Sáng mai…
“Hì hì”
Trước mặt, tên thiếu niên cười tươi roi rói, Phạm lão ngẩng đầu, thần sắc trở nên phi thường cổ quái:
“Tiểu tử nhà ngươi đến đây làm gì nữa?”
Tên thiếu niên này cứ sáng nào cũng đến nhà rồi trưng ra bản mặt đáng nghi như vậy.
Tuy rằng mù, nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng cười của đối phương, lão nhân đã thấy tuổi già phiền phức, rất là ghét bỏ nhưng cục nợ này cứ bám dai như đỉa.
“Ta đến vấn an tiền bối nha!”
Trần Nhất Sinh đã sớm quen thuộc thái độ xa cách của lão nhân, trên miệng y nguyên treo nụ cười tỏa nắng, vừa nói vừa giơ ra một bao giấy được gói cẩn thận, cung kính:
“Hôm nay ta mua được một ít lá trà ngon, muốn tặng cho tiền bối! Rất mong tiền bối sẽ nhận tâm ý của ta!”
“Đa tạ.”
Phạm lão lãnh đạm:
“Từ trước đến nay lão già ta chỉ quen uống trà vừa nhạt vừa rẻ. Nếu trà quá ngon, lão phu không dám uống!”
“Thi thoảng đổi cách thưởng thức cũng tốt mà!”
Trần Nhất Sinh cười tít mắt đáp, đặt gói trà xuống cạnh giường, ánh mắt nhòm ngó xung quanh.
Vẫn như mọi ngày, chẳng nhìn thấy thân ảnh thiếu nữ. Từ ngày mưa đó đến giờ, rốt cuộc thì… nàng dự định tránh mặt ta đến bao giờ nữa đây?
Hắn lộ ra vẻ mặt mất mát, ngay tại thời điểm muốn cáo lui, bỗng nhiên tiếng nói của lão nhân truyền đến:
“Tìm Yên Đan?”
Vẻ mất mát trên mặt Trần Nhất Sinh tiêu tán. Đây là lần đầu tiên lão nhân chủ động bắt chuyện, rõ ràng là cảm tình có tiến triển.
Hắn mừng rỡ vội đáp: “Vâng! Dạo gần đây không thấy Trịnh cô nương, nên ta muốn gặp để vấn an nàng!”
“Vấn an?”
Phạm lão cười cợt một tiếng, để ý đến tên thiếu niên sốt sắng, lão phất phất tay áo cũ rách: “Nàng ở sau nhà. Đi đi, đừng quấy rầy lão phu nữa!”
Tên tiểu tử phiền phức là do tiểu nha đầu cõng về, vậy thì để nàng tự mình giải quyết.
Cứ tiếp tục quấy nhiễu, tuổi già đinh tai nhức óc, sớm muộn cũng sẽ một cước sút văng của nợ này!
“...”
Thời điểm Trần Nhất Sinh ra sau nhà, rốt cuộc nhìn thấy thân ảnh mảnh mai của thiếu nữ.
Ánh nắng mặt trời chiếu qua nửa vai của nàng, soi sáng một gương mặt trắng ngần thanh tú, tràn ngập thanh sắc của tuổi xuân.
Dưới ánh nắng, dung nhan thiếu nữ như được phủ lên một tấm màn mỏng mờ mờ ảo ảo, duy chỉ một đôi con ngươi là trong suốt như sương sớm, cái nắng cũng chẳng thể nào che được ánh mắt thanh tịnh ấy.
Bấy giờ, thiếu nữ đứng thẳng người, gió nhẹ vi vu, vài sợi tóc rối theo gió phất phơ, mang theo mùi thơm thảo mộc nơi đồng nội, cỏ dại dưới chân theo tóc nàng mà nhảy múa.
Nghe thấy tiếng chân, Trịnh Yên Đan xoay người, trông thấy thiếu niên từ cửa tiến tới.
Nàng ngẩn ngơ trong thoáng chốc, rất nhanh đôi con ngươi toát ra một tia ánh sáng mừng rỡ, chỉ có điều vỏn vẹn một giây sau, tia ánh sáng này vụt tắt. Một đôi con ngươi trong trẻo tức thì ảm đạm.
Trần Nhất Sinh đến gần, chú ý đến thiếu nữ chăm chăm nhìn mình, nhất thời cười một tiếng:
“Mới cách mấy ngày mà thôi, đừng xa lạ như thế chứ?”
Trịnh Yên Đan quay đầu, cố tình lảng tránh:
“Ngươi đến đây làm gì?”
“Đến thăm ngươi!” Trần Nhất Sinh đáp.
“Ai cần ngươi thăm?”
Trịnh Yên Đan xụ mặt.
Nhớ đến sư phụ nói, nếu như quá thân cận với tên thiếu niên trước mặt, cả nàng và sư phụ sẽ dính vào mối nhân quả rối rắm từ đối phương, và có thể sẽ chết!
Nàng cắn cắn răng, lạnh lùng phất phất tay:
“Ta sống tốt! Ngươi đi được rồi!”
Đối diện, thiếu nữ tỏ ra dáng dấp xa cách người ngoài ngàn dặm, Trần Nhất Sinh chua chát cười, trong giọng nói mang theo vẻ thất lạc:
“Ta cứ tưởng chúng ta là bạn bè. Hóa ra thì… từ đầu chí cuối đều là ảo tưởng của riêng ta!”
“Thôi thôi, chào Trịnh cô nương!”
Trần Nhất Sinh thở dài, ôm quyền cúi chào một cái, tịch mịch xoay người:
“Từ nay về sau ta sẽ không cản trở con đường tu hành của ngươi nữa!”
Hắn rời đi được mấy bước, bỗng nhiên tay áo căng ra, vào lúc này một cánh tay thon níu lại, làm cho bước chân ngưng trệ.
Trong đôi con ngươi thoáng qua một tia đắc thắng, nhưng nhanh chóng giấu nhẹm, Trần Nhất Sinh ngoái đầu, cười đắng chát: “Trịnh cô nương, có chuyện gì sao?”
“Đừng… đừng đi!”
Trịnh Yên Đan mất tự nhiên lên tiếng, ánh mắt trốn tránh, nhưng tay thì vẫn giữ chặt tay áo Nhất Sinh chẳng rời.
Thiếu niên sa sút để nàng cũng cảm giác buồn theo, vậy nên đành mím mím môi nói ra:
“Đã đến rồi thì ở lại một lát cũng được!”
Trần Nhất Sinh chắp tay:
“Nếu cô nương đã ngỏ ý, ta cung kính không bằng tuân mệnh.”
Một giây trước thê lương mất mát muốn rời đi, một giây sau đã thản nhiên chắp tay, Trịnh Yên Đan tức giận trừng Trần Nhất Sinh.
Tên này rõ ràng là đang diễn cho nàng xem, chỉ trách nàng vừa rồi thế mà mềm lòng với tên vô lại này!
Trần Nhất Sinh trực tiếp phớt lờ cái trừng tức tối của thiếu nữ, trái lại nhìn ra đằng sau nàng, nơi có một chiếc đỉnh màu xanh nhạt đang lơ lửng, chung quanh từng luồng gió nhè nhẹ thổi, liền tò mò:
“Ngươi đang luyện dược sao?”
“Thôi chết”
Trịnh Yên Đan đột ngột thét lên, vội vã xoay người.
Đúng vào giây phút này, chiếc đỉnh lửng lơ trước mặt nàng bỗng phát ra tiếng réo “ục ục” dọa người.
Từ trong một màn khói trắng tỏa nghi ngút, thoát ra cùng với ngọn gió. Một cái chớp mắt qua đi, chiếc đỉnh rung rung, tiếng reo bỗng chốc tắt ngúm, và rồi…
“Bùm”
Một tiếng nổ inh trời vang lên…
Mặt sân nhỏ rung động, vài con chim sẻ gần đó hoảng sợ vút thẳng lên trời cao.
Tán cây Tùng ngả nghiêng, ngọn cỏ bị gió cuốn nằm rạp xuống đất.
Trong nhất thời, cả quãng sân chìm ngập trong một biển khói đen.
Đợi đến lúc mọi thứ yên ắng trở lại, để lộ ra một nam một nữ, giờ phút này vẻ mặt ngây ngốc.
Trên gương mặt hai người đen nhẻm tựa như vừa từ mỏ than chui ra, tóc tai xốc xếch, quần áo từng mảng, từng mảng cháy sém đen thui.
Dưới chân, một chiếc đỉnh nằm chễm chệ, xung quanh nền đất nứt nẻ, sụp xuống một cái lỗ nhỏ.
“Nổ, nổ nữa rồi!”
Trịnh Yên Đan thì thào, tức thì nhe răng nhìn thiếu niên, răng trắng ngà đối lập với gương mặt đen nhẻm:
“Tại ngươi! Tất cả là tại ngươi! Sớm không đến muộn không đến, lại đến vào đúng lúc quan trọng nhất!”
“Uy uy, đừng vu oan cho người vô tội!”
Trần Nhất Sinh cũng tức giận:
“Ta đáng lẽ là người nói câu này mới đúng! Về sau nếu ngươi muốn chế bom, nhớ nói sớm một tiếng, để ta cách xa xa, tránh cho mất mạng oan uổng!”
“Bom là cái gì?” Thiếu nữ ngờ nghệch, tiếp đó bất chấp la to:
“Tại ngươi! Tại ngươi!”
“Rồi rồi, tại ta, là tại ta được chưa!?” Mí mắt Trần Nhất Sinh giật giật, sau cùng dứt khoát nhận lỗi.
Thiếu nữ trước mặt đã tung ra chiêu thức tối thượng, ngang ngược cãi cùn, vừa mở màn đã định sẵn ở thế tất thắng!
“Dĩ nhiên là tại ngươi rồi!”
Trịnh Yên Đan vểnh cao miệng nhỏ, cúi đầu nhìn chiếc đỉnh nằm úp, vẻ mặt trong nháy mắt não nề cực độ, như phát điên ôm đầu ồn ào:
“Ô ô, rốt cuộc là sai ở đâu!?”
Từ lúc sư phụ trao Thanh Phong Đỉnh đến nay, nàng mỗi giờ mỗi phút đều vô cùng nghiêm túc học cách dùng đỉnh.
Thế nhưng gần cả tháng trời trôi qua, chiếc đỉnh với nàng giống như cừu nhân chẳng đội trời chung, chẳng ai chịu nghe ai.
Vừa rồi trong giây lát xuất thần, nàng đã gần như chế ngự được nó, ai ngờ giữa đường thì tên thiếu niên chen ngang, thế là công sức suốt từ nãy đến giờ đi tong!
Quan sát thiếu nữ ôm đầu quỳ trên đất, cả người âm u quỷ dị, dáng vẻ như sắp sửa sa chân vào ma đạo, Trần Nhất Sinh nuốt một nước bọt, vội an ủi:
“Bình tĩnh! Bình tĩnh đi! Thiếu nữ, ma đạo gian ác, mau quay về với vòng tay chính đạo!”
Bấy giờ, thiếu nữ đột ngột đứng phăng dậy, doạ cho Nhất Sinh vội cách xa nàng. Trịnh Yên Đan run run ngón tay chỉ vào Thanh Phong Đỉnh, căm tức:
“A, thì ra là tại ngươi!”
Nàng nhặt chiếc đỉnh lên, ra sức nắn nắn, nếu như nó là cục bột thì đoán chừng đã được nặn ra muôn hình vạn trạng:
“Rốt cuộc… ngươi có chịu nghe ta không? Nếu không… “
“Ta sẽ đem ngươi làm nồi đựng cơm cho con chó thím Vân nhà bên!”
Trịnh Yên Đan tà ác nở nụ cười.
“Bùm”
Ngắn ngủi một phút sau, một tiếng nổ vang trời nữa vang lên.
Trong nhà, lão nhân đang nhắm mắt dưỡng thần, cảm nhận chiếc giường rung rinh, cả ngôi nhà tranh xập xệ dường như đổ sập, vô lực thở dài một tiếng.
Ngoài sân, Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan cuống cuồng chạy thoát trung tâm vụ nổ.
Thanh Phong Đỉnh nằm rung rung trên đất, miệng đỉnh mở to như đang cười nhạo, thoáng chốc triệt tiêu một tia nhẫn nại cuối cùng của Trịnh Yên Đan.
“Oa oa, tức chết ta!”
Thiếu nữ giận đỏ mặt, xắn tay áo muốn nhào đến ăn thua đủ với chiếc đỉnh, may mắn Trần Nhất Sinh vội vàng ngăn cản nàng, nhờ đó mới tránh được một viễn cảnh thê thảm.
Đường đường là dược đỉnh tiên gia trở thành nồi đựng thức ăn cho chó!
“Trịnh cô nương, dừng lại được rồi! Xin ngươi!” Trần Nhất Sinh run rẩy cầu xin, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng.
Nếu để cho nàng tiếp tục, chỉ sợ ngày mai cả nơi này sẽ được cảnh vệ tòa thành ghé thăm, can tội… khủng bố!
“Đến cả một chiếc đỉnh cũng chẳng nghe ta…”
Trịnh Yên Đan suy sụp nặng nề, cả người như ngọn cỏ dại mất đi sức sống, ủ rũ vô cùng:
“Ta chẳng lẽ không đủ tư cách để trở thành luyện dược sư sao?”
“Đừng nói bi quan vậy! Cứ từ từ mà tập thôi, ngươi có rất nhiều thời gian!”
Hắn mở giọng an ủi, đáng tiếc thiếu nữ điệu bộ đã ỉu xìu như cọng bún thiu, giờ này an ủi có chăng cũng chỉ là vô nghĩa.
Đôi con ngươi đảo một vòng, Trần Nhất Sinh bỗng nhiên lên tiếng:
“Cứ tiếp tục cố chấp cũng chẳng phải là cách tốt. Thôi thì để tinh thần thư giãn, ta có ý này…”
Hắn nói rồi, chìa tay ra trước mặt thiếu nữ:
“Đi với ta!”
Thiếu nữ ngẩng đầu, một mặt ảo não: “Đi đâu?”
Trần Nhất Sinh nở nụ cười:
“Đi dạo phố!”
“...”