Hoàng hôn từ từ thoái lui, nhường chỗ cho màn đêm.
Trời sập tối, cả con đường mờ mờ ánh sáng của đèn lồng. Tia sáng đỏ yếu ớt chớp nhoáng trong gió đêm.
Đường phố tấp nập vắng dần, vắng dần rồi vắng dần, cả con đường trải dài một mảng tĩnh lặng.
Những người ở lại cuối cùng là những thương nhân, cũng nhanh chóng dọn dẹp hàng quán, tranh thủ về nhà trước thời điểm tia sáng cuối ngày vụt tắt.
“Sư phụ, ta về rồi!”
Như thường lệ, ngôi nhà tranh vốn dĩ yên tĩnh, theo sự trở về của thiếu nữ thoáng chốc trở nên náo nhiệt.
Ngọn nến sắp tàn dường như cũng được tiếp thêm năng lượng, cháy rực sáng ngời, xóa nhòa đi cái u ám của gian nhà.
Ngồi nhập định trên giường, Phạm lão lên tiếng:
“Hôm nay nha đầu ngươi nhảy nhót ở đâu nữa rồi?”
Trịnh Yên Đan đập đập ót, cười tinh nghịch:
“Hôm nay cái đỉnh y như cũ chẳng nghe đệ tử, đệ tử sầu quá nên ra ngoài dạo phố nguyên ngày!”
“Ừm”
Phạm lão gật gật đầu, giọng già nua ôn tồn:
“Việc này đừng nên gấp gáp! Dục tốc thì bất đạt! Thi thoảng dành thời gian nghỉ ngơi ngắt quãng cũng không tệ!”
Trịnh Yên Đan chớp chớp con mắt, nhìn chăm chú lão nhân trên giường, ngạc nhiên:
“Oa, sư phụ! Đệ tử chợt nhận ra, dạo này ngươi đột nhiên da dẻ hồng hào, râu tóc bạc phơ, phong thái ngời ngời! Thật là đẹp lão nha!”
“Hửm?” Phạm lão nhướng mày.
“Hồi trẻ sư phụ chắc là một mỹ nam tử đi?”
Trong giọng nói thiếu nữ tràn ngập cảm thán: “Người ta càng già càng xấu, nhưng đệ tử thì thấy sư phụ càng cao tuổi càng đẹp lão. Nam sắc không những không thuyên giảm mà ngược lại càng sáng chói!”
Phạm lão rùng mình, nổi cả da gà:
“Tiểu nha đầu nhà ngươi ăn trúng nấm độc ở đâu rồi à?”
“Mau đến đây, để vi sư xem coi!”
Ông ngoắc ngoắc ngón tay, lo sốt vó.
“Đây là ý nghĩ mà đệ tử đã giấu trong thâm tâm trước giờ! Nay mới có dịp nói ra!” Trịnh Yên Đan tỏ ra thành thật đáp.
Vừa đáp, nàng vừa vu vơ đặt đôi tay ra sau.
Năm ngón tay chạm nhẹ vào chiếc vòng ngọc, cảm thụ cảm giác lành lạnh và trơn nhẵn mà nó mang lại, trong ánh mắt thắp sáng một ngọn lửa quyết tâm.
Nghe đồ đệ nói, Phạm lão xoa xoa cằm, rơi vào trầm tư:
“Cái dáng vẻ này… thật là đáng nghi!”
Nghĩ nghĩ, lão giơ tay muốn rót trà, nhưng Trịnh Yên Đan đã nhanh tay nhanh mắt chộp tới ấm trà từ sớm.
Nàng rót trà vào tách, cười nịnh: “Ấy ấy cứ để cho đệ tử!”
Nước trà ấm nóng, mùi trà nhè nhẹ thoảng qua, thiếu nữ nhíu nhíu mũi ngọc, nghi hoặc:
“A, sao trà này có mùi lạ vậy?”
Nhận tách trà từ đệ tử, Phạm lão thuận miệng đáp:
“Trà do tên tiểu tử mang tới.”
“Hừ, tên tiểu tử ấy thật sự nghĩ rằng chỉ với mấy lá trà là có thể mua chuộc được lão phu? Quá vọng tưởng!”
Lão hừ lạnh.
Dù miệng nói thế, lão nhân vẫn ung dung nhấp một ngụm, sẵn tiện đánh giá một câu:
“Ừm, cũng tạm.”
Trong ánh mắt thoáng qua một vệt ánh sáng, Trịnh Yên Đan nhẹ giọng thăm dò:
“Sư phụ thấy Nhất Sinh như thế nào?”
“Đã sắp chết đến nơi rồi mà cứ thích cà lơ phất phơ!” Phạm lão cười nhếch miệng:
“Tính cách ngả ngớn, mồm mép nhanh nhảu, nhìn cỡ nào cũng ngứa mắt! Tuyệt đối chẳng phải người làm nên đại sự!”
Nghe sư phụ đánh giá thậm tệ, Trịnh Yên Đan nói đỡ:
“Hắn tuy rằng tính cách có tí… vô tư, nhưng cũng không phải hạng người tâm địa xấu xa. Nhất Sinh đã từng cứu đệ tử, cũng rất tôn trọng sư phụ, nên là ta cảm thấy cũng chẳng đến nỗi quá tệ!”
“Bênh rồi sao?”
Phạm lão tựa tiếu phi tiếu: “Lão phu rút lại nhận xét, tên tiểu tử ấy cũng coi như có bản lĩnh, chỉ mới vài ngày đã làm nha đầu nhà ngươi mê như điếu đổ! Tốt! Rất tốt!”
“Ta già rồi, mắt cũng mù rồi, đâu có tinh mắt được như nha đầu ngươi? Ngươi đã nhìn người chuẩn xác, về sau đừng tiếp tục quấy rầy cái thân già này nữa!”
Đối diện lão nhân giận ý, Trịnh Yên Đan nhanh như cắt chạy tới nắn nắn vai ông, nhu thuận cười:
“Đệ tử trẻ người non dạ, sao dám ra oai với nhãn lực của sư phụ? Sư phụ trí tuệ uyên thâm, tri thức thông thần, nhìn đâu trúng đó. Ta so với ngươi chỉ như đom đóm so với ánh trăng, ao nhỏ so với trường giang!”
“Tiểu nha đầu ngươi từ nơi nào đào ra được cái thói nịnh nọt này?”
Phạm lão xụ mặt, tiếp đó mất nhẫn nại phủi phủi tay:
“Muốn xin xỏ gì thì nói nhanh!”
“Hì hì” Trịnh Yên Đan cười xán lạn như ánh mặt trời:
“Dạo gần đây đệ tử tự dưng có hứng thú về cổ trùng! Rất mong được sư phụ chỉ điểm!”
“Cổ trùng?” Phạm lão nhíu chặt chân mày, đôi mắt đen ngòm tăm tối dị thường:
“Một nha đầu vắt mũi chưa sạch như ngươi mà muốn đụng vô thứ tà môn này? Đợi một trăm năm nữa đi!”
Trịnh Yên Đan giải thích:
“Thời nay nhân tâm độc ác, đệ tử thiết nghĩ ra ngoài đường nên có tri thức để phòng thân, tránh cho mất mạng oan uổng!”
“Yên tâm! Đi cùng với vi sư, tên nào dám dùng cổ trùng đối phó ngươi…”
Trong giọng nói lão nhân lộ ra một tia ngạo nghễ, cùng cười gằn: “Vi sư sẽ cho cả nhà tên ấy biết như thế nào là cổ trùng chân chính!”
“Thế nhưng sư phụ cũng đâu thể nào mỗi giờ mỗi phút túc trực cạnh đệ tử đâu đúng không?”
Trịnh Yên Đan tỏ ra đáng thương: “… lỡ nhân lúc sư phụ vắng mặt, đồ đệ trúng cổ trùng thì sao giờ?”
“Đến chừng đó tiểu nha đầu xinh xắn đáng yêu ngoan ngoãn của sư phụ sẽ mất mạng vì mấy con sâu!”
Thiếu nữ nghẹn ngào, đôi con ngươi trong veo rưng rưng:
“Rồi ai sẽ dâng trà rót nước xoa vai cho sư phụ? Hức!”
“Ta thấy ngươi có thiên phú diễn tuồng đó, thử xin vào đoàn hát tuồng coi người ta có nhận không?” Một trương gương mặt đen thui, Phạm lão trừng mắt.
Mù cũng nhìn thấy rõ cái là dáng vẻ đáng thương này của nha đầu là đang giả trang, nhưng lão nhân cũng có tí xíu mềm lòng:
“Nín! Học cái gì!?”
Một giây trước, nước mắt nức nở, một giây sau đã cười tươi roi rói, Trịnh Yên Đan đáp:
“Đệ tử muốn được sư phụ chỉ cho cách giải trùng nha, để sau này nếu trúng thì cũng tự mình giải được!”
Đoạn, nàng nhìn vu vơ:
“Tuy nhiên cổ trùng có tận trăm ngàn loại, đệ tử trước tiên muốn làm quen với một số loại quen thuộc…”
“Tỷ… tỷ như… Tam Niên Thực Tâm Cổ nè…” Thiếu nữ ấp úng, giọng trở nên căng thẳng.
“Tam Niên Thực Tâm Cổ?” Phạm lão cười cợt:
“Ừm, đúng là rất quen thuộc!”
“Thế nào? Muốn giúp Nhất Sinh thân yêu của ngươi giải cổ trùng sao?”
“Đâu… đâu có đâu!”
Trịnh Yên Đan chột dạ rụt rụt cổ, giọng yếu ớt đến đáng thương, nhưng vẫn gắng gượng chống chế:
“Chỉ… chỉ là đệ tử thấy một con côn trùng ẩn nấp trong tim, đợi ngày xông ra ăn tươi nuốt sống mình thật đáng sợ mà thôi!”
“Trong mắt cổ sư thực thụ, Tam Niên Thực Tâm Cổ chẳng qua chỉ là trò con nít!”
Nở một nụ cười âm trầm, lão nhân ngoảnh mặt thờ ơ:
“Lão già ta đổi ý rồi! Đừng quan tâm mấy con trùng làm chi, lo mà sắc thuốc cho tốt đi!”
Thiếu nữ trợn tròn mắt:
“Sư phụ đồng ý dạy ta rồi mà? Bây giờ tự nhiên đổi ý là sao?”
“Đúng, lão phu nuốt lời đó, thì sao?”
Phạm lão tỏ ra coi thường, đáp:
“Nếu giỏi thì cùng lão phu đánh một trận, đánh thắng rồi muốn gì cũng được!”
“Đệ tử không dám!” Trịnh Yên Đan vội vã cúi đầu.
Bấy giờ vẻ mặt thiếu nữ tràn ngập uể oải, lão nhân gia có lẽ đã nắm được âm mưu của nàng, nên rất thẳng thừng từ chối.
Công sức nãy đến giờ coi như đi tong!
Chuyện nhờ sư phụ chỉ cách giải cổ từ nay về sau cũng đừng mơ tới nữa!
Chẳng lẽ… ngõ cụt rồi sao?
Tại thời điểm ý nghĩ này hiện ra, trong đầu đột ngột thoáng qua một luồng linh quang, vẻ uể oải trên mặt mất tăm.
Bất giác, Trịnh Yên Đan vẽ nên một đường cong trên môi, nở nụ cười tươi tắn.
Tiếng cười của đệ tử nho nhỏ, Phạm lão ngờ vực: “Ngươi cười cái gì?”
Đáng lẽ tiểu nha đầu này sẽ tiếp tục nài nỉ, tiếp tục ríu rít suốt đêm, om sòm cả ngôi nhà mới đúng!
Đằng này nàng đột nhiên im lặng, thậm chí nở nụ cười.
Quái! Quá quái!
“A, chỉ là đệ tử bỗng nhớ ra một câu nói…”
Trịnh Yên Đan thổi sáo, nhìn trần nhà, nhìn nền đất, nhìn cửa sổ, duy chỉ có sư phụ là chẳng nhìn:
“Trên đời này có những điều giữ trong thâm tâm là được, chớ nhất thiết vạch trần!”
Nàng xoay người, thì thầm:
“Dù sao việc sư phụ không biết cách giải cổ trùng, ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài! Trên đời này đâu ai hoàn hảo cơ chứ? Một số chuyện sư phụ chẳng rành cũng là lẽ thường tình!”
Tiếng nói của thiếu nữ rất nhỏ, đến độ chỉ như con ong vo ve, nhưng từng câu câu chữ chẳng rõ vô tình hay cố ý đều rơi vành vạnh vào trong tai lão nhân.
Phạm lão vểnh tai: “Nha đầu, nói gì đó!?”
“Đệ tử có nói gì đâu?” Trịnh Yên Đan nhấp nháy mắt, tỏ vẻ ngây ngô.
Vẻ mặt vốn dĩ đã đen, nay càng như nhọ nồi, tiếng nói già nua ẩn ẩn một tia nghiến răng nghiến lợi:
“Ngươi dám nghi ngờ lão phu? Cái thời mà lão phu đùa nghịch cổ trùng, tiểu nha đầu ngươi còn đang ở trong nơi xó xỉnh chưa chui ra đâu!”
“Như vậy sao?” Trịnh Yên Đan thẳng tắp nhìn lão nhân, ánh mắt thanh tịnh chẳng có một tia tạp chất trần gian.
Thẳng đến một lúc lâu sau, ánh sao đã ghé qua cửa sổ, ngó ngàng xuống ngôi nhà tranh nhỏ, nàng hộc ra đúng ba chữ:
“Ta không tin.”
“Đùng”
Thành giường gỗ vốn dĩ đã có một dấu tay trước đó, giờ đây tiếp tục có thêm một dấu tay lõm sâu, suýt chút chẻ đôi cả chiếc giường. Sắc mặt lão nhân từ đen thui chuyển sang đỏ thẫm, râu tóc phấp phới.
Cổ nhân có câu, sĩ khả sát, bất khả nhục!
Vũ nhục lớn nhất của một người sư phụ là gì?
Bị đệ tử nghi ngờ năng lực!
Ba chữ này của Trịnh Yên Đan thành công dẫn nổ thùng thuốc súng!
“Được, được lắm!”
Phạm lão cười, chỉ có điều nụ cười tựa như tiếng âm u vọng từ vực thẳm:
“Để lão phu cho nha đầu ngươi đi dạo một vòng giới cổ trùng!”
“Thật ra thì… cũng chẳng nhất thiết tốn công đến vậy…” Trong ánh mắt thiếu nữ ẩn ẩn một tia giảo hoạt:
“… chi bằng sư phụ chỉ cho ta cách giải Tam Niê…”
“Mà thôi…”
Nói giữa chừng, Trịnh Yên Đan tức tốc ngậm miệng, xoay người đi ra sau nhà, chỉ để lại một câu:
“Đệ tử đi sắc thuốc đây.”
“Đứng lại!!!”
Đằng sau vang lên âm thanh già nua tức giận, Trịnh Yên Đan ngoái đầu, ngạc nhiên:
“Sư phụ, có chuyện gì sao?”
Phạm lão nhăn nhúm cả gương mặt, nén giận:
“Trong mắt lão phu, Tam Niên Thực Tâm Cổ chỉ là dạng điêu trùng tiểu kỹ, chớ đáng một xu!”
“Ngươi tìm Cổ Nguyên Thiên Dương Quả, Viêm Nguyên Căn, Vạn Năm Sơn Diệp, Minh Tu Vân Thảo,…”
“Đủ 9 gốc linh thảo, đem chúng điều chế thành Bách Diệt Trùng Đan, uống vào liền sở hữu thể chất bách trùng bách xâm. Đừng nói là Tam Niên, dù Vạn Niên Cổ cũng chết mất xác!”
Tiếng nói của lão nhân trầm đục vang vọng trong ngôi nhà nhỏ.
Ngoài trời, gió nhẹ du dương, nhánh Tùng đong đưa.
Trong nhà, sau câu nói của lão nhân, mọi thứ bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Trịnh Yên Đan trầm mặc, quay người.
“Đứng lại!!!”
Một trương gương mặt tức giận trong nháy mắt sụp đổ. Tiểu nha đầu cứ như vậy im ắng rời đi, đây là có ý tứ gì?
Phạm lão trầm giọng: “Đã cho ngươi cách giải trùng, tại sao ngươi im?”
“Thú thật… đệ tử cũng không có ý gì đâu!” Trịnh Yên Đan nhăn nhăn nhó nhó, xoắn xuýt vô cùng.
Ngập ngừng vài giây, nàng thở dài nói ra:
“Bách Diệt Trùng Đan mà sư phụ nói chỉ toàn là những thứ linh thảo trong truyền thuyết, vạn năm có một. Ta trước giờ thậm chí chưa từng nghe qua, nên là… nên là…”
“... muốn giải cổ mà đi tìm chúng, có lẽ cỏ trên mộ của đệ tử cũng đã xanh tươi…”
Trịnh Yên Đan ngượng ngùng cười, quay người:
“Đệ tử sẽ chẳng tiếp tục quấy rầy sư phụ nữa đâu!”
“Đứng lại!!!”
Đằng sau tiếng quát một lần nữa vang lên, Trịnh Yên Đan ngừng lại.
“Rốt cuộc thì nha đầu ngươi muốn gì?” Đôi mắt đen ngòm của lão nhân đã mở trừng trừng, râu dài run rẩy, thoạt nhìn cứ như một đầu sư tử đang nổi giận.
Trịnh Yên Đan nở nụ cười đắc thắng, ngả bài: “Nếu chỉ dùng dược liệu tại tòa thành này mà giải được Tam Niên Thực Tâm Cổ, đệ tử phục sư phụ sát đất luôn!”
“Đơn giản vậy thôi?”
Phạm lão ngẩng mặt, ánh mắt già cỗi thoáng qua một vệt thâm thuý, giọng ồm ồm như tiếng chuông vỡ, chầm chậm nói:
“Tuy rằng tòa thành này nghèo nàn, dược liệu hữu ích cũng ít ỏi đến đáng thương…”
“Luyện dược sư thông thường căn bản là thúc thủ vô sách, nhưng lão phu đã từng nghiên cứu qua giống cổ trùng này, nắm rõ tất cả đặc tính và điểm yếu của chúng!”
Ông dừng một nhịp, chằm chằm nhìn thiếu nữ, nói ra:
“Ngọc Dương Dịch! Thứ dịch thuốc vô dụng trong đại đa số trường hợp, nhưng với Tam Niên Thực Tâm Cổ vô tình chính là độc dược chí mạng…”
“Một gốc Thuần Dương Thảo làm nguyên liệu chính, chiết xuất tinh chất của nó cùng với một gốc Nguyên Diệp, một lạng Tử Tâm Thảo, một cân Đông U Nấm, năm nhánh Xích Căn,…”
“Tổng là 22 dược liệu để điều chế Ngọc Dương Dịch! Dương tính của Thuần Dương Thảo, tinh dầu của Tử Tâm Thảo, độc tính của Đông U Nấm, nhựa của Xích Căn,… phối hợp với nhau, trực tiếp là chất độc nhắm vào con cổ mà diệt sát!”
“Thuần Dương Thảo, Tử Tâm Thảo, Nguyên Diệp,…” Trịnh Yên Đan nhẩm thầm trong đầu, cố gắng ghi tạc những cái tên này vào trong tâm trí.
Đúng lúc này, tiếng gọi của lão nhân vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng:
“Yên Đan!?”
Trịnh Yên Đan ngẩng đầu, thoáng chốc gương mặt nồng nặc ngưỡng mộ cùng sùng bái, giọng ngọt xớt:
“Đệ tử phục sát đất rồi! Quả nhiên sư phụ là nhất đại tông sư, đan dược cổ trùng gì thì cũng nắm rõ trong tay!”
‘Hừ hừ”
Được đệ tử ngưỡng mộ, cũng coi như có một xíu thành tựu, lão nhân đắc ý cười:
“Một chút chuyện cỏn con mà thôi, sao làm khó được vi sư?”
Trịnh Yên Đan phấn chấn reo lên:
“Sư phụ giỏi nhất trên đời!”
Đợi đến lúc thiếu nữ tung tăng rời đi ra sau nhà, vẻ mặt tươi cười của lão nhân thu liễm. Ông nhẹ nâng tách trà nhấp một ngụm, vì trà đắng tan trong miệng.
Ngoài cửa sổ, con cú mèo tiếp tục đi săn, nhưng rồi một cơn gió mạnh thổi qua, cánh nó nghiêng ngả, con thú nhỏ trốn thoát.
Tại giây phút đó, đôi mắt đen ngòm một mảng tang thương:
“Thế sự rối rắm… tiên lộ vô tình…”
“...cớ sao mà…”