Vẻ mặt thâm tình của Trần Nhất Sinh cứng ngắc, cảm nhận ánh mắt quỷ dị của mọi người xung quanh, nhất thời trên đầu chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh.
Hắn vội giơ tay:
“Đợi… đợi đã… cho phu thê chúng ta mười giây hội ý…”
Hắn khoát tay lên đôi vai thiếu nữ, xích lại gần nàng, để cho hai cái đầu chụm vào nhau.
Trần Nhất Sinh lí nha lí nhí:
“Cô nãi nãi của ta, ngươi muốn chết sao?”
Thiếu nữ nhăn nhăn nhó nhó:
“Nhưng… nhưng mà ta đâu phải là luyện dược sư… Ta chỉ là một đệ tử mà thôi! Sư phụ nói ta còn rất lâu nữa mới trở thành luyện dược sư!”
Nghe nàng thật thà đáp, Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy trong miệng ngòn ngọt, suýt chút phun ra một ngụm lão huyết.
Hắn xoa xoa mi tâm, nhức đầu:
“Giả sử ngươi nhận mình là luyện dược sư, có chết ai không? An nguy của thế giới có bị ảnh hưởng không?”
“Hẳn… hẳn là không.” Thiếu nữ nghĩ nghĩ rồi ngượng ngùng cười.
Trần Nhất Sinh cả người càng thêm vô lực, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
“Ngược lại, nếu như ngươi không nhận mình là luyện dược sư, nghĩa địa Hoàng An Thành ngày mai sẽ mọc ra thêm hai nấm mồ nằm cạnh nhau. Hiểu?”
“Hiểu!” Thiếu nữ gật mạnh đầu: “Bây giờ ta là luyện dược sư!”
“Trẻ nhỏ dễ dạy!”
Một thoáng này, Trần Nhất Sinh và nàng đồng loạt ngẩng đầu, trên mặt cùng phủ lên một nụ cười xán lạn như ánh mặt trời, tình cảm ngọt ngào nói với nhau:
“Nương tử, ta hỏi lại lần nữa, ngươi là luyện dược sư đúng chứ?”
“Tướng công, ghét quá à! Nhân gia dĩ nhiên là luyện dược sư rồi!”
Trơ mắt nhìn xem thiếu niên thiếu nữ ngươi một câu, ta một câu, câu nào câu nấy ngọt như mật, quần chúng vây xem nổi cả da gà da vịt, chỉ cảm giác rợn người vô cùng.
Tại đương trường duy chỉ có Vương Diệu Chân nhoẻn miệng cười.
“Hừ”
Trần Gia Bảo phất tay áo:
“Ta chẳng quan tâm nàng có phải là luyện dược sư không, nhưng như đường ca đã nói, đâu thể chỉ vì thân phận luyện dược sư mà chứng minh được chiếc đỉnh của nàng?”
“Ai nói ta dựa vào thân phận luyện dược sư của nương tử mà coi tất cả đỉnh trên gian là của mình? Ta đâu đần độn đến mức đó?”
Trần Nhất Sinh bĩu môi, tiếp đó ánh mắt thẳng tắp nhìn Trình Vĩnh Dư, tức thì trở nên ngột ngạt:
“Ngươi nhận đỉnh là của mình, chắc là biết tên nó đi?”
“Tất nhiên rồi!”
Nội tâm Trình Vĩnh Dư thầm mang mười tám đời tổ tông của Trần Nhất Sinh ra ân cần chăm sóc.
Trần Thái Văn và Vương Diệu Chân đừng ra mặt, ta đã một chụp chết tên tiểu tử nhà ngươi, cũng chớ để cho ngươi nhảy nhót đến giờ này!
Hắn nghiến nghiến răng, trầm giọng: “Đây là Tịnh Hỏa Đỉnh.”
Dù sao trên chiếc đỉnh cũng chẳng ghi tên, ta tuỳ tiện chọn đại một cái tên, thì chết ai?
“Tịnh Hoả Đỉnh? Tên rất hay!”
Trần Nhất Sinh cảm thán một câu, nói tiếp:
“Vậy trên chiếc đỉnh có đặc điểm gì?”
“Đặc điểm?”
Trình Vĩnh Dư sững sờ. Hắn vừa đoạt được đỉnh, cầm vào chưa ấm tay, ai mà biết đặc điểm của nó là cái quái gì?
“Ta vừa nhận chiếc đỉnh này từ sư phụ, chưa xem qua kĩ thì đã bị nương tử của trộm mất!”
“Đến cả đồ của mình mà còn chẳng rõ, chậc chậc…”
Trần Nhất Sinh tặc lưỡi vu vơ:
“Hồi nhỏ ta giành đồ chơi với thằng nhóc cạnh nhà, tranh cho vui thôi chứ có quan tâm món đồ đó ra sao đâu?”
“Ngươi…”
Trình Vĩnh Dư cắn sắp gãy răng:
“...chẳng lẽ nghi ngờ cả sư phụ ta sao?”
Đến nước này chỉ còn cách tung vương bài. Tại Hoàng An Thành, danh tiếng và uy vọng của Tống đại sư vô cùng thịnh, chiêu này vừa ra, chẳng một ai dám nghi ngờ.
Trình Vĩnh Dư nghĩ thế, chỉ là… tại nơi này, xui thay có người lại có đủ tư cách nghi ngờ…
Bấy giờ Vương Diệu Chân đi vào giữa song phương, cất giọng đề nghị:
“Nếu công tử nói đỉnh này là của Tống đại sư. Tiểu nữ xin mạo muội vấn an lão tiên sinh một lát, như vậy chân tướng rất nhanh sẽ sáng tỏ.”
Hai mắt Trần Nhất Sinh sáng lên, gật đầu đồng tình:
“Tiểu thư ý này rất hay! Thay vì ở đây cãi cùn, chi bằng trực tiếp đi hỏi chính chủ trong miệng Trình công tử đây! Tin tưởng đại sư đức cao vọng trọng, lời nói nhất định là đáng tin hơn rất nhiều!”
Hắn dừng một nhịp, ngập ngừng:
“...nhưng ta có một yêu cầu quá phận, rất mong tiểu thư tự mình đại giá quang lâm đến chỗ Tống đại sư! Ta sợ nếu để người khác đi thay, sẽ có vài thành phần không an phận động tay động chân, đổi trắng thay đen!”
Trần Nhất Sinh vừa nói, ánh mắt vừa quét qua quét lại trên thân Trình Vĩnh Dư và Trần Gia Bảo.
Vương Diệu Chân nhẹ rủ xuống mi mắt:
“Công tử tin tưởng tiểu nữ đến vậy sao?”
“Đương nhiên rồi!”
Trần Nhất Sinh quả quyết đáp, thần sắc nghiêm trang vô cùng:
“Từ lần đầu gặp tiểu thư, ta đã nhìn thấy ở ngươi vầng sáng chính nghĩa ngời ngợi, tinh thần nghĩa hiệp ngút trời!”
“Ta dám chắc tiểu thư chính là một nữ trung hào kiệt, thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ! Thế nên ta ngưỡng mộ ngươi như là thao thao giang thuỷ, liên miên bất tuyệt, như nước sông Hoàng Hà chảy mãi không ngừng…”
Nhìn tên thiếu niên thao thao, quần chúng vây xem ngờ nghệch. Miệng thằng này làm từ mỡ sao?
Tại nơi này chỉ có Doãn Công Minh là thay đổi ánh nhìn, quan sát Trần Nhất Sinh mang theo một tia… đồng cảm.
Hắn trước đó có tí coi rẻ tên tiểu tử này, nhưng giờ đây mới thấu… thì ra là đồng đạo với nhau!
Đám đông ngờ nghệch, nhưng điều mọi người chẳng ngờ nhất đó chính là… mỹ nhân vậy mà cười, đã vậy cười rất vui vẻ.
Vương Diệu Chân cười khanh khách, tay trắng ngần che môi, con mắt ngoặt lại thành nguyệt nha:
“Công tử thật là vui tính!”
CÁI NÀY…CŨNG ĐƯỢC HẢ???
Một đám người trong tâm gào thét, tên tiểu tử tuỳ tiện nói vài câu đã thu được nụ cười của giai nhân!?
Thằng này… quả là có tài liếm cẩu! Đám người hận hận nghĩ tới.
Tiếng cười của Vương Diệu Chân như gió xuân thổi qua nơi này, xoá nhòa đi cái nắng gắt như thiêu.
Ai nghe thấy cũng đều cảm thấy cả người mát lành như ngâm suối trong.
Một số lộ ra thư thái. Một số lộ ra đắm đuối. Thậm chí một số ôm ngực ngã quỵ trên đất.
Duy chỉ có Trình Vĩnh Dư là mặt mũi tái mét, mát ở đâu chẳng thấy, chỉ thấy cả người lạnh giá.
Nếu để Vương Diệu Chân thật sự đến tìm Tống đại sư, chớ nói đến ông nào có biết Tịnh Hoả Đỉnh là cái đồ chơi gì, chỉ riêng việc tên đồ đệ này vì tham niệm mà mang đến rắc rối cho ông, để đại tiểu thư Vương Gia đích thân tìm đến cửa vấn đáp.
Hắn chết! Chắc chắn là chết rất thảm!
Để ý đến tên đồng bọn cả gương xám trắng, Trần Gia Bảo nhướng mày. Cái vía của tên này cũng quá yếu đi?
Hắn chỉ vào thiếu nữ, lên tiếng giải vây:
“Tại sao vấn đề nãy giờ chỉ xoay quanh Trình công tử? Nàng thì sao? Ta cảm thấy nàng mới là người đáng nghi! Ở tòa thành này từ bao giờ chạy ra một cái luyện dược sư không rõ lai lịch rồi?”
“Vậy làm sao ngươi mới thôi nghi ngờ?” Trần Nhất Sinh hỏi.
Trần Gia Bảo ngoảnh mặt, thờ ơ:
“Vẫn câu nói đó, trừ khi đường ca chứng minh được đỉnh là của nàng, nếu không thì… đệ đa nghi lắm!”
“Như ý ngươi!”
Trần Nhất Sinh gật đầu, quay sang nói với thiếu nữ:
“Nương tử, chứng minh đi! Chứng minh cái đỉnh là của ngươi!”
Hắn ghé sát vào tai nàng, nhỏ giọng:
“Ta cố hết sức rồi, còn lại giao cho ngươi!”
Bên tai truyền đến tiếng nói thì thào, cái cổ cảm nhận hơi thở của đối phương, thiếu nữ mất tự nhiên quay đầu, nhưng vẫn trấn an:
“Được, giao cho ta!”
Đối diện với ánh mắt dò xét của mọi người, nàng chậm rãi cất tiếng:
“Đỉnh này cao chính xác một xích một thốn, nặng mười một cân, dài tám thốn. Trên thân đỉnh có tổng cộng mười một vết nứt, trong lòng đỉnh thì có chính vết nứt. Đặc biệt là dưới phần tay cầm có một chỗ gãy nhỏ…”
Mọi người gật gù, ít ra thì nàng tự tin nói qua những đặc điểm của đỉnh, so với Trình Vĩnh Dư cái gì cũng chẳng rõ thì có vẻ đáng tin hơn rất nhiều.
Trần Gia Bảo cười khẩy:
“Đừng nói với ta đây là chứng cứ đi? Mấy cái này ngay cả con nít cũng có thể nhìn ra! Ta…”
Đột nhiên…
“Đến”
Thiếu nữ nhẹ giọng gọi, nâng cánh tay lên.
Trong sát na, chiếc đỉnh đang được Trình Vĩnh Dư ôm trong người bỗng nhiên run lên nhè nhẹ.
Hắn hoảng hốt, vội ôm chặt đỉnh, tuy nhiên “vù” một tiếng, từ trong đỉnh một luồng gió siết thổi mạnh. Tay áo, tóc tai Trình Vĩnh Dư theo gió loạn xì ngầu.
Đỉnh rung lên dữ dội…
“Oành”
Trình Vĩnh Dư lùi lại về sau mấy bước, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn đỉnh vút lên trời cao, xoay vòng như chong chóng.
Đoạn, nó rơi thẳng tắp đến chỗ thiếu nữ đứng…
Nàng ôm đỉnh trong người như ôm một món đồ trân quý nhất thế gian, mỉm cười:
“Đỉnh tên Thanh Phong. Bởi vì chỉ cần chạm vào linh lực, nó sẽ tạo ra gió, từ gió thổi ra lửa, từ lửa có thể dùng luyện dược…”
“Tuy đứa nhỏ rất ương bướng, thích bay lung tung, nhưng ít nhất thì nó sẽ luôn luôn hướng về linh lực chủ nhân của nó!”
Dõi theo thiếu nữ ôm đỉnh cười điềm nhiên, mọi người trầm mặc.
Doãn Công Minh cụp đầu.
Trần Gia Bảo nhắm mắt.
Trình Vĩnh Dư càng tái mét mặt.
Trần Thái Văn trầm ngâm.
Vương Diệu Chân nhàn nhạt cười.
Trần Nhất Sinh thì gấp gáp thúc giục:
“Thôi xong! Trình công tử, Tịnh Hoả Đỉnh của ngươi phản chủ rồi! Thân là chủ nhân, ngươi thử gọi nó về tay coi sao!?”
“Ta…”
Trình Vĩnh Dư nghẹn.
Để ý đến ánh mắt của mọi người đặt trên thân mình có nghi ngờ, có soi xét, có cười nhạo, nhưng tất cả quy về một điểm chung duy nhất, coi thường!
Danh tiếng của ta, xong rồi!
Nhất là ánh mắt của Vương Diệu Chân, chỉ là lẳng lặng, nhưng như ngàn đao xuyên tim Trình Vĩnh Dư.
Hắn thà mất mặt với một vạn người, nhưng trước nàng, chỉ cảm giác thế giới sụp đổ, ước gì có thiên thạch rơi xuống tòa thành này ngay bây giờ!
“Ahaha”
Trình Vĩnh Dư đột nhiên cười to, vỗ vỗ trán, ra vẻ đãng trí:
“Thiệt tình! Nhìn ta xem, thế mà nhìn nhầm đỉnh của cô nương là đỉnh của mình!”
“Chẳng tránh được, vì Tịnh Hoả Đỉnh của ta quá ư là giống Thanh Phong Đỉnh? Chắc là cùng được một lò luyện chế? Vậy tính ra hai chiếc đỉnh cũng là anh em với nhau nhỉ? Haha!”
Hắn ôm quyền:
“Mọi sự đã xong! Hiểu nhầm cũng đã được giải! Ta cũng xin cáo từ! Hẹn ngày tái ngộ với các vị!”
Vừa dứt câu, gió thổi Trình Vĩnh Dư đến, gió cũng thổi Trình Vĩnh Dư đi.
Đợi đến lúc mọi người phản ứng lại, người đã lặn mất tăm, phảng phất tiêu thất trên cõi đời này…