Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 137: Thiên nhai hải giác



Ròng rã di chuyển suốt một tuần, để lại sau lưng màu xanh thăm thẳm của rừng rậm. Cự điểu dang rộng đôi cánh trắng, chầm chậm lượn giữa trời.

Tiếng gió vù vù vang trong tai, áng mây trắng thoáng qua trên đôi vai gầy, Trần Nhất Sinh ngồi trên lưng nó, nhìn vách đá sừng sững chạm tầng mây. Vô vàn ghềnh đá nhọn nhô ra như tường gai ngăn giữa hai thế giới.

Tại Nam Uyên Huyền Vực, những vách đá dựng đứng này được gọi là Vách Ngăn Vực. Bọn chúng có mặt ở mọi nơi, tương truyền rằng là do trận chiến giữa hai cường giả trong quá khứ đã tạo nên.

Hắn thán thở, rốt cuộc là trận chiến ở cấp độ nào mới đủ sức thay đổi địa hình của cả một lục địa như thế.

Trần Nhất Sinh ngắm nghía Vách Ngăn Vực một thoáng, sau đó để ý đến nữ tử ngồi cạnh. Nàng cũng tương tự ngước mắt nhìn, đôi con ngươi có vẻ thất thần.

“Tỷ tỷ, có chuyện gì sao?”

Nguyễn Thanh Trúc thu lại tầm mắt: “Không có gì.”

“Bây giờ chúng ta làm gì?”

“Vượt qua nó.” Nữ tử đáp, trúc xanh trong tay gõ nhẹ vào người con cự điểu.

“Ục…”

Đầu yêu thú đang di chuyển chậm rãi thoáng chốc vỗ mạnh cánh, vút thẳng lên trời cao, tốc độ nhanh đến mức vách đá nhấp nhô tựa một dòng thác đen ào ào đổ xuống. Năm ngón tay thiếu niên nắm chặt những chiếc lông vũ, cố giữ cho thân thể mình đừng rơi xuống.

Hắn ngoái đầu, rừng xanh mênh mông ngày càng nhỏ. Nếu như rơi xuống từ nơi này, chỉ sợ rằng sẽ tan thây.

Hai người, một chim gần như song song với vách vực, mất một lúc lâu mới có thể vượt qua được nó.

Trên tầng mây vời vợi, nơi này không khí loãng đến đáng thương, Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy đầu óc say xẩm, tầm mắt mờ mờ.

Rất may, cảm giác này chỉ tồn tại thoáng qua, trước khi một luồng sức nóng ập thẳng vào gương mặt, dòng không khí loãng nhanh chóng trở nên đặc lại nơi chóp mũi.

“Vù vù…”

Xuyên qua màn sương trắng xóa, con mắt ướt nhẹp của thiếu niên dần nhìn thấy một vùng đất sụp sâu, tạo thành một vùng lòng chảo sâu hun hút. Nó rộng đến mức dường như có thể đựng một quãng trời mênh mông.

Tại trung tâm của nó có một hồ nước, nhưng trông chẳng khác nào một đại dương. Hơi nước toát lên tạo thành sương mù mịt mùng, nóng ẩm dị thường.

Đôi cánh con chim vẫy nhẹ mấy cái, chầm chậm đáp xuống một mảnh đất tương đối phẳng so với xung quanh.

Vừa đến nơi, Trần Nhất Sinh đã vội vã trượt xuống từ cánh chim, “ọe” một tiếng, trình diễn một màn cho chó ăn chè tại vách đá gần đó.

Vừa rồi là một màn tra tấn trái tim trên không, hiện tại đáp đất chỉ cảm thấy tâm trí quay cuồng, cái bụng nhộn nhạo.

Nôn xong, Trần Nhất Sinh vội tìm đến một ao nhỏ gần đó, vẫy vẫy nước thẳng vào mặt mình, nước ấm giúp cho cả người dễ chịu đi một chút.

Hắn nằm sõng soài trên đất, mặt trắng xám nhưng đã có sắc đỏ nhờ hơi nước:

“Cuối cùng cũng sống…”

“Ục…”

Bồ nông nhìn thiếu niên tựa như chỉ còn nửa cái mạng, chán nản nằm xuống.

Nằm nghĩ một hồi, Trần Nhất Sinh ngóc đầu, màn sương trắng ngoài một con yêu thú ra, Nguyễn Thanh Trúc đã đi mất.

Hắn nhún vai, một tuần theo chân vị tỷ tỷ này, cũng xem như dần quen với hành tung bí ẩn của nàng. Thi thoảng nàng sẽ mất tích, sau đó một thời gian sẽ tự quay về.

Thiếu niên thật sự nghi ngờ, những lúc như vậy là do nàng mất trí nhớ, sau đó nhớ lại thì mới tìm được đường về.

Bấy giờ, quần áo ẩm nóng đã quyện vào người, Trần Nhất Sinh ngửi ngửi thân thể mình, nhăn mặt. Nhắc mới nhớ, từ đêm rơi vực đến giờ cũng đã một tuần, song chưa một ngày nào tắm, cả người cũng đã có mùi. Chẳng lẽ vì chuyện này mà nữ tử rời đi?

Hắn nhếch miệng, cởi xuống miếng vải rách rưới mặc trên người. Thân thể gầy gò trước đây đã có một chút da thịt, chỉ có điều trên da mọc chi chít vết da non loang lổ.

Thiếu niên dùng một tảng đá ném xuống mặt nước. Ao nhỏ chỉ sâu ngang ngực, nước trong veo nên có lẽ chẳng có thứ gì đang ẩn nấp. Trần Nhất Sinh an tâm đi xuống, ngâm mình giữa dòng nước ấm áp.

Hắn lộ ra vẻ mặt thư thái, đột ngột một cơn sóng nước vỗ vào mặt. Thiếu niên nghiêng đầu, chỉ thấy nước đã dâng tràn mép ao. Một con cự điểu chiếm trọn ao nhỏ, đôi mắt uể oải ngày thường giờ phút này híp lại như đang tận hưởng.

Thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh cảm thán, vị đại ca này quả là chim lạ. Hắn đưa mặt qua, thân thiết: “Nông ca, có muốn tiểu đệ chà lưng giúp không?”

Yêu thú nghe vậy, ụp chiếc cổ dài xuống mặt nước, “òng ọc”, bong bóng nước nổ. Đã đại ca chẳng muốn nói chuyện, tiểu đệ cũng nên tự giác im lặng. Trần Nhất Sinh nhắm mắt lại, nhẹ tựa người vào tảng đá ở cạnh.

Ao nhỏ yên ả, sương trắng lãng đãng, nước rửa trôi phong trần suốt những ngày qua, thiếu niên cứ như vậy từ từ trở nên mơ màng.

“Thút thít”

Ai oán. Não nề.

Trần Nhất Sinh nhíu nhíu mày, mí mắt từ từ mở ra.

Trong tầm mắt mờ đục, những sợi hơi nước đỏ dần, đỏ dần.

Trời đỏ, đất đỏ, mọi thứ đều nhuộm đỏ.

Hắn đứng trước một ngọn núi đỏ, đờ người.

Tiếng nỉ non ngày một đau thương, thiếu niên cúi đầu, dòng nước đỏ thẫm loang ra từ ngọn núi ấy, chậm rãi chảy như một dòng suối.

Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, Trần Nhất Sinh vội vã che miệng, cố nén cảm giác nôn ói.

Nơi này… cảnh vật này… con đường này… ngôi nhà này… Hoàng An Thành?

“Ào ào”

Dòng nước đỏ đột ngột mãnh liệt, thiếu niên trượt chân, ngồi bệt xuống đất. Những đầu ngón tay nhớp nháp và sền sệt.

Ngọn núi cao đổ xuống dòng máu đỏ, dần lộ ra những gương mặt trắng nhợt.

Tiểu Thúy? Tiểu Du? Trần Thế Đông? Vương Thắng Nguyên? Vương phu nhân?

Từng người, từng người quen thuộc giờ đây chỉ là những thi thể lạnh lẽo.

“Sừng sực.”

Trên đỉnh núi, thân ảnh nhỏ nhắn đang ngấu nghiến, tiếng xé thịt vang vọng giữa tiếng than khóc.

Một cánh tay trắng nhợt rũ xuống, nửa chiếc cổ chỉ còn là những mảng thịt nhầy nhụa.

Máu tí tách nhỏ xuống, váy thiếu nữ đã nhuộm đỏ tự bao giờ.

Đồng tử thiếu niên co rút.

“Bỏ chạy…”

Một tiếng trẻ con vang lên, thân ảnh nhỏ nhắn dừng lại, nghẹo đầu, nở một nụ cười đỏ thẫm. Nó chầm chậm giơ cao thi thể thiếu nữ trong tay, thả xuống.

“Tõm.”

Trước mặt Trần Nhất Sinh, đôi mắt thiếu nữ đã vĩnh viễn nhắm lại, mi mắt vương lệ, nửa bên má ngọc chằng chịt những dấu răng cắn xé.

“Ba năm trước ta giết được ngươi…”

Nó từ từ đi xuống, đôi chân nhỏ giẫm đạp trên những người mà thiếu niên thân quen, âm thanh non nớt:

“… ngươi nghĩ mình có thể thoát sao?”

Trần Nhất Sinh điên cuồng vùng vẫy, nhưng càng vẫy vùng, cả người càng ngập ngụa trong dòng sông máu.

Trên trời, muôn ngàn con mắt đen ngòm đang mở trừng trừng.

Dưới đất, trăm vạn cánh tay trắng nhợt cào xé.

Những thi thể bị xé nát tươm, núi thây ầm ầm sụp đổ.

Rốt cuộc, nó cũng đã đến trước mặt thiếu niên, đôi mắt đen ấy ngoặt lại:

“Đừng cố trốn thoát… cũng đừng chống trả… tất cả là xiềng xích… cướp mất tự do của ngươi…”

“Hì hì.”

“...”

Trần Nhất Sinh đột ngột mở mắt.

Hắn run run giơ tay của mình, năm đầu ngón tay đã nhăn nheo trắng dã, mặt nước toát lên từng tia nóng ấm, xen với những sợi sương trắng.

“Ục…”

Bồ nông ngửa cổ, đứng dậy rời đi, để lại tên thiếu niên ngồi thẫn thờ.

Hắn sau đó cũng rời ao, mặc lại quần áo, ngồi trên một tảng đá. Nghĩ về ác mộng vừa rồi, Trần Nhất Sinh gục mặt.

Bấy giờ, thấp thoáng trong màn sương trắng, một thân ảnh thướt tha đi đến. Hắn ngẩng đầu, vỗ mạnh gương mặt căng cứng, cố nặn ra một nụ cười dễ xem nhất.

Nguyễn Thanh Trúc đến gần, nhìn thoáng qua thiếu niên đang nở nụ cười, nhưng cớ sao nụ cười này có vẻ thật lạ? Nàng cũng chẳng để tâm, cất giọng:

“Đến giờ ăn rồi, ngươi chưa ăn sao?”

Đối diện, mái tóc nữ tử vẫn còn ướt nhẹ, vành tai còn vương nước, Trần Nhất Sinh đứng dậy, cười cười:

“Ta cũng đang định ăn, tỷ tỷ ăn chung cho vui nhé!”

Bồ nông đang nằm một chỗ, nghe vậy cũng đứng lên, vỗ vỗ đôi cánh ướt sũng. Trong nháy mắt, thân ảnh màu trắng đã phóng thẳng đến hồ nước trung tâm.

Đến khi nó quay về, mỏ vàng ngà đã căng ra. Bồ nông mở mỏ, một đàn cá ào ào đổ ra, con nào con nấy giãy đành đạch.

Thiếu niên nhặt từng con cá cho vào một vết nứt đá đang toả nhiệt nghi ngút. Hơi nóng từ trong đó toả ra, nhanh chóng hấp chín thịt cá.

Trần Nhất Sinh cắn một miếng cá, thịt cá rất ngon, nhưng trong miệng thiếu niên chỉ thấy nhạt nhẽo vô vị, cứ như vậy mà ngồi im lặng.

“Đang nghĩ gì sao?”

Bỗng nhiên, một thanh âm nhẹ nhàng vang lên, cắt đứt dòng suy tư trong đầu. Trần Nhất Sinh nhìn sang, nữ tử vừa dùng xong nhanh gọn một xâu cá, cười đáp:

“Đột nhiên cảm thấy nhớ nhà mà thôi…”

Nghe vậy, Nguyễn Thanh Trúc gật đầu, tiếp tục ăn thêm một xâu cá nữa. Đi chung những ngày qua, ngẫu nhiên nàng sẽ trò chuyện với người trẻ tuổi này vài câu, nhưng dường như sau đó đều đi vào tĩnh mịch.

Yên tĩnh một thoáng, Trần Nhất Sinh cất tiếng:

“Nhà của tỷ tỷ ở đâu?”

“Nhà của ta?”

Nguyễn Thanh Trúc ngẩn ngơ, rồi nhíu mày, tựa như đang cố gắng nhớ lại, nhưng mãi một lúc lâu, nàng nói với giọng nhẹ tênh:

“Ta quên mất rồi, ngôi nhà đầu tiên…”

“Vậy tỷ tỷ xem ra cũng giống ta rồi.”

Hắn ngả người dựa vào đá, nhìn trời xanh:

“Nhà thì ta nhớ rất rõ, nhưng chắc là vĩnh viễn chẳng còn quay về được, nếu quên được thì tốt.”

Nói đoạn, dáng vẻ thiếu niên càng thêm tùy ý:

“Ta cũng có một ngôi nhà khác… nhưng mà… thôi quên đi…”

Thiên nhai hải giác, nơi nơi đều là nhà. Tứ cố vô thân, một mái nhà cũng là điều xa xỉ…

“Nhà…”

Nguyễn Thanh Trúc nỉ non, ăn thêm một xâu cá nữa:

“Ta đã nhớ ra mình muốn đi đâu…”

“...”