chép miệng: “… chỉ là sáng nay… đột nhiên rất thích…”

“Vậy sao.”

Nữ tử gật đầu, tiếp tục nhìn về nơi chân trời, tựa như nàng chỉ tiện hỏi, cũng chẳng thật sự muốn biết câu trả lời.

Thấy vậy, thiếu niên nghiêng người:

“Tỷ tỷ thì sao? Ngươi có thích ngắm mặt trời mọc không?”

Nguyễn Thanh Trúc chống cằm, suy nghĩ còn lâu hơn so với những lần trước đó, rồi mới đáp:

“Ta… cũng không biết.”

“Không biết?”

“Ừm.”

Trần Nhất Sinh nhún vai:

“Đúng là trên đời này có rất nhiều chuyện mà chúng ta không biết rõ…”

Rõ ràng là vừa đối diện với tử thần, vậy mà giờ đây rảnh rỗi ngồi ngắm mặt trời mọc cùng với một người mới quen chưa đến một đêm.

Đời này những tưởng sẽ chỉ là một cõi nhân sinh tạm bợ, nhưng đến lúc ngoảnh đầu nhìn lại, có những cuộc gặp gỡ, có những mối nhân duyên. Dường như mọi thứ đã nằm đó từ trước, cái thứ vận mệnh này cũng thật là nan giải.

Hắn nhìn quanh, động nhũ dưới nắng mai càng thêm rực rỡ. Thạch nhũ trắng ngà nhuốm màu rêu xanh, mặt nước trong veo phản chiếu ánh nắng, ánh nắng hắt lên vách đá, tựa vô số dải lụa ngũ sắc đang uốn lượn.

“Tỷ tỷ… nơi đây là đâu?”

“Trong sơn mạch.” Nguyễn Thanh Trúc đáp.

“Thế mà ta cứ tưởng mình được lên thiên đường.”

Trần Nhất Sinh bật cười thành tiếng:

“Nghĩ lại cũng đúng, suốt ngày ta mắng chửi lão tặc thiên, lão già đó cho ta lên thiên đường mới lạ!”

Bấy giờ, nữ tử chậm rãi đứng dậy.

“Tỷ tỷ…” Trần Nhất Sinh cũng ngồi dậy: “… ngươi đi sao?”

“Mặt trời đã mọc.”

Nguyễn Thanh Trúc xoay người. Thế nhưng, đằng sau một lần nữa vang lên âm thanh của thiếu niên:

“Đợi một chút!”

Nàng dừng lại, sau đó quay đầu nhìn ra sau, cũng chẳng nhớ nổi đây là lần thứ mấy nàng quay đầu với người trẻ tuổi này.

“À ừm…”

Trần Nhất Sinh gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười:

“Tỷ tỷ cho ta đi cùng ngươi được không?”

Nguyễn Thanh Trúc nghiêng đầu:

“Tại sao không về nhà?”

“Nhà ta…” Hắn ậm ừ một thoáng, cười khổ:

“… dạo này đang mùa mưa, giun đất có rất nhiều. Ta rất sợ giun đất, nên chắc đợi qua mùa mưa mới dám quay về.”

Trần Nhất Sinh nhớ lại lời nhắc nhở của lão nhân. Hắn còn tưởng giun đất trong miệng ông chỉ là ẩn dụ, ai ngờ… con giun thật sự rất to.

Thiếu niên chân thành:

“Dù sao, ta chỉ còn sống được một thời gian ngắn, chi bằng dùng những ngày còn lại để báo đáp ân cứu mạng của tỷ tỷ.”

Nguyễn Thanh Trúc không đáp, chỉ dùng đôi con ngươi thanh tịnh nhìn người đối diện. Dường như cảm nhận được ánh mắt nữ tử, Trần Nhất Sinh vội nói tiếp:

“Tỷ tỷ nhìn ta xem, ta rất dễ ăn dễ nuôi. Bảo làm gì thì làm nấy, ngoan ngoãn nhu thuận, siêng năng hoạt bát, để ở trong nhà nhất định là vui nhà vui cửa!”

Nguyễn Thanh Trúc trầm mặc một thoáng, đáp:

“Nhà ta không nuôi sủng vật.”

“Ặc!”

Thiếu niên suýt chút thì nghẹn, nhưng rất nhanh đổi chiến thuật:

“Tỷ tỷ là tu chân giả đúng chứ? Nếu vậy thì cho ta đi cùng sẽ càng hữu dụng…”

“Nếu tỷ tỷ đánh nhau, ta sẽ đứng ngoài cổ vũ trợ uy. Vào bí cảnh ta cũng xung phong đi đầu. Nếu chẳng may gặp cường địch, ngươi cứ việc ném ta qua làm khiên thịt cũng được!”

Hắn vừa nói, trong lòng thầm thở dài. Trước đó nhảy xuống vách vực ngăn giữa thành và sơn mạch, cho nên nơi này chắc chắn chính là Hoàng An Sơn Mạch. Một Luyện Khí Cảnh toàn thịnh còn chưa chắc sống nổi, càng đừng nói một tên tiểu tu sĩ đã mất nửa cái mạng.

Tuy rằng cùng là cái chết, nhưng trở thành điểm tâm cho yêu thú có lẽ là cái chết tệ nhất. Huống chi, một giọt dược thủy của nữ tử này đã mang thân thể này về từ cõi chết. Người như vậy có thể là thường nhân sao? Đây nhất định là cao nhân trong truyền thuyết!

“Tỷ tỷ…” Trần Nhất Sinh thấp thỏm: “… được không?”

Nguyễn Thanh Trúc gật đầu:

“Được thôi.”

Trần Nhất Sinh theo phản xạ thất vọng thở dài:

“Vậy sao…”

Bỗng nhiên, tiếng thở dài cứng lại trong mũi, mắt thiếu niên mở to:

“Đợi đã…”

“Tỷ tỷ… đồng ý cho ta đi cùng?”

“Ừ.”

Trần Nhất Sinh sửng sốt tột độ. Hắn đã nghĩ sẽ bị thẳng thừng từ chối, bị đuổi, thậm chí đã mường tượng đến cảnh nàng mang theo vẻ coi thường mà một cước đá văng mình đi. Dù sao, có tu chân giả nào tình nguyện dẫn theo một gánh nặng vô dụng chứ?

Thế nhưng, nàng đồng ý…

“Dễ vậy sao?” Trần Nhất Sinh nghi ngờ nhân sinh.

Nguyễn Thanh Trúc nói với giọng thản nhiên:

“Chân là của ngươi, muốn đi đâu, đi cùng với ai mà chẳng được.”

“Điều này…”

Hắn nghẹn, nhưng rất nhanh quẳng mọi cảm giác sai sai ra sau gáy, mừng quýnh chắp tay:

“Đa tạ tỷ tỷ! Đa tạ tỷ tỷ!”

Trong truyện, nam chính muốn đi theo cao nhân học đạo phải trải qua đủ thứ thử thách trên đời. Ít nhất cũng là quỳ suốt mấy ngày mấy đêm, mặc cho mưa gió đói khát, thậm chí gian nan vượt qua thử thách đạo tâm, ý chí, dũng cảm…

Đằng này, ta chỉ nói mấy câu đã thành công rồi?

Trần Nhất Sinh nghĩ trong đầu, sau đó vội đứng lên. Tuy nhiên, vừa mới đứng thẳng, “bịch” một tiếng, lại ngồi phịch xuống đất. Trái tim trong ngực đập loạn, tầm mắt tối sầm.

Hắn cố đứng lên một lần nữa, cùng lúc ấy một đầu thanh trúc đưa tới trước mắt. Nắng xuyên qua cửa động, rơi trên tà thanh y, những sợi tóc đen mềm mại nhuộm ánh dương quang.

Trần Nhất Sinh nắm thanh trúc, mượn lực đứng dậy.

“Tỷ tỷ, chúng ta sẽ đi đâu?”

Nguyễn Thanh Trúc vừa đi đến cửa động, nghe vậy chợt dừng bước. Nàng đứng im một hồi lâu, đôi mắt thanh tịnh thoáng hiện một tia trầm tư, sau đó nghiêm túc:

“Ta lại quên mất rồi.”