“Ngươi… ngươi là…”
Đối diện với thiếu niên trợn mắt ngoác mồm, đôi thu thuỷ của thiếu nữ thoáng qua một tia nghịch ngợm, ngón tay ngọc uốn uốn sợi tóc mai:
“Mới mấy ngày mà đã quên mất tỷ tỷ rồi sao?”
“Ài, vậy mà đêm đó thề sống thề chết là sẽ suốt đời ở cạnh tỷ tỷ. Bây giờ thì ngoảnh mặt vô tình. Đúng là phũ phàng!”
Vương Diệu Chân thất vọng thở dài.
Trần Nhất Sinh nghệt cả mặt, đại não trì độn mất năm giây.
Hắn trước đó nghĩ nát óc cũng chẳng tài nào nhớ rõ ràng được dung nhan của vị tỷ tỷ trong đêm tuyết, cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mộng đẹp đẽ của tên nát rượu, ai ngờ nàng thoát ly giấc mộng rồi?
Vương tiểu thư??? Đùa nhau chắc???
Tại giây phút này, trong đầu mường tượng lại cảnh tượng đêm tuyết, dung nhan mờ ảo của tiên nữ tỷ tỷ dần dần vén sương mù, lộ ra dung nhan của Vương Diệu Chân.
Trần Nhất Sinh ngơ ngẩn nhận ra, cũng chẳng có gì là đột ngột, trái lại rất đỗi tự nhiên. Tựa như nếu tiên nữ là nàng, thì cũng là lẽ thường tình…
Hắn sốc tận óc: “Tiên nữ tỷ tỷ, ngươi có thật!?”
“Đây là phản ứng đầu tiên sao?”
Vương Diệu Chân xoa xoa cằm nhỏ, tỏ ra đăm chiêu: “So với tiểu nữ tưởng tượng thì có vẻ ngốc một tí.”
Đoạn, nàng nhẹ cúi người đến trước mặt Trần Nhất Sinh, gần trong gang tấc, mặt đối mặt, để cho đối phương chiêm ngưỡng rõ ràng dung nhan diễm lệ.
“Trần công tử nói xem, tiểu nữ có phải là người thật không?”
Đôi con ngươi phản chiếu nhan sắc như thiên tiên của thiếu nữ, Trần Nhất Sinh suýt chút đắm chìm. Hắn gian nan quay đầu, cười một tiếng chữa ngượng: “Haha, chắc là thật…”
Vương Diệu Chân tách ra, nhìn thiếu niên ngồi thất thần trên đất, cười ẩn ý:
“Thế nào, rất thất vọng? Dù sao tiên nữ tỷ tỷ trong mắt công tử chỉ là tiểu nữ, một Vương tiểu thư phàm phu tục tử mà thôi!”
Trần Nhất Sinh ngại ngùng gãi gãi đầu. Đêm đó vì say rượu nên lỡ miệng nói nhảm vu vơ, ai dè thiếu nữ này nghe được, hơn nữa để tâm đến tận giờ. Bây giờ thì tốt rồi, chính chủ tự mình thẩm vấn.
Hắn ra vẻ tức giận:
“Tên nào nói tiểu thư là phàm phu tục tử? Để ta đi chém tên đáng chết ấy!”
Trần Nhất Sinh nịnh nọt cười:
“Tiểu thư xinh đẹp thoát tục, nhan sắc tựa thiên tiên. Biết được tiểu thư là tiên nữ tỷ tỷ, ta mừng còn chẳng hết, sao có thể thất vọng được cơ chứ?”
“Như vậy sao?” Vương Diệu Chân cũng không tiếp tục truy cứu, trái lại mỉm cười:
“Vậy công tử nên hoàn thành hứa hẹn của mình rồi nhỉ?”
“Tiểu thư muốn ăn đồ ăn ta nấu sao?”
Trần Nhất Sinh đứng dậy, âm thầm cách xa nàng vài bước chân, rụt rè lên tiếng:
“Nếu tiểu thư muốn, ta sẽ phụng bồi!”
Hắn trong đầu suy tính, một lát nữa nấu qua loa vài món đối phó, sau đó tìm cách nhanh chóng chuồn lẹ.
Mặc nàng là tiên nữ tỷ tỷ, nhưng nàng rõ ràng là đang đùa nghịch, vui vẻ đứng nhìn ta diễn trò từ bữa đến giờ.
Quá đáng sợ! Một nữ nhân đẹp đã đáng sợ! Đằng này nữ nhân ấy thích đùa giỡn như thế! Tam thập lục sách, tẩu vi thượng sách để giữ gìn tính mạng!
Tại thời điểm trong đầu Trần Nhất Sinh nhảy loạn, một giọng nói trong trẻo truyền đến:
“Trần công tử, ngươi chớ nên qua loa!”
Vương Diệu Chân ngồi xuống, nhìn bàn tiệc đã ngổn ngang, nhíu mày:
“Tiểu nữ trời sinh thích nhất là ăn ngon. Công tử vừa phá món ăn ngon của tiểu nữ, tốt nhất là nên đền bù tương xứng. Bằng không, tiểu nữ chỉ đành mời công tử nán lại nơi này…”
“... vĩnh viễn!”
Tiếng nói của thiếu nữ nhẹ như mây trời, thanh như sương sớm, nhưng tên nào đó nghe xong chỉ cảm giác cả người lạnh như đông giá. Hắn cười, chỉ có điều nụ cười vô cùng miễn cưỡng:
“Tiểu thư, một bữa ăn mà thôi, ngươi có ý định sát nhân sao?”
“Sát nhân?” Vương Diệu Chân nghiêm túc suy tư, tiếp đó chỉ chỉ ngón tay đến nơi vườn hoa nở rộ, lên tiếng:
“Đố công tử vì sao vườn hoa của tiểu nữ luôn tươi tốt như thế?”
Trần Nhất Sinh nuốt một ngụm nước bọt, gượng gạo:
“Chắc là tiểu thư không có dùng loại phân bón đặc biệt nào đâu? Đúng không?”
“Đó là một quá trình vun trồng vất vả…” Vương Diệu Chân chớp chớp con mắt: “Công tử có muốn cùng tiểu nữ chăm nom vườn hoa không?”
“Ta mặc dù yêu hoa, nhưng lại rất tệ trong việc chăm sóc cây trồng…”
Trần Nhất Sinh lảng tránh nghiêng đầu:
“… nên là đành từ chối ý tốt của tiểu thư…”
“Như vậy sao?” Vương Diệu Chân tỏ rõ thất vọng, tiếp đó ánh mắt nhìn chung quanh, lại lên tiếng:
“Ngoại trừ việc rụt rè, tiểu nữ thực ra có một nguyên do nữa mới chuyển tới sống ở nơi cổ viện vắng vẻ này. Công tử biết tại sao không?”
“Tại… tại sao?”
“Đó là vì…” Vương Diệu Chân tủm tỉm cười:
“Ở nơi này vắng vẻ, còn là lãnh địa của Vương Gia chúng ta. Nếu ngẫu nhiên một vài người mất tích, có lẽ cũng chẳng nhấc lên nổi sóng gió gì đâu? Nhỉ?”
Mắt trái Trần Nhất Sinh giật giật, trơ mắt nhìn thiếu nữ cười tủm tỉm.
Hắn đột nhiên trông thấy, đằng sau nàng tựa như mọc ra đuôi, hơn nữa là chín cái đuôi đang ngoe nguẩy.
Nguy to rồi!
“...”
Một canh giờ trôi qua, bàn ăn ngổn ngang đã được dọn sạch tinh tươm.
Bấy giờ, Trần Nhất Sinh nghiêm trang đứng, ưỡn ngực thẳng lưng, tay đặt trước người, trước mặt đặt một cái thố ngọc sôi nghi ngút.
Dáng vẻ này tựa như một tên đầu bếp tham gia một cuộc thi nấu ăn, và đang đợi được giám khảo chấm điểm.
Vương Diệu Chân dõi theo thiếu niên như sắp sửa lên đoạn đầu đài, mỉm cười, sau đó nhìn xuống chiếc thố ngọc.
Nàng mong chờ là mì gà tiềm đêm đó, nhưng có vẻ đây là một món ăn mới?
Trong thố ngọc, nước dùng nâu nhạt trong vắt, xen với những sợi trắng tinh, đặt trên đấy một vài miếng thịt.
Tuy rằng nhìn rất đơn giản, nhưng từ mùi thơm thoang thoảng toát ra theo làn khói mỏng manh, xem chừng cũng là một món ăn thú vị!
“Đây là món gì?” Nàng tò mò.
“Tên của nó là… phở.”
Trần Nhất Sinh đáp, sau đó ngập ngừng:
“À ừm… một món ăn quê nhà mà thôi?”
“Hoàng An Thành từ bao giờ có món này?” Vương Diệu Chân ngờ vực.
Nàng tự nhận mình là người sành ăn, những món ngon tại toà thành đã từng nếm qua, nhưng thố ngọc trước mắt vô cùng lạ lẫm. Ít nhất thì, nàng chưa bao giờ nhìn thấy sợi trắng tinh này!
Hắn cười cười.
Vừa rồi đến nhà bếp, Trần Nhất Sinh suýt chút nữa tức phun máu mà chết. Thế quái nào nhà bếp của nàng sang trọng và rộng rãi hơn cả ngôi nhà Trần Gia của ta?
Nguyên liệu nấu ăn thì toàn là những thứ đắt đỏ và quý giá, đến mức Nhất Sinh cũng chả biết sơ chế chúng thế nào.
Rất may là cuối cùng lục lọi được vài nguyên liệu quen thuộc để nấu ra được thố phở này.
Ngược lại tiểu thư ăn cao sang đã quen, cho nàng ăn vài món dân dã mộc mạc chắc cũng mới mẻ.
Mong là vị tiên nữ tham ăn lạc chốn trần thế này ăn no sẽ vui vẻ mà thả ta một con đường sống!
“Tiểu thư, mời thưởng thức!”
“Đa tạ công tử!”
Vương Diệu Chân nhẹ gật đầu, cũng chẳng ngại ngần mà nâng chiếc muỗng múc một ít nước phở.
Môi đỏ mở nho nhỏ, tức thì cảm nhận được một vị ngọt thanh xen lẫn đậm đà, thoang thoảng một mùi thảo mộc thơm nhẹ.
Nàng gật gù.
Món này so với mì gà tiềm thì nhẹ vị nhưng cũng ngon chẳng thua, nhất là trời mát thanh thanh, ăn vào rất có ý tứ.
Đã vậy lần đầu tiên thưởng thức, mùi vị càng ghi dấu ấn đậm sâu, so với những món ăn cao lương mỹ vị trước giờ vậy mà có một vị đặc trưng riêng, vừa ngon vừa lạ.
Mắt thấy thiếu nữ động tác ăn tao nhã, nhưng tốc độ ăn thì nhanh vô cùng, vừa ăn vừa nhẹ gật đầu, ánh mắt lộ ra một tia vui thích. Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm cả người, âm thầm giơ một chữ V chiến thắng.
Quả nhiên, cổ nhân có câu, con đường ngắn nhất dẫn đến trái tim là qua dạ dày!