Trần Nhất Sinh và Tô Huyền Trân vừa đến ngoại thành. Tại nơi này đã có người người ngồi đợi. Hàng người ngồi dài trên những tảng đá sũng bùn, có người thậm chí ngồi phịch xuống nền đất nhão nhoẹt.
Nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng và mùi bột thơm ngào ngạt, ánh mắt của những con người âm u ấy sáng ngời.
“Tiên tử đến rồi!”
Một ai đó reo vang, đám đông như ong vỡ tổ mà nhào đến,
Người trước người sau đồng thời xô đẩy nhau. Vài người phụ nữ, đứa trẻ con ngã xuống, gánh chịu những bước chân nặng nề, một người đạp rồi một người khác giẫm.
Tô Huyền Trân vô thức lùi lại một bước, ấp úng:
“Mọi người… xin bình tĩnh.”
Tiếng nói nữ tử nhẹ như gió, sao có thể sánh ngang được tiếng chân đạp trên đất rầm rầm tựa cuồng phong? Và cả tiếng người ồn ào của những gã đàn ông to xác, xen vào những tiếng mắng chửi thô tục của những người chẳng may tụt lại đằng sau.
Bước chân thiếu niên chợt động, chắn trước mặt nữ tử:
“Đứng lại cho ta.”
“Vútttt!”
Một vật thể từ trong đám đông vút đến tận trời cao, xé gió đáp thẳng xuống nơi Trần Nhất Sinh đang đứng.
Bước chân hắn vừa mới tiến tới một bước đã rụt về sau hai bước, vừa đúng thời điểm một viên gạch rơi ngay trước mặt, “bịch” một tiếng, vỡ vụn. Tiếng um sùm mắng chửi càng to, thấp thoáng đã có nhắc đến tổ tông và thân sinh.
Thiếu niên quát to:
“Trật tự!”
Một tia uy áp từ người Trần Nhất Sinh toát ra, như cơn sóng mạnh quét ngang toàn trường.
Tĩnh mịch.
Một đám người ngơ ngác, động tác cứng ngắc tại chỗ. Vài người run rẩy, mặt tái đi, ngồi bệt xuống đất.
“Rốt cuộc cũng im.”
Trong thân thể, mạch đạo đau nhói, từng tấc da thịt co rút như ứa máu, Trần Nhất Sinh chậm rãi cất bước, cứ mỗi bước đến gần, đám đông run lên một đợt:
“Từ giờ, ta là nhân viên ở đây. Mất lòng trước, được lòng sau, thế nên ta muốn thống nhất rõ ràng một vài nguyên tắc.”
“Thứ nhất, ai muốn no bụng thì xếp hàng ngay ngắn vào. Nếu như ta thấy người nào chen chúc như vừa nãy, tất cả số bánh này sẽ thuộc về ta, các ngươi cứ nhịn đói đi.”
“Thứ hai, mỗi người chỉ được nhận một cái. Ai mà dám giở trò nhận hai chiếc, ta cam đoan đấy là hai chiếc bánh cuối cùng mà người đó nhận được trong đời. Hiểu?”
Ánh mắt thiếu niên nhàn nhạt quét qua. Bất cứ nơi nào ánh mắt nhìn đến, người ở nơi đó đều cúi thấp đầu. Một vài gã đàn ông, trai tráng cứng đầu cố gắng đối chọi với ánh nhìn ấy, nhưng chỉ vừa tiếp xúc đã vội vã nhắm mắt quay mặt đi nơi khác.
Ngay sau đó, đám người nhanh chóng tập trung hàng ngũ ngay ngắn. Ai nấy đều căng thẳng nhìn chằm chằm nhau, chỉ cần có một người dám chệch hàng dù một bước, cũng sẽ đối diện với vô số ánh nhìn bất thiện từ những người xung quanh.
Tô Huyền Trân thán phục:
“Trần công tử thật lợi hại!”
“Việc nhỏ mà thôi.”
Tuy rằng việc dùng uy áp tu sĩ để bắt nạt những người phàm nhân tay không tấc sắt là hành vi trái đạo đức, thế nhưng mà… thi thoảng giả hổ ăn thịt heo một chút cũng chẳng sao.
Trần Nhất Sinh đặt gùi bánh xuống, ngoắc ngoắc tay:
“Người đầu tiên.”
Trên trời, thái dương mấp mé sau tường thành dần dần nhô cao, ánh nắng xuyên qua sương trắng.
Nhờ quy tắc đặt ra, thiếu niên và nữ tử đã có một buổi sáng yên bình. Chiếc gùi trúc mới theo đó cũng được bảo toàn tính mạng, tránh thoát được cái kết tan xương nát thịt như chiếc cũ trước đó.
Màn thầu đầy ắp mới đầu cũng vơi nhanh, đến khi chỉ còn rải rác vài chiếc. Những người nhận màn thầu xong cũng rời đi, hàng người thưa dần, thưa dần.
“Người tiếp theo.”
Một nữ hài với chiếc áo may vá đủ thứ vải vụn tiến đến. Nàng giơ hai tay cẩn thận nhận chiếc màn thầu che nửa gương mặt mình:
“Đa tạ ca ca! Đa tạ tỷ tỷ!”
“Ca ca, cho Tiểu Đậu xin thêm một cái nữa được không?” nữ hài nhấp nháy con mắt.
“Hửm?”
Đôi mắt trong veo ấy gợi ra đoạn hồi ức về cố nhân. Môi thiếu niên nhẹ nhếch, xoa xoa hai bím tóc đơn sơ:
“Một cái ăn không no sao?”
“Rất no!” nữ hài xoa xoa cái bụng xẹp: “Chỉ là Tiểu Đậu muốn xin thêm một cái cho ca ca và tỷ tỷ!”
Trần Nhất Sinh nhìn những người đang xếp hàng ở sau, rồi đánh giá số bánh còn lại trong gùi trúc. Tay thiếu niên thò vào trong đó, nhặt một chiếc nhét vào đôi tay nhỏ của nữ hài:
“Đừng nói với ai nghe chưa.”
Nữ hài cho hai chiếc màn thầu vào trong vạt áo sứt nút, đôi má đồng tiền chúm chím:
“Đa tạ ca ca!”
Nàng rời đi.
“Người tiếp theo.”
“A Cẩu huynh?”
A Cẩu trợn mắt:
“Ặc, là ngươi?”
Vừa hôm qua gặp gỡ thiếu niên, hắn còn dẫn người trẻ tuổi này đi tranh giật màn thầu. Thế quái nào bẵng đi một ngày, tên tiểu tử này đã trở thành người phát màn thầu rồi?
Một tiếng ho khan vang ra từ trong miệng thiếu niên, tiếp tục với hai chiếc màn thầu nhét vào tay người ăn mày:
“Đừng nói với ai nghe chưa.”
A Cẩu nghi ngờ nhìn thiếu niên, rồi để ý đến tử y nữ tử đang đứng xa xa, chậc chậc cảm thán:
“Ta cứ tưởng chúng ta là đồng đạo. Hóa ra ngươi đã chọn đi trên con đường khác, thậm chí cao thâm hơn nhiều so với tưởng tượng của ta.”
Thiếu niên ngẩn ra. Hắn còn chưa hiểu ý tứ, cái vỗ vỗ vào vai từ vị lão ca đối diện đã xen ngang:
“Thiếu niên, cố gắng! Cố gắng!”
A Cẩu cà nhắc rời đi.
“...”
Một buổi sáng tất bật, tất cả màn thầu đã được trao đi. Tô Huyền Trân ôm gùi trúc nhẹ tênh, ôn nhu mỉm cười:
“Trần công tử, đa tạ.”
“Vì mưu sinh mà thôi.”
Một ngụm, miếng bánh to đã chui tọt vào trong miệng Trần Nhất Sinh, vừa nhai vừa nói:
“Ta cần cảm ơn cô nương mới đúng.”
Người tản ra, nắng trưa đến. Thiếu niên và nữ tử nghỉ ngơi dưới bóng mát một tán cây bồ đề.
Trần Nhất Sinh tựa người vào rễ cây to, ngáp một tiếng:
“Trời thanh gió mát, ngủ một giấc thì sướng như tiên.”
Nữ tử che miệng cười:
“Trần công tử… thật có nhã hứng.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, cành bồ đề đong đưa, những sợi tóc đen thoảng qua đôi má hồng.
Một tia ý cười đọng trên miệng thiếu niên:
“Nhã hứng của ta suy cho cùng chỉ là tiểu nhã, nhã hứng của cô nương mới là đại nhã.”
Ban đầu, Trần Nhất Sinh cứ nghĩ nữ tử này là tiểu thư nhà quyền quý nào đó, nên mới có đủ thức ăn dư để cho dân nghèo. Dẫu vậy, trên đời này có tiểu thư thiên chi ngọc diệp nào sống trong miếu cũ sao?
“Nhã hứng?”
Nữ tử cúi thấp đầu, nỉ non:
“Công tử nghĩ vậy chăng?”
“Thế gian có khổ…”
“... Cứ cố chấp dùng tay tát cạn biển khổ, có chăng chỉ là điều ngu ngốc?”
Tán cây xào xạc, một chiếc lá bồ đề úa vàng rời cành, nghiêng nghiêng rơi xuống. Màu vàng úa nhiễm bùn, nước đen nhuộm sắc vàng.
“Ahaha! Hôm nay trời thật đẹp.”
“Đúng vậy, trời xanh thật đẹp.”
Nữ tử nhặt chiếc lá, đặt nó cạnh rễ cây:
“Trần công tử… ngươi chưa tìm được chỗ ở nhỉ?”
Nàng nhỏ giọng, thẹn thùng:
“Công tử có thể đến miếu của ta. Tuy… tuy nó cũng chẳng quá cao sang, nhưng cũng đủ để tá túc…”
“Đồng ý đi!”
“Mau từ chối!”
Bên tai thiếu niên đồng thời vang vang hai giọng nói. Nửa não phải thủ thỉ, cô nương người ta đã chủ động mời như thế rồi, ngươi còn ngần ngại cái quái gì?
Nửa não trái thì đang tính nhẩm số đất cần để chôn thi thể một tên thiếu niên. Da đầu Trần Nhất Sinh giật thon thót, cười gượng:
“Chuyện này… sao có thể được chứ? Ta sẽ quấy rầy phu thê các vị…”
“Trần công tử, ngươi cứ an tâm…” Dáng vẻ nữ tử dường như chẳng mấy để tâm:
“Tướng công của ta rất thích ngươi. Hắn cũng sẽ rất vui vẻ nếu ngươi đến miếu.”
“Thích ta?”
Trái tim Trần Nhất Sinh ngừng đập một nhịp. Vị tướng công đó của ngươi thích nhai sống ta, hay là thích nấu chín ta rồi mới ăn?
“Công tử sẽ về miếu cùng ta sao?”
Nữ tử vừa nói, vừa mong mỏi nhìn thiếu niên.
“Đồng ý đi!”
“Ngươi muốn mình được xào hay nướng?”
Cái cổ thiếu niên gian nan quay đi:
“Dạo này thời tiết nóng quá, thế nên ta thích ngủ ngoài trời hơn…”
“Ta xin từ chối ý tốt của cô nương…”
Trần Nhất Sinh vội đứng dậy:
“Cáo từ.”
“Ngày mai ở chỗ này, công tử nhớ đến nhé.”
Từ đằng sau, tiếng gọi của nữ tử vọng đến, bước chân thiếu niên ngừng một thoáng, rồi càng tăng tốc.
“...”