“Dừng… dừng lại…”
“Rầm!”
A Mục đang đùng đùng nhào đến, nghe thấy âm thanh này đột ngột trượt chân, ngã nhào trên nền đất cứng cáp, toé máu mũi.
Trần Nhất Sinh sững sờ, ngoái đầu nhìn ra sau. Nơi cánh cửa nhà mở toang, một tà áo choàng màu tử sắc rũ xuống, dung nhan nữ tử tú lệ giữa màn sương mịt mùng.
Dưới ánh mắt ngây ngẩn của mọi người trong nhà, nàng cất bước tiến vào.
“Rầm!”
Mặt đất một lần nữa rung rinh.
Bốn tên nam nhân xụ mặt, chỉ thấy nữ tử vừa đi được một bước, đã tự vấp trúng tà áo choàng dài của mình, ngã chúi nhủi trên nền nhà.
Trần Nhất Sinh nhìn trân trối. Đây là thứ tình tiết quái quỷ gì?
Trương Nha dùng ánh mắt tham lam quét qua từng đường cong mềm mại ẩn dưới chiếc áo choàng thùng thình, nuốt một ngụm nước bọt.
Hắn nở nụ cười nham nhở, lộ ra những chiếc răng vàng ố:
“Hôm nay lão tử quả là may mắn, cừu non tự dâng đến cửa!”
Nữ tử đang xoa xoa đầu mình, nghe vậy ngẩng cổ, gương mặt trắng ngần hiện lên một áng mây đỏ:
“Ta… ta…”
Trần Nhất Sinh điên cuồng giật mí mắt. Cứ ngỡ người vừa lộ diện là một nữ hiệp mạnh mẽ, trừ gian diệt ác, ai ngờ chỉ là một con cừu non.
Trương Nha “ực” một tiếng, tiến đến gần nữ tử. Hắn cúi đầu, ánh mắt thèm thuồng thấy rõ, giơ năm ngón tay nhoè nhoẹt dầu mỡ của mình ra:
“Ở lại đây ngoan ngoãn phục vụ lão tử, lão tử sẽ cho ngươi ăn thịt cừu…”
Thế nhưng, cảm giác trơn nhẵn từ gò má giai nhân đâu chưa thấy, chỉ cảm thấy sức ghì từ những đầu ngón tay. Một cánh tay của thiếu niên vươn ra, ngăn chặn bàn tay heo đang có ý đồ xấu. Trần Nhất Sinh thở dài:
“Đại ca, ngươi muốn ăn thịt cừu cũng đâu cần gấp gáp đến như thế?”
Trương Nha nổi giận gầm to:
“Tiểu tử, cút!”
Trần Nhất Sinh giật mình:
“Đại ca tha cho ta sao?”
“Hừ!”
Trương Nha từ đầu chí cuối luôn dừng ánh nhìn nóng rực trên người nữ tử, trong mũi phát ra dồn dập hơi thở nóng hầm hập:
“Hôm nay lão tử tâm trạng tốt, tha cho cái mạng chó của tiểu tử nhà ngươi! Mau xéo đi!”
Trần Nhất Sinh nghiêm túc cúi đầu:
“Đa tạ đại ca.”
Thiếu niên vừa nói dứt câu đã vội vàng xoay người, đi thẳng ra ngoài cửa.
“Đứng lại!”
Ngay sau tiếng gào, A Mục và tên mặt ngựa say xỉn đồng thời vọt ra, chặn ngang cửa. Trần Nhất Sinh ngoái đầu, nở nụ cười ngây ngô:
“Đại ca, có vấn đề gì nữa chăng?”
“Lão tử cho ngươi cút…”
Trương Nha nhìn thiếu niên đang nắm tay áo nữ tử, trong khi nàng ngượng ngùng cúi đầu, một vệt gân xanh nổi trên cái đầu trọc của gã:
“… nhưng có bảo ngươi dẫn theo nàng?”
“Như vậy sao?” Trần Nhất Sinh gật gù, nghiêm nghị:
“Đa tạ đại ca nhắc nhở. Tiểu đệ đi trước.”
Hắn nói rồi, giật giật tay áo nữ tử, rất tự nhiên lôi đi.
“Vúttttt!”
Tiếng xé gió rít lên, con dao rỉ sét rời tay Trương Nha, mục tiêu chính là đầu thiếu niên. Ngay sát na dao sắp sửa chạm đầu, Trần Nhất Sinh như mọc mắt đằng sau, cúi người, con dao xẹt ngang qua gáy, thuận đà vút đi.
“Đùng!”
Dao phi mạnh, cán đập thẳng vào miệng của tên mặt ngựa đang loạng choạng. Hắn la oai oái một tiếng, miệng toét máu, từ trong đó rơi ra một vài vật thể màu trắng.
“Mẹ nó!” Trương Nha chửi đổng, xông đến, tung quyền đấm thẳng vào mặt thiếu niên.
Trần Nhất Sinh nghiêng đầu, mặc cho nắm đấm đã gần sát, vẻ mặt như thường.
Trong đôi mắt đen tuyền thiếu niên, một tia tinh mang thấp thoáng. Trương Nha đang hung hãn đột nhiên cứng đờ, những vệt sẹo trên đầu run run. Ánh mắt thiếu niên rõ ràng chỉ nhàn nhạt quét qua, nhưng tựa như một thanh kiếm đâm thẳng vào tim gã.
Thứ cảm giác này… giống như đêm thú triều, một con yêu thú đã nhìn chằm chằm vào gã…
“Bịch…”
Trương Nha lùi lại, thẳng cho đến vấp trúng vò rượu nằm trên đất, ngồi phịch xuống đất.
Nữ tử ngẩng mặt, đôi mi rung rung, con ngươi phản chiếu thân ảnh thiếu niên, rồi nhìn xuống cánh tay của đối phương đang giữ chặt tay áo mình, tú nhan càng đỏ.
Trần Nhất Sinh nhìn tên côn đồ hoảng sợ ngồi trên đất, thầm thất vọng. Một tia uy áp tu sĩ mà hắn vất vả mới có thể bộc phát, rốt cuộc chỉ đủ dọa sợ đối phương.
Hắn thu lại tầm mắt, quay đầu dắt tay nữ tử chuồn đi.
Trương Nha giật mình, trái tim trong ngực như muốn nổ tung, cả người run cầm cập như thỏ nhỏ, nhất thời thẹn quá hóa giận.
Hắn thét to: “A Mục, giết tên tiểu tử đáng chết đó cho lão tử!”
“Ta…” A Mục ôm cái mũi đỏ chót của mình, ngập ngừng, một chút can đảm giết người vừa nãy cũng đã tiêu tan sạch.
“Ngươi giết tên tiểu tử đó…” Trương Nha trừng mắt, móng tay cào cấu xuống nền đất: “… hoặc là lão tử giết ngươi!”
A Mục lộ vẻ quyết tuyệt, giơ cao con dao nhọn đến trước mặt thiếu niên:
“Ngươi… ngươi… đứng lại…”
Trần Nhất Sinh nhướng mày, vừa muốn tiếp tục thả ra uy áp. Bất chợt, toàn thân đau dữ dội, mạch đạo trong người như muốn nứt toạc. Hắn vội vã thu lại linh lực, một tia uy áp đã là cực hạn, nếu cứ tiếp tục thì e rằng sẽ tự sát.
Nghĩ đoạn, thiếu niên thả ra tay áo nữ tử, chậm rãi cúi người. Từ nơi cẳng chân, cảm giác cứng rắn và lành lặn phả vào những đầu ngón tay, súng hoả mai ngắn tuỳ thời được rút ra.
Ba viên đạn trong súng, vốn là thủ đoạn sau cuối của Trần Nhất Sinh. Hắn chưa muốn uổng phí một cách tuỳ tiện, nhưng nếu ba tên này tự tìm đường chết, hắn cũng chẳng ngại ghim vào đầu mỗi tên một viên.
Hai tên thiếu niên đối diện nhau, dao và súng đều sẵn sàng đoạt mệnh nhau. Bỗng nhiên, một giọng nói ấp úng vang lên:
“Đừng… đừng đánh nhau…”
Nữ tử giơ ngọc thủ trắng ngần, tựa như muốn ngăn lại cuộc chiến, nhưng rồi nhanh chóng rụt rè rụt tay về:
“Đánh nhau… là xấu… Đả thương người… là tội…”
A Mục ngắm nhìn cổ tay trắng của nữ tử, chỉ cảm giác nhịp tim tăng tốc mãnh liệt. Toàn thân nóng lên, máu mũi ròng ròng, ngây ngốc đánh rơi cả con dao trên tay.
“Xấu?” Trương Nha dữ tợn cười một tiếng, đá mạnh vào tên mặt ngựa đang ôm mặt lăn lộn: “Nam giết, nữ bắt!”
Tên đàn em chếch choáng đứng lên, phun ra một vũng nước miếng đỏ thẫm, tiếp đó từ sau lưng móc ra một con dao dài ngoằng.
Ánh mắt gã tàn nhẫn dị thường, dường như sớm quen với việc này, chỉ sau một tiếng thét to, cả người lẫn dao cũng đâm đến.
“Hô...”
Bỗng, gió nổi.
“Bịch…”
Dao rơi xuống, cắm sâu trên đất. Tên mặt ngựa cứng người.
“Quái…”
Hắn thì thào, mặt đỏ vì men rượu trở nên tái nhợt, cắm cổ nhào ra ngoài.
Trương Nha trơ mắt nhìn theo, đột nhiên rùng mình.
Cửa sổ mở tự bao giờ, ánh sáng chiếu vào ngôi nhà tối tăm, mang theo màn sương mỏng mờ mờ. Trong sương, thấp thoáng bàn tay khổng lồ chạm trên khung cửa sổ. Móng tay thụt sâu vào da thịt. Đen đúa. Nhăn nheo.
“Quái… quái…”
Màu máu trên mặt gã côn đồ rút cạn, cũng thục mạng nhào ra ngoài.
A Mục ngẩng đầu.
Năm ngón tay từ từ để xuống, một cái đầu nhìn qua cửa sổ.
Mặt đối mặt.
Sau vành mũ áo choàng rách nát, đôi mắt đỏ ngầu như ngọn đuốc thiêu đốt sương trắng.
A Mục giàn giụa nước mắt. Hắn vừa quỳ vừa bò, run rẩy một lúc mới có thể đứng dậy. Vừa đứng đã cuống cuồng chạy, chỉ để lại một tiếng thất thanh:
“Ahhh! Quái vật!”
“Quái vật?”
Trần Nhất Sinh nhìn ra sau, cửa sổ mở toang, một màn sương trắng. Hắn nheo mắt, quan sát cẩn thận một thoáng mới tặc lưỡi, chẳng lẽ ta đáng sợ đến mức như vậy rồi sao?
Thiếu niên nghĩ mãi mà chẳng thông, chỉ đành dời ánh nhìn về nữ tử. Dưới mũ choàng, sống mũi trắng trẻo của nàng còn vương sắc đỏ. Trần Nhất Sinh gãi gãi đầu:
“Đa tạ cô nương đã ra tay tương trợ.”
Nữ tử này thoạt nhìn ôn nhu yếu đuối, nói được đôi câu đã ngượng chín mặt, cũng chẳng hiểu can đảm ở đâu mà dám xông vào nơi này. Dù vậy, đối với thiện tâm của nàng, Trần Nhất Sinh thiết nghĩ mình cần nói một câu cảm tạ.
“Ta… ta…”
Nữ tử xuýt xoa góc áo, ngượng nghịu đáp:
“… vừa nãy nhìn thấy công tử bị tên cướp áp chế, vốn nghĩ ta có thể giúp đỡ, nào ngờ… càng gây thêm phiền phức cho công tử…”
“Nếu không nhờ cô nương đánh lạc hướng chúng…”
Trần Nhất Sinh nở nụ cười: “… có lẽ giờ này đã gặp nguy …”
Nữ tử nghe vậy, càng cúi thấp mặt, từ đầu chí cuối chẳng dám nhìn thiếu niên.
Trần Nhất Sinh thầm cổ quái, cứ có cảm giác nữ tử này là lạ. Thế nhưng từ ngày đến thế giới này, có chuyện gì bình thường đâu cơ chứ?
Hắn vung nhẹ tay áo:
“Dù sao, trong thành mấy ngày này rất hỗn loạn, cô nương nhớ cẩn trọng.”
“Ta xin cáo từ, hữu duyên gặp lại.”
“Đợi… đợi một chút…”
Trần Nhất Sinh ngừng lại, quay đầu:
“Cô nương còn có chuyện gì nữa sao?”
“Công tử…” Nữ tử trù trừ một chốc, ngẩng mặt: “… có… có thể cho ta biết tên của ngươi không?”
“Tên của ta?” Thiếu niên ngẩn ngơ, song nhanh chóng đáp:
“Trần Nhất Sinh.”
“Trần công tử…”
Nàng mỉm cười, nụ cười đẹp như trăng non:
“… mong rằng sẽ hữu duyên gặp lại công tử…”
Nàng nói rồi, gấp gáp rời đi.
Nhìn thân ảnh giai nhân nhoè đi trong sương mờ, Trần Nhất Sinh sửng sốt tột độ, tuy nhiên, vẻ sửng sốt bỗng chốc cứng lại.
Đằng xa xa, áo choàng tím chuệnh choạng mấy cái, ngã nhào, hoàn toàn tan vào màn sương.
“Rầm!”
Dù cách xa vẫn nghe thấy rõ ràng âm thanh, thiếu niên giật giật mép miệng.