Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 32: Ngươi... ngươi là...



Trần Nhất Sinh cười cười.

Mặc dù cũng một vạn cái chẳng tin là vị tiểu thư trước mắt rụt rè sợ đám đông, nhưng đồng ý một điều rằng, cổ viện thanh vắng này là nơi thích hợp nhất với nàng.

Hắn nhớ lại ngày đó nàng chỉ vừa xuất hiện trên phố ít lâu, cả con đường đã đông nghẹt, người người một mảng nháo nhào. Nếu nàng ra ngoài mỗi ngày, đoán chừng cả tòa thành này cần mở đường rộng ra gấp đôi, bằng không nhất định sẽ ùn tắc.

Quả nhiên… mỹ nhân thì thời nào cũng là tâm điểm của vạn chúng chú mục!

Trong đầu nghĩ miên man, ánh mắt Trần Nhất Sinh vu vơ nhìn chung quanh.

Trong cổ viện chỉ có vài căn phòng ốc, đã vậy tựa như cũng chẳng có thêm ai ngoài nàng và thị nữ Tiểu Thuý, chẳng lẽ các nàng chẳng sợ sao?

Rừng núi hoang vu, Yêu Tộc nhan nhản, huống chi là những người mê say nhan sắc của nàng mà rắp tâm bất chính.

Hai nữ tử chân yếu tay mềm, dường như là rất nguy hiểm!

Tựa như nhận ra được ý nghĩ của thiếu niên, Vương Diệu Chân nhoẻn miệng: “Hẳn là công tử nghĩ nơi này quá vắng vẻ và nguy hiểm?”

“Tuy vậy công tử cứ yên tâm, nơi đây là lãnh thổ của Vương Gia chúng ta. Trừ khi được tiểu nữ cho phép, nếu không ngoại nhân vô pháp tiến vào!”

“Thế cho nên, Trần công tử…”

Thiếu nữ ẩn ý: “... ngươi được tiểu nữ cho phép tiến vào nha!”

“Thình thịch”

Trái tim Trần Nhất Sinh gia tốc mãnh liệt.

Nàng nói vậy là có ý tứ gì?

Nghĩ nghĩ, nhịp tim càng tăng cao, máu trong người như muốn sôi trào, thậm chí gương mặt truyền đến cảm giác nóng rát, chắc chắn là đỏ chót.

“Haha, ta cũng thật vinh dự đây!”

Trần Nhất Sinh cười qua loa, nội tâm càng gia cố phòng tuyến tinh thần, đề cao cảnh giác gấp đôi.

Hắn đã nhòm ngó rất cẩn thận, trên người mình tuyệt đối chẳng có thứ gì được gọi là vầng sáng nam chính.

Vì lẽ đó làm quái gì có chuyện mỹ nhân tuyệt sắc như Vương Diệu Chân đã đổ gục trước ánh sáng nam chính?

Trong này… nhất định là có âm mưu!

Trần Nhất Sinh nghi thần nghi quỷ, vừa định đứng dậy cáo lui, nhưng đúng lúc này, Vương Diệu Chân đã cất tiếng, trực tiếp đánh gãy câu chào của Nhất Sinh:

“Trời trưa rồi! Thôi thì tiểu nữ mời công tử ở lại dùng tiệc trưa với ta, thế nào?”

“Ta…”

“Ột ột”

Hắn đang định từ chối, đột nhiên một tiếng thanh thúy vang lên.

Vẻ mặt Trần Nhất Sinh cứng ngắc, cúi đầu nhìn xuống cái bụng phản chủ của mình. Từ sáng đến giờ vẫn chưa có gì bỏ bụng, nên giờ vừa nghe đến ăn, nó đã thay chủ nhân quyết định.

Đối diện, Vương Diệu Chân cười tươi như hoa nở, Trần Nhất Sinh trầm mặc.

“...”

Ngoài trời, tiếng chim rộn ràng, rừng cây đung đưa tạo ra một bản nhạc rừng sinh động.

Mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, rải cái nắng gắt xuống thế gian.

Trần Nhất Sinh ngồi trước bàn ăn, trợn mắt ngoác mồm nhìn từng đĩa từng đĩa đồ ăn đặt ngay ngắn trước mặt, chiếm trọn cả một chiếc bàn.

Món ăn thịnh soạn, trang trí đẹp mắt, màu sắc đẹp đẽ, tỉa gọt công phu.

Mỗi món tựa đẹp như một bức tranh nghệ thuật, toát ra mùi thơm hấp dẫn, sáng lấp lánh trong mắt của một con ma đói nào đó.

Đây là cơm trưa? Đây rõ ràng là yến tiệc hoàng gia!

Hắn ngắm món ăn thật lâu, nhưng rốt cuộc chẳng tài nào động đũa, chỉ có thể ngồi im ắng ngây như phỗng.

Đối diện, Vương Diệu Chân nhìn thiếu niên trầm mặc, nhất thời để một chén cơm trắng đến trước mặt Nhất Sinh.

Rõ ràng chỉ là cơm trắng, nhưng hạt cơm trắng tinh và đầy đặn, toả ra mùi thơm thoang thoảng, đựng trong chén ngọc.

“Đây là món ăn do thị nữ của tiểu nữ, Tiểu Thúy nấu. Hi vọng là công tử sẽ thích.”

Trần Nhất Sinh nghe vậy, càng trầm mặc.

Tử tù trước thời điểm ra pháp trường sẽ được ăn một bữa vô cùng thịnh soạn. Có lẽ nào… ta cũng giống như vậy đi!?

Hắn gượng gạo nở nụ cười, trong ánh mắt thịnh tình của thiếu nữ, rốt cuộc chậm rãi cầm đôi đũa lên:

“Haha, đồ ăn do Tiểu Thúy cô nương nấu, nhất định là rất ngon!”

“Mời… mời tiểu thư!”

Trần Nhất Sinh run run tay, gắp một miếng thịt trước mặt, đặt vào trong chén cơm, tiếp đó mở miệng, nuốt trộng miếng thịt.

“Mùi vị thế nào? Công tử thích chứ?” Vương Diệu Chân tò mò.

“Rất ngon! Rất thích!”

Trần Nhất Sinh đáp, chỉ có điều miếng thịt vừa vào miệng đã nuốt xuống, nào cảm giác được vị ngon gì?

“Mời công tử.”

Ánh mắt Vương Diệu Chân sáng lên, niềm nở gắp vào chén cơm của Trần Nhất Sinh thêm mấy miếng thịt, mấy con bào ngư, mấy miếng vi cá, mấy cây nấm linh chi,… thẳng đến lúc chén cơm trắng phủ ngập món ăn, chất cao như núi, nàng mới dừng lại.

“Tiểu nữ nhìn công tử dáng vẻ hơi xanh xao và gầy, nên ăn nhiều một tí cho tốt!”

Một con dê béo là một con dê bị làm thịt đầu tiên!

Hắn rùng mình, chậm chạp gắp từng miếng, phảng phất như sợ núi đồ ăn trong chén vơi mất.

Một lúc sau, Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, chỉ thấy vị tiểu thư ngồi trước mặt một tay chống cằm, chăm chú nhìn về chỗ này.

Trong chén ngọc của nàng trắng tinh, đừng nói đồ ăn, đến ngay cả một hạt cơm cũng chẳng có.

Hắn yếu ớt lên tiếng: “Tiểu thư chưa ăn sao?”

“Công tử xin cứ ăn. Một lát nữa tiểu nữ sẽ ăn sau.” Vương Diệu Chân đáp.

“Đồ ăn có độc!”

Trong đầu Trần Nhất Sinh gào thét, ngoài mặt ngoan ngoãn nhận mệnh, tay run run mà ăn cơm.

Từ nãy đến giờ, ánh mặt của tiểu thư cứ lẳng lặng nhìn, một tấc cũng chẳng rời, mang theo từng tia ý vị và quan sát.

Hắn chỉ cảm giác đũa mọc gai, chén nặng như núi, đồ ăn đi vào miệng dù ngon nhưng rát cả lưỡi.

“Tách”

Một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ trên trán Trần Nhất Sinh.

“Tiểu thư, trên mặt ta có dính thứ gì sao?”

“Có gì sao?”

Vương Diệu Chân ra vẻ ngạc nhiên, ánh mắt quan sát thiếu niên vài giây, sau đó đáp:

“Công tử xin cứ tự nhiên thưởng thức. Đừng để ý đến tiểu nữ.”

“Nếu muốn ta tự nhiên, ngươi có thể nhìn chỗ khác được không?”

Trần Nhất Sinh oán thầm.

Ngoài đường, một mỹ nhân nhìn ngươi chăm chăm là một cảm giác thỏa mãn, nhưng trên bàn tiệc, là vô cùng áp lực. Dù sao thì, trời đánh tránh bữa ăn, đằng này nàng nhìn như thể mang ta ra xào nấu như thế!

Tự nhiên được mới là lạ!

Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, cúi thấp đầu, rồi càng cúi thấp, gương mặt gần như đã áp sát vào chén cơm.

Hắn cũng chẳng bày ra dáng dấp quy củ như mới nãy, mà giờ phút này từng đũa từng đũa nhanh như cuồng phong, san núi phá đồi, thầm mong ăn nhanh để có thể sớm ngày trốn thoát.

“Ặc”

Hắn đột ngột trợn trắng mắt, miệng “phốc” một tiếng, cơm trắng văng vương vãi trên đất.

Trần Nhất Sinh vội vã đứng dậy, ngửa cao cổ, tay đập vào ngực thùm thụp, vì ăn quá nhanh quá gấp thế mà đột nhiên mắc nghẹn.

Hắn điên cuồng vỗ ngực, chân xiêu vẹo, thế quái nào xui xẻo đạp trúng thức ăn rơi trên đất.

“Đùng” một tiếng, Trần Nhất Sinh chúi nhủi, đập đầu thẳng xuống cạnh bàn, cả bàn tiệc rung rinh, trong tầm mắt muôn vàn vì sao.

Trên bàn, chén cơm lượn một vòng cung, hoàn hảo ụp thẳng xuống đầu Nhất Sinh.

Mái tóc đen điểm xuyết cơm trắng tinh, phá lệ trang trí thêm một chiếc nón ngọc.

Hắn đau nhe răng, hoạ vô đơn chí, bước chân vừa ổn định một lần nữa đạp trúng cạnh ghế nằm lăn lóc, thế là lần thứ hai ngã cắm mặt cắm mũi.

Tầm mắt giờ đây là cả vũ trụ mênh mông, vô tận tinh tú!

“Khanh khách”

Trần Nhất Sinh ôm trán, trong tai đột nhiên một tiếng cười giòn giã.

Hắn ngẩng mặt, đập vào trong mắt là Vương Diệu Chân, nhưng trái với dáng vẻ đoan trang thuỳ mị thường ngày, nàng hiện tại đang che miệng cười khúc khích. Rất vui, rất sảng khoái, thậm chí cả gương mặt đã đỏ.

Hắn ngờ nghệch.

Trong giọng nói Vương Diệu Chân tràn ngập ý cười: “Vì cái gì công tử lại run như thế?”

Nàng nhẹ cắn môi đỏ: “Tiểu nữ cũng đâu ăn thịt công tử, cũng chẳng là yêu quái như công tử nghĩ…”

“Chỉ là…”

Nàng nâng đũa gắp một miếng nhân sâm trong đĩa thức ăn, rất tự nhiên cho nó vào miệng, cảm thán:

“Tiểu Thuý nấu ăn tuy rằng ngon, nhưng ăn nhiều rồi sẽ ngán! Tiểu nữ muốn đổi thực đơn một tí, rất mong thưởng thức những món ăn mới mẻ từ Trần công tử?”

“Được không?”

“Cái này…” Trần Nhất Sinh ngơ ngác.

Vương Diệu Chân chống một tay trên má, nháy mắt:

“Đêm đó, người nào đã cam đoan là lúc gặp lại nhất định sẽ nấu cho tỷ tỷ thật nhiều món ngon mà!”

“Nhỉ?”

“Xoảng”

Trên đầu, chén ngọc rơi xuống, phát ra một tiếng nứt vỡ, trong nháy mắt tan tành.

Trần Nhất Sinh trợn trừng mắt, từng giây, từng giây trôi qua cái miệng trương ra, thẳng đến lúc có thể nhét vào trong đấy một quả táo.

“Ngươi… ngươi là…”

“...”