Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 38: Trao ngọc



Đến một góc phố, Trịnh Yên Đan buông tay Trần Nhất Sinh. Bấy giờ trên gương mặt thiếu nữ tràn ngập tức giận, sắc mặt trắng nõn trở nên đỏ thấu, giậm giậm chân:

“Đáng ghét! Thật đáng ghét! Ta muốn đánh tên dâm tặc ngông cuồng đáng ghét ấy!”

Trịnh Yên Đan tựa như một đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi đang nháo nhào, Trần Nhất Sinh nén cười:

“Đừng tức nữa! Tức giận quá nhiều sẽ nhanh già!”

Trịnh Yên Đan cau mày, tỏ ra bất phục:

“Tên đáng ghét ấy nhục mạ ngươi như thế, ngươi không tức giận sao?”

“Tức giận thì để làm gì?”

Trần Nhất Sinh cười mỉa: “Đánh? Mắng? Xin nhờ, ta còn rất yêu đời!”

Thiếu nữ bĩu môi, có vẻ rất bất đồng với thái độ cam chịu này của thiếu niên.

Đoạn, nàng nghi ngờ nhìn Trần Nhất Sinh, lên tiếng: “Mà ngươi và tên dâm tặc đó có quan hệ gì? Hắn có vẻ rất ghét ngươi!”

Trần Nhất Sinh thản nhiên đáp: “Ta là đường ca của hắn.”

“Đường ca?” Trịnh Yên Đan càng nghi ngờ.

Hai tên này gặp nhau mới nãy thiếu điều muốn nhào lên táp đối phương một ngụm, tràn ngập mùi thù địch, đây là dáng vẻ của đường ca và đường đệ sao?

“Thế quái nào tên đó cứ thích gây chuyện với ngươi?”

“Thời nay người ghen ăn tức ở nhiều như mối trong tổ. Hắn thấy người đường ca này quá mức xuất chúng.”

Trần Nhất Sinh thở dài, bất đắc dĩ vô cùng:

“Vô luận là nhan sắc, tài năng, nhân phẩm gì thì ta cũng vượt xa nên nảy sinh lòng ganh ghét, muốn tìm cách hãm hại. Cái này cũng là lẽ thường tình!”

Trịnh Yên Đan đồng tình gật gật đầu:

“Nếu trong nhà có một tên đường ca vô sỉ như vậy, ta ngày nào cũng sẽ tặng cho đối phương một quyền chào hỏi!”

Đến đây, thiếu nữ lộ ra nụ cười mập mờ, ngón tay chọc chọc vào ngực Trần Nhất Sinh:

“Vị tiểu thư vừa nãy thì sao, có quan hệ gì với ngươi?”

Trần Nhất Sinh và Ngô Uyển Ngọc vừa nãy vừa chạm ánh mắt nhau đã toát ra mưa giông sấm chớp, cuồng phong vũ loạn.

Trịnh Yên Đan tuy rằng mù tịt với chuyện tình cảm nam nữ, nhưng vẫn có thể cảm nhận thấp thoáng được sự ám muội giữa song phương.

Hai người này nhất định là có gian tình!

“Ngươi hỏi cái này làm gì?” Trần Nhất Sinh liếc nàng.

“Tò mò!”

Trịnh Yên Đan thành thật thú nhận, dừng một nhịp, tiếp đó bổ sung:

“Sư phụ ta nói, tò mò là nguồn gốc của tri thức!”

Mắt Trần Nhất Sinh giật giật:

“Tò mò sẽ giết chết con mèo!”

“Ta có phải mèo đâu mà sợ?” Trịnh Yên Đan cãi, con mắt chăm chú đặt trên người tên thiếu niên.

Tình tiền tù tội, tứ đại chủ đề trò chuyện phiếm muôn thuở, tình đứng đầu, cũng là thứ dễ gợi sự quan tâm nhất của con người.

Trần Nhất Sinh nhăn mặt:

“Được rồi, ta thừa nhận, vị tiểu thư vừa nãy là vợ sắp cưới của ta, nhưng vì nàng nhận thấy tướng công tương lai của mình quá đỗi ưu tú, nảy sinh tâm tình tự ti nên chọn cách rời đi. Thế nào, vừa lòng?”

Trịnh Yên Đan gật gật đầu, tỏ ra thấu hiểu:

“Nếu như có một tên hôn phu vô sỉ như ngươi, ta cũng sẽ chọn cách sút hắn đi càng xa càng tốt!”

Miệng Trần Nhất Sinh co quắp, nén giận:

“Thiếu nữ, từng ai dạy ngươi là vuốt mặt nể mũi chưa? Trên đời này có một số điều chỉ nên giữ trong thâm tâm, chớ nhất thiết vạch trần. Hiểu?”

“Ừ, hiểu rồi…”

Trịnh Yên Đan nghiêm trang:

“Yên tâm, từ nay về sau ta sẽ giữ trong thâm tâm chuyện ngươi bị hôn thê bỏ, tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài!”

“Haha”

Trần Nhất Sinh vô lực cười, thõng vai xuống thấp:

“Ngươi vừa tiết lộ ra ngoài rồi còn gì?”

Trên trời, mặt trời đã treo cao, vầng thái dương tỏa nắng vàng.

Trần Nhất Sinh vỗ vỗ gương mặt mình, cất tiếng: “Muốn tiếp tục dạo phố nữa không?”

“Dĩ nhiên!”

Trịnh Yên Đan quơ quơ nắm tay nhỏ:

“Vừa vui vẻ được một tí thì tên đường đệ đáng ghét của ngươi phá sạch rồi. Bổn cô nương vô cùng tức giận, nên là cần tiếp tục dạo phố cho nguôi ngoai cơn giận này!”

Trần Nhất Sinh cười cười:

“Được, xuất phát thôi!”

“...”

Trên trời cao, thái dương từ từ chìm xuống dưới dãy núi cao ngút ngàn.

Ánh chiều tà phủ xuống toà thành, nhuốm đỏ một màu tịch dương cô quạnh.

Tia nắng cuối ngày rải rác trên mái ngói cong cong, in hằn trên đất bóng đen tĩnh lặng.

Xa xăm áng mây chiều trôi lững lờ, lác đác vài cánh chim điểm xuyết trên nền trời tịch mịch.

“Hô”

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo những chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi nghiêng.

Tại một con ngõ vắng, người qua lại dần dần thưa thớt.

Mãi cho đến lúc nơi đây chỉ còn lại hai thân ảnh ngồi nghỉ trên bậc thang trước nhà, ánh mặt trời rọi xuống, để lại hai bóng người đen thăm thẳm trải dài trên mặt đường vắng vẻ.

Tại thế gian này… dường như chỉ dành cho riêng mình họ…

“Ô, thật là vui!” Trịnh Yên Đan vươn vai, một mặt thoả mãn reo lên.

Hôm nay nàng và thiếu niên gần như dạo quanh từng ngóc của con phố này, thưởng thức vô số món ăn vặt, chơi rất nhiều trò chơi thú vị.

Từ ngày đến Hoàng An Thành cho đến nay, đây chắc chắn là ngày vui vẻ nhất của nàng!

Ngồi cạnh, vẻ mặt Trần Nhất Sinh phờ phạc như vừa tiến quân vạn dặm, cả người nhễ nhại mồ hôi, toàn thân xương cốt như muốn rã ra thành từng đoạn.

Một ngày dạo chơi thỏa thích gần như đã mài mòn tất thảy tâm sức ít ỏi của tên ma bệnh này.

May mắn là những ngày này nhờ chuyên tâm tu tập Trường Sinh, thân thể tốt lên rất nhiều nên mới có thể trụ được đến giờ, bằng không chỉ sợ đã sớm ngã ngang giữa đường.

Hắn nghiêng đầu, trông thấy nụ cười thuần chân của thiếu nữ, bỗng chốc mệt mỏi trong người tiêu thất, nội tâm thoảng qua một ngọn gió mát, ngọn gió phước lành thổi mát cho tâm linh rệu rã.

Trần Nhất Sinh mỉm cười, ngẩng đầu nhìn trời cao:

“Vui là tốt rồi!”

Từ trong vạt áo lấy ra một chiếc khăn nhỏ, Trịnh Yên Đan nhét vào trong tay thiếu niên:

“Mau lau mồ hôi đi! Hôi chết đi được!”

Trong tay chiếc khăn nhỏ thoang thoảng mùi thảo dược, Trần Nhất Sinh trêu ghẹo:

“Ai ngờ Trịnh cô nương cũng có một mặt ôn nhu như thế!”

Trịnh Yên Đan hất cằm:

“Bổn cô nương từ trước đến giờ luôn rất ôn nhu, chỉ là chẳng ôn nhu với những tên đáng ghét mà thôi!”

“Ta có đáng ghét không?” Trần Nhất Sinh tự chỉ vô mặt mình, ngữ khí vô cùng cần ăn đấm.

Trịnh Yên Đan tỉ mỉ quan sát thiếu niên một chốc, rồi quả quyết đáp:

“Đáng ghét nhất trên đời!”

“Ài…” Trần Nhất Sinh thở dài, ra vẻ tiếc hận: “Thôi, một tiểu nha đầu thì sao có thể cảm nhận được mị lực tiềm ẩn của ta?”

“Mị lực tiềm ẩn?”

Trịnh Yên Đan ngờ vực:

“Ở đâu? Ta có thấy đâu?”

“Bởi vì không thấy, nên nó mới tiềm ẩn!”

Trần Nhất Sinh cao thâm mạt trắc phất phất tay áo:

“Thiếu nữ, thời điểm đánh dấu ngươi trưởng thành là giây phút ngươi cảm nhận được vẻ đẹp tiềm ẩn của ta. Bây giờ thì cứ tiếp tục phấn đấu nhé!”

Trịnh Yên Đan quay mặt:

“Nói khoác không biết ngượng!”

Ánh tịch dương vàng rực rọi trên da thịt trắng nõn của thiếu nữ, một tay nàng chống cằm, lơ đễnh cất tiếng:

“Vừa nãy ngươi chạy đi đâu thế?”

Ban nãy thiếu niên đang dạo phố chung với nàng thì giữa chừng đột nhiên mất tích, nàng tưởng tên này lạc đường nên cứ vòng vòng tìm người.

Thẳng đến một lúc lâu sau đấy mới tìm được Trần Nhất Sinh đang đi loanh quanh trên đường, dáng dấp mệt lả như vừa chạy mười vòng Hoàng An Thành.

“Vừa nãy ta gặp được một lão đạo sĩ…”

Trần Nhất Sinh ngả người ra sau, biếng nhác nửa ngồi nửa nằm trên bậc thang, đáp:

“… lão đạo sĩ nói ta có căn cốt phi phàm, tiên duyên rộng mở, tuyệt đối là nhân trung long phượng. Thế nên lão muốn tặng ta một món tiên bảo để gieo thiện duyên.”

“Đạo sĩ?” Vẻ mặt Trịnh Yên Đan cổ quái:

“Đừng nói với ta là ngươi tin xàm ngôn của lão ta nha?”

“Tin hay không cũng không quan trọng.”

Trần Nhất Sinh nháy mắt, ra vẻ thần thần quỷ quỷ nói:

“Dù sao thì lão đã thật sự tặng cho ta món tiên bảo ấy!”

“Thế nào?” Hắn nở một nụ cười thần bí, bỏ ngỏ:

“Muốn xem thử không?”

Trịnh Yên Đan dù trong lòng một vạn cái chẳng tin, nhưng nghe thiếu niên nói vậy cũng rục rịch tính tò mò, gật đầu:

“Xem!”

“Được, nể tình ngươi lắm ta mới cho coi đó nha!”

Trần Nhất Sinh chép miệng:

“… nhưng mà tiên bảo xuất thế sẽ dẫn động thiên địa dị tượng, nhật nguyệt thất sắc, vũ trụ toả quang…”

“Thế nên người nhắm mắt lại đi, ta gọi mở mới mở!”

Hắn đề nghị.

“Bảo vật gì mà phiền phức vậy?” Trịnh Yên Đan nhủ thầm, nhưng cũng nhẹ nhắm con mắt của chính mình.

Vài giây trôi qua, trong tai nàng truyền đến âm thanh “sột soạt” rất nhỏ, tựa như người nào đó đang lục lại.

Đợi thêm một lúc nữa, thiếu nữ rốt cuộc mất nhẫn nại:

“Xong chưa?”

“Xong… sắp xong rồi! Ta đang cố gắng trấn áp tiên bảo! Ngươi tuyệt đối chớ nên mở mắt, nếu không sẽ mù lòa!”

Đáp lại nàng là âm thanh gấp gáp của Trần Nhất Sinh.

Trịnh Yên Đan nghi ngờ đại thịnh, nhưng rồi cũng quyết định nhắm mắt đợi tiếp.

Thời gian từ từ trôi qua, từng giây từng giây trong u tối tựa như trải dài vô tận.

Mãi cho đến…

“Ngươi mở mắt ra được rồi!”

Tiếng nói của Trần Nhất Sinh một lần nữa vang lên.

“Thiệt tình! Ngươi muốn giả thần giả quỷ cái…”

Thiếu nữ mở mắt, muốn quở trách, thế nhưng chưa nói dứt câu đã im lìm, sắc mặt ngưng trệ.

Bởi lẽ trước mặt nàng giờ đây là một chiếc vòng ngọc xanh thẳm đẹp đẽ.

Trần Nhất Sinh nở nụ cười:

“Món tiên bảo này thế nào? Rất không tệ chứ?”

Hắn vừa rồi cố tình tách lẽ ra để đi tìm một cửa tiệm trang sức khác, mò mẫm một lúc lâu sau cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc vòng ngọc tương tự chiếc hồi sáng.

Tuy rằng chất ngọc chẳng rực rỡ mỹ lệ như chiếc của Ngô Uyển Ngọc, nhưng cũng là một chiếc vòng tinh xảo và xinh xắn.

Trần Nhất Sinh nhướng mày, thiếu nữ đối diện vẫn lộ ra vẻ mặt ngây ngẩn.

Hắn quơ quơ vòng ngọc, đắc ý lên tiếng:

“Ta đã nhắc trước đó, món tiên bảo này xuất thế thì thế gian sáng ngời! Ngươi nhất định là bị ánh sáng của nó trấn cho chói con mắt!”

Trịnh Yên Đan từ trong trạng thái thất thần tỉnh táo lại, thoáng chốc gương mặt tràn ngập rối rít:

“Đây… đây là…”

Trần Nhất Sinh nhún vai:

“Một món quà nhỏ mà thôi, coi như là quà cảm ơn của ta dành cho ngươi đi!”

Trái tim đập nhanh mãnh liệt, Trịnh Yên Đan chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, vội vã xua xua tay:

“Đừng cảm ơn ta! Ta thật ra chẳng có giúp được gì cho ngươi! Ta không thể cứu ngươi, cũng không thể năn nỉ sư phụ cứu ngươi, mấy ngày này thậm chí cố tình tránh mặt ngươi nữa…”

“Đã vậy thường xuyên mang đến rắc rối cho ngươi, cả ngày nay làm ngươi mệt như thế. Ta… ta…”

“Được rồi!”

Trần Nhất Sinh đột ngột cắt ngang, cũng thu liễm dáng vẻ tuỳ tiện bất cần, lộ ra thần thái nghiêm túc vô cùng, ánh mắt nhìn thẳng tắp thiếu nữ:

“Riêng việc ngươi ngồi chung với ta vào lúc này! Bấy nhiêu đủ rồi!”

Trần Nhất Sinh đến Thiên Minh một thân một mình. Thân thể điêu tàn, tâm trí ủ dột, những đả kích thì cứ từng cái, từng cái một đến và đạp xuống vực thẳm.

Hắn vốn dĩ đã căm ghét, đã nguyền rủa, đã mắng chửi cái thế giới đáng chết này!

Thế nhưng rồi nàng đến, gieo cho Nhất Sinh một niềm tin rằng, cái thế giới này ít ra có ánh sáng, có hữu tình và có nhân tình.

Đối với một tên ngoại lai đang tuyệt vọng, vậy là đủ, đủ để cứu rỗi!

Trần Nhất Sinh đảo mắt, cười:

“Vậy đừng coi vòng ngọc này là quà cảm ơn! Hãy coi nó là quà của một người bạn đi!”

Hắn vừa nói, vừa giơ vòng ngọc như muốn chạm đến trời cao thăm thẳm:

“Đây là tín vật tượng trưng cho tình bằng hữu giữa chúng ta! Đeo nó, chúng ta chính thức là bằng hữu!”

“Dám hỏi cô nương có muốn trở thành bằng hữu với ta không?”

Trần Nhất Sinh nhẹ nghiêng người, ánh chiều tà soi rọi một nửa gương mặt, trịnh trọng cất tiếng.

“Bằng hữu… sao…” Trịnh Yên Đan nỉ non.

Một sát na, trong đôi con ngươi trong veo mù mịt sương trắng, từng giọt châu óng ánh rơi trên gương mặt thiếu nữ.

“Ngươi… ngươi…”

Trông thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh trừng to mắt, tay chân cuống quýt.

Tại sao nàng khóc?

Ta nói sai cái gì sao?

Trịnh Yên Đan nâng tay áo quệt quệt con mắt ướt đẫm, nước mắt thì cứ tuôn rơi, giọng nức nở:

“Vậy mà… có người muốn làm bằng hữu với ta…”

Những năm này nàng theo chân sư phụ lang bạt tứ phương, ăn gió nằm sương.

Ngoại trừ sư phụ là người thân duy nhất, nàng chỉ thui thủi một mình.

Những nơi nàng đến âm thầm, rồi rời đi một cách lặng lẽ, từng nơi từng nơi theo dấu chân qua đi, để rồi ngoảnh đầu nhìn lại cũng chỉ một thầy một trò cô độc trên chuyến hành trình đằng đẵng.

Một người bạn… vốn dĩ là điều xa xỉ nhất với nàng…

Trong nhất thời, Trịnh Yên Đan nấc một tiếng, ước ao nhìn thiếu niên:

“Ngươi thật sự coi ta là bằng hữu?”

Trần Nhất Sinh nghiêm nghị gật đầu:

“Đương nhiên!”

“Thật sự?”

“Thật sự!”

“Thật của thật?”

“Thật của thật!”

“Thật của thật của thật?”

“Thật của thật của thật!”

“...”

Trịnh Yên Đan mím mím môi, nâng cánh tay trái đến trước mặt thiếu niên, nhỏ giọng:

“Đeo nó giúp ta!”

Một cánh tay thon thả trước mặt, vẻ mặt thiếu nữ mong mỏi, ánh mắt thanh tịnh dường như chỉ phản chiếu thân ảnh thiếu niên.

Trần Nhất Sinh cười cười:

“Được.”

Nơi con ngõ vắng vẻ, ánh tà dương tịch mịch vương trên mái ngói, một tên thiếu niên nhẹ nhàng nâng niu ngọc thủ thiếu nữ, chậm rãi mang chiếc vòng ngọc vào ngọc thủ ấy.

Ngọc thủ trắng ngần, vòng ngọc xanh thẳm, tà dương vàng rực, tại giây phút này cùng nhau phối sắc, vẽ nên một áng tranh thuở chiều tà…