“Ngô tiểu thư.”
Trong sát na, mặc cho đường phố rôm rả, giữa ba người phá lệ yên ắng, phảng phất như một đồng xu rơi cũng nghe thấy.
Nữ nhìn nam, nam nhìn nữ, nữ nhìn cả nam và nữ.
Trịnh Yên Đan lặng lẽ nhìn Ngô Uyển Ngọc, tiếp đó dời ánh mắt đặt trên người Trần Nhất Sinh.
Trông thấy thiếu niên trầm mặc, đôi con ngươi thoáng chốc thắp lên ngọn lửa, tựa như phát hiện ra lục địa mới, tràn ngập tò mò.
Đang im lặng, một âm thanh đột nhiên xen ngang. Ông chủ tiệm rụt rụt cổ, gượng cười:
“Các vị… có muốn mua trang sức của tiệm nữa không?”
“Vù”
Một ngọn gió nhẹ thoảng qua, thanh âm om sòm của đám đông rốt cuộc quay trở về nơi này, phá tan đi cảm giác quỷ dị trước đấy.
Trịnh Yên Đan xua xua tay, rối rít: “Xin… xin lỗi… ta không mua nữa!”
Nghe ra giọng nói thiếu nữ tràn ngập vẻ quyến tiếc chẳng nỡ, Trần Nhất Sinh nghiêng đầu nhìn sang, lên tiếng: “Có chuyện gì sao?”
“Cũng không có gì!”
Trịnh Yên Đan ngại ngùng cười, để ý đến chiếc vòng ngọc trên tay Ngô Uyển Ngọc, mím mím môi: “Ta thấy chiếc vòng ấy đẹp nên muốn cầm xem thử, vừa đúng lúc đụng trúng tay nàng mà thôi!”
“Ngươi thích chiếc vòng đó?” Trần Nhất Sinh hỏi.
“Ừm”
Trịnh Yên Đan gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Quên đi, ta chỉ muốn cầm lên ngắm một tí mà thôi, cũng không định mua!”
“Thật chăng?”
Hắn tức cười, thiếu nữ tuy miệng thì phủ nhận, nhưng vẻ ngậm ngùi trong ánh mắt là chẳng thể nào giấu được, xem ra nàng thật sự yêu thích chiếc vòng ngọc này!
Trần Nhất Sinh âm thầm ra chủ ý, tiếp đó tiến lên, chắp tay lễ độ nói ra:
“Ngô tiểu thư, ngươi có thể nhường lại chiếc vòng này cho ta được không?”
Đối mặt với vị thanh mai trúc mã này, Trần Nhất Sinh thong dong, cũng mất đi vẻ quỵ lụy như cách đây một tháng trước.
Nguyên chủ đã chết, chấp niệm đã tan tành vào cái ngày mà hôn ước chấm dứt, cỗ thân thể này đã chính thức thuộc về Nhất Sinh.
Nàng giờ đây chẳng qua chỉ là một đoạn trí nhớ nuối tiếc, cũng chẳng còn là chấp nhất điên cuồng!
Vì Trịnh Yên Đan, thôi thì đành vác cái mặt mo này ra xin xỏ, chỉ mong là nàng sẽ niệm tình cũ mà nhường lại chiếc vòng tay.
Trần Nhất Sinh đột ngột đứng ra, Trịnh Yên Đan ngẩn ngơ, ngước cổ nhìn theo thân ảnh thiếu niên trước mặt.
Ngô Uyển Ngọc nhíu nhẹ chân mày, nội tâm vô thức dẫn ra một ngọn lửa âm ỉ.
Trước đây, người thiếu niên này từng xem nàng là cả thế giới, nhưng chỉ một đoạn thời gian ngắn, nàng cùng đối phương vậy mà như người xa lạ. Hơn nữa, đối phương vì một cô gái mà chấp nhận đứng ra xin nàng!?
Thế giới của thiếu niên… có lẽ đã vắng nàng…
Ngô Uyển Ngọc mỉm cười ưu nhã, đáp:
“Trần công tử, xin thứ lỗi, nhưng tiểu nữ cũng rất thích chiếc vòng này, vậy nên ta không thể nào nhường nó cho ngươi được rồi!”
“Như vậy sao…”
Trần Nhất Sinh thất vọng thở dài, đồng thời nội tâm nảy sinh một vệt nghi ngờ, giọng điệu Ngô Uyển Ngọc tuy rằng ôn nhu, nhưng ẩn ẩn trong đó là không dễ chịu.
Chẳng lẽ vì chuyện suýt chút cưỡng đoạt nàng trước đó mà vị thanh mai này chán ghét ta đến tận giờ luôn sao?
Bấy giờ, ống tay áo giật giật, Trần Nhất Sinh quay qua, Trịnh Yên Đan nhỏ giọng:
“Ta chỉ định ngắm mà thôi, giờ ngắm đủ rồi! Đi thôi!”
Hắn xoa xoa cằm, đề nghị:
“Ta mua cho ngươi một chiếc vòng khác nhé?”
Trịnh Yên Đan vội vã từ chối:
“Đừng… đừng mua, sẽ tốn tiền vô ích!”
“Nếu đổi được một nụ cười của ngươi, sao có thể gọi là vô ích?”
Trần Nhất Sinh cười cười, ra vẻ rủng rỉnh vung vung tay: “Yên tâm, chỉ một món trang sức mà thôi! Bổn thiếu gia lo được!”
“Thế nhưng mà…”
“Được rồi, mau chọn vòng đi!”
Trần Nhất Sinh cắt ngang thiếu nữ, tiếp đó ngó đầu nhìn tủ trang sức, nụ cười trở nên phi thường ngả ngớn:
“Đến, tiểu nương tử, coi như đây là quà cưới của tướng công tặng cho ngươi!”
“Công tử đã có tấm lòng như thế, cô nương chớ nên chối từ! Đến xem chỗ này đi!”
Ông chủ tiệm đảo mắt, chớp thời cơ:
“Vòng ngọc tại tiệm ta rất nhiều, chiếc nào chiếc nấy đều là cực phẩm, giá thành cực rẻ! Đeo vào là vạn người mê!”
Trước ánh mắt cười trêu của thiếu niên và sự mời chào nhiệt tình của chủ tiệm, Trịnh Yên Đan ậm ừ trong giây lát, rốt cuộc cũng nhìn vào trong tủ trưng vòng ngọc.
Những chiếc vòng tinh mỹ rất nhanh hấp dẫn sự chú ý của thiếu nữ.
“Ta chọn cái này!”
Trịnh Yên Đan chỉ vào một chiếc vòng ngọc đặt ngoài cùng, thoạt nhìn có vẻ thường thường so với những chiếc còn lại trong tủ.
Nàng thầm quyết định để Nhất Sinh mua trước, sau đó sẽ tìm cách trả lại tiền cho đối phương.
“Ông chủ, tính tiền cho ta chiếc vòng này!”
Trần Nhất Sinh mỉm cười, quay sang nói với ông chủ.
“Hắc hắc… của quý khách là năm ngàn lượng bạc!”
Ông chủ xoa xoa tay, cười như trúng mánh, thiếu điều đem chữ gian thương viết lên trên mặt.
Trông thấy một màn này, nội tâm Ngô Uyển Ngọc râm ran và âm ỉ.
Nàng cắn cắn môi, đột nhiên cảm giác chiếc vòng ngọc trên tay đẹp gấp mấy cũng trở nên tẻ nhạt.
Thiếu nữ xoay người, dự định rời đi.
Tuy nhiên tại giây phút này, đột nhiên một giọng nói vang lên, ngăn lại ý định này của nàng:
“Ngô tiểu thư, thật tình cờ nha! Vậy mà gặp được ngươi!”
Một tên công tử áo gấm, diện mục tuấn tú chậm rãi tiến đến, miệng treo nụ cười nhã nhặn. Thế nhưng tại thời điểm nhìn thấy Trần Nhất Sinh đứng đằng sau, nụ cười nhã nhặn tức thì có chút đông cứng:
“Ô, đường ca, tại sao ngươi ở đây?”
“Câu này do ta nói ra mới đúng!”
Trần Nhất Sinh nhăn mặt:
“Một tòa thành rộng thênh thang, tại sao ngươi và ta cứ đụng mặt? Ta nhớ mình đã cúng tam tai rồi mà!?”
“Đường ca và ta nhất định là rất có duyên!”
Trần Gia Bảo nhún nhún vai, nhìn thiếu nữ đứng cạnh Nhất Sinh, nheo mắt, nụ cười nhã nhặn tràn ngập lãnh ý:
“Đường tẩu cũng ra ngoài dạo phố với đường ca sao? Thật tình cờ nha!”
Hắn âm thầm tự trách mình quá ngu xuẩn, vậy mà trước đấy để Trần Nhất Sinh qua mặt dễ dàng.
Thân là một công tử làng chơi, nhìn nửa con mắt cũng thấy thiếu nữ trước mặt rõ ràng là trong trắng thơ ngây, sao có thể mang thai được?
Ngày đó Trần Thái Văn và Vương Diệu Chân ra mặt, cộng với tên đường ca vô sỉ diễn trò nên mới để cho nàng may mắn trốn thoát… nhưng giờ thì…
Hắn cười gằn.
Trịnh Yên Đan siết chặt nắm tay, cảm nhận được ánh mắt sắc sắc mị mị đi cùng lạnh lẽo của tên công tử đặt trên người mình.
Nếu như nơi này vắng người, nàng đã sớm nhào đến tặng cho đối phương một quyền.
“Trần công tử.”
Đúng lúc này, thanh âm ôn nhu của Ngô Uyển Ngọc vang lên, nụ cười gắn trên gương mặt Trần Gia Bảo thoái lui, nhường chỗ cho dáng tươi cười ấm áp, suýt chút quên nơi này còn có vị Ngô Gia đại tiểu thư, xem chừng là vướng tay vướng chân!
Hắn thâm ý nhìn Trần Nhất Sinh:
“Đường ca và Ngô tiểu thư, tại sao lại đi chung đây?”
Ngô Uyển Ngọc mới tháng trước đến tận cửa để yêu cầu huỷ hôn, làm Trần Nhất Sinh trở thành trò cười cho cả gia tộc. Bây giờ đi chung với nhau giữa phố… chẳng lẽ là muốn gương vỡ lại lành?
Trần Gia Bảo nhếch miệng.
“Tiểu nữ và Trần công tử chỉ là ngẫu nhiên gặp gỡ trên đường!” Ngô Uyển Ngọc đính chính.
Trần Gia Bảo để ý đến chiếc vòng ngọc trên tay Ngô Uyển Ngọc, vỗ vỗ cây quạt giấy:
“Tiểu thư muốn mua trang sức sao?”
“Như vậy…”
Hắn quay sang nói với ông chủ: “Ta muốn mua tất cả trang sức tại tiệm! Bao quát cả chiếc vòng trên tay vị tiểu thư này!”
Nghe vậy, ông chủ sáng trưng cả mặt, thiếu điều quỳ xuống ôm đùi:
“Vâng vâng”
Ngô Uyển Ngọc nhẹ nhíu mày: “Trần công tử, ngươi làm vậy là có ý gì?”
“Một điểm thành ý của ta mà thôi…”
Trần Gia Bảo cười nhạt:
“Tất cả số trang sức này tặng cho tiểu thư, chỉ mong tiểu thư sẽ đón nhận thành ý của ta!”
Ngô Uyển Ngọc càng nhíu sâu mày liễu, đáp:
“Thật thứ lỗi, tiểu nữ xin được từ chối món quà này của công tử!”
Trần Gia Bảo ung dung:
“Số trang sức này sẽ được mang đến Ngô Gia. Nếu tiểu thư chẳng thích thì cứ ném đi là được!”
Trần Gia Bảo phong thái ngời ngời, diện mạo ôn nhuận, cả người toát ra vẻ thiếu gia tôn quý, pha lẫn với công tử phóng khoáng.
Dù chán ghét có thừa, Trần Nhất Sinh cũng công nhận, tên này quả nhiên là rất tỏa sáng trong mắt thiếu nữ. Bằng chứng là trên đường đã có nhiều thiếu nữ quăng đến ánh mắt ái mộ.
Tin tưởng tên này chỉ cần lên tiếng, cam đoan là nhiều người sẽ tự nguyện sa vào vòng tay.
Đáng tiếc, trong số những ánh mắt ái mộ thì có xen vào một đạo ánh mắt dị đồng.
Trịnh Yên Đan nhìn tên công tử trước mặt vừa chán ghét vừa coi thường. Vung tiền mua trang sức chỉ để con gái người ta mang vứt?
Đúng là cái đồ phá gia chi tử!
Trần Gia Bảo chú ý đến chiếc vòng ngọc trên tay Trịnh Yên Đan, tỏ ra ngạc nhiên:
“Đường ca, ngươi định mua vòng tay tặng đường tẩu sao?”
“Ài, thật là đáng tiếc! Đáng lẽ ngươi nên nói nói sớm, vì ta lỡ mua tất cả trang sức ở nơi này rồi!”
Trần Gia Bảo than thở:
“Dĩ nhiên là bao gồm cả chiếc vòng của đường tẩu!”
Trần Nhất Sinh phản đối:
“Đây là đồ ta mua trước lúc ngươi tới! Đâu đến phiên ngươi quyết định?”
Ông chủ vẻ mặt xoắn xuýt, vội can ngăn nói với Trần Gia Bảo:
“Công tử…”
“Ta trả gấp mười.” Trần Gia Bảo trực tiếp cắt ngang.
“Thành giao!” Thiên ngôn vạn ngữ nuốt xuống, ông chủ tiệm giờ đây nhìn thấy cả núi tiền nằm trước mặt, đổi phe trong một cái chớp mắt.
Hắn nhìn Trần Nhất Sinh, gấp gáp thúc giục:
“Xin lỗi công tử, nhưng ta đã quyết định chiếc vòng này thuộc về vị công tử này. Vậy nên mời ngươi nhanh trả lại!”
Trần Nhất Sinh cười khổ:
“Ta trên đời này ghét nhất là phú nhị đại!”
Trần Gia Bảo tiến đến gần, Trịnh Yên Đan âm thầm đề phòng.
Hắn dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, cười lạnh:
“Đường ca nên lo cho cái mạng yểu của mình, đừng nên đua đòi chiều chuộng giai nhân…”
“Đã là rác rưởi thì nên có tự giác của rác rưởi! Dù ngươi có cố gắng bao nhiêu, suy cho cùng cũng chỉ là phát ra mùi rác rưởi!”
“Ngươi”
Trịnh Yên Đan giận dữ, trong thân thể linh lực bộc phát, ngay tại thời điểm nàng muốn nhào đến, tay áo đã bị một cánh tay gầy gò đưa ra giữ lại.
Trần Nhất Sinh ngẩng mặt: “Xong?”
Trần Gia Bảo dang tay, lùi lại: “Xong rồi.”
“Yên Đan, đi!”
Trần Nhất Sinh quay người.
Trịnh Yên Đan căm tức trừng mắt, nếu như ánh mắt có thể giết người, đoán chừng Trần Gia Bảo đã chết một trăm lần.
Nàng tiếp đó cũng xoay người, nhanh chóng đuổi theo tên thiếu niên, nhưng giữa chừng thì gã chủ tiệm đã chặn đường.
Hắn hắng giọng:
“Cô nương trả vòng tay cho ta rồi muốn đi đâu thì đi!”
Trong ánh mắt thiếu nữ thoáng qua một tia giảo hoạt, nàng nở nụ cười tủm tỉm, đột ngột ném chiếc vòng ngọc trong tay đến trước mặt gã chủ tiệm:
“Được thôi, nhận nè!”
Mắt thấy chiếc vòng được thảy vun vút, gã chủ tiệm cuống cuồng vội giơ tay chộp chiếc vòng.
“Rắc”
Tại giây phút ngón tay của gã vừa chạm vô chiếc vòng, đột nhiên một tiếng vỡ nát vang lên.
Chiếc vòng vốn dĩ đang yên đang lành bỗng chốc nứt nẻ, vỏn vẹn một giây sau vỡ ra thành từng mảnh vụn, miếng ngọc rơi lả tả trên đất.
Gã chủ tiệm ngơ ngác: “Vỡ… vỡ rồi…”
“Hì hì”
Trịnh Yên Đan cười tít mắt:
“Bổn cô nương đã trả cho ngươi rồi, nhưng mà ngươi chụp cẩn thận chứ, vỡ cả rồi!”
Vừa dứt câu, nàng tức thì quay đầu chạy, giữa đường thuận tiện nắm tay Trần Nhất Sinh để lôi đi cùng.
Hai người lẫn vào trong dòng người đông đúc, rất nhanh chóng thân ảnh đã tiêu thất giữa phố xá, để lại đằng sau một tiếng gào thét thảm thiết:
“Tiền của ta ahhh!!!”
Ngô Uyển Ngọc trầm mặc.
Dõi theo thiếu nữ và thiếu niên rời đi xa xa, nội tâm mâu thuẫn giờ phút này rốt cuộc chỉ sót lại một tiếng thở dài đắng chát…