Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 36: Trên phố xá



Trên đường phố tấp nập dấu chân, người qua kẻ lại đông đúc như đàn ong vỡ tổ.

Hai bên đường, vô số cửa hàng, tửu quán, trà lâu mọc san sát nhau.

Tiếng rao của thương nhân, tiếng xe ngựa lọc cọc, tiếng cười giỡn của đám trẻ con, tiếng mắng nhau của những tên nông phu cục mịch, tất cả vang vọng cùng nhau.

Vài vị công tử áo gấm thong thả đi dạo, những đoàn cảnh vệ xách đao tuần tra, đám xa phu gấp gáp, đám lão nhân ngồi uống trà và đánh cờ,… Nhịp sống thường nhật của Hoàng An Thành pha tạp như thế.

Mỗi người một việc, cùng tạo nên một đời sống thành trì náo nhiệt.

Trong dòng người, một thân ảnh mảnh mai như sóc nhỏ tung tăng.

Nàng nhanh nhẩu chen qua một người, một người, rồi lại một người, tốc độ nhanh đến mức mà người ta chỉ nhìn thấy được một đạo tàn ảnh mờ mờ.

Thẳng đến một lúc, thiếu nữ ngừng lại, miệng ngậm một que kẹo đường, trong tay cầm một que nữa.

Nàng vẫy vẫy tay, reo lên:

“Ở đây! Ở đây! Mau lên đi!”

Từ trong đám đông, một nam thiếu niên chậm rãi đi đến, thế nhưng trái ngược với dáng vẻ ngời ngời sức sống của thiếu niên, thiếu niên giờ phút này phảng phất sắp sửa thành tuổi lão niên đến nơi, cái lưng cong cong, cái chân xiêu vẹo.

Trần Nhất Sinh thở ra một ngụm.

Đã một canh giờ trôi qua, cũng dạo quanh qua vài con đường, thiếu nữ dường như vẫn tràn trề năng lượng như lúc đầu, trong khi tên ma bệnh nào ấy đã sớm như con cá mắc cạn.

Hắn nghiêm trọng nghi ngờ tính xác thực của một truyền thuyết đô thị, rằng nữ nhân lúc dạo phố sẽ được thượng thiên tặng cho vô tận tinh thần và thể lực?

Trần Nhất Sinh cười khổ.

Tự dưng nổi hứng rủ nàng đi dạo làm chi, giờ hoạ tự gây ra thì tự gánh thôi, tránh ai được?

Hắn cao giọng đáp: “Đến! Đến ngay!”

Nhìn thiếu niên lết xác đến chậm như rùa bò, Trịnh Yên Đan chống nạnh, quở trách:

“Quá chậm! Nam nhân gì mà cầm tinh con rùa như thế, sau này nhất định sẽ chẳng có nữ nhân yêu!”

Trần Nhất Sinh sờ sờ mũi, thản nhiên đáp:

“Ở một số phương diện, nam nhân chậm sẽ luôn được nữ nhân yêu thích hơn là nam nhân nhanh!”

Trịnh Yên Đan trố mắt:

“Ngươi có ý gì?”

“A, ta nói nhảm mà thôi…” Trần Nhất Sinh vội đổi giọng:

“Đừng để tâm…”

Trịnh Yên Đan chớp chớp mắt, sau đó đưa que kẹo đường trong tay đến trước mặt thiếu niên:

“Nè, cho ngươi!”

Hắn nhận que kẹo, tùy ý ngậm chéo trong miệng. Trông thấy thiếu nữ tinh thần phơi phới, trái ngược một trời một vực với dáng vẻ đả kích nặng nề lúc ở nhà, nhất thời nở nụ cười:

“Đã tốt hơn?”

“Hì hì” Trịnh Yên Đan thích ý cười, ánh mắt ngoặt lại, gật đầu:

“Ừm, vui rồi!”

Rõ ràng là vừa nãy nàng cảm giác như cả thế giới sụp đổ. Vậy mà chỉ cần ra ngoài một lát, đi dạo một lát, ăn vài món ăn vặt, nhanh chóng đã phấn chấn trở lại, cũng xua tan những ý nghĩ tiêu cực trong đầu, tâm tình phi thường vui vẻ.

Nàng nhíu nhíu mũi ngọc, nói:

“Mà chưa đủ! Bổn cô nương chưa hồi phục tất thảy công lực đâu!”

“Haha” Trần Nhất Sinh cười một tiếng:

“Vậy thì cứ chơi thoải mái đi!”

Trên người thiếu nữ này toát ra một cảm giác đặc biệt, chỉ cần là nàng vui vẻ, người ở cạnh cũng sẽ vui vẻ.

Vậy nên chẳng ai nỡ để nàng sầu não. Nụ cười của nàng là thứ mà Nhất Sinh thấy thật đẹp đẽ.

Hắn vung vung tay, vô cùng hào phóng nói:

“Ta trả tiền!”

Trịnh Yên Đan nghi ngờ nhìn tên thiếu niên, một thân áo vải thô, vải vóc cũ mèm, vài chỗ thậm chí phai màu, thiếu điều trên mặt viết lên chữ nghèo rớt mồng tơi, nhất thời trêu ghẹo:

“Tự tin gớm nhỉ!?”

“Thiếu nữ, đã từng ai nói với người, ra đường chớ nên trông mặt mà bắt hình dong chưa?”

Trần Nhất Sinh lộ ra vẻ mặt tịch mịch trên đỉnh phong:

“Tuy rằng gia cảnh nhà ta thiếu thốn đủ điều, duy chỉ có tiền là chất thành núi. Đừng nói là một chuyến dạo chơi, nuôi ngươi cả đời cũng đủ!”

“Được nha!”

Trịnh Yên Đan nhịn cười, cũng bắt chước đổi giọng điệu, vô cùng đoan trang lễ độ nói ra:

“Nếu công tử đã có nhã ý, tiểu nữ xin được phép tiếp nhận! Đa tạ công tử!”

Một thoáng này, Trần Nhất Sinh rùng mình, tức giận trừng thiếu nữ:

“Xin nhờ, ngươi có thể nào đừng bắt chước cách nói của Vương Diệu Chân được không?”

Trịnh Yên Đan nghi hoặc:

“Ngươi không thích cách nói chuyện này sao?”

Mép miệng Trần Nhất Sinh co quắp, giọng điệu ẩn ẩn một tia quỷ dị:

“Vừa nghe đã cảm giác trong người lành lạnh, ngươi mà nói nữa là ta đêm nay mất ngủ!”

Trịnh Yên Đan càng nghi hoặc, có vẻ như… tên thiếu niên trước mặt rất sợ Vương tiểu thư?

Ta bỏ lỡ cái gì sao?

Nàng nghĩ mãi nhưng chẳng thể nào tìm ra ngọn nguồn, rốt cuộc quyết định đem sự tình quẳng ra sau gáy, nói:

“Vậy được thôi!”

Trần Nhất Sinh ngọ nguậy cái cổ, tựa như muốn xua tan đi vài đoạn trí nhớ ám ảnh nào đó trong đầu. Hắn tiếp đấy ngẩng mặt, cười đáp:

“Đừng quan tâm tới nàng! Đi chơi tiếp đi!”

“...”

Suốt cả sáng, Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan cùng nhau dạo quanh vô số cửa hàng trên phố.

Bấy giờ, mặt trời đã treo cao quá đỉnh đầu, ánh nắng cũng đã từ từ trở nên gay gắt, màn sương mỏng thoái lui, nhường chỗ cho cái nóng vặn vẹo toát lên từ mặt đường.

Dẫu vậy, con đường càng thêm đông nghẹt, cái nắng chói chang chẳng thể nào ngăn cản cuộc sống mưu sinh của con người.

Bỗng nhiên, Trịnh Yên Đan ngừng chân.

Trước mắt nàng là một cửa tiệm, nhưng cửa tiệm này rất sang trọng so với những quán xá xung quanh.

Trong tiệm trưng bày vô số món trang sức sáng ngời, ánh vàng, ánh ngọc,… toả ra giữa cái nắng càng thêm rạng rỡ, hấp dẫn vô số ánh mắt của thiếu nữ đi ngang.

Trong tiệm, một ông chủ mập mạp, ăn mặc gấm vóc đã sớm chú ý đến Trịnh Yên Đan, chỉ thấy ánh mắt ông ta sáng trưng, vội tiến lên tiếp đón:

“Cô nương, ngươi muốn mua trang sức sao?”

“Tìm đúng chỗ rồi! Tiệm của ta nổi danh ở tòa thành này, bán ra món nào cũng là tinh phẩm!”

Hắn xoa xoa mu bàn tay, cười đến tít cả mắt:

“Nếu cô nương thích, ta sẽ giới thiệu cho ngươi vài món, đảm bảo đeo vào là đẹp ngất ngây!”

Trịnh Yên Đan nghe chủ tiệm thao thao, ánh mắt tinh thuần nhìn vào trong tủ trưng bày.

Tại nơi đó, một chiếc vòng cẩm thạch xanh ngọc nằm trên vải nhung đỏ, sắc lục sáng trong, điểm xuyết những đường ngọc văn trắng ngần tinh xảo.

Dù đặt cạnh những món trang sức sang trọng trong tủ, chiếc vòng ngọc cũng tỏ ra vô cùng mỹ lệ.

Để ý đến ánh mắt thiếu nữ, ý cười ông chủ càng rõ rệt:

“Ồ! Nhãn lực của cô nương quả nhiên xuất chúng! Chiếc vòng ngọc này là trân bảo của tiệm ta à nha!”

“Nó được xuất xứ từ tay của thợ trang sức nổi tiếng nhất toà thành, đã vậy chất ngọc đỉnh tiêm, đeo vào mùa đông ấm, mùa hạ mát. Dù tiệm của ta thì mỗi năm cũng chỉ có thể mang ra được một chiếc duy nhất!”

Hắn ra vẻ thúc giục:

“Người khác muốn mua ta chắc chắn sẽ từ chối, nhưng nhìn cô nương tướng mạo xinh đẹp động nhân! Cổ nhân có câu, bảo kiếm trọng anh hùng, hồng phấn trọng giai nhân!

“Thôi thì ta tính giá rẻ cho cô nương! Một vạn ngân nguyên thì thế nào?”

Từ đầu chí cuối, ánh nhìn của thiếu nữ nửa tấc chẳng rời chiếc vòng ngọc, trong đôi con ngươi nồng đậm yêu thích.

Tại thời điểm nàng vươn tay, muốn thử chạm vào chiếc vòng.

Bỗng nhiên, một cánh tay trắng ngần khác cũng vươn ra.

Trong giây phút này, năm ngón tay của Trịnh Yên Đan và năm ngón tay trắng ngần cùng lúc chạm vào vòng ngọc.

Trịnh Yên Đan sững sờ, ngẩng mặt nhìn, trong tầm mắt là một trương dung nhan tú lệ.

Đây là một thiếu nữ trạc tuổi nàng, một thân áo lụa tôn quý, mỹ mạo thanh tú thoát tục, toát ra nét trang nhã và cao sang tựa một thiên nga trắng.

Vào lúc này, thiếu nữ cũng ngẩng đầu, thoáng chốc chạm trúng ánh mắt của Yên Đan.

Nàng cũng lộ ra sững sờ, từ bao giờ ngẫu nhiên ra đường có thể đụng đến một thiếu nữ với nhan sắc chẳng thua gì nàng?

Đã vậy đối phương sở hữu một đôi mắt trong vắt như mặt nước an tĩnh, như phản chiếu cả thế gian. Rõ ràng chỉ là một ánh mắt, vậy mà đủ sức xoá nhoà diễm quang của nàng.

Thế nhưng chỉ ngây ngẩn trong giây lát, thiếu nữ rất nhanh mỉm cười nhã nhặn, ôn nhu cất tiếng:

“Cô nương, ta rất thích chiếc vòng này! Liệu cô nương có thể nhường lại cho ta không?”

Trước mặt, thiếu nữ tôn quý điềm nhã như một tiểu thư danh môn, Trịnh Yên Đan vội thu tay, ngại ngùng:

“Được… được thôi! Cứ tự nhiên!”

Dù nói vậy, nhưng ánh mắt của nàng nhìn chiếc vòng ngọc tràn ngập tiếc nuối và quyến luyến.

Một chiếc vòng đẹp như thế, đáng tiếc nàng chẳng có nhiều tiền để mua, cũng chẳng có thói quen tiêu tiền vào trang sức đắt đỏ, nên chỉ đánh nhường nó mà thôi…

Bấy giờ, Trần Nhất Sinh mới đuổi tới, vừa đúng lúc trông thấy vẻ mất mát trên gương mặt Yên Đan, ngạc nhiên lên tiếng:

“Xảy ra chuyện gì?”

Thiếu nữ đang nâng niu nhìn ngắm chiếc vòng ngọc, nghe thấy âm thanh này, vẻ mặt đột ngột cứng ngắc.

Trần Nhất Sinh nhìn qua, cho đến khi nhìn thấy diện mạo của thiếu nữ, nhất thời thần sắc ngưng trệ, đồng tử co rút.

Dòng người ồn ào ngược xuôi, nhưng tại nơi này yên tĩnh dị thường. Thiếu niên và thiếu nữ nhìn nhau thật lâu, mãi cho đến…

Biểu lộ của thiếu nữ phi thường phức tạp, nhẹ giọng:

“Nhất Sinh, đã lâu không gặp!”

Trần Nhất Sinh miễn cưỡng cười cười:

“Ngô tiểu thư.”

“...”