Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 138: Sương cô thành



Hai người một chim ròng rã di chuyển suốt mấy ngày men theo màn sương dẫn lối. Rốt cuộc đến hôm nay, lớp mù sương cũng dần nhạt đi.

Tầm mắt trắng xoá đã thấy được màu xanh um của rừng rậm. Xa xa, một dãy tường thành nằm ẩn mình trong sương, tường đá đen nhuộm màu rêu phong.

Ngồi trên cự điểu, Trần Nhất Sinh ngó đầu nhìn xuống, tường thành cao ngất chắn ngang tầm mắt, song vẫn trông được thấp thoáng những mái ngói trải dài trong sương.

Bỗng nhiên, cự điểu đập cánh chậm lại, Nguyễn Thanh Trúc cũng ngẩng đầu, con ngươi thanh tịnh nhìn vào màn sương, nhíu nhẹ mày.

“Vút!” “Vút!” “Vút!”

Trần Nhất Sinh đang rướn người nhìn. Tiếng xé gió rít gào vỡ màng nhĩ. Từ dưới chân tường, mười mấy vệt sáng phóng vọt lên, phong tỏa không gian quanh con cự điểu.

Mười mấy gã đàn ông tóc tai rối xù, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm thiếu niên và nữ tử. Đến khi trông thấy rõ dung mạo nữ tử, một vài người trong đó thoáng ngẩn ngơ. Tuy nhiên rất nhanh, đồng tử càng vằn vện tơ máu, hàm răng nghiến chặt như ăn tươi nuốt sống người đối diện.

“Vút!”

Dẫn đầu nhóm người là một trung niên nhân với gương mặt cương nghị, nửa bên hốc mắt rỗng tuếch, trên vạt áo còn vương vết máu đỏ thẫm. Hắn trầm giọng, từng câu từng chữ đều mang theo lãnh ý thấu xương:

“Các ngươi là ai?”

Trần Nhất Sinh rụt rụt cổ. Từ cách ăn mặc có thể nhận ra đám người này là cảnh vệ thành, thế nhưng cảnh vệ ở tòa thành này có vẻ chẳng thân thiện cho lắm…

“Đã xảy ra chuyện gì?” Nguyễn Thanh Trúc đáp.

Vẻ mặt trung niên nhân trầm xuống: “Trả lời ta… các ngươi là ai!?”

Hắn nói rồi, toàn thân bùng nổ một cỗ uy áp mãnh liệt. Bất cứ nơi nào uy áp quét qua, sương mù đều tan tành.

Trần Nhất Sinh vội vã núp xuống, chỉ cảm giác nóng rát con mắt nếu dám nhìn thẳng vào trung niên nhân, thậm chí máu trong người như ngừng chảy. Dẫu vậy, cảm giác này chỉ tồn tại thoáng qua, con cự điểu nhẹ vỗ cánh, tất cả sức nặng áp trên người thiếu niên tiêu tan.

Trung niên nhân đổi sắc, một giọt mồ hôi lạnh nhỏ xuống từ trên trán.

Hắn cắn răng, ánh mắt càng nồng đậm sát ý, theo đó uy áp cũng càng tăng cường. Tảng mây trời thủng một lỗ to, những tán cổ thụ dưới chân đổ rạp, cớ sao hai người một yêu trước mặt vẫn điềm nhiên như thường?

Theo thời gian, tay trung niên nhân siết chặt, năm ngón tay vừa chạm vào chuôi đao đã rụt trở về, rồi tiếp tục chạm.

Những người xung quanh cũng như lâm cường địch, mũi thương, mũi kiếm, cung tên,… nhắm thẳng vào cự điểu, phi kiếm dưới chân cũng rền lên tiếng “oong oong” dọa người.

“Ồồooooooo!”

Một hồi còi sừng dài dằng dặc vang lên. Nhóm người đột ngột thay đổi sắc mặt, thân thể run lên từng đợt.

“Đi.”

Trung niên nhân để lại một câu rồi gấp gáp rời đi, những người còn lại cũng vội vã đuổi theo sau. Những thân ảnh cảnh vệ dần mất dạng trong sương. Trần Nhất Sinh đưa tay che lại lỗ tai mình, tiếng “ồ ồ” như xé toạc màng nhĩ.

Đột ngột…

“Đùng!”

Địa chấn, thiên động, cổ thụ ngả nghiêng, cánh chim chao đảo. Bồ nông trợn to mắt, Nguyễn Thanh Trúc đứng dậy, thanh trúc xanh đã nằm trong tay.

Nàng nhìn một góc rừng ẩn trong sương:

“Vào thành, nhanh.”

Nói rồi, thanh y xuyên qua màn sương trắng, chỉ còn nhìn thấy một cơn gió xanh băng băng qua rừng thẳm.

“Đợ…”

Trần Nhất Sinh giơ tay, giữa chừng đã nghẹn lại.

Trong màn sương mờ đục, rừng xanh nhấp nhô, những góc đại thụ bật rễ ngã ào ào.

Xa xa tận đường chân trời, một dải màu đen nửa ẩn nửa hiện.

Nó cao, cao dần. Nuốt trọn rừng già. Nuốt chửng trời xanh.

Tựa cơn sóng thần đen cuồn cuộn xé nát màn sương.

“Nhanh!”

Thiếu niên vỗ mạnh vào cổ cự điểu, hốt hoảng: “Nông ca, nhanh!”

“Ục…”

Bồ nông đập mạnh đôi cánh, gió tát thẳng vào mặt Trần Nhất Sinh, nhói da nhức thịt.

Nó vượt qua tường thành, tựa như một cái bóng trắng thần tốc vút trên những mái nhà.

Đột nhiên, con yêu thú nghiêng người, trong vẻ mặt ngơ ngác của thiếu niên, người và chim tách nhau ra.

“AHHHHH!”

“Bịch!”

Trần Nhất Sinh nằm giữa đống rơm rạ, nhìn những áng mây trôi, chưa bao giờ cảm thấy trời xanh đáng sợ đến như thế.

Bỗng, mặt đất rung lên, “thùm thụp”, “thùm thập”, rơm rạ chất cao sụp xuống, thiếu niên ngã nhào.

Hắn xuýt xoa cái cằm đau điếng, vô thức ngẩng mặt, tường thành sừng sững đang mở rộng những vết nứt.

Thình lình, trời xanh ngả vàng.

Hắn ngơ ngác ngước nhìn, giữa tầng mây trắng và màn sương xám, từng dòng, từng dòng văn tự đan xen vào nhau tựa như một chiếc thiên la.

Trăm ngàn cổ tự đồng loạt tỏa ra ánh sáng vàng óng, chớp tắt theo từng đợt chấn động.

Hộ thành trận?

Trần Nhất Sinh tái mặt.

“Răng rắc.”

Một tiếng động nhỏ vang lên, thiên la cổ tự chậm rãi loang ra những vết nứt chằng chịt. Một cổ tự vỡ vụn, một chuỗi văn tự nhạt nhoà, dần dần màu vàng óng sáng rực trở nên yếu ớt.

Bên ngoài, tiếng va đập ngày một dồn dập, những ngôi nhà xung quanh đổ sập.

“Ầm!”

Một mái ngói trượt xuống, Trần Nhất Sinh giật mình, vội chui vào một góc tường nhà đổ nát gần đó.

Hắn co người ngồi núp, ngay cả một góc áo cũng chẳng để lọt ra. Hộ thành trận được tạo ra để trấn thủ thành trì trong những tình thế nguy cấp nhất, một khi nó được dẫn động, có nghĩa là…

Thiếu niên rùng mình, càng thu người sát vào góc tường.

Thời gian từ từ trôi, sắc vàng trên trời thoái lui, nhường chỗ cho màu xanh vốn có.

Rung chấn yếu dần, yếu dần, thẳng cho đến lúc mặt đất an tĩnh trở lại. Dù vậy, màn sương trắng xen lẫn với sắc đỏ nhạt, mùi máu còn tanh nồng nơi chóp mũi.

“Hô…” “Hô…”

Bấy giờ, Trần Nhất Sinh mới dám thở mạnh. Hắn ngồi tựa người vào góc tường, nâng tay vuốt vuốt vệt mồ hôi lạnh trên trán.

Trên trời, thiên la cổ tự đã tản đi, thiếu niên dè dặt nhìn ra ngoài. Thông qua vết nứt trên vách, chỉ thấy vô vàn viên đá đen trên tường thành rơi xuống rồi vỡ vụn.

Nền đá đen nhuốm màu rêu được điểm xuyết thêm sắc đỏ, muôn ngàn tia nắng xuyên qua khe nứt loang lổ trên tường.

“Ầm!”

Ngọn gió vừa thổi qua, một mảng tường thành đổ xuống. Trần Nhất Sinh cuống cuồng đứng lên, tập tễnh tháo chạy. Đằng sau, một tảng đá to nghiền nát góc tường nơi thiếu niên vừa trốn.

Hắn đi được một đoạn ngắn đã dừng lại thở gấp. Trần Nhất Sinh chống tay trên gối nhìn một vòng, rốt cuộc tìm thấy con người sống đầu tiên. Hắn nặng nề tiến đến:

“Vị…”

“Ối! Đừng ăn thịt ta!”

Nhìn người thanh niên run cầm cập, ôm đầu núp sau vách tường, Trần Nhất Sinh nói:

“Đại ca, ta là người.”

Tên thanh niên ngẩng đầu, mặt tái nhợt, sau đó như trút được gánh nặng mà vỗ vỗ ngực:

“Thì ra là người, dọa chết ta…”

Trần Nhất Sinh nhướng mày:

“Tiểu đệ vừa từ thành khác đến, nhưng đi nãy đến giờ chỉ gặp mỗi đại ca…”

“Hơn nữa…” Hắn quét mắt một vòng, quang cảnh xung quanh hoang tàn dị thường, nói tiếp: “… thành này có chuyện gì sao?”

Tên thanh niên sửng sốt, rồi đứng dậy vỗ vỗ vai thiếu niên: “Ngươi thật là xui xẻo mới đến thành vào thời gian này…”

“Ài…” Hắn thở dài: “Mấy ngày trước, tòa thành này vừa gánh chịu một đợt thú triều…”

“Thú triều?” Trần Nhất Sinh động dung.

“Đúng.” Tên thanh niên run giọng: “Đêm đó…”

Hắn nói giữa chừng, âm thanh đã nghèn nghẹn, sau cùng một chữ cũng chẳng đủ sức thốt nên.

Trần Nhất Sinh nhớ đến cơn sóng thần đen trải dài từ tận đường chân trời, nhất thời rợn cả người:

“Tu sĩ đâu? Họ đáng lẽ nên đứng ra ngăn chặn thú triều mới đúng!”

“Tu sĩ… sao?” Tên thanh niên cười đắng chát:

“Đêm đó vì để ngăn thành thất thủ, thành chủ đại nhân đã điều động tu sĩ đứng ra nghênh chiến thú triều…”

“Thành giữ được, nhưng đại nhân và các cảnh vệ đã táng thân trong miệng yêu thú…”

Hắn nhìn tường thành xa xăm:

“… những người còn sống thì chọn rời thành để giữ mạng…”

“Tòa thành này… chỉ còn lại một đám phàm nhân chờ chết… cùng vài tu sĩ tuyệt vọng cố thủ…”

Tên thanh niên quay người, bóng lưng gầy gò dần chìm vào màn sương:

“Tiểu đệ, chúc ngươi may mắn.”

“...”