Trần Nhất Sinh lang thang suốt một buổi chiều, rốt cuộc tìm thấy một ngôi nhà hoang. Thiếu niên nhún vai, mò theo bóng đêm đi vào. Vừa vào cửa, "xoạt", chân như vấp trúng một vật nào đó.
"Ối! Tên nào đạp chân ông!"
Thiếu niên giật bắn người, cấp tốc lùi lại. Một tay chộp vào khẩu súng ngắn vắt trên ống chân.
Ánh trăng soi qua vết nứt chằng chịt trên tường đá, tầm mắt Trần Nhất Sinh dần thích nghi với màn đêm.
Nòng súng đen ngòm chỉ thẳng đối diện, ngón tay đã đặt ngay trên cò.
"Đại ca?"
A Cẩu ôm cẳng chân đau nhức của mình, sửng sốt:
"Ô, là ngươi?"
"Chúng ta thật có duyên nha!"
Ngón tay thọc vào vòng cò xoay một vòng, súng ngắn được giấu vào trong tay áo thiếu niên.
"Tại sao ngươi chạy đến chỗ này rồi?" A Cẩu nghi ngờ.
Đôi vai Trần Nhất Sinh tựa trên bức tường đá, ngáp một tiếng:
"Tìm chỗ ngủ."
"Tiểu nương tử của ngươi đâu mà lại để cho ngươi ngủ ở chỗ này?" A Cẩu ngã nhoài người trên đất.
"Tiểu nương tử?"
"Hắc hắc! Đừng giả ngây giả ngô trước mặt ta!"
Một tiếng cười mập mờ thoát ra từ miệng người ăn mày:
"Vậy mà chỉ một đêm đã có thể thu được trái tim của tiên tử. Quả nhiên là cao thủ!"
Trần Nhất Sinh giật giật mí mắt, cũng chẳng buồn thanh minh, càng chẳng đủ sức thanh minh sau một ngày vất vả.
Đôi vai thiếu niên từ từ xuống thấp, đến cuối cùng đã nằm dựa vào góc tường:
"Đại ca, tối nay ta sẽ ngủ ở đây, thế nào?"
Để ý đến dáng dấp ỉu xìu của người trẻ tuổi, trong đầu A Cẩu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ ác ý.
Đêm nay đáng lẽ là đêm tình nồng ý mật nhất của đôi vợ chồng trẻ. Bây giờ thiếu niên trông như người cõi trên như thế.
Chẳng lẽ... vị tiểu đệ nhìn vẻ ngoài thì thanh tú, nhưng thật ra là chỉ được cái mã, nên mới bị nương tử đang tuổi xuân nồng tức giận tống cổ ra ngoài đường?
"Tối nay ngươi cứ ngủ ở đây. Vấn đề này có thể từ từ cải thiện..."
"Thiếu niên, cố nén bi thương."
“...”
"Tách..."
Sương đêm đọng trên ngọn cỏ. Cỏ rũ xuống, sương rơi nhẹ. Tà thanh y mềm mại trên tán cổ thụ, theo ngọn gió đêm phiêu động. Xa xa, tường thành ẩn hiện trong sương trắng và đêm đen.
"Vút!" "Vút!" "Vút!"
Quang ảnh xé rách màn sương giăng, bước chân giẫm nát ngọn cỏ.
Người dẫn đầu, trung niên nhân với gương mặt cương nghị và một bên mắt rỗng tuếch.
Theo sau, bốn người cảnh vệ đồng thời vây quanh tán cổ thụ. Mùi máu tươi nồng nặc toát ra từ thân thể, trang phục cảnh vệ nhàu nát vì những vết cào, vết xé.
"Ngươi rốt cuộc có ý đồ gì?"
Trung niên nhân ghì chặt những đốt ngón tay. Từ ngày chạm mặt, hành tung của nữ tử này thoắt ẩn thoắt hiện, một đám cảnh vệ cố sức truy tung nhưng sau cùng đều mất dấu.
Thành nguy, người đáng nghi cần diệt.
Tay áo ướt đẫm sương động động, tùy thời xuất thủ.
Nữ tử ôm thanh trúc xanh trong vòng tay:
"Tìm người."
"Tìm ai?"
Nhành cổ thụ ngừng đung đưa, tán cây cụp xuống, sương mờ tan.
Nguyễn Thanh Trúc xoa xoa cằm ngọc:
"Ta quên rồi."
"Răng rắc."
Vỏ cây nứt toác, cỏ dại nằm rạp xuống đất. Hạt sương rơi như mưa.
Từ trung tâm nơi trung niên nhân đứng, mặt đất nứt nẻ, tỏa rộng ra tựa mạng nhện. Dù vậy, trong con mắt nổi sát ý ấy còn sót một tia giằng co sau cuối.
Thần thức và uy áp, hai thứ để đánh giá nông sâu của một tu sĩ, đều vô dụng trước nữ tử này.
Như vậy chỉ có thể, một, nàng có thủ đoạn ẩn giấu. Hai, nàng mạnh.
Xung quanh một dặm, màn sương tản đi, nhưng ở quanh người nữ tử, sương càng tụ, thanh y càng mờ.
"Đáng chết!"
Trung niên nhân mắng thầm. "Xì xèo", ngọn cỏ dưới chân cháy rụi, đất đẫm sương trong chớp mắt khô khốc:
"Ngươi... muốn gì ở thành chúng ta?"
"Tìm người."
"Ai!?"
"Oành"
Uy áp xô ngã một dặm rừng cây, thổi cuồn cuộn phong bạo. Xuyên thủng áng mây, chấn vỡ thạch. Uy áp của một Kim Đan cảnh bùng nổ, ấy thế nhưng, tại sao nữ tử cứ thản nhiên như thường?
Hắn nghiến răng, uy áp hóa thành những mũi đao vô hình, ào ào đâm thẳng đến nơi tán cây.
Trong tiếng gió vù vù, xen vào âm thanh nhẹ tênh:
"Ta quên rồi."
Đại thụ cao chục trượng nát thành từng mảnh vụn, rễ bật tung. Đường đao chém tới, chẻ đôi đất đá. Bất cứ nơi đâu đao ảnh vụt qua, nơi đó hoang tàn.
Thấp thoáng muôn ngàn thanh diệp, váy xanh đáp xuống, mũi chân điểm nhẹ.
Ngay tức thì, bốn thân ảnh bao vây Nguyễn Thanh Trúc. Thương, cung, giáo, kiếm mang theo mùi máu và sát ý cùng giương cao.
Một thanh đao nặng nề đập trên nền đất, chục trượng xung quanh hằn từng vết chém sâu.
Bạch Yên Thành thất thủ, tu sĩ chết, thành chủ chết, tu chân thế gia cũng chết. Còn sống chỉ là một nhóm nhỏ cảnh vệ.
Người nhận nhiệm vụ cầu viện thì đã mất tung tích, đại thành hộ trận chỉ còn đủ tài nguyên duy trì được vài ngày. Muốn sống, chỉ có thể tự dùng đao của mình đánh ra một con đường!
Đại đao nâng cao, đao uy cuồng mãnh.
Đồng tử của những người cảnh vệ đỏ vằn, cùng giết đến.
Đôi mày thanh tú của nữ tử nhẹ nhướng, ánh mắt chẳng nhìn đao, cũng chẳng nhìn người, mà nhìn về một góc rừng thẳm xa xa.
Trung niên vừa định xuất đao, chợt ngưng.
"Đùng!" "Đùng!" "Đùng!"
Ngọn núi cao trồi giữa cánh rừng, xới tung đại địa. Đại thủ xuyên toạc mặt đất, móng vuốt rạch trời đêm. Bóng đen xé đất phóng cao.
"Đùng!"
Dưới chân giẫm nát đại thụ. Bờm rậm che vầng trăng. Trăng vàng từ từ chuyển sang màu xám ngoét, tách ra thành đôi. Từng nhịp thở của nó, rừng xanh chấn động.
"Bịch!"
Một người cảnh vệ lùi lại, run rẩy, đánh rơi ngọn thương trên tay:
"Tam... Tam giai yêu thú..."
Sư vương thân cao trăm trượng, mỗi cái vung đuôi san bằng đồi núi, mỗi cái giậm chân đạp đổ mảnh rừng.
"Rống!"
Tiếng gầm vang dội qua đi, xung chấn rầm rập, bốn người thủ vệ quỳ trên đất, mặt ai nấy đều mất đi sắc đỏ của máu.
Trung niên nhân nhoáng một cái, chặn trước những cảnh vệ. Hắn ngước cao đầu, đối diện với ánh mắt xám ngoét trên nền trời đêm, tâm chìm xuống vực thẳm.
Tam giai yêu thú sánh ngang với một tu sĩ Kim Đan cảnh. Hơn nữa, yêu thú có nhục thể mạnh mẽ. Đối chiến với nhau, chín thành tu sĩ Kim Đan cảnh sẽ chọn cách trốn tránh.
Hắn nghĩ đoạn, ngực đau dữ dội, những mảnh xương vỡ chưa lành như đâm vào thịt, cổ họng nhờn nhợn máu tươi. Thân thể này đã trọng thương, nếu chiến, chắc chắn chết.
"Rút! Mau rút!" Trung niên nhân thét to.
Bốn người cảnh vệ vội vàng đứng dậy. Ba người muốn chạy về thành, một người thì đứng sững. Trời đêm nay vắng sao, tại sao giờ đây có muôn ngàn ánh?
Ánh sao nhuộm xám nền đen. Trên trời, dưới đất, đâu đâu cũng một màu xám ngoét.
Bước chân ba người cũng chậm dần, chậm dần. Tiếng gầm gừ vang vọng, ánh mắt xám vô hồn, hơi thở ngập mùi thịt thối.
Yêu thú... từ bao giờ?
Nóng... nóng...
Da thịt họ nóng rát. Những đại thụ may mắn trụ được sau cơn dư chấn nhanh chóng rụi thành tro tàn.
Con đại yêu ngửa cổ, chiếc bờm cuồng động. Trong cái miệng có thể nuốt trọn một quả núi ấy, nhiệt nóng tăng vọt. Mây tan, rơi xuống cơn mưa xác đen của đám tiểu yêu.
"Bịch!" "Bịch!" "Bịch!"
Đồng tử trung niên nhân co rụt:
"Yêu tức!"
Đao vung.
Mưa đen nhuộm đỏ. Vô vàn đôi mắt xám nát thành thịt vụn. Máu tươi nhuộm đỏ chiếc bờm con đại yêu, toét ra trên cổ nó một vết chém sâu hoắm.
Dẫu vậy, hai ánh trăng xám trên trời đêm vẫn vô hồn như cũ, chỉ có thứ ánh sáng đỏ rực trong miệng nó ngày càng cuộn trào.
Chục đao qua đi, thân thể con yêu thú đã nhầy nhụa máu. Trung niên nhân điên cuồng chém, thanh đao nhiễm đỏ. Thế nhưng... tại sao?
Thiên địa tĩnh.
Ánh sáng đỏ đang sáng rực đột ngột vụt tắt. Trung niên nhân vung thêm một đao nữa, cũng dừng, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ:
"Xong."
Hai ánh trăng xám đang treo cao đột ngột hạ xuống. Máu bốc hơi, tiểu yêu thành tro. Cự thú ngoác to miệng.
"Ầm!"
Sóng nhiệt xé trời nghiền đất. Vừa chạm vào đao khí, đao khí tan tành. Vừa chạm vào rừng già, rừng già tịch diệt.
Da mặt nóng rát, con mắt đau nhói, trung niên nhân vô thức muốn tránh thoát. Bước chân vừa nhích đã ngừng.
Đằng sau, có thuộc hạ đã cùng vào sinh ra tử, có quê hương, có muôn dân bách tính. Hắn đã thề quyết tử vệ thành trước thành chủ.
Nếu thành diệt, ta sống... có xứng đáng với đạo tâm của ta?
"Đáng chết!"
Hắn nắm chặt chuôi đao, đầu móng tay ứa máu. Một bước giẫm mạnh, đao uy gầm thét.
Ta sẽ chém nát ngươi! Con súc sinh!
"Ta sẽ chết... như vậy sao?"
Nhìn đường đao tan vào yêu tức, trung niên nhân thất thần. Ít ra thì... cũng hi sinh anh dũng. Hắn từ từ nhắm mắt.
"Tách...."
Tiếng động nho nhỏ, sống mũi man mát, con mắt mờ mịt mở ra.
Trời đêm thăm thẳm, sương trắng chầm chậm giăng màn. Hạt máu trượt xuống cằm người cảnh vệ.
Màn đêm tách ra, ánh trăng xám nhường chỗ cho minh nguyệt vàng trong.
"Tách!" "Tách!" "Tách!"
"Ầm!"
Thân thể con đại yêu ngã xuống, mưa máu ồ ạt đổ như thác, nhuộm đỏ vạn vật. Trung niên nhân thẫn thờ, dưới trăng vàng, trên ngọn núi đỏ, màu xanh điểm xuyết như áng dị sắc duy nhất.
Thanh đao rơi xuống đất từ trên tay, trung niên nhân ngây ngốc:
"Tiền bối... là..."
Nữ tử thu trúc xanh:
"Nguyễn Thanh Trúc."
"Nguyễn... Thanh... Trúc...."
Hắn thì thầm, xác yêu thú đứt đôi rơi xuống như mưa. Vai áo đỏ thẫm. Tóc tai đỏ thẫm. Đôi vai run run, tiếng cười ngắt quãng:
"Ha... ha... ha... sống... rồi...."