Trần Nhất Sinh đứng đờ người tại chỗ một lúc lâu. Cứ tưởng đến thành mới sẽ được an toàn, nào ngờ chỉ là tự đâm đầu vào một mối nguy khác.
Tòa thành vừa trải qua thú triều, thành chủ đã chết, tu chân giả rời đi, còn điều gì tệ hơn được nữa?
“Đáng chết!”
Thiếu niên tức giận đấm mạnh vào khoảng không một cái, sau đó trở nên chán chường. Thôi thì trước khi vị tỷ tỷ kia quay về, mình cần tìm cách giữ gìn mạng nhỏ.
Nghĩ đoạn, Trần Nhất Sinh sực nhớ ra thứ gì đó, vội mò mẫm vạt áo của mình, từ trong đó mang ra một chiếc túi vải nhỏ cũ mèm. Hắn cầm túi vải ấy trên tay, nhẹ nhõm thở ra.
Đây là túi ngân nguyên mà Trịnh Yên Đan đã tặng trước ngày tham gia đấu giá. Trần Nhất Sinh vẫn giữ nó trong mình, vốn dĩ chỉ định dùng làm kỷ vật.
Thế nhưng… Yên Đan, ngươi thông cảm cho ta mà, đúng không?
Thiếu niên đi men theo con đường đổ nát, tòa thành này chỉ rộng ngang một góc nhỏ so với một toà đại thành như Hoàng An Thành.
Ven đường, Trần Nhất Sinh đã nhìn thấy dân chúng trong thành, tất cả đều là người thường.
Người thất thần ngồi ven đường, người run rẩy núp sau những bức tường nứt vỡ, người đi lang thang như những bóng ma trong sương. Một nơi đáng lẽ nhộn nhịp, nhưng giờ đây chỉ nghe thấy tiếng bước chân nặng nề.
“Bịch…”
Trần Nhất Sinh sững người, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một mái tóc đen rối xù vừa đâm sầm vào ngực mình:
“Xin lỗi! Thật xin lỗi!”
Đối diện, tiểu cô nương ăn mặc rách rưới, gương mặt nhoe nhoét đất cát đang rối rít cúi người, Trần Nhất Sinh gãi gãi ót:
“Ta không sao.”
Tiểu cô nương ngước mặt, chớp chớp đôi mắt trong trẻo: “Đa tạ ca ca.”
Vừa nói dứt câu, tiểu cô nương đã nhanh chóng chạy đi, để lại một tên thiếu niên ngây ngẩn trong sương:
“Đa tạ?”
“Ột ột…”
Trần Nhất Sinh nhăn nhó ôm bụng, cảm nhận một cơn đói lả truyền tới từ dạ dày. Hắn nhìn quanh, đừng nói là tửu lâu trà quán, ngay cả một ngôi nhà mở cửa cũng chẳng có.
Thiếu niên thở dài, tiếp tục cất bước.
Đi được một đoạn ngắn, đôi chân đã mỏi nhừ, nhưng tình cảnh vẫn tiêu điều như cũ. Tiếng réo của dạ dày thì ngày càng to và gấp, Trần Nhất Sinh ỉu xìu rũ xuống đôi vai.
Một toà thành vừa trải qua thiên tai, lương thực chính là mạng sống, cũng chẳng người nào điên mà mang ra mua bán. Chẳng lẽ ta cứ như vậy nhịn đói sao?
“Huynh đệ, ngươi đang tìm cái gì sao?”
Trần Nhất Sinh nghiêng đầu nhìn sang, trước mặt một thiếu niên trạc tuổi đang nở nụ cười thân thiết.
“Ta muốn tìm chỗ bán thức ăn, huynh đệ biết chỗ nào như thế không?” Hắn đáp.
“Thức ăn?”
Tên thiếu niên nhìn Trần Nhất Sinh một vòng, than thở:
“Mấy ngày nay, chúng ta chỉ sợ sẽ thành thức ăn cho yêu thú, nào có tâm trí mà buôn bán?”
“Tất cả những quán ăn trong thành đều đóng cửa cả rồi…” Hắn dang tay, tỏ ra bất đắc dĩ: “… ta e rằng huynh đệ có tìm đến tối cũng vô ích mà thôi…”
“Vậy à.” Trần Nhất Sinh thất vọng.
Tên thiếu niên tiến đến gần, nhiệt tình cất giọng: “Ta có ý này, huynh đệ cứ đến nhà ta đi. Ở đó còn một ít thức ăn, chia cho ngươi một chút cũng được.”
“Thật sao?” Trần Nhất Sinh động dung.
“Dĩ nhiên!” Tên thiếu niên cười rạng rỡ.
Trần Nhất Sinh nhíu lại đôi mày, lặng lẽ lùi về sau, cười cười: “Thật ra… ta cũng chưa đói cho lắm, làm phiền ngư…”
Hắn nói chưa dứt câu, toàn thân đột ngột cứng lại, sau hông truyền đến một cơn đau nhói, như thể có một vật nhọn vừa chọc vào.
Tên thiếu niên nâng một tay gác trên vai Trần Nhất Sinh, một tay còn lại nhăm nhe con dao nhọn hoắt, ấn nhẹ vào phần thịt mềm trên hông đối phương, cười nhe răng:
“Nhà của ta có nhiều thức ăn lắm, chúng ta đến đó nhé!”
“...”
Bị đe doạ, Trần Nhất Sinh chỉ có thể đi theo tên thiếu niên.
Hắn đã thử mấy lần muốn cự quậy nhằm trốn thoát, tuy nhiên mũi dao ấy cứ từng chút một ấn sâu, xuyên qua lớp áo mỏng và chạm vào da non, để lại trên da một vết rướm máu nhỏ. Nếu cứ tiếp tục chống cự, e rằng vết máu đó chỉ ngày càng toét ra.
Hai người tiến vào một mái nhà tranh xập xệ, vừa vào cửa, một mùi thối xộc thẳng vào mũi, Trần Nhất Sinh nhăn mặt.
Ngôi nhà tối tăm và dột nát, mái tranh và cột đã ngả sang màu đen sì, mặt đất ẩm thấp toát ra mùi xú uế. Ở giữa nhà, một tên đàn ông đầu trọc mặt sẹo đang ngồi nhai ngốn nghiến tảng thịt đùi. Nằm cạnh gã là một tên mặt dài như ngựa, cả người nồng nặc mùi rượu.
Tên đầu trọc đặt tảng thịt đùi xuống đất, vỗ tay:
“A Mục, chỉ một thời gian ngắn mà đã mang được cừu non về. Rất tốt!”
Hắn loạng choạng đứng dậy, chú ý đến tay áo trống rỗng của thiếu niên, vết sẹo trên mặt nhăn lại:
“Một tên cụt?”
A Mục vội vàng đáp:
“Trương Nha đại ca, vừa rồi tên này muốn tìm nơi mua thức ăn, chứng tỏ trong người nhất định mang theo ngân nguyên.”
Trương Nha nhếch mép, với tay cầm một vò rượu và vài miếng thịt vụn ném cho tên tiểu đệ:
“Thưởng cho con mồi đầu tiên của ngươi.”
“Đa tạ đại ca!” A Mục mừng quýnh, run run cúi người nhặt vò rượu và thịt vụn rơi trên đất.
Trương Nha móc ra một con dao to, lưỡi dao rỉ sét và mất đi ngân sắc sáng loà, chỉ còn xỉn màu nâu sẫm:
“Tiểu tử, ta cho ngươi hai lựa chọn. Một là giao tất cả tiền trong người ra, hai là lão tử sẽ cắt đầu ngươi xuống.”
Dao chỉ ngay trước mặt, mùi rỉ sét ngai ngái, Trần Nhất Sinh nhẹ cử động những ngón tay giấu trong tay áo, linh lực trong người chậm rãi được điều động. Thế nhưng, một cơn đau inh ỏi ập đến, một tia linh lực mỏng manh vừa ngưng tụ đã tan rã.
Hắn thả lỏng ngón tay, tâm tình đắng chát, song ngoài mặt nở nụ cười xán lạn:
“Ấy ấy, xin đại ca đao hạ lưu nhân. Tiểu đệ đương nhiên dâng tiền của mình cho đại ca rồi!”
Nghe nói vậy, Trương Nha mới thu dao lại.
Trần Nhất Sinh cười cười, chầm chậm thò tay vào vạt áo, tạm thời cứ giao nộp túi ngân nguyên, sau đó tìm thời cơ đoạt lại. Hắn đang suy tính trong đầu, nhưng nụ cười đột nhiên ngưng trệ.
Thiếu niên trợn trừng mắt, điên cuồng sờ soạng ngực mình. Trống trơn. Túi tiền đâu?
Trương Nha nhướng cao mày:
“Mau giao tiền! Muốn ăn một dao của lão tử sao?”
“Đợi!”
Trần Nhất Sinh cắn răng, càng ra sức lục lọi. Từng giây trôi qua, vẻ mặt tái xanh.
Đúng lúc này, một cảm giác lạnh tanh áp ngay trên cổ thiếu niên, con dao rỉ sét của gã đầu trọc nghiêng nghiêng, cứa vào trên da một đường nâu sẫm.
“Ta…” Trần Nhất Sinh rụt rụt cổ, giọng yếu ớt: “… mất tiền rồi…”
“Hự!”
A Mục đang ngửa cổ uống rượu, một cái chân thô thình lình đạp đến. Hắn trợn trắng mắt, miệng phun ra một ngụm rượu, ôm ngực của mình quằn quại trên đất.
“Mẹ!” Trương Nha chửi ầm: “Tìm cho lão tử!”
Hắn đá mạnh một cước vào người tên mặt ngựa, chỉ nghe tên này ư ử rên một tiếng, vội vàng ngồi phăng dậy. A Mục và gã mặt ngựa sục sạo trên người Trần Nhất Sinh, cuối cùng vẫn chẳng thể tìm ra được một xu một cắc.
“Đại… đại ca… ực…” Tên mặt ngựa nấc một tiếng: “… không… không có tiền…”
“Hừ!” Trương Nha hừ lạnh:
“Một tên vừa cụt vừa nghèo thì giữ lại trên đời có ích gì nữa?”
“Ngươi…” Hắn chỉ thẳng ngón tay vào mặt A Mục, trầm giọng: “… giết tên tiểu tử này cho ta.”
A Mục giật nảy mình, giọng run rẩy: “Giết… giết?”
Trương Nha âm trầm: “Nhanh!”
“Nếu nhát gan thì cút về nhà! Dù sao muốn lăn lộn cùng lão tử, tay phải nhuốm máu người.”
A Mục cúi gầm mặt, nắm tay siết chặt. Hắn vốn dĩ chỉ là một tên vô công rỗi nghề, vì muốn sống sót sau thú triều nên đã gia nhập vào nhóm của Trương Nha. Trước đó chưa từng giết một con gà, sao có thể đủ can đảm giết một người sống sờ sờ?
“Rốt cuộc ngươi có giết không?” Trương Nha thúc giục.
Hắn muốn để tiểu tử này nhúng chàm, có vậy sau này mới có thể tạo ra một tên đàn em trung thành.
Huống chi, thành trì loạn lạc, nếu có người chết thì cũng là do thú triều, liên quan gì đến lão tử?
“Ta…” Đồng tử A Mục đỏ ngầu, gật mạnh đầu: “… giết!”
A Mục đứng lên, tay run run cầm con dao nhọn, chĩa thẳng về ngực Trần Nhất Sinh, giọng khàn khàn:
“Huynh đệ, đừng trách ta! Muốn trách thì trách ngươi không có tiền đổi mạng thôi!”
Trương Nha cười gằn một tiếng, tiếp tục ngồi xuống ăn thịt uống rượu.
Mắt thấy mũi dao cách mình ngày một gần, Trần Nhất Sinh từ từ hạ thấp trọng tâm, đôi con ngươi đen thẳm tĩnh lặng dị thường. Đầu ngón tay trong tay áo nhẹ chạm vào một bên cẳng chân, người càng cúi thấp.
“AHHH!!!”
A Mục gào to một tiếng, cầm dao nhào đến.
Trần Nhất Sinh ngưng trọng, sát tâm động.
Đúng lúc này…
“Dừng… dừng lại…”
“...”