Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 34: Bí mật của đôi ta



Thời gian chậm rãi trôi qua, một thố phở nóng dần dần vơi đi.

Trần Nhất Sinh dõi theo thiếu nữ đã ăn xong xuôi, dùng khăn tay lau lau miệng, trước mặt thố ngọc được đặt ngay ngắn, chỉ là cả nước cả cái đều cạn.

Hắn thở phào, cười yếu ớt: “Tiểu thư thích chứ?”

“Thích!”

Vương Diệu Chân gật nhẹ đầu, sau đó nhìn thiếu niên đứng đó nãy đến giờ, trong mắt phượng toát ra một tia ánh sáng động nhân:

“Trù nghệ của công tử tinh thâm như thế, thật là làm tiểu nữ thán phục!”

“Một ít da lông mà thôi, sao dám xưng là tinh thâm?” Trần Nhất Sinh cười khổ.

Hắn chẳng qua chỉ là nấu những món ăn đại chúng ở Trái Đất, nhưng ở Thiên Minh thì quả thực là mới mẻ.

Hắn mà dám vỗ ngực tự xưng trù nghệ tinh thâm, mấy đầu bếp ở Trái Đất nhất định sẽ xuyên qua Thiên Minh để gõ chết tên nhận vơ này.

Vương Diệu Chân nhoẻn miệng cười:

“Để tạ ơn chiêu đãi món ngon, tiểu nữ quyết định tạm để công tử rời đi. Rất mong ngày sau sẽ tái ngộ!”

Trần Nhất Sinh mừng rỡ, cuối cùng cũng được đặc xá, nhưng mừng rỡ vỏn vẹn năm giây, cả gương mặt đột nhiên ngưng trệ:

“Tạm?”

“Đúng vậy, tạm!”

Vương Diệu Chân như là lẽ đương nhiên nói ra:

“Từ nay về sau, mỗi khi tiểu nữ muốn thay đổi thực đơn, chỉ có thể làm phiền công tử rồi!”

“Được chứ?”

Nàng nhấp nháy mắt to, điềm đạm đáng yêu.

Trước mặt, thiếu nữ lộ ra dáng dấp đáng yêu nũng nịu, nghe thấy tiếng nói nàng ngọt ngào, dù thừa biết là nàng giả trang, nội tâm Trần Nhất Sinh cũng không tránh khỏi mềm nhũn, suýt chút nữa gật đầu cái rụp, tuy nhiên càng như thế, lý trí càng ra sức can ngăn. .

Hắn gãi gãi ót, ngu ngơ cười:

“Thú thật là ta chỉ nấu được vài món đó thôi, còn lại thì dở tệ, so với Tiểu Thuý cô nương chỉ là múa rìu qua mắt thợ! Tiểu thư muốn ta nấu nữa, ta e rằng mình lực bất tòng tâm!”

“Công tử nói thật?” Vương Diệu Chân nhíu mày.

“Dĩ nhiên là thật!”

Trần Nhất Sinh ưỡn ngực ngẩng đầu, dáng dấp thấy chết chẳng sờn đáp:

“Nếu muốn chém muốn giết, vậy thì tuỳ tiểu thư!”

“Vậy… được rồi…”

Vương Diệu Chân chần chừ, tỏ vẻ tiếc nuối:

“Nếu công tử đã nói như thế, tiểu nữ cũng chẳng miễn cưỡng nữa!”

“... chỉ là nếu công tử đã thất hứa, cũng đừng trách tiểu nữ rồi! Tiểu nữ chỉ đành đem bí mật của ngươi tiết lộ ra ngoài mà thôi!”

“Bí mật???”

Trần Nhất Sinh hiên ngang lẫm liệt ngẩng cao đầu tại giây phút này sụp đổ, trong lòng giật thon thót, chột dạ lên tiếng:

“Ta… ta có bí mật gì?”

“Đêm đó công tử đã tự mình tiết lộ với tiểu nữ…”

Vương Diệu Chân ngọt ngào cười, đầu ngón tay chạm vào môi son, nhỏ giọng thủ thỉ:

“Thế nhưng công tử cứ yên tâm, tiểu nữ chưa hề tiết lộ với người ngoài. Ít nhất là cho đến hiện tại!”

Tầm mắt Trần Nhất Sinh tối sầm, cả người chao đảo thiếu điều té ngửa. Bí mật?

Hắn từ lúc đến thế giới này chỉ có một điều che giấu duy nhất, rằng trong cỗ thân thể này là một con người đến từ dị giới. Bây giờ nàng nói như vậy, chẳng lẽ là lộ rồi?

Trần Nhất Sinh chỉ hận không thể quay về quá khứ để đập chết mình vào thời điểm đó.

Nát rượu nát việc! Bản thân nhất định là uống quá nhiều nên đã vô ý vô tứ để lộ ra chuyện này.

Đáng chết! Uống rượu làm cái quái gì để rồi giờ này lãnh nghiệp quả!?

Tưởng tượng đến cảnh vị tiểu thư này thật sự mang sự tình tiết lộ ra ngoài. Hắn chết, chết rất thảm!

Thế giới này chắc chắn là chẳng thiếu lão quái vật thích thú với việc nghiên cứu mổ xẻ một tên xuyên việt giả!

Vẻ mặt Trần Nhất Sinh một hồi xanh, một hồi đỏ, một hồi tím, thẳng đến cuối cùng chỉ còn một mảng trắng xám.

Đoạn, Nhất Sinh vỗ vỗ gương mặt, một lần nữa quay trở lại dáng vẻ tươi cười xán lạn:

“Tiểu thư, ta đột nhiên nhớ ra, quê nhà ta thật ra còn rất nhiều món ăn ngon nữa! Nếu tiểu thư thích, ta nguyện sẽ nấu cho ngươi lúc nào cũng được… suốt đời cũng được!”

“Tốt! Quyết định vậy đi!”

Vương Diệu Chân áp lòng bàn tay trên má, nói: “Trông cậy vào công tử rồi! Bí mật này… sẽ vĩnh viễn là của riêng đôi ta!”

“Thỏa thuận này rất vui vẻ, đúng chứ?”

“Vui!” Trần Nhất Sinh cắn răng nghiến lợi.

Vương Diệu Chân nén cười, trấn an:

“Thôi nào, đừng ủ rũ! Tiểu nữ chỉ muốn công tử nấu ăn mà thôi, cũng đâu có ý đẩy công tử ra chiến trường? Dáng vẻ này của công tử, làm tiểu nữ cảm giác thật tội lỗi!”

“Tội lỗi?” Trần Nhất Sinh xì xầm: “Ta nhìn ngươi cười rất vui mà?”

Vương Diệu Chân nheo nheo mắt: “Công tử có điều gì vướng mắc với tiểu nữ sao?”

“A, chỉ là vừa nghĩ tới sau này được nấu ăn cho tiểu thư, cho tiên nữ tỷ tỷ…”

Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, trên mặt lộ vẻ vui sướng, cảm động đến sắp rơi nước mắt:

“Ta đã cảm thấy sung sướng vô cùng, chỉ muốn cảm tạ thân sinh, cảm tạ trời đất, cảm tạ vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau, cho ta vinh dự này!”

“...”

Dõi theo thân ảnh thiếu niên rời đi cổ viện, dáng vẻ như vừa chạy thoát sào huyệt yêu quái, Vương Diệu Chân nở nụ cười, ngồi xuống tự châm cho mình một tách trà.

Bấy giờ, thị nữ Tiểu Thuý từ một góc thò đầu nhỏ ra: “Tiểu thư, Trần công tử đi rồi sao?”

“Đi rồi.”

Vương Diệu Chân nhấp nhẹ một ngụm trà thơm, ngoắc ngoắc ngón tay ngọc:

“Đến, uống trà với ta đi!”

Tiểu Thuý tiến đến gần, nhìn chiếc thố ngọc đặt ngay ngắn trên bàn, trong ánh mắt nhất thời lộ ra một tia thấp thỏm:

“Tiểu thư không thích đồ ăn ta nấu nữa sao?”

Nghe thấy vậy, Vương Diệu Chân nhướng mày liễu: “Ai nói với ngươi?”

“Nhưng mà…” Tiểu Thúy ấp úng: “… vừa rồi Trần công tử…”

“Nhìn ngươi xem…” Vương Diệu Chân dở khóc dở cười:

“… ta chỉ là thi thoảng muốn đổi món mà thôi, cũng đâu có nghĩa là chê đồ ăn của ngươi?”

Nàng vừa nói, vừa nâng tay xoa xoa đầu nhỏ của Tiểu Thuý, đổi lại tiểu thị nữ thích ý nheo mắt:

“Huống chi là… được thưởng thức món ăn từ đệ nhất… đã từng là đệ nhất thiên tài Hoàng An Thành nấu, chẳng phải rất thú vị sao?”

“...”

Trần Nhất Sinh một đường đào thoát về đến Trần Gia, nhưng chưa đợi thở ra thì đã có người đứng chặn trước mặt.

Hắn ngẩng đầu, chỉ thấy một tên công tử áo gấm trẻ tuổi phe phẩy quạt giấy. Đối phương trên gương mặt treo một nụ cười thân thiện, vẫy tay chào:

“Đường ca, chào buổi trưa!”

Đôi vai Trần Nhất Sinh vốn dĩ đã thấp, nay càng thõng xuống thấp, nhức đầu xoa xoa mi tâm:

“Hôm nay rốt cuộc là tam tai thái tuế nào chiếu trúng ta rồi!?”

Hắn nhìn Trần Gia Bảo, nhắm mắt nhận mệnh: “Muốn đấm muốn đá muốn sỉ nhục gì thì làm luôn một thể đi! Nhanh nhanh để ta về nghỉ!”

Trần Gia Bảo tỏ vẻ vô tội, xua xua tay: “Đường ca nói vậy là có ý gì? Ta chỉ muốn đến vấn an đường tẩu, sẵn tiện thăm nom cháu của mình mà thôi!”

“Ngươi từ bao giờ hoàn lương rồi!?” Trần Nhất Sinh cười nửa miệng.

“Ta từ trước đến giờ luôn luôn là người tốt!” Trần Gia Bảo nhún vai, lộ ra vẻ mặt tiếc nuối:

“Thế nhưng nhìn dáng vẻ của đường ca, xem ra là đường tẩu chẳng có ở chỗ này rồi! Chậc chậc, thật là đáng tiếc, làm ta tốn công xuống đây mất cả buổi trời!”

Hắn đặt bàn tay lên Trần Nhất Sinh, cười híp mắt:

“Như vậy, chúng ta tâm sự riêng đi…”

Vẻ mặt Trần Nhất Sinh đại biến, thoáng chốc chân mày nhăn chặt, da mặt co rút, phảng phất gánh chịu cơn đau mãnh liệt.

“Đừng tưởng vẫy đuôi với Trần Thái Văn thì được quyền nghênh ngang!”

Trần Gia Bảo xoa xoa vai đường ca, cười cợt:

“Đường ca tin không? Nếu ngươi đột ngột chết lúc này, cùng lắm thiếu chủ chúng ta chỉ đến thắp cho ngươi một nén nhang mà thôi!?”

“Răng rắc”

Trần Nhất Sinh trắng nhợt cả gương mặt, vô thức muốn giãy giụa tránh thoát, nhưng cánh tay của đối phương siết chặt và nặng nề như cự thạch, tất cả công sức vùng vẫy chỉ như muối bỏ bể, đổi lại càng thêm đau thấu xương.

Trong đôi con ngươi Trần Gia Bảo thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Ngay tại thời điểm xương vai Trần Nhất Sinh sắp vỡ vụn, đột nhiên một âm thanh già nua vang lên: “Gia Bảo.”

Trần Gia Bảo vội vã thu tay.

Từ một góc hành lang, hai lão nhân chậm rãi đi đến.

Một người thân thể gầy gò xác xơ, dường như chỉ còn là da bọc xương, mặc trường bào đen, ánh mắt lộ ra âm trầm.

Một người râu tóc trắng xoá, cao như cây sào, gương mặt tràn ngập nếp nhăn, thân mặc trường bào nâu.

Trần Gia Bảo cúi người, thi lễ: “Đại trưởng lão! Gia gia!”

Ông lão cao gầy đi đến, trầm giọng: “Ngươi không lo tu luyện, chạy đến chỗ này làm gì?”

Trần Gia Bảo vội đáp:

“Gia gia, ta chỉ là ra ngoài dạo một lát, việc tu luyện tuyệt đối không dám lơ là!”

Trần Nhất Sinh thở dốc, trên đầu nhễ nhại mồ hôi, một bên vai cảm tưởng như nát tương.

Hắn nhăn mặt, gian nan ngẩng cổ nhìn những lão nhân trước mặt.

Một người là người quen đã từng gặp trong buổi từ hôn trước đó với Ngô Uyển Ngọc, Tứ trưởng lão Trần Gia Trần Trọng Nam, gia gia của Trần Gia Bảo.

Trần Nhất Sinh nhìn sang lão nhân ở cạnh, nhất thời ánh mắt run rẩy.

Vị lão nhân gầy gò âm trầm này là Trần Thái Sơn, Đại trưởng lão Trần Gia, có thể xem là gia tộc đệ nhất nhân. Vị thế lẫn sức mạnh đều đứng đầu gia tộc. Tại Hoàng An Thành cũng là đỉnh tiêm cường giả.

Hắn vội cúi thấp đầu.

“Về đi.” Trần Trọng Nam nghiêm mặt.

“Vâng.” Trần Gia Bảo ngoan ngoãn đáp, trái ngược một trời một vực với dáng vẻ dương dương tự đắc cách đây ít phút trước.

Hắn đi ngang qua Trần Nhất Sinh, nhỏ giọng:

“Chào đường ca, ta đi!”

Đoạn, vai Trần Gia Bảo chạm nhẹ vào vai đường ca, ngay tại vị trí vết thương lúc nãy.

Rõ ràng chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng Trần Nhất Sinh cảm giác như tông trúng núi đá, vai càng truyền đến cơn đau dữ dội.

Hắn ngã quỵ trên đất, con mắt đỏ ngầu, điên cuồng thở ra từng ngụm không khí loãng.

Trần Thái Sơn và Trần Trọng Nam đi ngang, ánh mắt dừng lại trên người tên thiếu niên một thoáng, nhưng rất nhanh dời đi, một lần nữa trở về dáng dấp lạnh nhạt.

Xuyên suốt quá trình nhìn Nhất Sinh thờ ơ như một người xa lạ chẳng đáng để tâm!

Hai người rời đi, để lại một mình thiếu niên ngồi vật vã.

Trần Nhất Sinh siết chặt nắm tay nhưng rồi bỗng chốc buông lỏng, miệng nở một nụ cười tự giễu.

Quả nhiên là, yếu đuối thì giá trị chỉ ngang ngửa một tấm nùi giẻ, ai muốn chà thì chà, ai muốn đạp thì đạp, căn bản là không có nỗi quyền chống trả…

Hắn nghĩ đoạn, trong ánh mắt thắp lên vẻ quyết chí!